Do đưa phóng viên trà trộn vào một nhóm sinh viên sang Triều Tiên để quay bộ phim tài liệu "Bí mật Triều Tiên", BBC bị một trường đại học của Anh nói rằng “cố tình lừa dối”, đẩy các sinh viên vào hoàn cảnh nguy hiểm.

Khi căng thẳng giữa Triều Tiên với Mỹ và Hàn Quốc không ngừng leo thang trong nhiều tuần qua, một nhóm sinh viên của Trường kinh tế London (Anh) sang Triều Tiên để “chứng kiến, gặp gỡ các bộ trưởng, quan chức chính phủ” và các trường học. Nhưng trong số sinh viên đó có 3 phóng viên của BBC trà trộn vào để lén quay phim tài liệu.
Trường đại học của Anh nói rằng BBC “cố tình lừa dối”, đẩy các sinh viên vào hoàn cảnh nguy hiểm, phá hoại công việc của trường ở một quốc gia nhạy cảm chính trị. Vì thế, Trường kinh tế London yêu cầu BBC loại bỏ bộ phim “North Korea Undercover” (Bí mật Triều Tiên) dự kiến được chiếu vào hôm nay, đồng thời đưa ra lời xin lỗi.
Ngược lại, BBC cho rằng phim tài liệu nói về một đất nước quá ít người hiểu rõ là nhằm phục vụ lợi ích chung của mọi người. Trong thông báo đưa ra hôm nay, BBC phản bác cáo buộc của trường. BBC nói rằng các sinh viên đã được thông báo sẽ có 1 phóng viên đi cùng và “họ được nhắc đi nhắc lại nhiều lần rằng họ hoàn toàn có quyền thay đổi kế hoạch nếu muốn”.
 - 1
Người cao tuổi thảnh thơi chơi cờ ở Bình Nhưỡng. (Nguồn: The Journal)
Tuy nhiên, với việc cử 3 phóng viên đi cùng, BBC sau đó thừa nhận đã không thông báo cho các sinh viên về nội dung của bộ phim tài liệu, để chuẩn bị cho tình huống các sinh viên có thể bị phát hiện và bị chất vấn về mục đích của chuyến đi.
Dù ngày nay nhiều khách du lịch đã được phép đến thăm Triều Tiên, nhưng các phóng viên vẫn phải xin phép chính phủ nếu muốn làm phim và phải có người Triều Tiên hộ tống. Năm 2009, hai nhà báo Mỹ là Laura Ling, hồi đó 32 tuổi, và Euna Lee, 36 tuổi, bị bắt và kết án 12 năm tù lao động tích cực vì tội đột nhập trái phép lãnh thổ Triều Tiên để nghiên cứu vấn đề phụ nữ và buôn bán người. Họ chỉ được thả khi Tổng thống Mỹ hồi đó là Bill Clinton bay tới Bình Nhưỡng để đàm phán 4 tháng sau đó.
Alex Peters-Day, đại diện sinh viên của Trường kinh tế London, nói rằng nhóm sinh viên đã nhận được email từ chính phủ Bình Nhưỡng thể hiện sự tức giận về việc có phóng viên trà trộn trong đoàn. Peters-Day cho rằng các sinh viên không được biết đủ thông tin về mục đích của phóng viên BBC.
 - 2
Nữ công nhân đang làm sạch vịt tại một nhà máy chế biến gia cầm ở Bình Nhưỡng. (Nguồn: The Journal)
Đây là lần thứ hai trong năm nay Triều Tiên, với hàng loạt căng thẳng ngoại giao với Mỹ và Hàn Quốc, bị xáo trộn bởi các đoàn làm phim nước ngoài. Cuối tháng 2, tạp chí Vice cử Dennis Rodman, cựu ngôi sao bóng rổ của đội Chicago Bulls, đến Bình Nhưỡng gặp nhà lãnh đạo Kim Jong-un để sản xuất loạt phim tài liệu hợp tác với đài HBO. Tuy nhiên, Rodman đến Bình Nhưỡng với sự cho phép của chính phủ Triều Tiên.
Những chuyến thăm liên tiếp từ bên ngoài, cùng với vụ thử hạt nhân gần đây nhất của Triều Tiên để đáp trả Mỹ và các đồng minh, là cơ hội để nhà lãnh đạo trẻ Kim Jong-un chứng tỏ mình - ít nhất là đối với người dân Triều Tiên – là người được thế giới bên ngoài coi trọng.
Đây không phải lần đầu tiên BBC bị lên án vấn đề đạo đức. Năm ngoái, phát thanh viên nổi tiếng Jimmy Savile của đài này bị cáo buộc lạm dụng tình dục hàng loạt nạn nhân suốt mấy thập kỷ.
Đến nay mới có hãng tin AP được phép mở văn phòng ở Bình Nhưỡng, từ năm 2012.
Trúc Quỳnh (theo NYT)

Trong năm 2013, Trung Quốc hai lần bỏ phiếu thuận với nghị quyết của Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc về vấn đề Triều Tiên. Nghị quyết 2094 là lần trừng phạt thứ năm kể từ sau loạt trừng phạt năm 2006, 2009, 2012 và 1/2013.
Triều Tiên, tấn công, gây hấn, hạt nhân, tên lửa, chiến tranh, căng thẳng leo thang, bán đảo Triều Tiên 
Trong khi đó, Triều Tiên lại tiếp tục đe dọa Mỹ và Hàn Quốc các tuyên bố chiến tranh hạt nhân mà không để ý tới quãng thời gian khó khăn sắp tới mà Trung Quốc đã chỉ ra.
Là quốc gia duy nhất chủ trương đường lối trung dung với Triều Tiên về lâu dài, Trung Quốc cuối cùng cũng chịu sức ép phải dùng bạo lực với đồng minh về ý thức hệ duy nhất của mình. Nếu Trung Quốc ủng hộ các lệnh trừng phạt nặng hơn lên Triều Tiên thì tác động của việc này tới đâu? Liệu Trung Quốc có thể giải quyết các mối lo ngại cốt lõi từ lâu về vấn đề này? Trung Quốc có khả năng thay đổi kiểu chiến lược với Bình Nhưỡng hay không?
Siết chặt dây cương
Lệnh trừng phạt mới nhằm vào các kênh cung cấp thiết bị kỹ thuật và nguồn tài chính cho Triều Tiên vì chương trình làm giàu uranium và phát triển tên lửa đạn đạo của nước này. Nghị quyết của HĐBA đã mở rộng phạm vi cho các quốc gia khác có thể can thiệp, bắt giữ, điều tra và bắt các tàu chở hàng của Triều Tiên mang hàng hóa bị tình nghi.
Quan trọng hơn, lệnh trừng phạt còn tìm cách phong tỏa các hoạt động chuyển tiền mặt, các hành vi buôn lậu, và đóng băng quan hệ của Triều Tiên với các hệ thống ngân hàng quốc tế.
Các nhà ngoại giao, tổ chức và công ty của Triều Tiên cũng sẽ bị theo dõi sát sao. Một số quốc gia đã bị cấm xuất khẩu các mặt hàng xa xỉ sang Triều Tiên để chọc tức giới lãnh đạo của nước này.
Việc Trung Quốc tham gia soạn thảo và ủng hộ nghị quyết này cũng khó có thể chê trách. Trung Quốc chiếm một phần rất lớn thị phần thương mại của Triều Tiên với thế giới bên ngoài. Rất nhiều công ty của Trung Quốc đã ngừng cho Triều Tiên ký gửi vì sợ bị bắt và liệt vào danh sách đen.
Các cơ sở cầu cảng của Trung Quốc ngày càng không ưa các chuyến tàu của Triều Tiên vì họ ngày càng phải thận trọng hơn và không muốn bị xâm nhập.
Những mâu thuẫn cơ bản
Có rất nhiều lý do khiến Trung Quốc phải duy trì quan hệ với Triều Tiên cả về chính trị và kinh tế. Lý do hàng đầu là duy trì Triều Tiên như một vùng đệm an ninh hiệu quả trước mọi phản ứng vào Trung Quốc, đồng thời ghìm chân Hàn Quốc và Nhật Bản – hai nền kinh tế lớn và cũng là đồng minh thân cận của Mỹ trong khu vực.
Bắc Kinh cũng không muốn Bình Nhưỡng sụp đổ hay thống nhất với Hàn Quốc, vì cả hai viễn cảnh đó đều mang lại thiệt hại nặng nề cho Trung Quốc cả về mặt chính trị và là ‘cái tát’ về quân sự tại Đông Bắc Á.
Không chỉ là vấn đề hàng triệu người di cư qua biên giới Trung – Triều mà còn là sự hiện diện sát sườn của binh sĩ Mỹ ở biên giới Trung Quốc. Viễn cảnh thậm tệ nhất sẽ là thảm họa hạt nhân không được phép xảy ra đối với vùng duyên hải phía đông đông đúc và mang tính sống còn về kinh tế của Trung Quốc.
Những hành động gần đây của Trung Quốc dường như cho thấy Bắc Kinh lo âu và giận dữ với hành vi cố chấp của Triều Tiên. Các quan chức và nhà phân tích của Trung Quốc công khai phản đối ủng hộ vô điều kiện với người láng giềng nóng tính.
Nhưng mục tiêu của các thông điệp đó dường như nhắm tới cộng đồng quốc tế nhiều hơn là tới lãnh đạo Kim Jong Un của Triều Tiên.
Trung Quốc không thể chống cự các mối đe dọa với an ninh của chính mình bằng cách tỏ ra quá cứng rắn với Triều Tiên. Hướng đi mới của Trung Quốc đối với các hành động đa phương và chính sách Triều Tiên của họ - chẳng hạn như việc bỏ phiếu thuận vừa qua - không có nghĩa là sẽ có một sự thay đổi kiểu ‘bãi biển nương dâu’ so với những gì đã thiết lập trong quá khứ. 
Vị thế hiện tại của Bắc Kinh mang lại một sự cân bằng với một Bình Nhưỡng đang sôi sục. Về khía cạnh này thì lý do tại sao mà Triều Tiên không sẵn sàng hành động chính là vì họ không thực sự phải làm như vậy.
Không hẳn là mặt trận thứ hai
Điều mọi người chú ý đến thứ nữa là cách mà Trung Quốc hiểu và phản ứng với tình hình. Kim Jong Un phải triển khai các biện pháp ‘tung hỏa mù’ liều lĩnh của mình trước khi quyền bính của ông có vẻ suy yếu về sau này. Khi khói bụi đọng lại, vị lãnh đạo mới hy vọng sẽ vươn lên mạnh mẽ trước các sức ép và trừng phạt từ nước ngoài.
Mỹ có thể sẽ bập vào Trung Quốc để nghĩ ra và đạt được một sự thỏa hiệp có lý hơn với Triều Tiên vào thời điểm mà Bắc Kinh tỏ ra hiểu rõ về nguy cơ đối với an ninh khu vực.
Trông chờ vào một bước đi mạnh mẽ nhằm giải quyết cuộc khủng hoảng trên bán đảo Triều Tiên mà không cần sự đồng thuận của Trung Quốc với quốc tế sẽ chỉ là viển vông.
Vào lúc này, nhiều khả năng Bình Nhưỡng sớm ổn định lại tư tưởng một cách thoải mái để khôi phục lại hình ảnh, rũ bỏ khỏi ấn tượng là một người chơi ngoan cố, trước khi một hiệp định hòa bình có lợi khác thông qua.
Lê Thu (Theo EAR)

Trúc Hồ tên thật là Trương Anh Hùng, sinh ngày 2 tháng 4 năm 1964 tại Sài Gòn, trong gia đình gốc hoạt động âm nhạc, con trai nhạc sĩ Trúc Giang. Trúc Hồ vượt biên và định cư tại Nam California, Hoa Kỳ, vào năm 1981. Thời gian đầu, Trúc Hồ học piano cổ điển và sáng tác tại trường Đại học Goldenwest và Long Beach. Nhạc phẩm đầu tay của anh là bài hát "Dòng Sông Kỷ Niệm" sáng tác năm 1981.

Nhạc sĩ Trúc Hồ

Cho đến nay, anh đã sáng tác trên 100 ca khúc, đều đặn cho các chương trình ca nhạc của Trung tâm Asia, trong đó nhiều bài nổi tiếng một thời như "Trái tim mùa đông", "Như vạt nắng", "Em đã quên một dòng sông"... Anh đặc biệt được chú ý bởi những ca khúc viết chung với nhạc sĩ Trầm Tử Thiêng và đã được giàn hợp ca Asia dàn dựng quy mô như: "Một ngày Việt Nam", "Việt Nam về trong nỗi nhớ", "Bước chân Việt Nam"...

Ngoài việc sáng tác nhạc, Trúc Hồ còn muốn thể hiện mình là một người hoạt động chính trị “dành lại quyền làm người cho Việt Nam” – như Trúc Hồ nói. Không chỉ dừng lại ở hoạt động lợi dụng biểu diễn nghệ thuật, sáng tác nhạc “chống Cộng”, Trúc Hồ mở và làm chủ đài truyền hình “Saigon Broadcasting Televion Network” (SBTN) - đài truyền hình 24/24 đầu tiên của người Việt tại hải ngoại. Trúc Hồ phối hợp với băng đảng khủng bố “Việt Tân” của Đỗ Hoàng Điềm, “Chính phủ Việt Nam tự do” của Nguyễn Hữu Chánh… tuyên truyền chống lại quê hương, đất nước. Thủ đoạn, luận điệu của Trúc Hồ và Đài SBTN là xuyên tạc vấn đề dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo ở Việt Nam… thường xuyên mở các chiến dịch xuyên tạc tình hình thực tế ở trong nước làm ma mị cộng đồng người Việt ở hải ngoại, nhất là những người ra đi sau 30/4/1975 chưa có dịp về thăm quê.

Đỉnh điểm hoạt động chống phá quê hương của Trúc Hồ là đầu tháng 3/2012, lợi dụng sự việc Việt Khang (tên thật là Võ Minh Trí, sinh năm 1978, tại Mỹ Tho bị các cơ quan bảo vệ pháp luật bắt giữ vì có hành vi phạm tội tuyên truyền chống Nhà nước), Trúc Hồ mở chiến dịch đòi trả tự do cho Việt Khang, rồi vận động một trăm ngàn chữ ký của người Mỹ gốc Việt tham gia cái gọi “thỉnh nguyện thư vận động Tổng thống Mỹ Obama” gây sức ép đòi Việt Nam “cải thiện dân chủ, nhân quyền”… Trúc Hồ tuyên truyền trên Đài SBTN rằng nhóm của mình đã được Tổng thống Obama mời tiếp tại Nhà trắng.
Chiều ngày 5/3/2012, Trúc Hồ cùng  bộ sậu hùng hổ tiến vào tòa nhà Eisenhower, nơi làm việc của nhân viên Nhà trắng. Nhưng đón tiếp “phái đoàn tranh đấu cho nhân quyền ở Việt Nam” chỉ có vài nhân viên giao tế, trong đó có một cô gái trẻ người Việt, tên là Tuyết Dương, làm điều hợp viên để tiếp “phái đoàn” hùng hậu.


Hồ khởi khi đến – Thất vọng khi về

Đương nhiên bộ sậu tin vào lời nói của Trúc Hồ đã hiểu ra sự thật. Để cứu vãn tình thế Trúc Hồ hùng hổ tuyên bố hăm dọa: “Tổng thống Obama đã coi thường 130 nghìn chữ ký của người Việt thì sẽ có 200 nghìn lá phiếu người Việt dồn cho đối thủ của ứng cử viên tổng thống Obama”

Sự thật đằng sau chữ ký vào “thỉnh nguyện thư” là kiểu phịa theo kiểu 1 người ký 20, 30 lần bởi lẽ chỉ cần có email là ký được, chứ nếu yêu cầu người ký phải nêu rõ số thẻ an sinh xã hội, hoặc số kiểm soát bằng lái xe thì e rằng chỉ có Trúc Hồ và bộ sậu mà thôi…

Sau sự việc trên, để cứu vãn cho danh dự của mình chẳng còn cách nào khác, Trúc Hồ lại đăng đàn trên SBTN đòi “quyền làm người cho Việt Nam”, hò hét vậy cũng chỉ có một vài người mù quáng tin theo. Nỗi buồn “chính trị” là thế, nhưng Trúc Hồ chẳng thể nào nhận thức được hoạt động phản dân, hại nước của mình bởi con mắt đã bị mù vì sức lóa của đồng tiền và hấp lực của sự nổi tiếng. Vậy là cái tâm trong sáng của một người nhạc sĩ đã bị nhuốm đen. Cái tâm không sáng thì chỉ sinh ra những hành động chống phá, phá hoại, chứ làm sao có thể vì dân, vì nước. Từ người nhạc sĩ sang làm “chính trị”, từ Trúc Hồ đã tự biến mình thành Trúc Hồ Đồ.

 Minh Anh

| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"