Những cây tầm gửi sống với quá khứ!



Tiềm Long


        Hiện nay có hơn 3,2 triệu người Việt Nam đang sinhsống và làm ăn ở trên 100 nước và vùng lãnh thổ trên thếgiới. Ở bất cứ nơi đâu, không phân biệt thế hệ già trẻ, gái trai, không phân biệt tôn giáo, dân tộc, và quá khứ trước đây, tuyệt đại đa số người Việt Nam định cư ở nước ngoài đều hướng về đất nước, hướng về cội nguồn, có tình cảm gắn bó với gia đình, quê hương, xứ sở. Nhưng trong số người Việt Nam đang sinh sống và làm ăn ở nước ngoài, có một bộ phận nhỏ tự nguyện làm tôi tớ cho người ngoại quốc chống lại Tổ quốc và nhân dân Việt Nam. Bộ phận đó tự nhận mình là phần tử chống Cộng.

      Nếu tìm hiểu kỹ, chúng ta sẽ thấy được những phần tử chống Cộng ở nước ngoài chẳng làm nên trò trống gì mà chỉ biết nói ba hoa, viển vông. Chẳng hạn như Nguyễn Hữu Chánh cầm đầu tổ chức phản động "Đảng dân tộc Việt Nam" và "Chính phủ lâm thời Việt Nam tự do" chuyên dựng lên các phi vụ để xin tiền. Không chỉ vậy, Nguyễn Hữu Chánh còn dựng lên một lý lịch “hoành tráng”, tự xưng là tiến sĩ, là thiếu tá thủy quân lục chiến. Rõ ràng là sự bịa đặt, ai chẳng biết Chánh tên thật là Nguyễn Hữu Danh, sinh năm 1953, chưa có ngày nào phục vụ trong quân đội, cũng chẳng học qua trường đại học nào. Từ năm 1975- 1982, Chánh toàn buôn lậu, lừa gạt, bị công an truy bắt đã phải vượt biên trốn ra nước ngoài vào năm 1983 và định cư tại Hoa Kỳ. Ngày 30/4/1995, Nguyễn Hữu Chánh thành lập tổ chức tự nhận là “Chính phủ cách mạng Việt Nam tự do”, tự phong cho mình là Thủ tướng, trụ sở chính đặt tại Hoa Kỳ. Sau đó, tổ chức này đổi tên thành “Chính phủ Việt Nam tự do” với mục đích tôn chỉ là chống phá Nhà nước CHXHCN Việt Nam. Chánh còn bịa ra rằng USIM là tổ chức trá hình do CIA lập ra, trong đó Chánh là thành viên chủ chốt. Chính vì vậy Chánh đã làm thủ tục giả cho nhiều thành viên Chính phủ Việt Nam tự do của y trở thành thành viên USIM để dễ dàng đi lại hoạt động lừa đảo. Vì tổ chức “Chính phủ Việt Nam tự do” của Chánh bị liệt vào danh sách các tổ chức khủng bố, nên năm 2008 Chánh giải tán tổ chức, tuyên bố thành lập tổ chức phản động “Đảng dân tộc Việt Nam” tiếp tục thực hiện các chiêu trò lừa bịp khác…

      Họ - những phần tử chống Cộng luôn mơ mộng và sống với dĩ vãng quá khứ chẳng có gì là tốt đẹp. Họ đặt ra các khu “Little Saigon” để tưởng nhớ và mơ mộng về một cuộc sống cũ; coi ngày 30/4 hàng năm là ngày mất nước, quốc hận. Thử hỏi những người này gốc ở đâu, quê hương, tổ quốc ở đâu? Hay như vấn đề “cờ vàng ba sọc đỏ” chẳng hạn. Họ đều gọi cờ đó là quốc kỳ. Nếu đã là quốc kỳ thì phải có đủ các yếu tố: lãnh thổ, chủ quyền, chính quyền và nhân dân làm gốc. Thiếu một trong những điều kiện trên đây thì sao gọi là quốc kỳ được.

    Vì sống trong ảo vọng như vậy nên số người này cũng có những hoạt động hết sức điên rồ. Đầu tiên là họ kích động mọi người biểu tình kêu gọi chính phủ Mỹ không xóa bỏ cấm vận, bình thường hóa quan hệ với Việt Nam, nhưng đã bị thất bại. Sau đó là chống không cho Việt Nam gia nhập WTO cũng thất bại.
     Chúng ra sức tuyên truyền tình hình trong nước là rối ren, nhân dân cực khổ, không có dân chủ, tự do, nhân quyền không được đảm bảo. Nhưng từ khi mà internet và các phương tiện truyền thông phát triển, thông tin đã nhanh chóng đến với cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Thấy tận mắt cuộc sống nhân dân trong nước, chẳng ai còn dại gì mà tin vào chiêu trò tuyên truyền láo đó nữa.

        Ấy vậy mà vẫn còn bộ phận nhỏ trong số họ chưa thực sự hồi tỉnh. Vẫn chấp nhận cuộc sống cây tầm gửi sống trên đất người, bám riết lấy thân chủ. Hơn ba chục năm, từ chống Cộng đi tới chống lại dân tộc, chưa có lần nào đạt được thắng lợi cho dù là cỏn con. Kết quả là đi từ thất bại này đến thất bại khác, từ hi vọng rồi thành ảo vọng, tương lai thì mù mịt, quanh quẩn chỉ lừa bịp nhau và nuôi dưỡng hận thù. Ôm lấy quá khứ để tự an ủi mình, sống cho qua ngày, đoạn tháng vì họ đã tự mình đánh mất quê hương.

       Có điều mẹ quê hương luôn dang rộng cánh tay đón những người con lầm đường, lạc lối trở về. Tết Quý Tỵ đang đến rất gần, chắc trong số hàng vạn người con xa xứ trở về quê hương đón tết có không ít những người con biết thoát ra khỏi “thân chủ”, tìm lại được quê hương mình./.

Theo: congdanvietnam2.blogspot.com

Hôm 1/3, trang xã luận của thời báo Hoàn Cầu đã có bài viết “thanh minh” cho tấm biển miệt thị người Việt Nam, Philippines và Nhật Bản ở nhà hàng Bắc Kinh gây xôn xao dư luận mấy ngày qua. Nội dung như sau:


Gần đây, nhà hàng nọ ở Bắc Kinh dán tấm biển với dòng chữ “Nhà hàng không tiếp đón người Nhật Bản, người Philippines, người Việt Nam và chó” gây tranh cãi lớn trong dư luận. Tấm biển này là sự thể hiện lòng yêu nước, tự marketing, chủ nghĩa dân tộc cực đoan hay xuất phát từ tâm lý và động cơ nào khác? Cái gọi là “tự do ngôn luận” của chủ nhà hàng cần phải phê bình, định hướng hay cứ để tự nhiên, xử lý theo pháp luật?
Hành vi này của ông chủ nhà hàng rõ ràng là hành vi cá nhân, có thể coi là một kỹ xảo marketing. Tuy nhiên, sau khi được báo chí trong và ngoài nước đưa tin rầm rộ, tấm biển này đã biến thành một sự kiện quốc tế.
Nhà lý luận văn học, triết gia người Pháp Roland Barthes nói rằng, tác phẩm vừa chào đời, tác giả cũng “chết” theo. Sau khi tấm biển này được trưng ra, dư luận lý giải thế nào, chủ nhà hàng sẽ không thể kiểm soát nổi. Sau sự việc này, lời giải thích của chủ nhà hàng sau sự việc này có thể sẽ bị coi là lời biện hộ xảo quyện, có thể sẽ không được xã hội chấp nhận. Người ta sẽ dựa vào lập trường, lợi ích và sự nhận thức trước đó của mình để có những lý giải riêng. Bài viết trên tờ báo chính thức nọ ở Việt Nam nói rằng: “Đây không phải là chủ nghĩa yêu nước, mà là chủ nghĩa cực đoan ngu xuẩn”. Trái ngược với đó, một số người ở Trung Quốc lại coi đó là “yêu nước”, “dũng cảm”.
Trước tấm biển này, cư dân mạng của nước đương sự là Việt Nam, Philippines đều thể hiện rõ sự “phẫn nộ” và “chỉ trích gay gắt”, coi hành động này là “ngu xuẩn”, “hẹp hòi”, “chủ nghĩa cực đoan”, “chủ nghĩa chủng tộc”, trong khi dư luận của các nước phi đương sự thì lại khá ôn hòa. Điều không có gì đáng ngạc nhiên là, người viết bài này lại một lần nữa nghe thấy những luận điệu cũ kỹ: Đảng cộng sản Trung Quốc đang bật đèn xanh cho tinh thần chủ nghĩa dân tộc dâng cao, dùng chiêu bài đó để làm thay đổi sự chú ý của dân chúng đối với những mâu thuẫn trong nước. “Chủ nghĩa dân tộc là con dao hai lưỡi”, đây cũng là những luận điệu quá cũ rồi.
 - 1
Tấm biển nhỏ nhưng gợi lại đớn đau cho chính người Trung Quốc
Hoàn Cầu thừa nhận đúng là trong dân gian Trung Quốc đang tiềm ẩn ngọn lửa yêu nước mạnh mẽ, tấm biển thể hiện sự “không đội trời chung” này cho thấy một tín hiệu mạnh mẽ đang được truyền đi. Nhưng tờ báo này lại cho rằng các nước đương sự nên sớm thay đổi tư duy, tích cực tiếp xúc với dân chúng của nước đối phương. Tuy nhiên một điều buộc phải chỉ ra rằng, sự lý giải, phân tích của bên ngoài đã bộc lộ ra di chứng Trung Quốc kiểm soát gắt gao ngôn luận xã hội ngày trước: Những ngôn luận “cấp tiến” của báo chí và cư dân mạng Trung Quốc thường bị coi là được chính phủ khuyến khích hoặc dung túng. Ấn tượng này sẽ ảnh hưởng xấu đến lợi ích quốc gia của Trung Quốc. Trung Quốc cần nhanh chóng thúc đẩy sự đa nguyên hóa trong chủ thể truyền thông, khuyến khích chủ thể phi chính phủ tham gia vào các hoạt động giao lưu đối ngoại để xóa bỏ sự hiểu lầm này.
Xã hội Trung Quốc đang ngày càng mở cửa, đa nguyên hơn. Tấm biển của nhà hàng này cũng gây tranh cãi lớn trong dư luận Trung Quốc, thế nên nó chỉ có thể đại diện cho quan điểm của một nhóm nhỏ người Trung Quốc. Bên ngoài quy kết nó là “lại một minh chứng thể hiện tinh thần chủ nghĩa dân tộc cực đoan của người Trung Quốc” e là quá đơn giản, ngộ nhận, phản ánh tinh thần đối lập của người truyền thông. Có cư dân mạng của Việt Nam và Philippines nâng vấn đề này lên cấp độ chính trị, coi đây là kết quả của hoạt động tẩy não của chính phủ, “là lỗi của chính phủ Trung Quốc và đảng cầm quyền”.
Xét trên góc độ này, một số doanh nghiệp muốn dựa vào chiêu tiếp thị tương tự để bán hàng, hãy nhớ lại tấm biển năm xưa mà người Anh đã treo: “Người Trung Quốc và chó không được phép vào” đã khiến bao trái tim người Trung Quốc phải đau đớn? Nếu người Trung Quốc ở Việt Nam, Philippines lại một lần nữa nhìn thấy tấm biển “Người Trung Quốc và chó không được phép vào”, chúng ta sẽ có cảm nghĩ và phản ứng gì?
Có cư dân mạng Việt Nam nói rằng, tấm biển này “đang truyền bá sự thù hận cho thế hệ trẻ”. Quan điểm này không hẳn là không có lý. Sự trỗi dậy của Trung Quốc đòi hỏi nội tâm của người dân cũng phải lớn mạnh lên. Chính vì vậy, người viết bài này kiến nghị ông Vương – chủ nhà hàng nên đổi sang tấm biển “Nhiệt liệt chào mừng bạn bè các quốc gia”, thể hiện sự bình đẳng, bao dung, hiếu khách của người Trung Quốc. Đây mới là hành động ngoại giao dân gian thể hiện sự yêu nước. Đối với báo chí, việc thổi phồng sự kiện này sẽ làm tăng thêm sự hiểu lầm giữa người Trung Quốc với người dân các nước.
Theo Huy Long (Tiền Phong/Hoàn cầu)
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"