Hôm 1/3, trang xã luận của thời báo Hoàn Cầu đã có bài viết “thanh minh” cho tấm biển miệt thị người Việt Nam, Philippines và Nhật Bản ở nhà hàng Bắc Kinh gây xôn xao dư luận mấy ngày qua. Nội dung như sau:


Gần đây, nhà hàng nọ ở Bắc Kinh dán tấm biển với dòng chữ “Nhà hàng không tiếp đón người Nhật Bản, người Philippines, người Việt Nam và chó” gây tranh cãi lớn trong dư luận. Tấm biển này là sự thể hiện lòng yêu nước, tự marketing, chủ nghĩa dân tộc cực đoan hay xuất phát từ tâm lý và động cơ nào khác? Cái gọi là “tự do ngôn luận” của chủ nhà hàng cần phải phê bình, định hướng hay cứ để tự nhiên, xử lý theo pháp luật?
Hành vi này của ông chủ nhà hàng rõ ràng là hành vi cá nhân, có thể coi là một kỹ xảo marketing. Tuy nhiên, sau khi được báo chí trong và ngoài nước đưa tin rầm rộ, tấm biển này đã biến thành một sự kiện quốc tế.
Nhà lý luận văn học, triết gia người Pháp Roland Barthes nói rằng, tác phẩm vừa chào đời, tác giả cũng “chết” theo. Sau khi tấm biển này được trưng ra, dư luận lý giải thế nào, chủ nhà hàng sẽ không thể kiểm soát nổi. Sau sự việc này, lời giải thích của chủ nhà hàng sau sự việc này có thể sẽ bị coi là lời biện hộ xảo quyện, có thể sẽ không được xã hội chấp nhận. Người ta sẽ dựa vào lập trường, lợi ích và sự nhận thức trước đó của mình để có những lý giải riêng. Bài viết trên tờ báo chính thức nọ ở Việt Nam nói rằng: “Đây không phải là chủ nghĩa yêu nước, mà là chủ nghĩa cực đoan ngu xuẩn”. Trái ngược với đó, một số người ở Trung Quốc lại coi đó là “yêu nước”, “dũng cảm”.
Trước tấm biển này, cư dân mạng của nước đương sự là Việt Nam, Philippines đều thể hiện rõ sự “phẫn nộ” và “chỉ trích gay gắt”, coi hành động này là “ngu xuẩn”, “hẹp hòi”, “chủ nghĩa cực đoan”, “chủ nghĩa chủng tộc”, trong khi dư luận của các nước phi đương sự thì lại khá ôn hòa. Điều không có gì đáng ngạc nhiên là, người viết bài này lại một lần nữa nghe thấy những luận điệu cũ kỹ: Đảng cộng sản Trung Quốc đang bật đèn xanh cho tinh thần chủ nghĩa dân tộc dâng cao, dùng chiêu bài đó để làm thay đổi sự chú ý của dân chúng đối với những mâu thuẫn trong nước. “Chủ nghĩa dân tộc là con dao hai lưỡi”, đây cũng là những luận điệu quá cũ rồi.
 - 1
Tấm biển nhỏ nhưng gợi lại đớn đau cho chính người Trung Quốc
Hoàn Cầu thừa nhận đúng là trong dân gian Trung Quốc đang tiềm ẩn ngọn lửa yêu nước mạnh mẽ, tấm biển thể hiện sự “không đội trời chung” này cho thấy một tín hiệu mạnh mẽ đang được truyền đi. Nhưng tờ báo này lại cho rằng các nước đương sự nên sớm thay đổi tư duy, tích cực tiếp xúc với dân chúng của nước đối phương. Tuy nhiên một điều buộc phải chỉ ra rằng, sự lý giải, phân tích của bên ngoài đã bộc lộ ra di chứng Trung Quốc kiểm soát gắt gao ngôn luận xã hội ngày trước: Những ngôn luận “cấp tiến” của báo chí và cư dân mạng Trung Quốc thường bị coi là được chính phủ khuyến khích hoặc dung túng. Ấn tượng này sẽ ảnh hưởng xấu đến lợi ích quốc gia của Trung Quốc. Trung Quốc cần nhanh chóng thúc đẩy sự đa nguyên hóa trong chủ thể truyền thông, khuyến khích chủ thể phi chính phủ tham gia vào các hoạt động giao lưu đối ngoại để xóa bỏ sự hiểu lầm này.
Xã hội Trung Quốc đang ngày càng mở cửa, đa nguyên hơn. Tấm biển của nhà hàng này cũng gây tranh cãi lớn trong dư luận Trung Quốc, thế nên nó chỉ có thể đại diện cho quan điểm của một nhóm nhỏ người Trung Quốc. Bên ngoài quy kết nó là “lại một minh chứng thể hiện tinh thần chủ nghĩa dân tộc cực đoan của người Trung Quốc” e là quá đơn giản, ngộ nhận, phản ánh tinh thần đối lập của người truyền thông. Có cư dân mạng của Việt Nam và Philippines nâng vấn đề này lên cấp độ chính trị, coi đây là kết quả của hoạt động tẩy não của chính phủ, “là lỗi của chính phủ Trung Quốc và đảng cầm quyền”.
Xét trên góc độ này, một số doanh nghiệp muốn dựa vào chiêu tiếp thị tương tự để bán hàng, hãy nhớ lại tấm biển năm xưa mà người Anh đã treo: “Người Trung Quốc và chó không được phép vào” đã khiến bao trái tim người Trung Quốc phải đau đớn? Nếu người Trung Quốc ở Việt Nam, Philippines lại một lần nữa nhìn thấy tấm biển “Người Trung Quốc và chó không được phép vào”, chúng ta sẽ có cảm nghĩ và phản ứng gì?
Có cư dân mạng Việt Nam nói rằng, tấm biển này “đang truyền bá sự thù hận cho thế hệ trẻ”. Quan điểm này không hẳn là không có lý. Sự trỗi dậy của Trung Quốc đòi hỏi nội tâm của người dân cũng phải lớn mạnh lên. Chính vì vậy, người viết bài này kiến nghị ông Vương – chủ nhà hàng nên đổi sang tấm biển “Nhiệt liệt chào mừng bạn bè các quốc gia”, thể hiện sự bình đẳng, bao dung, hiếu khách của người Trung Quốc. Đây mới là hành động ngoại giao dân gian thể hiện sự yêu nước. Đối với báo chí, việc thổi phồng sự kiện này sẽ làm tăng thêm sự hiểu lầm giữa người Trung Quốc với người dân các nước.
Theo Huy Long (Tiền Phong/Hoàn cầu)

Lịch sử có chức năng là "người thầy" của cuộc sống. Chính lịch sử dạy cho hiện tại những sai lầm cần tránh khỏi, sự tỉnh táo trước những gì tương tự đã từng xẩy ra.
Buổi lên lớp đầu tiên của tôi trong năm Quý Tỵ là chiều thứ Hai, hai tiết học cuối của buổi chiều ngày 18/2 - mồng 9 Tết mới đây, tại ĐH Khoa học Huế! Tôi dạy bài "Lịch sử Trung Quốc" cho sinh viên lớp Hán Nôm K36.
Sau mấy câu chào làm quen, tôi hỏi: " Hôm qua, 17/2, đó là ngày gì?" Một nữ sinh là ni cô nói: "Một ngày bình thường như mọi ngày". Sinh viên tiếp theo là một sadi (sư bác): "Chắc là ngày... sinh nhật của thầy phải không ạ?"...(!)
100% không biết!
Có một cái gì đó nghẹn tắc trong nhịp thở khó nhọc của tôi. Khi 100% sinh viên năm thứ nhất đang ngồi trước mặt mình, chỉ biết được về một ngày lịch sử không thể quên đó, là sau khi tôi nói, đó là ngày cách đây 34 năm, Trung Quốc nổ súng trên bầu trời biên giới.
Thấy nét mặt của tôi không vui, một sinh viên rụt rè: "Chúng em có lỗi". Tôi nói, các em đợi một chút và, tôi gửi đi một lời tâm sự lên mạng, nói về điều vừa xảy ra, lúc đó là 15h15 phút! Gửi xong, tôi đưa cho mấy sinh viên đọc dòng thông tin "HVT đã nói" và, nói tiếp: Các em chỉ có lỗi một phần, lỗi trầm trọng là ở "người lớn" chúng tôi. Lịch sử dân tộc dường như  đã bị rơi vào quên lãng.
Có lẽ cái não nề của cơ sự "không biết, không nhớ" gì về một giai đoạn đau thương, quật cường chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam của những sinh viên năm thứ nhất không phải là ngoại lệ!
Nhưng, chắc chắn rằng sự kiện mà tôi vừa nêu trên là chuyện không hề nhỏ một chút nào. Nó không chỉ là một nỗi đau mà là sự nhức nhối thật sự, nếu suy rộng, nó còn là một đòn "đánh" vào tất cả các nhà sử học: Lịch sử sẽ là gì nếu mỗi chúng ta không hề dám nói thật về... sự thật?
Một hình ảnh nhắc nhớ về sự kiện chiến tranh biên giới năm 1979. Ảnh tư liệu
"Lãng quên" là  có tội!
Trong một buổi gặp mặt cử tri gần đây, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhấn mạnh rằng: Chúng ta có "cái bệnh" rất lớn là không dám nói lên sự thật (SGGP, 13/2). Lời cảnh tỉnh (xác nhận) đó cũng là lần đầu tiên được chính thức phát đi từ người đứng đầu Nhà nước kể từ gần 70 năm nay(!). Tất nhiên, Chủ tịch nước đề cập đến nhiều vấn đề và, dĩ nhiên, trong đó có sử học.
Khi tôi là sinh viên, được dạy rằng có những sự thật lịch sử chưa nên nói vì chưa có lợi cho cách mạng. Đó là năm 1974. Ai cũng dễ dàng đồng ý rằng trong chiến tranh, quả thật rất cần những khoảnh khắc, những "chương, hồi của sự im lặng" về sự thật, vì sợ bị kẻ thù lợi dụng, lòng dân ly tán...
Thế nhưng, cái tai họa của vấn đề là ở chỗ: Giới hạn của sự im lặng (chưa công bố, chưa nói) nằm ở tầng mức nào, bao lâu hay đến bao giờ? Sự mập mờ, đa nghĩa của cụm từ "có lợi cho cách mạng" đã bị biến hóa, như sự kiện 17/2/1979! Trong khi đó, luật pháp ở nhiều nước quy định việc giải mã toàn bộ bí mật lịch sử chỉ khoảng trên dưới 30 năm.
Một trong những định đề nổi tiếng của Karl Marx là ông phê phán các sử gia tư sản luôn coi 30 năm lịch sử vừa mới diễn ra là chính trị. Vì có nhiều bí mật chưa tỏ tường hóa, nên họ dùng cụm từ 'hậu hiện đại' hoặc 'sau hiện đại' (post modern, after modern) để chỉ quãng thời gian tranh tối, tranh sáng ấy. Theo Marx, lịch sử là tất cả những gì vừa xảy ra, kể cả khoảnh khắc vừa mới trôi qua.
Trong một buổi gặp mặt cử tri gần đây, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang nhấn mạnh rằng: Chúng ta có "cái bệnh" rất lớn là không dám nói lên sự thật (SGGP, 13/2).
Điều tiếp theo cần phải bàn là tại sao chúng takhông dám đưa sự thật lịch sử vào sách giáo khoa? Nói rằng sự thật đó có thể làm tổn hại đến tình hữu nghị hay bang giao quốc tế là không hề thuyết phục.
Chẳng lẽ người Mỹ dựng phim, mở hội thảo về tội ác của chủ nghĩa fascio lại làm mất đi quan hệ hữu hảo Đức - Mỹ sao? Không ai có thể thay đổi lịch sử đồng nghĩa với mặc định hiển nhiên rằng chấp nhận nó như là một phần của quá khứ, dẫu vinh quang, niềm vui hay cay đắng.
Một cựu chiến binh ở biên giới phía Bắc năm 1984 - hiện là giảng viên lịch sử kể rằng, năm 1992, cơ quan anh có tổ chức gặp mặt cựu chiến binh từ 1945-1975; có nghĩa là những ai đã từng là cựu chiến binh sau năm 1975 không được mời dự(!). Sự thật đó thật là cay đắng nhưng vẫn chưa thể đắng cay bằng việc chúng ta lãng quên sự hy sinh dũng cảm của hàng vạn con người đã ngã xuống cho dân tộc trường tồn.
Giữ gìn bản sắc văn hóa Việt như thế nào?
Chúng ta thường khẳng định việc phải giữ gìn bản sắc của văn hóa Việt Nam. Thử hỏi rằng, bản sắc dân tộc Việt là gì nếu không phải phần lớn nhất, độc đáo nhất, phi thường nhất, chính là truyền thống không thể bị đồng hóa, truyền thống quật cường bất khuất của Tổ quốc hình chữ S?
Nói như thế có nghĩa là, không một ai có quyền lãng quên lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam. Cố tình quên hay nói khác về "sự nhớ" nửa vời là có tội với tiên tổ, giống nòi.
Lịch sử có chức năng là "người thầy" của cuộc sống. Chính lịch sử dạy cho hiện tại những sai lầm cần tránh khỏi, sự tỉnh táo trước những gì tương tự đã từng xẩy ra, bởi lịch sử không lặp lại nhưng, có thể, bắt chước chính nó. Tại sao lại không nên khi cả VN và TQ đều rút ra được những bài học cần thiết để tránh việc lặp lại những sai lầm?
Nếu cứ coi quá khứ không thể thay đổi sẽ làm tổn hại hiện tại, tại sao lại có nhiều như thế những đường phố Bạch Đằng, Chi Lăng, Đống Đa, Trần Hưng Đạo, Quang Trung...?
Trong cuộc đời, đôi khi có những câu trả lời cho những vấn đề được coi là phức tạp thật giản dị: Nếu chưa đưa sự kiện 17/2/1979 vào SGK thì bao giờ sẽ đưa vào? Nhất định phải đưa vào bởi nói thật về sự thật phải là bản chất của lịch sử. Sự trù trừ, "tiếng kèn ngập ngừng" của cách nói chỉ làm cho lịch sử thêm rối rắm, nhiêu khê. Không thể tiếp tục nỗi đau rằng đã và đang có hàng triệu con người trẻ tuổi chẳng biết gì lịch sử anh dũng của cha ông.
Ngày 6 và 9/8/1945, người Mỹ thả hai quả bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagazaki, làm chết cả triệu người. Đến năm 1951, Hiệp ước An ninh Mỹ - Nhật vẫn được ký kết và, dù 62 năm đã trôi qua, quan hệ đồng minh giữa hai nước vẫn là "hòn đá tảng" (nguyên văn, key stone)...
Chỉ có những cái đầu thiển cận mới cho rằng quá khứ lịch sử làm tổn hại đến quan hệ hiện tại. Với những cái đầu như thế, việc né tránh quá khứ chỉ càng làm cho hiện tại phức tạp, đớn đau hơn...

1. Các công ty sản xuất súng ở Mỹ ăn nên làm ra trong khi nhiều người Mỹ phải lìa đời bởi súng đạn.

Năm 2012, người Mỹ liên tiếp trải qua những khoảng khắc thương tâm khi chứng kiến hàng chục người thiệt mạng trong cáci vụ xả súng kinh hoàng, để lại nỗi đau cho người ở lại

Điển hình là vụ Ngày 20/7/2012: Một trong những xả súng tàn bạo nhất nước Mỹ trong năm 2012 xảy ra trong buổi chiếu phim “Người dơi” tại bang Colorado, Mỹ vào ngày 20/7 khiến ít nhất 12 người thiệt mạng và hơn 50 người bị thương. xả súng ngày 14/12/2012 tại trường tiểu học Sandy Hook, quận Newtown, bang Connecticut làm 28 người thiệt mạng.

Rạp chiếu phim Century, nơi xảy ra vụ xả súng đẫm máu. Ảnh: AP
 Ngôi trường tiểu học, nơi xảy ra vụ xả súng đẫm máu. Ảnh: internet.

Theo Cơ quan cảnh sát liên bang FBI, trong năm 2012, hơn 16,8 triệu lượt ngườii Mỹ yêu cầu kiểm tra lý lịch để được mua súng - một con số cao nhất kể từ khi FBI bất đầu công bố dữ liệu vào năm 1988. Và thế là trong năm 2012, cảc vụ xả súng tại quốc gia này đã cướp đi sinh mạng của hơn 30.000 người, tính trung bình mỗi ngày có 80 người thiệt mạng vì súng đạn.

2. Nhà chức trách Mỹ tuyên bố kiểm soát vũ khí nhưng trên thực tế không thể thực hiện được

Người dân Mỹ cho rằng, “vũ khí nóng” cần phải được đưa ra khỏi xã hội Mỹ. Nhiều nhà chức trách Mỹ trong đó có cả Tổng thống đương nhiệm Barack Obama cũng đồng tình vớỉ việc thắt chặt hơn nữa luật kiểm soát vũ khí. Nhưng chưa nhà lành đạo nào của Mỹ dám làm ráo riết bởi lo sợ đụng chạm đến quyền lợỉ chính trị. Tại Mỹ, trong đó Hiệp hội Súng trường quốc gia Mỹ (NRA) gồm 4,5 triệu hội viên là một tổ chức rất có thế lực tại quốc gia này, thường quyên góp tới hàng triệu USD vào mỗi kỳ bầu cử và có tới 4/5 ứng cử viên mà Hiệp hội này ủng hộ đã đắc cử Tổng thống thời gian qua. Bởi thế, dù lên án rất mạnh mẽ các vụ thảm sát nhưng Tổng thống Barack Obama cũng không hề dám đề cập nhiều tới việc cấm súng đạn. Lời hứa kiểm soát vũ khí mà ông đưa ra từ ngày tranh cử năm 2008 và năm 2012 vẫn chỉ trên.

3. Rao giảng về nhân quyền nhưng ở Mỹ tình trạng nhân quyền của người dân không được đảm bảo.

Công dân của nước này luôn nơm nớp lo sợ một ngày nào đó mình sẽ trở thành nạn nhân của một vụ xả súng bừa bãi, để lại đau thương tột cùng cho gia đình, người thân, bạn bè và đồng nghiệp. Nhiều người không dám tin vào nỗ lực của chính quyền đã phải tự trang bị thêm vũ khí cho mình dẫn đến tình trạng người dân đổ xô đến các cửa hàng mua súng.

Tháng 10- 2012, Mỹ tiếp tục bị cáo buộc vi phạm nhân quyền thông qua bản báo cáo cua Bộ Ngoại giao Nga đệ trình lên Hạ viện nước này cho biết, tình trạng vì phạm nhân quyền ở Mỹ được thấy trong việc ngược đãi trẻ em, xâm phạm sự riêng tư, giam giữ bi mật, sự tàn bạo của cảnh sát và các vắn đề về quyền tự do.

Ngày 31-1-2013, Tổ chức Theo dõi nhân quyền (HRW) có trụ sở tại New York đã công bố bản báo cáo tình hình thế giới dày 660 trang cũng cho thấy, nước Mỹ có những vi phạm nghiêm trọng trong việc bảo vệ quyền con người và tình hình nhân quyền ở Mỹ hoàn toàn không như những gì mà quốc gia này từng rao giảng. Tình trạng phân biệt chủng tộc diễn ra ngay trong chính hệ thống tư pháp hình sự của Mỹ. Người Mỹ gốc Phi thường phải chịu các bản án khắc nghiệt hơn nhiều khi vi phạm các tội liên quan đến ma túy và nhập cư bất hợp pháp.

4. Đề cao tự do nhưng Mỹ là nước có số lượng tù nhân lớn nhất trên thế giới.

Lượng tù nhân trong các nhà tù của Mỹ lên đến 2,3 triệu người. Tỷ lệ tống giam ở Mỹ cũng nhiều hơn các quốc gia khác (752 tù nhân/100.000 dân). Tình trạng giam giữ không xét xử vẫn tràn lan trong các nhà tù ở Mỹ. Chính phủ Mỹ tiếp tục sử đụng các chính sách chống khủng bố, trong đó có việc giam giữ không xét xử tại nhà tù Guantanamo. Các ủy ban quân sự vi phạm một cảch cơ bản và gây nhiều cản trở cho các vụ kiên tụng đòi bồi thường cho các nạn nhân bị tra tấn. Điều kiện giam giữ tù nhân tại nhà tủ Guantanamo đang trong tình trạng khắc nghiệt và vô nhân đạo khiến các tù nhân bị nghi là chiến binh Taliban, Al-Qaeda nổi giận, làm cho họ suy sụp về thể chất và tinh thần. Chưa hết, Mỹ còn mập mờ trong quyền hạn pháp lý về việc giết chết những người mà Mỹ cho là khủng bố...

5. Tuyên bố đòi các quốc gia phải tôn trọng luật pháp quốc tế, nhưng chính Mỹ lại vi phạm luật pháp quốc tế khi can thiệp vào công việc nội bộ của các quốc gia khác.

Mỹ tự cho mình cái quyền được phán xét nhân quyền ở nước khác. Năm nào cùng vậy, Quốc hội Mỹ thường xuyên đưa ra những báo cáo vè nhàn quyền sai sự thật nhằm bôi xấu các quốc gia khác.

Năm 2012, Mỹ tiếp tục bị các quốc gia phản đối khi đưa ra cái gọi là Báo cáo tình hình nhân quyền 2012. Nga tuyên bố, Mỹ có cách tiếp cận sai lầm trong vấn đề bảo vệ nhản quyền bằng việc can thiệp vào công việc nội bộ của những nước khác và đã quyết định đình chỉ hoạt động cơ quan viện trợ quốc tế Mỹ (USAID) ở Nga từ tháng 10-2012. Trung Quốc thì coi bản báo cáo của Bộ Ngoại giao Mỹ là một tài liệu “mang đầy tính phân biệt đối xử”, coi thường sự thật. Bộ Ngoại giao Cuba cũng ra tuyên bố rằng báo cáo của Mỹ chứa đựng những thông tin “dối trá và vu cáo”. Việt Nam và nhiều quốc gia khác cũng đã có những phản đối tương tự và yêu cầu Mỹ tôn trọng quyền tự chủ của mỗi nước.
Minh Anh (Tổng hợp)
Năng suất lao động của Việt Nam luôn ở mức thấp và có xu hướng giảm dần. Liệu có phải người Việt lười lao động?

Các chuyên gia nhận định, hơn lúc nào hết, Việt Nam cần đưa ra các chính sách nhằm cải thiện năng suất lao động, như tăng đầu tư cơ sở hạ tầng nông thôn, hỗ trợ chuyển đổi nông nghiệp sang công nghiệp, hỗ trợ sáng kiến cải tiến tại nơi làm việc, đặc biệt ở doanh nghiệp vừa và nhỏ, và thúc đẩy hệ thống giáo dục đào tạo.

Cần đánh giá toàn diện
Theo báo cáo của Tổ chức Lao động Quốc tế (ILO), năm 2012, năng suất lao động ở Việt Nam dừng ở mức hơn 6.800 USD, nằm trong nhóm thấp nhất ở khu vực châu Á - Thái Bình Dương. Năng suất lao động ở các nền kinh tế công nghiệp cao hơn đáng kể. Năng suất của Singapore cao gấp gần 15 lần so với Việt Nam, 11 lần so với Nhật Bản và gần 10 lần so với Hàn Quốc. Ngay cả trong nhóm các nước thu nhập trung bình của ASEAN cũng có sự chênh lệch đáng kể. Ví dụ, năng suất lao động của Việt Nam chỉ bằng 1/5 so với Malaysia và 2/5 so với Thái Lan.
Một xu hướng đáng chú ý là năng suất lao động của Việt Nam đang giảm. Trong giai đoạn 2002-2007, năng suất của Việt Nam tăng trung bình 5,2%/năm, đạt tốc độ nhanh nhất trong khu vực. Tuy nhiên, kể từ cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu năm 2008, năng suất hàng năm của VN chỉ tăng ở mức khiêm tốn 3,3%.
 - 1
Năng suất lao động Việt Nam chỉ hơn Campuchia và Bangladesh trong khu vực Châu Á-Thái Bình Dương
Nhận định về báo cáo năng suất lao động của các nước Châu Á-Thái Bình Dương của ILO, trong đó Việt Nam chỉ xếp thứ 3 theo thứ tự từ thấp lên cao, hơn Bangladesh và Campuchia, nhà nghiên cứu Nguyễn Trần Bạt tỏ vẻ không đồng tình bởi ông cho rằng ILO mới xét năng suất lao động dựa trên sức mua và tăng trưởng GDP.
“Nếu xét trong lĩnh vực nông nghiệp thì rõ ràng năng suất người nông dân Việt Nam tạo ra đâu có thua kém nước nào. Chúng ta đang từ một nước phải nhờ viện trợ lương thực đã trở thành một nước xuất khẩu gạo đứng nhất, nhì thế giới. Xét về lĩnh vực công nghiệp thì nước ta vẫn là nước đang phát triển, chưa trở thành một nước công nghiệp nên nhìn chung năng suất lao động vẫn thấp là điều dễ hiểu” ông Bạt nói.
Theo ông Bạt, khả năng làm việc và làm việc tốt của người Việt là không thể phủ nhận, “Tôi đã từng tham quan những tập đoàn lớn hay những trường đại học danh tiếng trên thế giới, đều tận mắt chứng kiến người Việt ta được đánh giá cao như thế nào”.
Từ đây, ông Bạt nhận định, để đánh giá chính xác năng suất lao động của một nước cần có cái nhìn toàn diện về thể chế chính trị, kinh tế, xã hội, giáo dục của nước đó. “Xét trên tổng thể vẫn là một nước chậm phát triển thì việc duy trì năng suất lao động thấp là điều đương nhiên” ông Bạt nói.
Không thể đổ năng suất thấp cho người lao động
Ông Mai Đức Chính, Phó Tổng Liên đoàn Lao động Việt Nam cũng khẳng định nói năng suất lao động Việt Nam thấp không phải chỉ do yếu tố con người quyết định.
“Thực ra yếu tố con người chỉ là một phần, trong đó, phải kể đến vấn sức khỏe và tác phong công nghiệp của người lao động Việt vẫn còn hạn chế. Hôm qua còn là người nông dân, hôm nay đã trở thành công nhân.
Dẫu vậy chúng ta cũng không thể đổ lỗi hết cho người lao động. Tại sao cũng là người lao động Việt khi sang làm việc tại nước ngoài lại thường được chủ sử dụng lao động đánh giá cao hơn? Rõ ràng yếu tố môi trường tác động rất lớn, làm việc ở 2 điều kiện khác nhau sẽ cho ra kết quả năng suất khác nhau …”, ông Chính nói.
 - 2
Môi trường, điều kiện làm việc ảnh hưởng tới năng suất lao động
Theo ông Mai Đức Chính, có rất nhiều tác nhân ảnh hưởng tới năng suất lao động, trong đó bao gồm môi trường làm việc; yếu tố công nghệ; giáo dục đào tạo tay nghề cho người lao động… Ngoài ra, một yếu tố không thể thiếu đó là việc kích thích từ động lực làm việc. “Hiện nay, thay vì nên trả lương theo hình thức khoán sản phẩm thì hầu hết DN vẫn trả lương theo thời gian, dù anh có làm tốt bao nhiêu cũng như anh làm việc bình thường. DN trả lương không cần biết năng suất bao nhiêu, chỉ cần làm đủ 8 tiếng, chính vì thế mới có câu chuyện chủ sử dụng lao động luôn muốn tận dụng tối đa thời gian làm việc, thậm chí hạn chế cả thời gian đi vệ sinh của công nhân…”.
Kinh nghiệm của Nhật Bản, cho thấy, hiệu quả của chính sách tăng năng suất của công đoàn nước này nằm ở chỗ: lợi nhuận từ kết quả tăng năng suất lao động sẽ được công khai minh bạch, để chia cả cho người lao động… “Tại Việt Nam lại khác, DN lại dùng “quả” tù mù để trốn thuế nhà nước, có lãi ông cũng kêu lỗ, người lao động đâu có biết thành quả người ta làm được ra sao!?”, ông Chính nói.
Từ thực tế trên, ông Mai Đức Chính khẳng định, suy cho cùng vấn đề tăng năng suất thuộc về trách nhiệm quản lý vĩ mô
“Chỉ xét riêng về công tác giáo dục đào tạo, tính tới thời điểm này, nước ta mới chỉ có hơn 30% lao động trải qua đào tạo thì làm sao có thể thực hiện mục tiêu tới năm 2020 sẽ trở thành một nước công nghiệp?”, ông Chính nói.
Tuyết Mai (khampha.vn)


Nhà nghiên cứu Dương Danh Dy nhận định, tấm biển tại nhà hàng Bắc Kinh (Trung Quốc) thông báo “Không tiếp khách người Nhật Bản, Phillippines, Việt Nam và chó”, chỉ làm người Trung Quốc thêm đau.
Hành động có hệ thống
Trước dư luận về một nhà hàng tại Bắc Kinh treo biển có nội dung kỳ thị người Việt, người Nhật và người Phillippines, nhà nghiên cứu Dương Danh Dy đưa ra nhận định.
"Ở đây không ai đi xâm phạm biển đảo của Trung Quốc mà vấn đề là ngược lại".
Ông Dương Danh Dy
Thứ nhất, nội dung của tấm biển này làm người ta liên tưởng ngay tới những tấm biển "Người Trung Quốc và chó không được vào" treo tại các công viên thuộc khu nhượng địa Thượng Hải và Quảng Châu. Điều đó gợi lại những ký ức đau buồn của chính người Trung Quốc thời kỳ cuối thế kỷ XIX đầu thế kỷ XX, khi còn bị các nước phương Tây chia thành những miếng bánh để xâu xé.
Việc làm trên của các nước đế quốc bị người dân Trung Quốc coi là hành động làm nhục dân tộc vì coi họ như loài súc vật hạ đẳng. Sau ngày thành lập nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, một thời gian dài ban lãnh đạo Bắc Kinh, ngoài việc nhắc lại chuyện đó, còn giữ lại một số hiện trường có ghi khẩu hiệu trên để giáo dục dân chúng, nhất là thế hệ trẻ.

Trong thời gian công tác tại Trung Quốc, tôi hai lần được người Trung Quốc dẫn tới thăm các tấm biển có nội dung miệt thị này. Lần đầu năm 1964, tôi được các bạn Trung Quốc dẫn cả đoàn ra vùng đất tô giới Thượng Hải cũ xem những hình ảnh đó.
 - 1
Nguyên Bí thư thứ nhất Đại sứ quán Việt Nam tại Bắc Kinh, nguyên Tổng lãnh sự Việt Nam tại Quảng Châu Dương Danh Dy
Năm 1993, khi công tác tại Quảng Châu, tôi cũng được họ chỉ cho xem tận mắt vùng tô giới Sa Diện cũ và tự hào nói: Ngày nay dòng chữ: “Người Trung Quốc và chó không được vào chỉ còn thấy trong bảo tàng thôi, chúng tôi không cần trương chúng lên nữa".

Thứ hai, những hành động này không phải bột phát mà kéo dài có hệ thống. Theo tôi, những hành động này không phải tính tự tôn dân tộc, mà nó nằm ở những đầu óc lệch lạc về dân tộc mình và dân tộc khác.

Tôi cho rằng, phản ứng chậm và trốn tránh của các cơ quan chức năng Trung Quốc là nguyên nhân nới tay cho người dân có những hành động cực đoan như trên.

Thứ ba, những hành động như vậy của người Trung Quốc trái lại với chính điều dạy của Khổng Tử - được người Trung Quốc coi là Vạn Thế Sư Biểu (Bậc thầy của muôn đời) là “Kỷ sở bất dục, vật thi ư nhân” - Điều mình không muốn thì đừng làm với người khác.

Nếu trước kia người Trung Quốc bị xúc phạm nặng nề, thì nay họ lại làm thế với các dân tộc khác, thậm chí cùng lúc với người Việt, người Nhật và người Philippines.
 - 2
Tấm biển nhỏ nhưng gợi lại đớn đau cho chính người Trung Quốc
Cực đoan

Là người thực hiện các nhiệm vụ ngoại giao tại Trung Quốc qua các thời kỳ (1966 - 1970, 1977 - 1981, 1992 - 1996), tôi chưa từng gặp hành động nào cực đoan như vậy của người Trung Quốc đối với các dân tộc khác. Nhiều người Trung Quốc cũng lên án những hành động cực đoan dân tộc của đồng bào mình.

Tôi thấy rằng, trong rất nhiều ý kiến lên án hành động cực đoan này, người Trung Quốc lộ ra việc họ đang hiểu sai về dân tộc khác, hiểu sai về vấn đề chủ quyền biển đảo.

Dù nhà hàng Trung Quốc đã gỡ những tấm biển đáng xấu hổ kia xuống nhưng chúng ta vẫn cần lên án một cách chính thức.

“Chúng tôi cho rằng, tấm biển được treo ở nhà hàng tại Bắc Kinh chỉ là quan điểm của một cá nhân trong bối cảnh những sự việc đang xảy ra giữa Philippines và Trung Quốc" - người phát ngôn Bộ Ngoại giao Philippines Hernandez nói - "Chúng tôi hi vọng, đây không phải là chính sách quốc gia về việc cấm đoán người Philippines đến nhà hàng ở Bắc Kinh”.
Theo N.C.Khanh (Tiền Phong)
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"