Lịch sử có chức năng là "người thầy" của cuộc sống. Chính lịch sử dạy cho hiện tại những sai lầm cần tránh khỏi, sự tỉnh táo trước những gì tương tự đã từng xẩy ra.
Buổi lên lớp đầu tiên của tôi trong năm Quý Tỵ là chiều thứ Hai, hai tiết học cuối của buổi chiều ngày 18/2 - mồng 9 Tết mới đây, tại ĐH Khoa học Huế! Tôi dạy bài "Lịch sử Trung Quốc" cho sinh viên lớp Hán Nôm K36.
Sau mấy câu chào làm quen, tôi hỏi: " Hôm qua, 17/2, đó là ngày gì?" Một nữ sinh là ni cô nói: "Một ngày bình thường như mọi ngày". Sinh viên tiếp theo là một sadi (sư bác): "Chắc là ngày... sinh nhật của thầy phải không ạ?"...(!)
100% không biết!
Có một cái gì đó nghẹn tắc trong nhịp thở khó nhọc của tôi. Khi 100% sinh viên năm thứ nhất đang ngồi trước mặt mình, chỉ biết được về một ngày lịch sử không thể quên đó, là sau khi tôi nói, đó là ngày cách đây 34 năm, Trung Quốc nổ súng trên bầu trời biên giới.
Thấy nét mặt của tôi không vui, một sinh viên rụt rè: "Chúng em có lỗi". Tôi nói, các em đợi một chút và, tôi gửi đi một lời tâm sự lên mạng, nói về điều vừa xảy ra, lúc đó là 15h15 phút! Gửi xong, tôi đưa cho mấy sinh viên đọc dòng thông tin "HVT đã nói" và, nói tiếp: Các em chỉ có lỗi một phần, lỗi trầm trọng là ở "người lớn" chúng tôi. Lịch sử dân tộc dường như  đã bị rơi vào quên lãng.
Có lẽ cái não nề của cơ sự "không biết, không nhớ" gì về một giai đoạn đau thương, quật cường chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam của những sinh viên năm thứ nhất không phải là ngoại lệ!
Nhưng, chắc chắn rằng sự kiện mà tôi vừa nêu trên là chuyện không hề nhỏ một chút nào. Nó không chỉ là một nỗi đau mà là sự nhức nhối thật sự, nếu suy rộng, nó còn là một đòn "đánh" vào tất cả các nhà sử học: Lịch sử sẽ là gì nếu mỗi chúng ta không hề dám nói thật về... sự thật?
Một hình ảnh nhắc nhớ về sự kiện chiến tranh biên giới năm 1979. Ảnh tư liệu
"Lãng quên" là  có tội!
Trong một buổi gặp mặt cử tri gần đây, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhấn mạnh rằng: Chúng ta có "cái bệnh" rất lớn là không dám nói lên sự thật (SGGP, 13/2). Lời cảnh tỉnh (xác nhận) đó cũng là lần đầu tiên được chính thức phát đi từ người đứng đầu Nhà nước kể từ gần 70 năm nay(!). Tất nhiên, Chủ tịch nước đề cập đến nhiều vấn đề và, dĩ nhiên, trong đó có sử học.
Khi tôi là sinh viên, được dạy rằng có những sự thật lịch sử chưa nên nói vì chưa có lợi cho cách mạng. Đó là năm 1974. Ai cũng dễ dàng đồng ý rằng trong chiến tranh, quả thật rất cần những khoảnh khắc, những "chương, hồi của sự im lặng" về sự thật, vì sợ bị kẻ thù lợi dụng, lòng dân ly tán...
Thế nhưng, cái tai họa của vấn đề là ở chỗ: Giới hạn của sự im lặng (chưa công bố, chưa nói) nằm ở tầng mức nào, bao lâu hay đến bao giờ? Sự mập mờ, đa nghĩa của cụm từ "có lợi cho cách mạng" đã bị biến hóa, như sự kiện 17/2/1979! Trong khi đó, luật pháp ở nhiều nước quy định việc giải mã toàn bộ bí mật lịch sử chỉ khoảng trên dưới 30 năm.
Một trong những định đề nổi tiếng của Karl Marx là ông phê phán các sử gia tư sản luôn coi 30 năm lịch sử vừa mới diễn ra là chính trị. Vì có nhiều bí mật chưa tỏ tường hóa, nên họ dùng cụm từ 'hậu hiện đại' hoặc 'sau hiện đại' (post modern, after modern) để chỉ quãng thời gian tranh tối, tranh sáng ấy. Theo Marx, lịch sử là tất cả những gì vừa xảy ra, kể cả khoảnh khắc vừa mới trôi qua.
Trong một buổi gặp mặt cử tri gần đây, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhấn mạnh rằng: Chúng ta có "cái bệnh" rất lớn là không dám nói lên sự thật (SGGP, 13/2).
Điều tiếp theo cần phải bàn là tại sao chúng takhông dám đưa sự thật lịch sử vào sách giáo khoa? Nói rằng sự thật đó có thể làm tổn hại đến tình hữu nghị hay bang giao quốc tế là không hề thuyết phục.
Chẳng lẽ người Mỹ dựng phim, mở hội thảo về tội ác của chủ nghĩa fascio lại làm mất đi quan hệ hữu hảo Đức - Mỹ sao? Không ai có thể thay đổi lịch sử đồng nghĩa với mặc định hiển nhiên rằng chấp nhận nó như là một phần của quá khứ, dẫu vinh quang, niềm vui hay cay đắng.
Một cựu chiến binh ở biên giới phía Bắc năm 1984 - hiện là giảng viên lịch sử kể rằng, năm 1992, cơ quan anh có tổ chức gặp mặt cựu chiến binh từ 1945-1975; có nghĩa là những ai đã từng là cựu chiến binh sau năm 1975 không được mời dự(!). Sự thật đó thật là cay đắng nhưng vẫn chưa thể đắng cay bằng việc chúng ta lãng quên sự hy sinh dũng cảm của hàng vạn con người đã ngã xuống cho dân tộc trường tồn.
Giữ gìn bản sắc văn hóa Việt như thế nào?
Chúng ta thường khẳng định việc phải giữ gìn bản sắc của văn hóa Việt Nam. Thử hỏi rằng, bản sắc dân tộc Việt là gì nếu không phải phần lớn nhất, độc đáo nhất, phi thường nhất, chính là truyền thống không thể bị đồng hóa, truyền thống quật cường bất khuất của Tổ quốc hình chữ S?
Nói như thế có nghĩa là, không một ai có quyền lãng quên lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam. Cố tình quên hay nói khác về "sự nhớ" nửa vời là có tội với tiên tổ, giống nòi.
Lịch sử có chức năng là "người thầy" của cuộc sống. Chính lịch sử dạy cho hiện tại những sai lầm cần tránh khỏi, sự tỉnh táo trước những gì tương tự đã từng xẩy ra, bởi lịch sử không lặp lại nhưng, có thể, bắt chước chính nó. Tại sao lại không nên khi cả VN và TQ đều rút ra được những bài học cần thiết để tránh việc lặp lại những sai lầm?
Nếu cứ coi quá khứ không thể thay đổi sẽ làm tổn hại hiện tại, tại sao lại có nhiều như thế những đường phố Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa, Trần Hưng Đạo, Quang Trung...?
Trong cuộc đời, đôi khi có những câu trả lời cho những vấn đề được coi là phức tạp thật giản dị: Nếu chưa đưa sự kiện 17/2/1979 vào SGK thì bao giờ sẽ đưa vào? Nhất định phải đưa vào bởi nói thật về sự thật phải là bản chất của lịch sử. Sự trù trừ, "tiếng kèn ngập ngừng" của cách nói chỉ làm cho lịch sử thêm rối rắm, nhiêu khê. Không thể tiếp tục nỗi đau rằng đã và đang có hàng triệu con người trẻ tuổi chẳng biết gì lịch sử anh dũng của cha ông.
Ngày 6 và 9/8/1945, người Mỹ thả hai quả bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagazaki, làm chết cả triệu người. Đến năm 1951, Hiệp ước An ninh Mỹ - Nhật vẫn được ký kết và, dù 62 năm đã trôi qua, quan hệ đồng minh giữa hai nước vẫn là "hòn đá tảng" (nguyên văn, key stone)...
Chỉ có những cái đầu thiển cận mới cho rằng quá khứ lịch sử làm tổn hại đến quan hệ hiện tại. Với những cái đầu như thế, việc né tránh quá khứ chỉ càng làm cho hiện tại phức tạp, đớn đau hơn...

1. Các công ty sản xuất súng ở Mỹ ăn nên làm ra trong khi nhiều người Mỹ phải lìa đời bởi súng đạn.

Năm 2012, người Mỹ liên tiếp trải qua những khoảng khắc thương tâm khi chứng kiến hàng chục người thiệt mạng trong cáci vụ xả súng kinh hoàng, để lại nỗi đau cho người ở lại

Điển hình là vụ Ngày 20/7/2012: Một trong những xả súng tàn bạo nhất nước Mỹ trong năm 2012 xảy ra trong buổi chiếu phim “Người dơi” tại bang Colorado, Mỹ vào ngày 20/7 khiến ít nhất 12 người thiệt mạng và hơn 50 người bị thương. xả súng ngày 14/12/2012 tại trường tiểu học Sandy Hook, quận Newtown, bang Connecticut làm 28 người thiệt mạng.

Rạp chiếu phim Century, nơi xảy ra vụ xả súng đẫm máu. Ảnh: AP
 Ngôi trường tiểu học, nơi xảy ra vụ xả súng đẫm máu. Ảnh: internet.

Theo Cơ quan cảnh sát liên bang FBI, trong năm 2012, hơn 16,8 triệu lượt ngườii Mỹ yêu cầu kiểm tra lý lịch để được mua súng - một con số cao nhất kể từ khi FBI bất đầu công bố dữ liệu vào năm 1988. Và thế là trong năm 2012, cảc vụ xả súng tại quốc gia này đã cướp đi sinh mạng của hơn 30.000 người, tính trung bình mỗi ngày có 80 người thiệt mạng vì súng đạn.

2. Nhà chức trách Mỹ tuyên bố kiểm soát vũ khí nhưng trên thực tế không thể thực hiện được

Người dân Mỹ cho rằng, “vũ khí nóng” cần phải được đưa ra khỏi xã hội Mỹ. Nhiều nhà chức trách Mỹ trong đó có cả Tổng thống đương nhiệm Barack Obama cũng đồng tình vớỉ việc thắt chặt hơn nữa luật kiểm soát vũ khí. Nhưng chưa nhà lành đạo nào của Mỹ dám làm ráo riết bởi lo sợ đụng chạm đến quyền lợỉ chính trị. Tại Mỹ, trong đó Hiệp hội Súng trường quốc gia Mỹ (NRA) gồm 4,5 triệu hội viên là một tổ chức rất có thế lực tại quốc gia này, thường quyên góp tới hàng triệu USD vào mỗi kỳ bầu cử và có tới 4/5 ứng cử viên mà Hiệp hội này ủng hộ đã đắc cử Tổng thống thời gian qua. Bởi thế, dù lên án rất mạnh mẽ các vụ thảm sát nhưng Tổng thống Barack Obama cũng không hề dám đề cập nhiều tới việc cấm súng đạn. Lời hứa kiểm soát vũ khí mà ông đưa ra từ ngày tranh cử năm 2008 và năm 2012 vẫn chỉ trên.

3. Rao giảng về nhân quyền nhưng ở Mỹ tình trạng nhân quyền của người dân không được đảm bảo.

Công dân của nước này luôn nơm nớp lo sợ một ngày nào đó mình sẽ trở thành nạn nhân của một vụ xả súng bừa bãi, để lại đau thương tột cùng cho gia đình, người thân, bạn bè và đồng nghiệp. Nhiều người không dám tin vào nỗ lực của chính quyền đã phải tự trang bị thêm vũ khí cho mình dẫn đến tình trạng người dân đổ xô đến các cửa hàng mua súng.

Tháng 10- 2012, Mỹ tiếp tục bị cáo buộc vi phạm nhân quyền thông qua bản báo cáo cua Bộ Ngoại giao Nga đệ trình lên Hạ viện nước này cho biết, tình trạng vì phạm nhân quyền ở Mỹ được thấy trong việc ngược đãi trẻ em, xâm phạm sự riêng tư, giam giữ bi mật, sự tàn bạo của cảnh sát và các vắn đề về quyền tự do.

Ngày 31-1-2013, Tổ chức Theo dõi nhân quyền (HRW) có trụ sở tại New York đã công bố bản báo cáo tình hình thế giới dày 660 trang cũng cho thấy, nước Mỹ có những vi phạm nghiêm trọng trong việc bảo vệ quyền con người và tình hình nhân quyền ở Mỹ hoàn toàn không như những gì mà quốc gia này từng rao giảng. Tình trạng phân biệt chủng tộc diễn ra ngay trong chính hệ thống tư pháp hình sự của Mỹ. Người Mỹ gốc Phi thường phải chịu các bản án khắc nghiệt hơn nhiều khi vi phạm các tội liên quan đến ma túy và nhập cư bất hợp pháp.

4. Đề cao tự do nhưng Mỹ là nước có số lượng tù nhân lớn nhất trên thế giới.

Lượng tù nhân trong các nhà tù của Mỹ lên đến 2,3 triệu người. Tỷ lệ tống giam ở Mỹ cũng nhiều hơn các quốc gia khác (752 tù nhân/100.000 dân). Tình trạng giam giữ không xét xử vẫn tràn lan trong các nhà tù ở Mỹ. Chính phủ Mỹ tiếp tục sử đụng các chính sách chống khủng bố, trong đó có việc giam giữ không xét xử tại nhà tù Guantanamo. Các ủy ban quân sự vi phạm một cảch cơ bản và gây nhiều cản trở cho các vụ kiên tụng đòi bồi thường cho các nạn nhân bị tra tấn. Điều kiện giam giữ tù nhân tại nhà tủ Guantanamo đang trong tình trạng khắc nghiệt và vô nhân đạo khiến các tù nhân bị nghi là chiến binh Taliban, Al-Qaeda nổi giận, làm cho họ suy sụp về thể chất và tinh thần. Chưa hết, Mỹ còn mập mờ trong quyền hạn pháp lý về việc giết chết những người mà Mỹ cho là khủng bố...

5. Tuyên bố đòi các quốc gia phải tôn trọng luật pháp quốc tế, nhưng chính Mỹ lại vi phạm luật pháp quốc tế khi can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia khác.

Mỹ tự cho mình cái quyền được phán xét nhân quyền ở nước khác. Năm nào cùng vậy, Quốc hội Mỹ thường xuyên đưa ra những báo cáo vè nhàn quyền sai sự thật nhằm bôi xấu các quốc gia khác.

Năm 2012, Mỹ tiếp tục bị các quốc gia phản đối khi đưa ra cái gọi là Báo cáo tình hình nhân quyền 2012. Nga tuyên bố, Mỹ có cách tiếp cận sai lầm trong vấn đề bảo vệ nhản quyền bằng việc can thiệp vào công việc nội bộ của những nước khác và đã quyết định đình chỉ hoạt động cơ quan viện trợ quốc tế Mỹ (USAID) ở Nga từ tháng 10-2012. Trung Quốc thì coi bản báo cáo của Bộ Ngoại giao Mỹ là một tài liệu “mang đầy tính phân biệt đối xử”, coi thường sự thật. Bộ Ngoại giao Cuba cũng ra tuyên bố rằng báo cáo của Mỹ chứa đựng những thông tin “dối trá và vu cáo”. Việt Nam và nhiều quốc gia khác cũng đã có những phản đối tương tự và yêu cầu Mỹ tôn trọng quyền tự chủ của mỗi nước.
Minh Anh (Tổng hợp)
Năng suất lao động của Việt Nam luôn ở mức thấp và có xu hướng giảm dần. Liệu có phải người Việt lười lao động?

Các chuyên gia nhận định, hơn lúc nào hết, Việt Nam cần đưa ra các chính sách nhằm cải thiện năng suất lao động, như tăng đầu tư cơ sở hạ tầng nông thôn, hỗ trợ chuyển đổi nông nghiệp sang công nghiệp, hỗ trợ sáng kiến cải tiến tại nơi làm việc, đặc biệt ở doanh nghiệp vừa và nhỏ, và thúc đẩy hệ thống giáo dục đào tạo.

Cần đánh giá toàn diện
Theo báo cáo của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO), năm 2012, năng suất lao động ở Việt Nam dừng ở mức hơn 6.800 USD, nằm trong nhóm thấp nhất ở khu vực châu Á - Thái Bình Dương. Năng suất lao động ở các nền kinh tế công nghiệp cao hơn đáng kể. Năng suất của Singapore cao gấp gần 15 lần so với Việt Nam, 11 lần so với Nhật Bản và gần 10 lần so với Hàn Quốc. Ngay cả trong nhóm các nước thu nhập trung bình của ASEAN cũng có sự chênh lệch đáng kể. Ví dụ, năng suất lao động của Việt Nam chỉ bằng 1/5 so với Malaysia và 2/5 so với Thái Lan.
Một xu hướng đáng chú ý là năng suất lao động của Việt Nam đang giảm. Trong giai đoạn 2002-2007, năng suất của Việt Nam tăng trung bình 5,2%/năm, đạt tốc độ nhanh nhất trong khu vực. Tuy nhiên, kể từ cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu năm 2008, năng suất hàng năm của VN chỉ tăng ở mức khiêm tốn 3,3%.
 - 1
Năng suất lao động Việt Nam chỉ hơn Campuchia và Bangladesh trong khu vực Châu Á-Thái Bình Dương
Nhận định về báo cáo năng suất lao động của các nước Châu Á-Thái Bình Dương của ILO, trong đó Việt Nam chỉ xếp thứ 3 theo thứ tự từ thấp lên cao, hơn Bangladesh và Campuchia, nhà nghiên cứu Nguyễn Trần Bạt tỏ vẻ không đồng tình bởi ông cho rằng ILO mới xét năng suất lao động dựa trên sức mua và tăng trưởng GDP.
“Nếu xét trong lĩnh vực nông nghiệp thì rõ ràng năng suất người nông dân Việt Nam tạo ra đâu có thua kém nước nào. Chúng ta đang từ một nước phải nhờ viện trợ lương thực đã trở thành một nước xuất khẩu gạo đứng nhất, nhì thế giới. Xét về lĩnh vực công nghiệp thì nước ta vẫn là nước đang phát triển, chưa trở thành một nước công nghiệp nên nhìn chung năng suất lao động vẫn thấp là điều dễ hiểu” ông Bạt nói.
Theo ông Bạt, khả năng làm việc và làm việc tốt của người Việt là không thể phủ nhận, “Tôi đã từng tham quan những tập đoàn lớn hay những trường đại học danh tiếng trên thế giới, đều tận mắt chứng kiến người Việt ta được đánh giá cao như thế nào”.
Từ đây, ông Bạt nhận định, để đánh giá chính xác năng suất lao động của một nước cần có cái nhìn toàn diện về thể chế chính trị, kinh tế, xã hội, giáo dục của nước đó. “Xét trên tổng thể vẫn là một nước chậm phát triển thì việc duy trì năng suất lao động thấp là điều đương nhiên” ông Bạt nói.
Không thể đổ năng suất thấp cho người lao động
Ông Mai Đức Chính, Phó Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam cũng khẳng định nói năng suất lao động Việt Nam thấp không phải chỉ do yếu tố con người quyết định.
“Thực ra yếu tố con người chỉ là một phần, trong đó, phải kể đến vấn sức khỏe và tác phong công nghiệp của người lao động Việt vẫn còn hạn chế. Hôm qua còn là người nông dân, hôm nay đã trở thành công nhân.
Dẫu vậy chúng ta cũng không thể đổ lỗi hết cho người lao động. Tại sao cũng là người lao động Việt khi sang làm việc tại nước ngoài lại thường được chủ sử dụng lao động đánh giá cao hơn? Rõ ràng yếu tố môi trường tác động rất lớn, làm việc ở 2 điều kiện khác nhau sẽ cho ra kết quả năng suất khác nhau …”, ông Chính nói.
 - 2
Môi trường, điều kiện làm việc ảnh hưởng tới năng suất lao động
Theo ông Mai Đức Chính, có rất nhiều tác nhân ảnh hưởng tới năng suất lao động, trong đó bao gồm môi trường làm việc; yếu tố công nghệ; giáo dục đào tạo tay nghề cho người lao động… Ngoài ra, một yếu tố không thể thiếu đó là việc kích thích từ động lực làm việc. “Hiện nay, thay vì nên trả lương theo hình thức khoán sản phẩm thì hầu hết DN vẫn trả lương theo thời gian, dù anh có làm tốt bao nhiêu cũng như anh làm việc bình thường. DN trả lương không cần biết năng suất bao nhiêu, chỉ cần làm đủ 8 tiếng, chính vì thế mới có câu chuyện chủ sử dụng lao động luôn muốn tận dụng tối đa thời gian làm việc, thậm chí hạn chế cả thời gian đi vệ sinh của công nhân…”.
Kinh nghiệm của Nhật Bản, cho thấy, hiệu quả của chính sách tăng năng suất của công đoàn nước này nằm ở chỗ: lợi nhuận từ kết quả tăng năng suất lao động sẽ được công khai minh bạch, để chia cả cho người lao động… “Tại Việt Nam lại khác, DN lại dùng “quả” tù mù để trốn thuế nhà nước, có lãi ông cũng kêu lỗ, người lao động đâu có biết thành quả người ta làm được ra sao!?”, ông Chính nói.
Từ thực tế trên, ông Mai Đức Chính khẳng định, suy cho cùng vấn đề tăng năng suất thuộc về trách nhiệm quản lý vĩ mô
“Chỉ xét riêng về công tác giáo dục đào tạo, tính tới thời điểm này, nước ta mới chỉ có hơn 30% lao động trải qua đào tạo thì làm sao có thể thực hiện mục tiêu tới năm 2020 sẽ trở thành một nước công nghiệp?”, ông Chính nói.
Tuyết Mai (khampha.vn)


Nhà nghiên cứu Dương Danh Dy nhận định, tấm biển tại nhà hàng Bắc Kinh (Trung Quốc) thông báo “Không tiếp khách người Nhật Bản, Phillippines, Việt Nam và chó”, chỉ làm người Trung Quốc thêm đau.
Hành động có hệ thống
Trước dư luận về một nhà hàng tại Bắc Kinh treo biển có nội dung kỳ thị người Việt, người Nhật và người Phillippines, nhà nghiên cứu Dương Danh Dy đưa ra nhận định.
"Ở đây không ai đi xâm phạm biển đảo của Trung Quốc mà vấn đề là ngược lại".
Ông Dương Danh Dy
Thứ nhất, nội dung của tấm biển này làm người ta liên tưởng ngay tới những tấm biển "Người Trung Quốc và chó không được vào" treo tại các công viên thuộc khu nhượng địa Thượng Hải và Quảng Châu. Điều đó gợi lại những ký ức đau buồn của chính người Trung Quốc thời kỳ cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX, khi còn bị các nước phương Tây chia thành những miếng bánh để xâu xé.
Việc làm trên của các nước đế quốc bị người dân Trung Quốc coi là hành động làm nhục dân tộc vì coi họ như loài súc vật hạ đẳng. Sau ngày thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, một thời gian dài ban lãnh đạo Bắc Kinh, ngoài việc nhắc lại chuyện đó, còn giữ lại một số hiện trường có ghi khẩu hiệu trên để giáo dục dân chúng, nhất là thế hệ trẻ.

Trong thời gian công tác tại Trung Quốc, tôi hai lần được người Trung Quốc dẫn tới thăm các tấm biển có nội dung miệt thị này. Lần đầu năm 1964, tôi được các bạn Trung Quốc dẫn cả đoàn ra vùng đất tô giới Thượng Hải cũ xem những hình ảnh đó.
 - 1
Nguyên Bí thư thứ nhất Đại sứ quán Việt Nam tại Bắc Kinh, nguyên Tổng lãnh sự Việt Nam tại Quảng Châu Dương Danh Dy
Năm 1993, khi công tác tại Quảng Châu, tôi cũng được họ chỉ cho xem tận mắt vùng tô giới Sa Diện cũ và tự hào nói: Ngày nay dòng chữ: “Người Trung Quốc và chó không được vào chỉ còn thấy trong bảo tàng thôi, chúng tôi không cần trương chúng lên nữa".

Thứ hai, những hành động này không phải bột phát mà kéo dài có hệ thống. Theo tôi, những hành động này không phải tính tự tôn dân tộc, mà nó nằm ở những đầu óc lệch lạc về dân tộc mình và dân tộc khác.

Tôi cho rằng, phản ứng chậm và trốn tránh của các cơ quan chức năng Trung Quốc là nguyên nhân nới tay cho người dân có những hành động cực đoan như trên.

Thứ ba, những hành động như vậy của người Trung Quốc trái lại với chính điều dạy của Khổng Tử - được người Trung Quốc coi là Vạn Thế Sư Biểu (Bậc thầy của muôn đời) là “Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân” - Điều mình không muốn thì đừng làm với người khác.

Nếu trước kia người Trung Quốc bị xúc phạm nặng nề, thì nay họ lại làm thế với các dân tộc khác, thậm chí cùng lúc với người Việt, người Nhật và người Philippines.
 - 2
Tấm biển nhỏ nhưng gợi lại đớn đau cho chính người Trung Quốc
Cực đoan

Là người thực hiện các nhiệm vụ ngoại giao tại Trung Quốc qua các thời kỳ (1966 - 1970, 1977 - 1981, 1992 - 1996), tôi chưa từng gặp hành động nào cực đoan như vậy của người Trung Quốc đối với các dân tộc khác. Nhiều người Trung Quốc cũng lên án những hành động cực đoan dân tộc của đồng bào mình.

Tôi thấy rằng, trong rất nhiều ý kiến lên án hành động cực đoan này, người Trung Quốc lộ ra việc họ đang hiểu sai về dân tộc khác, hiểu sai về vấn đề chủ quyền biển đảo.

Dù nhà hàng Trung Quốc đã gỡ những tấm biển đáng xấu hổ kia xuống nhưng chúng ta vẫn cần lên án một cách chính thức.

“Chúng tôi cho rằng, tấm biển được treo ở nhà hàng tại Bắc Kinh chỉ là quan điểm của một cá nhân trong bối cảnh những sự việc đang xảy ra giữa Philippines và Trung Quốc" - người phát ngôn Bộ Ngoại giao Philippines Hernandez nói - "Chúng tôi hi vọng, đây không phải là chính sách quốc gia về việc cấm đoán người Philippines đến nhà hàng ở Bắc Kinh”.
Theo N.C.Khanh (Tiền Phong)

Ngày 14-2 vừa qua, "Tổ chức bảo vệ nhà báo" công bố cái gọi là "phúc trình thường niên về tình hình tự do báo chí toàn cầu". Về tình hình báo chí ở Việt Nam, căn cứ vào thái độ tiếp cận và các  đánh giá mà CPJ đã đưa ra, cần khẳng định rằng, thực chất đó là sự tiếp tay cho các thế lực đang hằng ngày, hằng giờ phá hoại, cản trở sự ổn định và phát triển của Việt Nam...
Sau khi Tổ chức bảo vệ nhà báo (Committee to Protect Journalists - CPJ) công bố "phúc trình thường niên về tình hình tự do báo chí toàn cầu" trong đó chứa đựng nhiều nội dung vu khống và xuyên tạc tình hình báo chí ở Việt Nam, ngay lập tức các cơ quan truyền thông như VOA, BBC, RFA,... liền khai thác thông tin từ "phúc trình" này để đăng tải các bài báo mà ngay nhan đề đã chứa đựng thái độ thiếu thiện chí, như: CPJ: Việt Nam, một trong năm nước bỏ tù nhiều ký giả nhất thế giới (VOA), CPJ nói làm báo ở Việt Nam là "nguy hiểm" (BBC)... Sau đó, mấy bài báo kể trên nhanh chóng được đăng lại tại một số website, blog và dường như người ta hy vọng, khi sự xuyên tạc, vu khống tiếp tục được nối dài, sẽ tác động tiêu cực tới dư luận, làm ảnh hưởng tới uy tín của Nhà nước Việt Nam và tình hình báo chí ở Việt Nam!?
Trước hết phải nói rằng, từ quan niệm của họ, thể hiện cụ thể qua phúc trình, CPJ đã cố tình tạo dựng sự mập mờ bằng cách tảng lờ không quan tâm tới sự khác nhau giữa người hoạt động báo chí với tư cách là hoạt động nghề nghiệp được xã hội công nhận và được pháp luật bảo vệ, với người sử dụng internet làm phương tiện truyền bá ý kiến đi ngược tiến trình phát triển xã hội, tuyên truyền luận điệu sai trái, bình luận một số sự kiện - vấn đề một cách tiêu cực, xuyên tạc và bịa đặt,... từ đó gây hoang mang trong dư luận, làm mất ổn định xã hội. Nếu những người ở CPJ đủ tự tin để tự trao cho mình sứ mạng "thúc đẩy tự do báo chí và bảo vệ các quyền của nhà báo" thì không lý gì họ lại thiếu năng lực trí tuệ để nhận biết sự khác nhau nói trên. Hiện nay ở Việt Nam, có hơn 19 nghìn hội viên Hội Nhà báo, trong đó có gần 17 nghìn nhà báo đã được cấp thẻ hành nghề đang làm việc tại hàng trăm cơ quan báo chí (với rất nhiều loại hình khác nhau) từ trung ương tới địa phương. Ðó là những nhà báo được đào tạo cơ bản, được xã hội công nhận, hoạt động dựa trên các quy định của Luật Báo chí, có hội nghề nghiệp riêng và được pháp luật bảo vệ khi hành nghề. Vì thế khi tác nghiệp, họ không gặp "nguy hiểm" từ xã hội như đánh giá tùy tiện của CPJ, nên không thể đánh đồng số đông các nhà báo với một số cá nhân có hành vi "tuyên truyền chống Nhà nước CHXHCN Việt Nam" trên internet. Bằng việc lảng tránh vấn đề trách nhiệm công dân, trách nhiệm xã hội của nhà báo, cố tình gắn cho một số blogger - người viết blog, danh hiệu là "nhà báo tự do", "cây bút tự do", CPJ tưởng rằng sẽ tạo ra sự mập mờ trong dư luận để vu cáo Việt Nam; nhưng rốt cuộc, hành vi này lại làm lộ rõ bản chất thực sự của CPJ là gì. Họ không cần phân biệt ai là nhà báo, ai không phải là nhà báo. Họ chỉ cần số liệu và một vài tên tuổi, lấy cớ để vu khống mà thôi. Vậy thử hỏi họ đang bảo vệ ai, chẳng lẽ họ không có tự trọng để thi thoảng lại xưng xưng bảo vệ những người vi phạm luật pháp?
Như mọi quốc gia khác, Việt Nam có hệ thống luật pháp của mình nhằm duy trì sự ổn định và giữ vững định hướng phát triển xã hội; bảo đảm, bảo vệ quyền con người; giữ gìn an ninh quốc gia, trật tự và an toàn xã hội,... Hệ thống luật pháp ấy là một trong những yếu tố cơ bản tạo ra cơ hội giúp mọi công dân có điều kiện phát triển toàn diện, phát huy năng lực và tài năng để cống hiến cho đất nước. Nhưng hệ thống luật pháp ấy cũng rất nghiêm khắc với bất cứ cá nhân nào, kể cả nhà báo, đã xem nhẹ trách nhiệm công dân, lợi dụng nghề nghiệp xã hội mà có hành vi vi phạm pháp luật, chống phá Nhà nước, phá hoại khối đoàn kết dân tộc, xúc phạm danh dự các tổ chức và cá nhân... Ðiều này không có gì khác biệt so với việc thực thi pháp luật ở các quốc gia khác trên thế giới. Nếu CPJ quan tâm tới vai trò của luật pháp ở các quốc gia, họ cần tìm hiểu một cách khách quan để thấy rằng, các nhân vật mà họ đề cập trong bản "phúc trình" đều đã bị cơ quan pháp luật Việt Nam kết án với tư cách là công dân, không phải với tư cách là nhà báo, càng không phải là "nhà báo tự do" theo cách định danh tùy tiện của CPJ.
Chính vì thế, trước khi đưa ra cái gọi là "phúc trình", những người ở CPJ nên tự vấn để trả lời câu hỏi tại sao họ không làm om xòm trước những thông tin như: "Ngày 29-1, các điều tra viên người Anh đã lục soát văn phòng báo The Sun - thuộc quyền sở hữu của ông trùm truyền thông Rupert Murdoch, bắt giữ bốn phóng viên cùng một cảnh sát viên trong một cuộc điều tra mở rộng về việc hối lộ cảnh sát để moi thông tin"; "Theo hãng ABC ngày 28-1, Iran vừa bắt giữ 11 nhà báo bị tình nghi có mối liên hệ với nước ngoài", "Trong số 200 người bị bắt giữ trong cuộc dẹp loạn đầu tiên ở công viên Zuccotti, có các phóng viên của hãng phát thanh quốc gia NPR và báo New York Times... Jared Maslin, phóng viên của New York Times cho biết anh bị bắt khi đang cố gắng di chuyển khỏi khu vực hỗn loạn theo lệnh cảnh sát. Phóng viên bị áp giải lên xe cảnh sát cùng tám người khác, trong đó có hai sinh viên trường New School, một phóng viên ảnh của hãng AFP... Tất cả đều bị còng tay phía sau lưng", "ngày 10-2, cảnh sát Malaysia cho hay họ đã bắt giữ một nhà báo A-rập Xê-út trốn khỏi đất nước sau khi bị buộc tội lăng mạ nhà tiên tri Muhammad của đạo Hồi trên mạng xã hội Twitter", "Nhà chức trách Tunisia vừa thông báo họ đã bắt giữ ba nhà báo vì tội cho đăng tải ảnh "khiêu dâm" giữa một cầu thủ Real Madrid và tình nhân của anh này"; xa hơn nữa là các tin: "Thomas Bjorn Nilsson, 43 tuổi, một nhà báo ở New York và Kjerste Sortland, 41 tuổi của Snorova, Na Uy, đã bị cáo buộc xâm phạm khu vực cấm, nơi tổ chức tiệc cưới của con gái cựu tổng thống Bill Clinton. Hai nhà báo này đã đi quanh khu vực cổng khu biệt thự Aster Court ở Rhinebeck để chụp ảnh. Họ không có ý vào bên trong chụp ảnh, tuy nhiên họ cũng không nhận ra rằng đây là khu vực cấm chụp ảnh. Cảnh sát New York cho biết hai nhà báo có thể bị phạt đến 15 ngày tù và 250 USD tiền mặt. Các hình ảnh hai nhà báo đã chụp cũng sẽ bị tịch thu", và "hãng tin AP đưa tin quân đội Mỹ tại Iraq đã bỏ tù B.Hussein - phóng viên ảnh của hãng - trong suốt 5 tháng, cáo buộc anh này "đe dọa an ninh" nhưng lại không đưa ra các cáo trạng cụ thể hoặc cho phép tiến hành một cuộc điều trần ở nơi công cộng"...!
Tuy nhiên, căn cứ vào đánh giá của CPJ về tình hình báo chí ở Việt Nam trong các năm qua, dường như việc yêu cầu CPJ có thái độ khách quan là điều bất khả. Tổ chức này tự coi mình là "hiệp sĩ" bảo vệ tự do báo chí nhưng việc làm của họ lại cho thấy tự do báo chí chỉ là chiêu bài để họ dựa vào và vu khống quốc gia nào không đồng tình với quan niệm của họ. Như trong bài viết về "phúc trình" của CPJ trên RFA ngày 17-2 có đoạn: "Theo CPJ thì Chính phủ Việt Nam tiếp tục duy trì việc kiểm soát giới truyền thông bằng phương cách tổ chức những cuộc hội họp hàng đầu tuần giữa quan chức Bộ Thông tin và các chủ bút để duyệt qua bài vở, nhất là ngăn chặn các bài chỉ trích lãnh đạo đảng hay chính sách nhà nước". Nói như vậy thì đúng là CPJ không biết ngượng. Bởi, CPJ sẽ trả lời sao đây nếu đối diện với đòi hỏi về chứng cứ? Chẳng lẽ CPJ đã quen đưa ra những lời vu khống đến mức không cần  liêm sỉ?
Hệ thống báo chí và truyền thông ở Việt Nam đã có bước phát triển vượt bậc. Ðó là kết quả từ sự quan tâm và đầu tư của Nhà nước, từ sự trưởng thành và nỗ lực của các nhà báo, từ đòi hỏi của thực tế phát triển... Và sự phát triển này không chỉ để đáp ứng quyền tự do ngôn luận, thỏa mãn nhu cầu thông tin, mà còn tạo ra môi trường văn hóa để toàn dân có thể tiếp xúc, tiếp nhận, trau dồi tri thức, cùng hướng tới các giá trị chân - thiện - mỹ. Dù các tổ chức như CPJ có đánh giá như thế nào thì vẫn không thể phủ nhận được sự thật về sự phát triển lành mạnh của tự do báo chí và tự do ngôn luận ở Việt Nam. Tuy nhiên, khi mà các thế lực thù địch và một số phần tử cơ hội, thoái hóa, biến chất lợi dụng sự phát triển của hệ thống truyền thông, đặc biệt là internet, để tiến công vào Ðảng, Nhà nước và nhân dân Việt Nam, với sự phụ họa và khuyến khích của các tổ chức như CPJ thì nếu một mặt, chúng ta cần phải quan tâm hơn nữa để báo chí và truyền thông luôn hướng tới mục đích vì con người, cho con người, vì sự ổn định và phát triển; thì mặt khác, chúng ta cũng phải bảo đảm tính nghiêm minh của pháp luật để báo chí và hệ thống truyền thông đóng góp ngày càng tích cực vào quá trình phát triển đất nước. Dù thế nào thì luật pháp của quốc gia phải được tôn trọng. Sự kiện ngày 16-2 vừa qua ông Nick Xenophon - Thượng nghị sĩ độc lập ở Nam Australia, thành viên phái đoàn nghị sĩ Australia, người đã có một số chỉ trích về nhân quyền ở Malaysia, dự kiến tới Malaysia để gặp gỡ giới chức, đại diện các đảng phái đối lập để thảo luận về cuộc bầu cử sắp tới đã bị giữ tại sân bay Kuala Lumpur theo "quy định luật an ninh quốc gia của Malaysia" và bị trục xuất trở lại Australia đã cho thấy một nguyên tắc đang tồn tại một cách hiển nhiên ở mọi quốc gia. Không ai có quyền đứng trên luật pháp, không ai có quyền nhân danh nghề nghiệp để vi phạm luật pháp, cũng không ai có thể tự cho mình quyền can thiệp vào việc thi hành luật pháp ở bất kỳ quốc gia nào.
HOÀNG ANH LÂN (nhandan.com.vn)



(Hà Sỹ Phu)

Bạn có thể đọc bài viết của Hà Sỹ Phu tại đây:

Con người của Hà Sỹ Phu như thế nào, chúng ta cũng đã hiểu đôi chút. Có điều đặc biệt ở Hà Sỹ Phu đó là ông rất thích lối so sánh, dù so sánh dưới góc độ nào đi nữa thì vẫn là khập khiễng và mang tính chủ quan. Điều đáng nói ở đây là Hà Sỹ Phu lợi dụng so sánh để hạ thấp, thậm chí thóa mạ ông Nguyễn Phú Trọng, người từ trước tới nay vẫn được mọi người ca ngợi và tôn kính bởi sự uyên thâm về học thức, liêm khiết trong công việc, trong sáng về lối sống.
Ngay đầu bài  ông Phu viết: “Người ta cứ bảo ông Trọng là Trọng Lú, hay Trọng Cuội như hỗn danh của đám dân đen gọi ông...”. Ơ hay cái nhà ông Phu này, chính tay ông viết ra mà ông lại cho rằng “Người ta cứ bảo”. Một là, ông có vấn đề về nhận thức nên không hiểu những gì mình nói và viết. Hai là, ông là con người xảo trá muốn đổ vấy trách nhiệm sang cho người khác theo kiểu “em có viết gì đâu, đấy là nghe người ta nói thế chứ”.
Rồi từ việc hạ nhục người khác, ông bắt đầu đi đến hạ bệ cả một chủ nghĩa đã được khẳng định tính đúng đắn trên toàn thế giới: “Thú thật, bây giờ cứ trông thấy ông nào nói đến Mác-Lê một cách trịnh trọng là tôi lại thấy mủi lòng mà ái ngại thế nào ấy, chẳng lẽ ông này là đồ đệ của Kim Jong In hay sao mà không biết rằng đó chỉ là một thứ “rác tư duy” mà lịch sử đã vứt vào sọt? Rõ ràng là sự thiển cận ở ông, ông có quyền tin theo hay không theo, nhưng ông cũng đừng lấy ý muốn của mình để ép mọi người cũng phải theo ông chứ. Hãy để mọi người kể cả những người đang tin theo và tôn sùng chủ nghĩa tư bản tự tìm ra câu trả lời trong khủng hoảng do chính chủ nghĩa tư bản gây ra. Nên nhớ, lợi ích tư (tư bản) được tạo nên từ lao động và tài nguyên chứ không phải do máy móc, khoa học (như một số người vẫn lầm tưởng, đã có thời người ta đập phá cả máy móc). Chủ nghĩa tư bản đang huỷ hoại chính ngay những nhân tố làm nên sự giàu có của nó là lao động và tài nguyên. Cứ nhìn vào một số nước tư bản không dám đặt bút ký vào Nghị định thư về cắt giảm khí thải để mang lại lợi ích của toàn nhân loại thì thấy rõ bộ mặt thật của họ. Các cuộc khủng hoảng hiện nay không thể giải quyết được một cách triệt để trong khuôn khổ của chế độ tư bản chủ nghĩa. Chủ nghĩa tư bản đang loay hoay thay đổi để giải quyết, nhưng đừng phí thời gian nếu không thay đổi tận gốc rễ vấn đề đó là “sự bóc lột”.
Và đến cuối bài viết thì người đọc thấy rõ chủ ý của ông: “Nhưng không phải tư duy của đảng viên cộng sản nào cũng “khốn cùng” như ông Tổng Bí thư. Trong những đảng viên có nhận thức khái quát ngược chiều với Tổng Bí thư và sát với thực tiễn không ai bằng cụ Lê Hiền Đức. Cụ Lê Hiền Đức không phải nhà lý luận và không hề có ý định viết lý luận, nhưng “đằm mình” trong thực tiễn ở những nơi xung đột nóng bỏng nhất của mâu thuẫn xã hội, cụ đã khái quát thực tiễn thành những kết luận đanh thép như dao chém đá, nổi bật nhất là hai luận điểm sau đây:
1- “Chừng nào ông Đoàn Văn Vươn và những người thân của ông còn phải nằm trong vòng lao lí, còn chưa được bồi hoàn các quyền lợi về vật chất, tinh thần đã bị xâm phạm thì chừng đó tôi còn nhìn chính quyền trung ương của Việt Nam chỉ như là sự PHÓNG TO của chính quyền huyện Tiên Lãng, chính quyền thành phố Hải Phòng mà thôi”. Kết luận này đánh tan một luận điểm cố hữu được dùng như tấm lá chắn cho sự sống còn của Đảng Cộng sản luôn coi mọi sự bê bối chỉ là những hiện tượng cá biệt, chỉ là sai lầm trong việc thực hiện ở cấp dưới. Cụ Lê Hiền Đức đã khái quát rằng trên dưới đều cùng một giuộc, càng lên trên thì đám “cướp ngày, cướp cạn” chỉ càng “phóng to” hơn mà thôi, vấn đề thuộc về bản chất rồi.
2- Sau khi “xét về nhiều mặt, tình cảnh người dân Việt Nam hiện nay còn kém cả thời chịu ách cai trị của phong kiến, ách đô hộ của thực dân, phát-xít”, sau khi thấy nhà nước hiện nay đã đi ngược lại các khẩu hiệu cách mạng trước đây, đã “nghiền nát hai chữ nhân dân” trong tên gọi của nhiều tổ chức do Đảng Cộng sản lãnh đạo, cụ Lê Hiền Đức kết luận về Đảng và nhà nước hiện nay là “phản cách mạng đã rõ ràng rồi”.
Một đảng, một nhà nước tự xưng cách mạng nhưng hiện nay đã đi vào con đường “phản cách mạng” cũng tức là phản động, chống lại nhân dân!”; “Học thuyết Chuyên chính Vô sản là bà đỡ cho cả nạn NỘI XÂM lẫn NGOẠI XÂM, hai kẻ sinh đôi này tất nhiên câu kết với nhau để cùng tước đoạt quyền làm chủ của dân đối với đất nước”.
Chỉ một nhóm người làm sai chủ trương, chính sách của Đảng Cộng sản và Nhà nước Việt nam; chỉ là ý kiến của một con người mà được ông lợi dụng để qui kết cho cả một Đảng, một Nhà nước, một học thuyết là “phản cách mạng”, “phản động, chống lại nhân dân!”. Thì thấy rõ là cần xem lại cách tư duy của ông, vậy mà ông lại còn tự cho rằng: “may cho tôi, “tư duy lô-gích” trong bài Chia tay Ý thức hệ và bài Từ vụ Bô-xít nghĩ về vận nước, đã giúp tôi mường tượng ra cái viễn cảnh dằn vặt trước sự PHẢN BỘI không thể tránh khỏi của tất cả những ai đã dấn thân theo con đường Cộng sản”
Ông nên nhớ công dân (trong đó có ông đấy) đều bình đẳng trước pháp luật. Dù là cán bộ, đảng viên có vi phạm pháp luật thì cũng tùy mức độ và căn cứ vào quy đinh của pháp luật mà xử lý. Thực tế đã chứng minh rõ điều đó. Ông nên xem lại ông Đoàn Văn Vươn là người như thế nào, có vi phạm pháp luật không, hành vi của ông Vương có nguy hiểm cho xã hội không. Một người đã vi phạm pháp luật của một quốc gia có chủ quyền thử hỏi những người như ông và cả những tổ chức luôn tự cho mình là bảo vệ người dân, nhưng thực chất là “ném đá để nhận tiền” có thể bẻ cong được sự thật ấy, có thể bẻ cong được qui định của pháp luật?
Thay lời kết, tôi mong ông hãy xem lại cách tư duy của ông đi. Suy xét vấn đề gì cũng phải rộng mở, đừng thiển cận; đừng hằn học cá nhân, cũng đừng vì sợ mọi người quên mình mà thỉnh thoảng lại xướng lên hú hú hú... Tôi không hiểu, nếu tôi gọi ông là “Phu Lú” thì ông nghĩ sao mà ông đi hạ nhục người khác! Ông cẩn thận khi ra đường, kẻo trẻ con nó ném đá.

Tiềm Long (blog: tiengnoitre)

Nhận lời mời từ Tổng lãnh sự quán Việt Nam tại Đức, Top 3 của Thần tượng Âm nhạc - Vietnam Idol 2012 gồm Ya Suy, Hoàng Quyên và Bảo Trâm sẽ thực hiện một chuyến lưu diễn tại Đức và một số quốc gia châu Âu vào tháng 3 tới đây.


Dù đang bận rộn với những kế hoạch và dự án âm nhạc sau cuộc thi nhưng cả 3 thí sinh đang háo hức với chuyến giao lưu văn hoá này.
Đây không chỉ là cơ hội để du lịch và tìm hiểu văn hoá các quốc gia trên thế giới mà còn là dịp để họ mang lời ca tiếng hát phục vụ cho kiều bào tại châu Âu cũng như giới thiệu văn hoá Việt Nam đến nước bạn. 

Tham gia chuyến lưu diễn châu Âu lần này ngoài Ya Suy, Hoàng Quyên và Bảo Trâm còn có sự góp mặt của những nghệ sỹ đến từ Nhà hát ca múa nhạc Việt Nam như: ca sỹ Đỗ Đức Long, nghệ sỹ keyboard Nguyễn Quốc Hoà. 
 - 1
Trả lời Tuổi Trẻ về chuyện nhà hàng ở Bắc Kinh có tấm biển kỳ thị người nước ngoài, ngày 27/2, Tổng lãnh sự Trung Quốc tại TP.HCM Trác Lôi Minh cho rằng đây là “hiện tượng cực kỳ cá biệt. Ở đâu, chỗ nào cũng có những loại người không tốt”.


Theo ông, việc làm này là “sai trái” và “chắc chắn là không ổn thỏa”. Ông cũng nhấn mạnh chuyện này “không đại diện cho đông đảo nhân dân và cũng không đại diện cho lập trường của chính phủ”.

Khi được hỏi là tấm biển đã có từ rất lâu rồi mà chính quyền Trung Quốc không có phản ứng gì thì ông Trác nói chính quyền không biết về chuyện này. “Cụ thể như thế nào thì chúng tôi cũng không biết”- ông nói.
 - 1
Tấm biển kỳ thị nói “Không phục vụ người Nhật, Philippines, Việt Nam và chó” - Ảnh: Andrew Poppor
Khi được hỏi nếu Tuổi Trẻ cung cấp địa chỉ nhà hàng thì liệu Chính phủ Trung Quốc có hành động gì không, ông Trác nói ông chỉ là tổng lãnh sự, không phải là chính phủ hay lực lượng quản lý thị trường (để giải quyết chuyện đó).
Theo tờ Global Times, đến ngày hôm qua (27/2), tấm biển trên đã được gỡ xuống. Đây là một nhà hàng nhỏ, bên trong chỉ có khoảng 5 bàn.

Philippines lên tiếng
Trả lời báo chí ngày 27/2 về tấm biển kỳ thị của một chủ nhà hàng Trung Quốc, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Philippines (DFA) Raul Hernandez nhận định đây chỉ là quan điểm một cá nhân.
“Chúng tôi cho rằng tấm biển được treo ở nhà hàng tại Bắc Kinh chỉ là quan điểm của một cá nhân trong bối cảnh những sự việc đang xảy ra giữa Philippines và Trung Quốc - người phát ngôn Hernandez nói - Chúng tôi hi vọng đây không phải là chính sách quốc gia về việc cấm đoán người Philippines đến nhà hàng ở Bắc Kinh”.

Theo ông Hernandez, DFA chưa được báo cáo về trường hợp người Philippines nào bị phân biệt đối xử khi đến ăn tại nhà hàng Trung Quốc ở Bắc Kinh. Người phát ngôn DFA khẳng định “đến nay vụ việc chỉ là sự cố cá biệt” và “đây là lần đầu tiên những vụ việc như vậy được đưa tin”.

Từ sau khi bức ảnh chụp nhà hàng Bách Niên Lỗ Chữ ở Bắc Kinh treo biển “Không phục vụ người Nhật, người Philippines, người Việt Nam và chó” được đăng trên mạng đã dấy lên làn sóng phản đối.

Theo Thanh Tuấn - Cảnh Toàn - Ngọc Vân (Tuổi Trẻ & Lao Động)

Ngôi sao Ronaldo vẫn còn cơ hội để trở về khoác áo đội bóng cũ MU.


Ở trận bán kết lượt về tranh siêu cup nhà vua giữa Barca và Real, HLV Ferguson bên phía MU đã có mặt trên khán đài sân Nou Camp. Chiến lược gia của Quỷ đỏ góp mặt ở trận đấu này đơn giản bởi vào tuần tới đội bóng của ông sẽ tiếp đón Kền kền trắng trên sân nhà Old Trafford trong khuôn khổ lượt về vòng 16 đội. Dù vậy, sau khi chứng kiến Real hủy diệt Gã khổng lồ xứ Catalunya, đặc biệt màn trình diễn chói sáng của CR7, vị thuyền trưởng của MU đã cảm thấy lo lắng. Kèm theo đó là sự ngưỡng mộ dành cho cậu học trò cũ người Bồ Đào Nha.
Tỷ lệ tử vong của gái mại dâm ở Mỹ cao hơn nhiều so với những nghề được coi là nguy hiểm nhất.




Mỹ được cho là cởi mở về vấn đề tình dục, nhưng có tới 49 trong tổng số 50 bang của nước này coi mại dâm là bất hợp pháp và áp dụng hình phạt tù hoặc tiền khá nặng với các đối tượng liên quan, có thể lên tới 15 năm tù hoặc 150.000 USD.


Bang Nevada ở Mỹ có một thành phố độc lập (chính là thủ phủ) và 16 hạt, trong đó mại dâm được hợp pháp hóa ở 10 hạt. Cụ thể hơn, mại dâm được hợp pháp hóa ở 7 hạt, ở và các thành phố của 3 hạt khác. Ngoài ra, có một hạt không có luật hợp pháp hóa hoặc cấm mại dâm.
 - 1
Gái mại dâm chờ khách tại một nhà thổ hợp pháp ở bang Nevada (Ảnh: The New York Times)
Trong lịch sử nước Mỹ, một số chính phủ coi mại dâm là tội phạm về trật tự công cộng, tức là loại hình tội phạm phá vỡ trật tự của một cộng đồng. Có một thời mại dâm bị coi là loại hình tội phạm sống lang thang.
Cũng như ở nhiều nước khác, mại dâm ở Mỹ có thể được chia thành 3 loại chính: mại dâm đường phố, mại dâm nhà thổ và mại dâm hộ tống (đi cùng trong các chuyến công tác, gặp gỡ đối tác, xuất hiện tại các sự kiện…). Mại dâm đường phố là bất hợp pháp trên toàn bộ lãnh thổ Mỹ. Dù bất hợp pháp nhưng mại dâm hộ tống rất phổ biến ở nước này.
Tràn lan mại dâm hộ tống
Hiện nay, dịch vụ hộ tống dành cho khách hàng đồng tính, chuyển giới ở Mỹ nở rộ. Hãng TOPPS ở Washington DC tính phí 150 USD/giờ đối với khách hàng thuê người đồng tính nam đi cùng. Phí thuê người chuyển giới là 250 USD/giờ. Ở những khu đô thị lớn như thành phố New York, phí thuê một phụ nữ Mỹ gốc châu Âu trông hấp dẫn lên tới 1.000-2.000 USD/giờ. Tuy nhiên, nhà cung cấp dịch vụ hưởng 40-50% số tiền đó. Khách hàng phần lớn trả tiền mặt và việc trả tiền boa là tùy tâm.
 - 2
Dịch vụ mại dâm hộ tống rất phổ biến ở Mỹ (Ảnh: CNBC)
Cả gái mại dâm hoạt động độc lập hoặc đầu quân cho các hãng cho thuê gái đẹp đi cùng đều có thể quảng cáo trên báo, các trang vàng, Internet dưới chiêu bài cung cấp dịch vụ massage, đánh bóng hình ảnh cá nhân… Một số website cho phép khách hàng thảo luận và đánh giá dịch vụ của gái mại dâm cũng như đồng nghiệp của họ. Nhiều trang web cho phép khách hàng tiềm năng tìm kiếm gái bán hoa theo đặc điểm ngoại hình và loại hình dịch vụ.
Quảng cáo dịch vụ tình dục trực tuyến không chỉ xuất hiện trên những site chuyên biệt mà còn trên một số website quảng cáo lớn. Trang Craigslist nổi tiếng từng có mục “dịch vụ người lớn” khá hút khách. Sau vài năm chịu áp lực từ phía cơ quan pháp luật và các tổ chức phản đối mại dâm, Craigslist đóng cửa mục này vào tháng 9/2010, đầu tiên là trong phạm vi Mỹ, sau đó vài tháng là phạm vi toàn cầu.
Trừ ở một số hạt của bang Nevada, mại dâm nhà thổ bị coi là bất hợp pháp ở khắp nước Mỹ. Tuy nhiên, nhiều tiệm massage, spa, sauna và những nhà cung cấp dịch vụ tương tự, kỳ thực là lầu xanh, vẫn hoạt động trá hình, nhất là ở các thành phố lớn.
Phạt tù, phạt tiền cả 4 đối tượng
Nhiều bang của Mỹ áp dụng hình phạt tù và/hoặc phạt tiền rất nặng đối với cả kẻ bán dâm, người mua dâm, ma cô và chủ chứa. Hành vi dắt mối mại dâm và điều hành nhà thổ bị nhiều bang coi là trọng tội, nên bị phạt rất nghiêm.
Theo luật của bang Minnesota, người bán dâm phạm tội lần đầu bị phạt tới 90 ngày tù giam và/hoặc phạt tiền 1.000 USD (lần sau là 1 năm tù và/hoặc 3.000 USD); khách mua dâm bị phạt 90 ngày tù và/hoặc 1.000 USD với lần đầu và 1 năm tù và/hoặc 3.000 USD nếu tái phạm. Ma cô bị phạt 15 năm tù và/hoặc 30.000 USD; chủ chứa 15 năm tù và/hoặc 30.000 USD.
Ở bang Arizona, làm ma cô, chủ chứa sẽ bị phạt 18 tháng và/hoặc 150.000 USD. Người bán, mua dâm cũng bị phạt tù hoặc tiền khá nghiêm khắc.
Theo luật của bang Iowa, cả người bán dâm và khách mua dâm bị phạt tù tới 2 năm và/hoặc phạt tiền 500-5.000 USD (tùy số lần phạm tội). Ma cô và chủ chứa bị phạt 5 năm và/hoặc 750-7.500 USD.
 - 3
Mại dâm đường phố như thế này bị cấm hoàn toàn ở Mỹ (Ảnh: Liveinstrathcona)
Tháng 11/2009, bang Rhode Island thông qua luật coi việc mua bán dịch vụ tình dục là hành vi phạm tội. Mại dâm ở bang này là hợp pháp trong giai đoạn 1980-2009 vì khi đó không có quy định cụ thể về hành vi mua bán dâm, dù các hoạt động liên quan như chèo kéo khách trên đường phố, điều hành nhà thổ, dắt gái… bị coi là bất hợp pháp.
Luật liên bang về mại dâm cũng rất nghiêm khắc. Một người đàn ông ép các phụ nữ làm gái mại dâm đã bị tòa án liên bang kết án 40 năm tù giam.
Những chuyện thật như đùa
Các tạp chí thường liệt kê những nghề nguy hiểm nhất ở Mỹ và sự lựa chọn số 1 của họ luôn là ngư dân, người đốn gỗ hoặc công nhân dầu khí. Thực tế, mại dâm có độ rủi ro hơn tất cả những nghề đó. Theo con số thống kê gần đây, tỷ lệ tử vong của gái mại dâm ở Mỹ là 204 trên 100.000 người. Tỷ lệ này đối với ngư dân chỉ là 129/100.000. Trung bình, một gái điếm bị tấn công về thể xác (nhưng không dẫn đến chết người) xấp xỉ 1 lần trong 1 tháng.
Mại dâm góp phần làm biến mất tờ 2 đô mà người dân nhiều nước coi là tờ tiền may mắn. Hồi đầu thập niên 1900, khi chính phủ vẫn đang thúc đẩy việc sử dụng tờ tiền giấy mệnh giá 2 USD, giá qua đêm với gái điếm thời điểm đó tình cờ ở mức trung bình là 2 USD. Cuối cùng, tờ 2 đô bị tiếng xấu, dính dáng tới mại dâm; những người đàn ông mang tờ 2 đô trong người bị coi là khách mua dâm, dù họ có ngủ với gái điếm hay không. Vì thế, tờ 2 đô ngày càng ít được sử dụng, dù vẫn được lưu hành.
Mỗi năm ở Mỹ có khoảng 70.000-80.000 người bị bắt vì liên quan mại dâm. Trong số này, 70% là gái mại dâm và chủ chứa, 30% là trai mại dâm và ma cô, 10% là khách hàng.
Gia Tùng - Tổng hợp (khampha.vn)

Dự kiến, từ ngày 15/3, phí trước bạ đối với ôtô đăng ký lần đầu là 10%; đối với xe cũ là 2%. Trong đó, Các địa phương có quyền điều chỉnh nhưng mức tối đa không quá 15%.
Từ ngày 15/3, phí trước bạ đối với ôtô đăng ký lần đầu là 10% (Ảnh minh họa)
Từ ngày 15/3, phí trước bạ đối với ôtô đăng ký lần đầu là 10% (Ảnh minh họa)

Trong cuộc họp báo Chính phủ thường kỳ vừa diễn ra chiều tối 28/2, Thứ trưởng Bộ Tài chính Vũ Thị Mai cho biết, ngày 26/2, cơ quan này đã trình Chính phủ dự thảo nghị định hướng dẫn dự kiến mức phí trước bạ đối với ô tô và xe máy.
Theo dự thảo này, Bộ Tài chính dự kiến quy định mức phí đối với ô tô dưới 10 chỗ ngồi đăng ký lần đầu là 10% giá trị xe. Khi nghị định có hiệu lực, Chính phủ sẽ giao Hội đồng Nhân dân các tỉnh, thành phố, căn cứ trên nhu cầu và điều kiện cụ thể để quyết định mức áp dụng với địa phương mình, nhưng không quá 50% khung quy định.
“Như vậy, mức phí tối đa sẽ là 15%”, Thứ trưởng Vũ Thị Mai giải thích. Con số này giảm đáng kể so với mức 20% đang được áp dụng tại nhiều địa phương hiện nay.
Cũng theo đại diện Bộ Tài chính, mức phí áp dụng đối với xe cũ là 2%.
“Thông thường Nghị định có hiệu lực trong vòng 45 ngày sau khi ký. Tuy nhiên, cũng có trường hợp có thể áp dụng ngay, hoặc vào một thời điểm được ấn định, tùy thuộc vào mức độ cần thiết của quy định”, bà Mai cho biết.
 - 1
Hà Nội là thành phố có mức thu lệ phí trước bạ với ô tô dưới 10 chỗ ngồi cao nhất (Ảnh minh họa)
Trước đó, trong Nghị quyết 02 của Chính phủ ban hành đầu năm 2013 về một số giải pháp tháo gỡ khó khăn cho sản xuất kinh doanh, hỗ trợ thị trường, giải quyết nợ xấu, để giảm chi phí sản xuất kinh doanh, tạo điều kiện cho doanh nghiệp hạ giá thành và tiêu thụ sản phẩm, Chính phủ đã yêu cầu phải giảm lệ phí trước bạ đối với xe ô tô chở người dưới 10 chỗ ngồi.
Hiện Hà Nội là thành phố có mức thu lệ phí trước bạ với ô tô dưới 10 chỗ ngồi cao nhất, kịch trần là 20%, một số tỉnh thành phố thu ở mức 15%.
Liên quan đến điều hành giá xăng dầu, người phát ngôn của Bộ Tài chính cho hay, vừa qua khi giá cơ sở xăng dầu cao hơn giá bán lẻ trên thị trường, Bộ Tài chính đã có công văn yêu cầu doanh nghiệp giữ nguyên giá bán, tăng mức sử dụng quỹ bình ổn giá (với xăng tăng từ 1.000 đồng lên 2.000 đồng/lít) và không được tính lợi nhuận định mức 300 đồng/lít.
Trước câu hỏi cho doanh nghiệp được tăng sử dụng quỹ bình ổn giá thì hiện nay số dư quỹ là bao nhiêu, bà Mai cho biết, trong những trường hợp sử dụng quỹ bình ổn giá thì doanh nghiệp đồng thời vẫn phải trích quỹ 300 đồng/lít, kg.

"Có những thời kỳ quỹ bình ổn giá có số dư lớn, có thời kỳ quỹ có số dư thấp hơn", Thứ trưởng nói. Tuy nhiên, bà Mai không cho biết rõ số dư của quỹ hiện nay là bao nhiêu, bởi cho rằng quỹ bình ổn giá xăng dầu hiện nay không được nộp tập trung về Bộ Tài chính mà được hình thành và quản lý ở doanh nghiệp.
Sơn Trà (khampha.vn)
Tiềm Long
20 côn đồ vào làng truy sát dân, An ninh Xã hội, con do danh ca lang, con do, con do danh dan, danh nguoi di vien, bao, bao cong an, bao an ninh
(Ảnh: Internet)


Hiện nay, chính phủ Mỹ đứng đằng sau dung dưỡng hàng trăm tổ chức phản động lợi dụng các vấn để “dân chủ”, “nhân quyền”, “tự do tôn giáo” để chống lại Nhà nước Việt Nam. Tự do tôn giáo ở Việt Nam có vấn đề gì, sự thật như thế nào, Mỹ và bọn phản động muốn gì và được gì khi tạo ra cây gậy tự do tôn giáo ở Việt Nam.

Bọn chúng tạo ra cây gậy tự do tôn giáo ở Việt Nam nhằm muốn thể hiện sự quan tâm, đáp ứng nhu cầu của cái gọi là “một nhóm người đại diện nhiều tôn giáo ở Việt Nam”.

Sau những thập niên chiến tranh, Chính phủ và nhân dân Việt Nam nỗ lực xây dựng đất nước, hàn gắn vết thương chiến tranh…nhằm đặt thành tựu phục vụ đất nước và nhân dân. Trong khi đó chỉ một bộ phận người Việt Nam ở nước ngoài vì nhu cầu và mục đích riêng lại muốn gây rối, chửi bới phá hoại đất nước vì lợi ích riêng của họ. Rõ ràng, đây là mục đích xấu chứ tôn giáo ở Việt Nam cần gì một nhóm người đại diện cho họ để lên tiếng chửi bới chính quyền Việt Nam.

Hơn nữa, chúng ta đều biết rất rõ ràng cái gọi là nhóm người đại diện tôn giáo Việt Nam trên thực tế chỉ là những kẻ mạo danh. Họ không đại diện bất kỳ cái gì liên hệ với Việt Nam vì họ không phải là công dân Việt Nam. Chẳng hạn, buổi điều trần về những vấn đề vi phạm nhân quyền đang diễn ra ở Việt Nam tại tổ chức ngày 24/1/2012 tại Tiểu ban đặc trách Nhân quyền thuộc Uỷ ban Ngoại giao Hạ Viện Hoa Kỳ, bộ mặt đại diện ở đây là: ông Cao Quang Ánh - cựu dân biểu liên bang; ông Nguyễn Đình Thắng, Giám đốc điều hành Boat People SOS; ông Võ Văn Ái… Những người này họ là người Việt Nam hay người Mỹ. Chẳng hạn, ông Võ Văn Ái là người nhập quốc tịch Pháp, từ Pari sang làm việc cho người Mỹ và mỗi năm nhận khoản tiền khoảng 200 nghìn USD. Còn những người khác thì đã rõ, đều có quốc tịch Mỹ. Những người nói trên mang nặng tinh thần nô lệ làm thuê, mất gốc và người Việt Nam có thể gọi họ là: “kẻ tôi tớ cho người ngoại quốc”.

Đại diện nói lên tiếng nói cho các tôn giáo ở Việt Nam, nhưng phải khẳng định hầu hết họ không thấu hiểu tín ngưỡng là gì. Chính phủ Việt Nam không cấm tôn giáo, điều đó có nghĩa rằng nhân dân Việt Nam được tự do thờ phụng và tham gia các hoạt động tín ngưỡng… Chính phủ Việt Nam quá rông lượng để cho họ (nhóm tự xưng đại điện cho tôn giáo ở Việt Nam) tự do truyền bá tôn giáo, làm lu mờ hình ảnh thực tiễn sinh động của tôn giáo ở Việt Nam.

Sự thật là:

Trong suốt chiều dài lịch sử, đặc biệt là trong những năm đổi mới, Việt Nam đã đạt được những thành tựu rất quan trọng trong thực hiện các chủ trương, chính sách về tôn giáo. Từ chỗ chỉ có ba tổ chức tôn giáo được công nhận trước đây là: Hội thánh Tin lành Việt Nam (ở miền Bắc), Giáo hội Công giáo Việt Nam, Giáo hội Phật giáo Việt Nam. Đến nay, tại Việt Nam đã có 31 tổ chức, hệ phái tôn giáo, tổ chức tôn giáo được cấp giấy chứng nhận đăng ký hoạt động và công nhận...
Quyền tự do theo hoặc không theo một tín ngưỡng, tôn giáo nào của công dân được quy định rõ ràng trong hệ thống pháp luật Việt Nam và được đảm bảo trên thực tế. Đó là điều mà Nhà nước Việt nam luôn khẳng định. Cái gậy tự do tôn giáo, cộng với tài phù phép, hẫu thuẫn của Mỹ thiết nghĩ cũng có thể mua vui được chứ ai dại gì mà tin.


Nguồn: http://tiengnoitre.blogspot.com/2013/02/tu-do-ton-giao-o-viet-nam-cay-gay-cua.html
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"