1. Bị bắt giam vì nghỉ học quá qui định
Ở các quốc gia khác như Việt Nam chẳng hạn, nghỉ quá số buổi qui định không thể bị bắt giam, nhà trường sẽ phải xác định nguyên nhân vì sao học sinh nghỉ học, cùng phối hợp với gia đình để giải quyết, cùng lắm em học sinh đó cũng chỉ bị buộc thôi học.
Thế nhưng ở Mỹ, ngày 23/5/2012 nữ sinh Diane Tran, 17 tuổi, học sinh lớp 11, trường cấp ba Willis, gần Houston, bị Thẩm phán Lanny Moriarty phạt giam 24 giờ và yêu cầu cô nộp phạt 100USD. Nguyên nhân cô nữ sinh này bị bắt giam là nghỉ học quá số ngày quy định (Diane Tran đã nghỉ học 18 ngày, trong khi luật pháp bang quy định học sinh chỉ được phép vắng mặt 10 buổi trong 6 tháng).
Điều đáng lên án là ngay ngày hôm sau (24/5) Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ công bố “Báo cáo thường niên về tình hình nhân quyền thế giới năm 2011”, nhận định tình hình nhân quyền ở gần 200 quốc gia, vùng lãnh thổ trên toàn cầu (trong đó có Việt Nam).
Diane Tran trong một buổi bình luận nhằm xoa dịu dư luận xã hội 
Việc làm trên đã gây ra sự phẫn nộ trong xã hội. Trước sức ép dư luận, ngày 31/5/2012, Thẩm phán Lanny Moriarty đã ký phán quyết bãi bỏ tội danh cho Tran nhưng mọi sự “đính chính” lúc này không còn ý nghĩa. Đây có thể được coi là một điển hình về nhân quyền ở Mỹ.
2. Dụng cụ tử hình chỉ có ở Mỹ
Ghế điện là một dụng cụ dùng để tử hình, chỉ có ở Mỹ. Dụng cụ này giết chết kẻ tử tù bằng việc cho một dòng điện cực lớn qua người, là một phương pháp thi hành án tử hình có xuất xứ tại Hoa Kỳ, trong đó người bị kết án được buộc vào một chiếc ghế bằng gỗ được thiết kế đặc biệt. Phương pháp được nêu ra và tạo dựng bởi công ty điện Thomas Edison DC. Ngày nay ở tại một số tiểu bang của nước Mỹ vẫn còn dùng hình thức tử hình bằng ghế điện. Tính đến năm 2011, cách tử hình bằng ghế điện được xem là hình thức tuỳ chọn của các tiểu bang: Alabama, Florida, South Carolina Virginia. Virginia.
Ghế điện kiểu cũ 
Ghế điện kiểu mới
3. Tự do báo chí chỉ là điều huyễn hoặc được ghi trong Hiến pháp
Mỹ là quốc gia không có luật báo chí, những gì liên quan đến báo chí chỉ vẻn vẹn được ghi một câu trong Tu chính án lần thứ nhất (bổ sung, sửa đổi của Hiến pháp 1787): “Quốc hội sẽ không ban hành một luật nào giới hạn quyền tự do ngôn luận hay quyền tự do báo chí của công dân…”
Tuy nhiên, sau đó Quốc hội và Tòa án Tối cao Mỹ đã ban hành nhiều văn bản điều chỉnh quyền tự do ngôn luận và tự do báo chí – trái với Tu chính hiến pháp.
Năm 1798, Quốc hội Mỹ đã thông qua “Đạo luật Phản loạn,” quy định việc “viết, in, phát biểu hay phổ biến… mọi văn bản sai sự thực, xúc phạm hay ác ý chống chính quyền đều là tội.”
Các bang của Mỹ cho rằng Hiến pháp chỉ cấm Quốc hội liên bang nên đã ban hành hàng trăm văn bản quy phạm pháp luật điều phối tự do thông tin báo chí, chứ không phải tự do vô hạn độ, tự do hoàn hảo như một số người lầm tưởng.
Trên thực tế, báo chí Mỹ chỉ là sự tập trung của các tập đoàn siêu quyền lực vì lợi nhuận mà sẵn sàng bóp méo sự thật. Tổng biên tập phải làm theo mệnh lệnh của các ông chủ tập đoàn nếu không muốn bị đuổi việc. Điển hình là trường hợp hai nhà báo Wilson và Arke Wilson (kênh WTVT, thuộc hãng Fox) từ chối nhận 200.000 đô la để quên đi phóng sự về tác hại của chất hóc môn tăng trưởng tổng hợp (rBGH) của hãng Mosanto đối với sức khỏe con người (năm 1997). Vào tháng 12/1997 hai phóng viên này lập tức bị sa thải. Sau đó, Wilson và Akre khởi kiện Fox về tội thông đồng với Mosanto để bưng bít thông tin. Vụ kiện gây xôn xao dư luận đến tận năm 2004 nhưng hầu như báo chí Mỹ im bặt, không đưa ra cho công chúng bất cứ thông tin gì.
Rồi để châm ngòi cho cuộc chiến tranh ở Iraq năm 2003, báo chí Mỹ đã đưa tin theo yêu cầu của chính phủ rằng “Iraq có nhiều vũ khí hủy diệt hàng loạt, điều này nguy hai đến người dân Mỹ và an ninh thế giời” để kêu gọi mọi người dân ủng hộ việc trừng phạt đối với Iraq. Kết quả sau đó những thông tin trên hoàn toàn là bịa đặt.
Julian Assange chủ tờ Wikileaks phải lẩn trốn sau khi công bố nhiều sự thật về chính phủ Mỹ 
(Kỳ 1)
Trần Công Trọng

      Trong quá trình góp ý cho Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992, một số ý kiến cho rằng cần phải đổi tên nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam thành nước Việt Nam dân chủ, cộng hòa, nước Cộng hòa nhân dân Việt Nam, nước Việt Nam... Để hiểu rõ những góp ý trên, chúng ta cần phân tích ý nghĩa tên của quốc gia và có cần đổi tên hay không.

Capture
Góp ý sửa đổi Hiến pháp 1992
Mỗi quốc gia có mục tiêu chính trị và xuất phát từ lịch sử và thực tiễn đất nước để đặt tên nước. Chẳng hạn Mỹ, do nhiều bang hợp lại nên phải đặt tên nước là Hợp chủng quốc Hoa Kỳ để chỉ rõ lịch sử hợp thành và mong muốn không chia cắt đất nước.
Hầu hết các nước đi theo con đường phát triển tư bản chủ nghĩa hiện nay đều lấy các tên gọi gắn với các cụm từ “cộng hòa”, dân chủ”… Điều này phản ánh rất rõ tương quan lực lượng trong cuộc đấu tranh cách mạng của giai cấp tư sản đối với giai cấp địa chủ, phong kiến và kết quả của cuộc đấu tranh đó là thắng lợi thuộc về giai cấp tư sản và họ ghi nhận thành quả đó vào tên nước.
Ở Việt Nam, Ngày 2/7/1976, sau khi đất nước hoàn toàn thống nhất, Quốc hội khóa VI quyết định đổi tên nước thành Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam thể hiện chính thể, mục tiêu, con đường và bản chất của chế độ mà chúng ta hướng đến đó là chủ nghĩa cộng sản. Mặt khác, vì mục tiêu cao đẹp này mà hàng chục, hàng triệu đã không tiêc máu, xương hy sinh. Do vậy, chúng ta phải bảo vệ thành quả cách mạng và tiếp tục ghi nhớ sự hy sinh cao cả đó.
Sự thay đổi tên nước trong thời kỳ này là không cần thiết, bởi vì:
- Mục tiêu của Đảng, dân tộc và nhân dân ta cuối cùng vẫn là Chủ nghĩa xã hội tiến lên Chủ nghĩa Cộng sản, điều đó phù hợp với điều kiện, hoàn cảnh ở Việt Nam và phù hợp với qui luật phát triển.
Tên nước “Cộng hòa xã hội chủ nghĩa” có nghĩa là Nhà nước và nhân dân ta quyết tâm thực hiện bước chuyển lên chủ nghĩa xã hội; chứ hoàn toàn không có nghĩa là đã thừa nhận chế độ kinh tế hiện nay là chế độ xã hội chủ nghĩa. Việc Hiến pháp sửa đổi hiến định tên nước như vậy sẽ luôn nhắc nhở người Việt Nam luôn luôn nhớ đến mục tiêu lý tưởng và nhiệm vụ là thực hiện và xây dựng bằng được một chế độ xã hội tiên tiến, tốt đẹp nhất.   
- Tên nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam đã trở nên quen thuộc và gắn bó với mọi người dân Việt Nam 37 năm nay (từa năm 1976 đến nay). Tên gọi này cũng đã được bạn bè quốc tế thừa nhận.
- Với những thành tựu quan trọng của đất nước trong suốt những năm vừa qua trên tất cả các lĩnh vực đã khẳng định vai trò lãnh đạo quan trọng, đúng đắn của Đảng Cộng sản Việt Nam đổi với Nhà nước và toàn xã hội. Trên thực tế, bạn bè quốc tế đều đã ghi nhận những thành tựu to lớn và những bước phát triển của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Chính vì vậy, việc đổi tên nước trong thời điểm hiện nay là không phù hợp với bản chất của vấn đề, không cần thiết với thực tiễn ở Việt Nam. Chúng ta cần phải kiên định đi theo con đường chủ nghĩa xã hội và tin tưởng vào tương lai với bước phát triển và những thành tựu to lớn hơn của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.  
 Tiềm Long (http://tiengnoitre.blogspot.com)


 Thời gian gần đây, nhân việc Nhà nước ta chủ trương lấy ý kiến rộng rãi trong nhân dân góp ý sửa đổi, bổ sung dự thảo Hiến pháp 1992, một số người đưa ra quan điểm:quân đội cần phải đứng ngoài chính trị, trở thành trung lập chính trị, và trong Hiến pháp chỉ cần ghi trung với Tổ quốc và nhân dân, chứ quân đội không cần phải trung với Đảng”.

Để bảo vệ quan điểm của mình, những người này cho rằng: “Quân đội từ nhân dân mà ra, Đảng không nuôi nổi quân đội một ngày nào. Quân đội là con của nhân dân thì chỉ trung thành và phục vụ nhân dân mà thôi”. Quan điểm này có đúng không, chúng ta cần phải nhìn nhận cho rõ, không để việc lấy ý kiến nhân dân sửa đổi Hiến pháp bị lợi dụng để chống phá Nhà nước.
Capture

Quân đội nhân dân Việt Nam tuyệt đối trung thành với Đảng, Tổ quốc và nhân dân

          “Quân đội phải đứng ngoài chính trị”, đây là một sự ngụy biện. Bất kỳ quân đội của quốc gia nào cũng đều gắn với chế độ. Một số nước đa nguyên chính trị, quân đội phải trung lập để tránh diễn ra việc các đảng phái lợi dung quân đội tàn sát lẫn nhau, nhưng bản chất quân đội của các quốc gia đó cũng đều gắn chặt với chế độ, không khác được. Không thể hiến định quân đội trung với Tổ quốc, nhân dân một cách chung chung, 
vì Tổ quốc bao giờ cũng phải cụ thể của ai, vì ai, do ai. Ở Việt Nam, Đảng Cộng sản là đảng cầm quyền, là lực lượng duy nhất lãnh đạo Nhà nước và toàn xã hội. Nếu phi chính trị, quân đội nhân dân Việt Nam sẽ trở thành đội quân ô hợp không có mục tiêu, cũng chẳng cần chính – nghĩa và rất dễ bị lợi dụng đi vào con đường phản nước, hại dân.

Quan điểm cho rằng quân đội chỉ phải trung thành với Tổ quốc, không gắn với sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam là hoàn toàn xa lạ với lịch sử cách mạng của dân tộc ta. Thực tiễn đã chứng minh vai trò to lớn của quân đội nhân dân Việt Nam trong hai cuộc kháng chiến cứu nước, giải phóng dân tộc đều gắn chặt với sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam. Quân đội trung thành với Đảng cũng chính là trung thành với mục tiêu, lý tưởng của Đảng là phục vụ nhân dân, bảo vệ Tổ quốc. Thực tiễn cách mạng Việt Nam cũng cho thấy, bản chất của quân đội nhân dân Việt Nam là lực lượng trung thành với Đảng, với Tổ quốc và nhân dân. Bác Hồ khi đến dự kỷ niệm 20 năm ngày thành lập quân đội nhân dân Việt Nam đã khẳng định: “quân đội ta trung với Đảng, hiếu với dân”.

Vì vậy, Điều 70 trong dự thảo Hiến pháp sửa đổi quy định: “Lực lượng vũ trang nhân dân phải tuyệt đối trung thành với Đảng Cộng sản Việt Nam, Tổ quốc và nhân dân, có nhiệm vụ bảo vệ độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc, an ninh quốc gia và trật tự, an toàn xã hội; bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân, chế độ xã hội chủ nghĩa, cùng toàn dân xây dựng đất nước và thực hiện nghĩa vụ quốc tế” là đúng đắn. Những điều ngụy biện, những luận điệu gian tra muốn xóa nhòa bản chất lực lượng vũ trang nhằm phi chính trị hóa lực lượng vũ trang cần phải được lên án mạnh mẽ, để mọi người thấy đâu là sự đúng đắn.

Tiềm Long (Blog Tiengnoitre)
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"