Sinh ra trên đời, cha mẹ và Tổ quốc là những giá trị thiêng liêng nhất, dù làm gì, giàu có hay nghèo khổ, dù vất vả hay sung sướng thì đó vẫn là niềm tự hào, là gốc gác, là nguồn cội . Để có được một đất nước như ngày hôm nay là kết tinh máu xương của biết bao thế hệ, biết bao con người có tên và không tên đã đem mạng sống của mình để giữ gìn và điểm tô giang sơn gấm vóc. Có thể nói, tấm hộ chiếu Việt Nam hôm nay là điều thiêng liêng, là niềm vinh dự của mỗi người Việt Nam khi đi ra nước ngoài, nó thấm đượm máu, mồ hôi của những người con ưu tú của dân tộc. Vậy mà Ngô Quang Kiệt lại có phát ngôn xằng bậy, phỉ báng đến sự linh thiêng ấy của dân tộc: “tôi cảm thấy nhục nhã khi mang tấm hộ chiếu Việt Nam”.
Ý tôi là tôi cảm thấy nhục nhã là người Việt Nam, chứ không phải cái Hộ chiếu
Là người có học thức, là lãnh tụ tinh thần của giáo dân, từng là người đứng đầu giáo tỉnh Hà Nội, một người thay Chúa trời chăn dắt phần hồn cho con chiên. Vậy mà ông ta lại nói một câu xúc phạm đến cả một dân tộc mà trong đó có cả bản thân ông ta và gia đình . Một dân tộc gan góc đương đầu với biết bao biến cố lịch sử, người trước ngã người sau lên, quyết giành bằng được độc lập, để cho chúng ta có ngày hôm nay sống trong hòa bình, hạnh phúc. Vậy thì vì lẽ gì ông lại cảm thấy nhục nhã khi là công dân của một đất nước có lịch sử anh hùng như thế?

Người Việt chúng ta vẫn có câu nói rằng: "Con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nhà nghèo". Trong khi đất nước ta đang ngày một phát triển và nhân dân ta đang sống trong hoà bình, yên vui, hạnh phúc; vị thế của nước ta trên trường quốc tế ngày càng được khẳng định thì Ngô Quang Kiệt lại lên tiếng phỉ báng dân tộc, phủ nhận công lao ông cha ta. Đó là điều không thể chấp nhận được ở một con người mang danh Chúa để dìu dắt con chiên?

Nếu xấu hổ vì phải cầm hộ chiếu quốc tịch Việt Nam khi ra nước ngoài, vậy ông do ai sinh ra? Thân sinh của ông có phải người Việt Nam không? Một người chê cả nguồn gốc của mình, vậy họ là giống gì? Phải chăng là một kẻ bất hiếu? Nếu ông xấu hổ vì làm người Việt Nam thì trong những cuộc kháng chiến chống ngoại xâm trước đây, khi bao nhiêu người đã ngã xuống thì lúc đó ông đang ở đâu? Ông được hưởng thành quả của những người đã ngã xuống vì Tổ quốc mà ông lại chửi lại Tổ quốc mình? Vậy ông có phải là kẻ bất nghĩa không? Một kẻ bất nhân, bất hiếu, bất nghĩa, như ông, thiết tưởng làm một con người Việt Nam bình thường cũng không đáng. Vậy ông còn mặt mũi nào mà đứng giảng đạo, giảng niềm tin, dẫn dắt cho những người công giáo Hà Nội lương thiện nữa?


Ông có biết trong khi ông cảm thấy nhục nhã vì tấm hộ chiếu Việt Nam thì có biết bao người, dù vì lý do nào đó mà phải rời khỏi quê cha đất tổ, vẫn ngày đêm đau đáu một nỗi niềm được trở về Đất Mẹ. Họ không có cái diễm phúc như ông được ngày ngày bưng bát cơm thơm dẻo từ cánh đồng Đất Việt. Họ không có cái diễm phúc được từng giờ từng phút hít thở bầu không khí thổi vào từ Hồ Hoàn Kiếm thiêng liêng. Nhưng trong lòng họ, trong dòng máu họ, trong trái tim họ, Việt Nam là hai tiếng thiêng liêng không bao giờ thay đổi. Ông thật không xứng đáng là con Lạc, cháu Hồng, nếu ông thấy nhục nhã thì hà cớ gì mà ông vẫn ở lại nơi đây?
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"