Bài đăng trên Tạp chí nhân quyền Việt Nam tháng 6-2013
Bài viết của AMARI TX trên tạp chí nhân quyền Việt Nam tháng 6-2013Hình ảnhHình ảnh

Để thực hiện chiến lược “đánh đòn phủ đầu”, kế hoạch của Mỹ tấn công xâm lược Irắc vì mục đích thể hiện cái gọi là “Anh cả thế giới”.Được chính quyền bật đèn xanh, báo chí Mỹ đã nhất loạt thổi phồng làm rùm beng cái gọi là “khả năng hạt nhân” và “tàng trữ vũ khí giết người hàng loạt” của Irắc, đưa tin Irắc mua plutoni của một nước châu Phi để chế tạo bom hạt nhân. Nguy cơ chiến tranh hạt nhân đang treo lơ lửng trên đầu, vì thế Mỹ phải ra tay trước, thể hiện như một “Người hùng” cứu nhân loại !.

Khi cuộc chiến tranh Irắc nổ ra, nhiều hãng thông tấn, nhiều tờ báo đưa tin không hợp “khẩu vị” của họ, bị cấm đưa tin, bị kiểm duyệt. Chính quyền Mỹ đã kiểm soát rất chặt chẽ các báo, đài đưa tin chiến sự, họ chỉ đồng ý cho những hãng thông tấn báo chí nào tuân theo những “Luật” do họ đặt ra. Những nhà báo đưa tin về sự thật tàn bạo của quân đội Mỹ gây ra đối với dân thường đã bị đe doạ. Một phóng viên nổi tiếng của Hãng Truyền hình CNN bị đuổi việc ngay lập tức, vì đã thông tin một sự thật không có lợi cho nhà cầm quyền Mỹ. Đài BBC bị Chính phủ Anh kiện ra toà…vv.. Như vậy thì làm gì có cái gọi là “tự do báo chí thuần túy”, “tự do báo chí tuyệt đối”, nằm ngoài sự kiểm soát của Nhà nước Mỹ. Vậy cái mà họ gọi là “Tự do báo chí” thực chất là sử dụng báo chí để bảo vệ quyền lợi và sự thống trị của họ. Đó chính là thứ tự do giả dối, lừa gạt dư luận, thủ tiêu vai trò của báo chí.

Còn ở Việt Nam có một số người cơ hội chính trị đã kết bè với nhau và liên kết với các tổ chức chống cộng cực đoan, các tổ chức thù địch với Việt Nam để phá hoại sự nghiệp xây dựng và bảo vệ tổ quốc.Họ viết báo, hồi ký phát tán ra ngoài với những lời lẽ hằn học, bêu riếu, vu cáo hèn mạt, họ nhổ toẹt vào những hy sinh vô cùng to lớn về sinh mạng của cả một dân tộc mà có cả những người thân của họ trong các cuộc chiến tranh vệ quốc. Họ gầm gừ, rên rỉ rằng ở đất nước này không có “tự do báo chí”(!) như họ muốn ,”Viết báo trong vòng kìm kẹp của luật”(!) hay “Không có tự do báo chí thì dân tộc này mãi mãi sống trong hang tối”(!) vv..Những người cơ  hội chính trị đó đã thực sự đối lập với lợi ích Tổ quốc, một khi họ nuôi dã tâm xấu xa đó thì không có quyền nói đến “tự do báo chí”, theo nghĩa chân chính nhất của từ này.

Vậy do đâu mà những người đó có đòi hỏi vô lý trên? chúng ta sẽ tìm hiểu “căn bệnh” này. có nguyên nhân từ bên ngoài hẫu thuẫn, đó là những tổ chức không có thiện cảm với Việt Nam luôn luôn đẻ ra những sản phẩm “quái thai” từ những định kiến, nhận thức mơ hồ về quyền tự do báo chí Việt Nam.Trong báo cáo thường niên về tự do báo chí trên thế giới do tổ chức Freedom House công bố ngày 1-5-2013 họ xếp Việt Nam vào nhóm các nước Không có Tự do báo chí(!). Một cuộc phỏng vấn dành cho ban Việt ngữ –VOA, ông Shawn Crispin, Đại diện cấp cao của Ủy ban Bảo vệ các Ký giả ở Đông Nam Á (CPJ), và là tác giả của cái gọi là:”phúc trình về tự do báo chí tại Việt Nam” đã  đánh giá về tình hình tự do báo chí tại Việt Nam trong năm 2012 như sau:“Rõ ràng là tình hình tự do báo chí ở Việt Nam đã xuống dốc rất nhanh. Cuộc nghiên cứu của chúng tôi cho thấy, chính quyền Việt Nam đang tăng cường đàn áp các blogger độc lập, và các nhà báo viết bài đăng trên mạng. Điều đó chứng tỏ là chính quyền Việt Nam đã có một nỗ lực phối hợp để siết chặt một thế giới mạng từng hoạt động tương đối cởi mở, cung cấp các quan điểm và tin tức đa dạng bên cạnh giới truyền thông chính thức bị nhà nước chi phối”?! Do hiểu phiến diện hoặc cố tình hiểu sai về tự do báo chí, tổ chức này đã ra công cổ súy, đấu tranh đòi “tự do báo chí” theo kiểu phương Tây, coi đó là biểu hiện của “tinh thần dân chủ”,Song, họ không hiểu rằng dân chủ là một thể chế, trong đó, quyền tự do báo chí của người này không được làm tổn hại đến quyền tự do của người khác, đến lợi ích của toàn dân tộc. Mặt khác, trong một số ít người, tư tưởng nêu trên xuất phát từ những toan tính liên quan đến lợi ích, quyền lực, động cơ cá nhân, từ sự bất mãn của họ với Đảng và Nhà nước. Họ luôn luôn đặt lợi ích cá nhân lên trên lợi ích của đất nước, chính vì thế, họ có những ý kiến lạc lõng cực đoan phản lại quyền lợi của dân tộc. Để làm rõ vấn đề cốt lõi ,chỉ rõ thực chất cái gọi là “tự do báo chí” của phương Tây và thực trạng hoạt động báo chí của Việt Nam hiện nay thì chúng ta đều nhận ra rằng: Đối với báo chí phương tây thì:Tuy không can thiệp vào hoạt động báo chí, nhưng luật pháp của các quốc gia đều có những quy định nhằm ngăn chận sự lạm quyền của báo chí, chẳng hạn, về các thông tin của chính phủ, mọi chính phủ đều phân biệt những thông tin nào được phép phổ biến cho công chúng và những thông tin nào thuộc loại phổ biến hạn chế hay tuyệt mật không thể tiết lộ với mục đích bảo vệ lợi ích quốc gia. Hầu hết các tổ chức làm báo của phương tây đều tự đưa ra những quy định của tổ chức mình và yêu cầu những người thuộc tổ chức phải tuân thủ. Các tổ chức báo chí cũng họp thành những hiệp hội báo chí để bảo vệ quyền người làm báo, và những hiệp hội này cũng nêu ra các quy định về đạo đức nghề nghiệp.Mặc dù báo chí phương tây có quyền tự do nhưng xã hội phương tây cũng tôn trọng quyền tự do cá nhân và báo chí không có quyền làm phương hại đến lợi ích quốc gia, lợi ích xã hội, lợi ích cộng đồng và lợi ích cá nhân. Do đó, nền báo chí dân chủ phương tây tự đặt ra cho họ những tiêu chuẩn của việc hành nghề gọi là hệ thống đạo đức báo chí. Chính vì thế mà ông Tony Burman, cựu tổng biên tập của một hãng tin lớn trên thế giới là CBC News, đã phát biểu:“Mọi tổ chức báo chí đều chỉ có thể dựa vào danh tiếng và sự được tín nhiệm của chính mình.” Những người làm báo thiếu cẩn trọng vì nôn nóng phát hiện vụ việc hoặc khao khát giải thưởng làm báo cũng có lúc đi quá phận sự của người làm báo. Nhận thấy những hành vi của một số người làm báo là không thỏa đáng, các định chế báo chí đứng đắn đã đặt ra những quy tắc đạo đức của nghề báo và của người làm báo. Mặt khác, các quốc gia Tây Âu và Bắc Mỹ cũng ban hành nhiều luật lệ nhằm ngăn ngừa sự vi phạm của người làm báo trong lúc hành nghề.Chỉ khi nào nhận thức đầy đủ những cơ sở xuất phát này thì người làm báo mới giải quyết đúng đắn và xử lý hài hòa các mối quan hệ liên quan đến các thành tố trên để giữ vững đạo đức nghề nghiệp trong mọi điều kiện, hoàn cảnh, ở mọi lúc, mọi nơi.
Trong thời gian xảy ra thế chiến thứ hai, vị chủ báo của nhật báo Times và tạp chí ảnh Life (Hoa Kỳ) là Henry Luce có đề nghị với Giáo sư Robert Hutchins là Viện trưởng Viện đại học Chicago lúc bấy giờ giúp tuyển mộ một ủy ban thực hiện việc tìm hiểu về chức năng thích đáng của hoạt động truyền thông trong một nền dân chủ hiện đại. Sau hơn bốn năm cân nhắc, mãi đến năm 1947, Ủy ban này mới đưa ra một bản hướng dẫn tổng quát gồm 7 điều:

1. Bất kỳ ai được hưởng một phạm vi tự do đặc biệt, như một nhà báo chuyên nghiệp chẳng hạn, đều có một nghĩa vụ đối với xã hội trong việc sử dụng quyền hạn và tự do của mình một cách có trách nhiệm.
2. Phúc lợi của xã hội là tối cao, quan trọng hơn hẳn sự nghiệp của từng cá nhân hoặc kể cả những quyền cá nhân.
3.Báo chí phải trình bày những tin tức có ý nghĩa, chính xác, và tách biệt với ý kiến riêng.
4. Báo chí phải phục vụ như một diễn đàn cho việc trao đổi những bình luận, phê phán và để mở rộng việc tiếp cận những quan điểm khác biệt.
5.Báo chí phải hướng đến một hình ảnh có tính cách đại diện cho mọi cộng đồng họp thành xã hội bằng cách tránh những định kiến và phải kể đến những cộng đồng thiểu số.
6.Báo chí phải làm sáng tỏ những mục tiêu và những giá trị của xã hội; hàm ý là một lời kêu gọi tránh việc làm thỏa mãn cho nhóm thuộc mẫu số chung nhỏ nhất.
7.Báo chí phải mang lại một sự đưa tin rộng rãi về những gì được biết liên quan đến xã hội.
Bản hướng dẫn tổng quát của Ủy ban Hutchins đã gợi ý cho Hiệp hội nhà báo Chuyên nghiệp Hoa Kỳ (Society of Professional Journalists) đưa ra một bản quy tắc đạo đức của người làm báo, ngoài những điều khoản có tính cách cụ thể hóa và chi tiết hóa những hướng dẫn tổng quát trên dưới đề mục chung là Tìm kiếm sự thật để tường thuật, có đưa thêm ba đề mục chính là: Giảm đến mức tối thiểu sự tác hại-Hành động một cách độc lập-  Có trách nhiệm.
Đặc biệt, vào năm 1993, Nghị viện Liên hiệp châu Âu (European Parliament) thông qua nghị quyết số 1003 nói về đạo đức của báo chí, là một trong những văn bản hiếm có của giới lãnh đạo chính trị phương tây bàn về vấn đề này. Bản nghị quyết này gồm 6 mục với 38 điều. Mục thứ nhất nêu sự phân biệt giữa tin tức và ý kiến riêng; mục thứ hai xác định quyền được thông tin là một quyền căn bản của con người và phân biệt chức trách vai trò giữa người sở hữu cơ sở báo chí, người chịu trách nhiệm về cơ sở báo chí và người thực hành việc làm báo với tư cách nhà báo chuyên nghiệp; mục thứ ba nêu rõ chức năng báo chí và nêu rõ như thế nào là các hoạt động mang tính đạo đức của báo chí; mục thứ tư chỉ có một điều nói về những luật lệ quản trị đối với ban biên tập; mục thứ năm nói về những tình huống có tranh chấp và những trường hợp cần bảo vệ đặc biệt; và mục cuối cùng nói về đạo đức tổng quát cùng với việc tự đặt ra điều luật phải theo của các cơ sở báo chí.

Việt Nam với vấn đề tự do báo chí:Thực tiễn hoạt động của báo chí từ lúc ra đời đã khẳng định vai trò quan trọng của báo chí trong xã hội, đặc biệt là vai trò thúc đẩy sự phát triển của xã hội. Luật báo chí của Việt Nam cũng tương đồng với những quy chế hoạt động của tổ chức, hiệp hội nhà báo trên thế giới. Vì vậy, ” tự do báo chí” cũng phải nhằm phục vụ cho sự phát triển đó. Nhà nước Việt Nam quản lý xã hội bằng pháp luật, cho nên, mọi lĩnh vực hoạt động trong xã hội phải tuân theo pháp luật. vậy đương nhiên, hoạt động báo chí cũng phải tuân theo pháp luật.Tự do báo chí luôn luôn nằm trong sự quản lý của pháp luật, sẽ góp phần cho sự phát triển của xã hội, khi giai cấp cầm quyền đại diện sự tiến bộ của lịch sử. Ngược lại, khi họ lợi dụng danh nghĩa “tự do báo chí” để phục vụ giai cấp đã cản trở sự tiến lên của lịch sử, thì đó chính là sự phản lại vai trò tiến bộ của báo. Báo chí Việt Nam có quyền đề cập tất cả các vấn đề mà pháp luật không cấm. Pháp luật chỉ cấm báo chí tuyên truyền kích động bạo lực, kích dục, tuyên truyền cho chiến tranh, gây chia rẽ đoàn kết dân tộc. Đây là điều cần thiết với tất cả các nước tiến bộ trên thế giới, mong muốn xây dựng một xã hội hoà bình, ổn định, vì hạnh phúc của nhân dân. Như vậy, dù với ý đồ nào đi chăng nữa, người ta không thể biện minh cho cái gọi là “đàn áp” các nhà báo, “bóp nghẹt” báo chí. Nhắm mắt phủ nhận pháp luật Việt Nam về tự do hoạt động báo chí, phủ nhận tính dân chủ, văn minh của báo chí Việt Nam trong thời đại ngày nay là việc làm sai trái không chấp nhận được. Thực tế quản lý hoạt động báo chí bằng pháp luật đã thể hiện tính ưu việt của tự do báo chí của Việt Nam. Trong bất cứ một xã hội dân chủ thì tự do của người này không thể làm mất tự do của người khác. Những hành động trái với quy định về đạo đức nghề nghiệp báo chí, đều bị xử lý.Những tờ báo hoạt động vi phạm quy định gây tác động xấu đối với xã hội đều bị xử phạt theo các quy định của pháp luật .Việt Nam đã có Hội Nhà báo toàn quốc và các hội địa phương, thu hút hơn 12 ngàn nhà báo là hội viên. Hội Nhà báo Việt Nam là thành viên của Hội Nhà báo quốc tế (OIJ) và Liên đoàn báo chí ASEAN (CAJ). Hội đã tham gia tích cực và đóng góp vào sự phát triển của báo chí khu vực và thế giới, vì mục tiêu hoà bình, ổn định và thịnh vượng. Vậy thì, sự quản lý báo chí bằng pháp luật ở Việt Nam có cản trở quyền tự do báo chí của người dân cũng như những hoạt động báo chí của các nhà báo không ? Xin thưa với các vị chuyên hành nghề vu khống là không hề. Tất cả những điều quy kết của các vị dựa trên mớ  cái gọi là “bằng chứng” của một số người có tư tưởng xuất phát từ mưu đồ cá nhân, mưu toan quyền lực, với não trạng luôn đặt lợi ích cá nhân lên trên lợi ích dân tộc, luôn tìm cách vu cáo, xuyên tạc về tự do báo chí trong nước hòng nhận được sự hậu thuẫn của các thế lực từ bên ngoài về tinh thần lẫn vật chất. Chúng ta đanh thép nói rằng: Những kẻ nào, tổ chức nào dù cho họ được đỡ đầu bởi một chính phủ có tiềm lực như thế nào đi chăng nữa Việt Nam vẫn dõng dạc tuyên bố rằng : Việt Nam là quốc gia có nền báo chí cách mạng tự do!

AMARI TX (http://amaritx.wordpress.com)

Mõ Làng

Bấy lâu nay cư dân mạng và rộng hơn là dân chúng quan tâm những thông tin về chính trị xã hội cứ bán tín bán nghi về những thông tin nhạy cảm được giới blogger đưa lên mạng, bởi không ít thông tin trong đó là bịa đặt. Trường hợp Cù Huy Hà Vũ tuyệt thực vừa rồi là một ví dụ. Dẫu biết rằng, khi đọc tin trên mạng là phải có đủ bản lĩnh, có hiểu biết mới trụ nổi. Vì rằng, chẳng có gì đảm bảo thông tin trên đó là đúng. Nhiều khi nó chỉ là thứ giật gân, đã kích, bôi nhọ nhau, kích động dư luận, ném đá kẻ kình địch. 

Biết là vậy, nhưng, với nghệ thuật tung hứng của mình, giới blogger có thể làm lay chuyển niềm tin của ai đó với tin giả qua bằng chứng ngụy tạo. Với ngón nghề này, nổi lên phải kể đến những nhà “rận chủ”. Chỉ điểm qua một số trang mạng được coi là có máu mặt trong giới “lề trái” như Ba Sàm, Quê Choa, Tễu, Trương Duy Nhất, Phạm Viết Đào, Huỳnh Ngọc Chênh, Người buôn gió, Nguyền Tường Thụy… thì thủ đoạn ngụy tạo bằng chứng rồi tung lên mạng, được sử dụng như một chiêu cốt tử. Từ chuyện Công an ra đòn “tàn độc” với người biểu tình, đến “ngược đãi” tội nhân, tù nhân, “o ép” người đấu tranh dân chủ. Từ việc “mượn tay côn đồ” đánh dân, đến “ngược đãi” nhân sĩ trí thức… Những tin tức kiểu đó đã làm một số người tử tế nhưng nhẹ dạ, cả tin nổi xung. Song chính cái chiêu thức đó lại là tử huyệt của đám rận chủ khi nó bị vạch mặt.

Trong một bài viết “Vụ Cù Huy Hà Vũ, chúng ta bị lừa” mới đây của vị thủ tướng hoang tưởng "tự phong" Châu Xuân Nguyễn, ông ta đã phải thốt lên: “bằng chứng nguỵ tạo” làm tất cả chúng ta rất khó cải chính. “Tôi thì luôn luôn quan niệm là dùng sự thật để đấu tranh. Phóng đại, nói sai sự thật thì cuối cùng sẽ bật tung vào mặt mình thôi”. “Sự thật vẫn là sự thật và công lý là sự thật chứ không còn là “sức mạnh của người nắm truyền thông” như xưa nữa”.

Vậy đấy, sự thật vẫn là tiêu chí hàng đầu cho lòng tin. Vì vậy, chẳng có cách gì làm mất lòng tin nhanh chóng bằng dối trá. Ấy vậy nhưng, các nhà rận chủ, trong đó không ít vị tự xưng là trí thức mà vẫn lấy chiêu trò này làm công cụ đấu tranh mới lạ. 

Để tạo niềm tin, khi ngụy tạo thông tin, vụ nào các nhà rận chủ cũng có một nhân chứng. Nhưng trớ trêu thay, mọi nhân chứng của họ đều mắc chứng dối trá. Bạn trai Hoàng Vi, con trai Minh Hằng, vợ cũ Điếu Cày, vợ Cù Huy Hà Vũ. Những kẻ dối trá đó đã gieo mầm họa cho các nhà rận chủ. Hãy xem các vị ấy đã làm những gì qua vài vụ gần đây: 

Trong vụ Điếu cày, cô vợ cũ của Điếu Cày là Thị Tân đã gieo rắc câu chuyện giật gân: Điếu cày bị hành hạ đến đứt một cánh tay. Cứ ngỡ đó là một xì căng đan có giá, suốt mấy tháng trời các blogger lề trái hoạt động hết công suất để gieo rắc lòng căm thù với chế độ qua chi tiết này. Thực ra,với trình độ hiểu biết của các “trí thức”, nhà văn, nhà báo, họ đều nhận thức được tin tức chưa được kiểm chứng đều có thể sai. Nhưng lòng thù hận, cộng với sự hiếu thắng đã làm chúng lú lẫn, cứ cắm cúi đẩy lên mạng với những phán đoán, phân tích, mổ xẻ hùng hồn. Cho đến khi sự thật được phơi bày, tội nhân Điếu cày vẫn lành lặn, các blogger lặn mất tăm, không một lời xin lỗi người đọc. Thực ra chẳng ai cần chúng xin lỗi mà người đọc tử tế đã xa lánh chúng như những con hủi.

Trong vụ Bùi Hằng đi giáo dưỡng, dùng đứa con hoang của Hằng mỗi lần vào trung tâm, các nhà rận chủ dở chiêu la lối Hằng bị nhốt chung với những tội nhân nhiễm HIV. Khi ra khỏi trại, Hằng dàn dựng màn bị đổ cứt vào nhà rồi tố công an địa phương đã làm việc đó. Vở đổ cứt vào nhà này, một lần nữa được dựng lại do Huỳnh Thục Vi sắm vai chính. Với chàng vệ sĩ Chí Đức, Hằng dàn dựng màn kịch bị đánh khi ra Hà Nội kiện tụng… Nhân vật này có quá nhiều chiêu trò bẩn tương tự (như nhân cách của thị) và phần lớn là do Hằng dựng lên sau đó đám Blogger bơm thổi, lu loa. Trò diễn rẻ tiền này đã khiến người ta ghẻ lạnh, kinh tởm với Hằng cũng như những kẻ phụ họa.

Trong vụ Uyên, Kha chúng lờ đi những kết luận của cơ quan điều tra về việc Uyên, Kha đã tham gia tổ chức “Tuổi trẻ yêu nước” do tụi phản động ở nước ngoài lập ra và nhận tài trợ của chúng. Đám rận chủ lôi ra một bà mẹ đáng thương, trau chuốt vài câu nói danh ngôn làm chủ đề tán dương. Chúng lờ đi chuyện rải truyền đơn chống cộng, tung cờ ba que, chuẩn bị thuốc nổ để hành sự khủng bố, mà chỉ chưng ra bức ảnh co cái khẩu hiệu “Tàu khựa cút đi” do Uyên viết rồi gào lên chính quyền truy tố, cầm tù lòng yêu nước.

Với nhân vật Nguyễn Hoàng Vi, bên cạnh lúc nào cũng có một thằng đực có mác tín đồ công giáo, đã nhiều lần chúng dựng chuyện trơ tráo. Mới đây, chúng ngụy tạo từ ảnh Vi  bị bắt do đi dã ngoại về quyền con người, bị đưa vào đồn CA và bị đánh dã man. Nhưng bức ảnh là Vi đang đứng đâu đó, trên tay cầm điện thoại di động. Trong lúc, chính chúng đưa tin trước đó bị CA tịch thu tư trang, điện thoại rồi.  Còn nữa  ảnh chị em Vi đang nằm ở nhà, bị công an đánh chảy cả máu mũi. Rồi mẹ Vi bị công an dí thuốc lá vào mặt còn nguyên tro trên trán (cũng tại nhà riêng).

Trong vụ Chí Đức, đây là một nhân vật thường xuyên có hành động khiêu khích cả trên hiện trường biểu tình đến trên hiện trường ảo. Trong một thời gia ngắn, hai lần liền Đức dùng trò tự gây thương tích rồi la lối rằng bị công an đánh. Hô hô, Công an đánh Đức nhưng rất tử tế chỉ đánh ở sau lưng. Đánh bằng gậy lớn nhưng chỉ đánh nhẹ nên chỉ xước da lưng như cách người ta mài lưng xuống đường!

Trong vụ “dã ngoại nhân quyền” chúng định dàn dựng một buổi thuyết giáo của diễn giả với người nghe nhưng lại trưng ra mấy cái ảnh, mấy cái clip chửi bới của con mụ Minh Hằng cùng với đám khiếu kiện chuyên nghiệp, ngửa tay xin tiền.

Tệ nhất là vụ tuyệt thực của Cù Huy Hà Vũ. Qua “nhân chứng” vừa là vợ, vừa là luật sư bào chữa Dương Hà những bằng chứng ngụy tạo về một vụ tuyệt thực đã được tung lên, bơm thổi. Không chỉ bọn blogger trong, ngoài nước mà còn cả giới truyền thông có hạng RFA, RFI, BBC cũng đỏ gọng. Đám Việt Tân ở Mĩ, Úc tưởng rằng cơ hội đang đến cũng băng cờ, khẩu hiệu xuống đường. Khốn khổ chúng đã bị con mụ luật sư rởm lừa gạt, biến thành một lũ ngu trước mắt thiên hạ. Đau nhất là giới phát thanh tiếng Việt ở nước ngoài. Xem ra cái tôn chỉ trung thực, khách quan bấy lâu BBC, RFA, RFI rêu rao giờ chỉ là giấy vệ sinh.

Trơ trẻn đến nức, khi truyền thông cho đăng sự thật rồi, đám lề trái thở hắt ra rồi mà nhà giáo Phạm Toàn vẫn hô hào tuyệt thực ủng hộ Hà Vũ. Các “trí thức” Bauxite vẫn treo đồng hồ đếm ngày Vũ tuyệt thực. Lão Lập què vẫn đòi có đoàn quốc tế đi kiểm chứng…

Ngu đến mức không nhận ra tử huyệt của mình mà cũng đòi bung xung chính trị, iêm xin lạy cả nón, vãi.

Vấn đề chủ quyền của Việt Nam ở hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa là vẫn đề đang nóng dân lên trên các diễn đàn trong nước và quốc tế. Việt Nam đã có rất nhiều tài liệu khẳng định chủ quyền của mình ở Biển Đông và được cộng đồng quốc tế công nhận những bằng chứng này là có thật và có giá trị lịch sự rất lớn, là cơ sở pháp lí hoàn hảo để Việt Nam khẳng định chủ quyền của mình ở Biển Đông.
      Tuy đã có nhiều tài liệu quý giá như thế, nhưng trên thế giới hiện đang có rất nhiều tài liệu khẳng định chủ quyền của Việt Nam mà chưa được tim thấy.

      Mới đây, một kiều bào của chúng tá ở Mĩ, Ông Trần Thắng. Ông làm việc tại một công xưởng sản xuất động cơ máy bay ở Hoa kì, đồng thời ông là chủ tịch viện Văn hóa Việt Nam tại Hoa Kỳ đã trao thêm cho UBND TP. Đã Nẵng những tài liệu lịch sự về chủ quyền của Việt Nam ở Biển Đông.
     Tính đến nay ông Trần Thắng đã trao tặng cho Viện nghiên cứu kinh tế-xã hội TP. Đà Nẵng tổng cộng 170 bản đồ trong đó có 137 bản đồ góc, còn lại là bản đồ được Scan lại từ những bộ sưu tập bản đồ từ nước ngoài. Đây là những bản đồ được xuất bản ở các nước Anh, Đức, Úc, Canada, Mĩ, Hồng Kông trong khoảng thời gian từ 1626 đến 1980. Trong đó có 80 bản đồ ghi nhận lãnh thổ cực Nam của Trung Quốc là đảo Hải Nam, 50 bản đồ thể hiện Hoàng Sa và Trường Sa  nằm sát lãnh thổ Việt Nam, 20 bản đồ thể hiện Hoàng Sa và Trường Sa nằm trong vùng lãnh hải của Việt Nam.




  Đặc biệt, ông Trần Thắng còn sưu tập được 3 tập bản đồ do chính quyền Trung Quốc sản xuất trước đây, trong đó có thể thấy giới hạn lãnh thổ Trung Quốc chỉ đến đảo Hải Nam.
Có thể nói, những tấm bản đồ, tài liệu mà ông đã trao tặng đều là những tấm bản đồ có giá trị chính trị, lịch sự rất lớn, cực kì giá trị, được đánh giá là những tài liệu then chốt để đập tan luận điệu sai trái, cắt đứt Đường lưỡi bò của Trung Quốc đang vẽ ra ở Biển Đông.
     Để ghi nhận và biết ơn những đóng góp tích cực trong việc nghiên cứu, sưu tập những tài liệu khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Ông, UBND TP. Đà Nẵng đã tặng bằng khen Ông Trần Thắng.

    Hành động thiết thực và có ý nghĩa của ông Thắng thật đáng hoan nghênh, và hi vọng rằng trong thời gian tới không chỉ Ông Thắng mà tất cả đồng bào ta ở nước ngoài sẽ có những đóng góp thiệt thực với tổ quốc để giúp đất nước tìm và tích lũy những tài liệu quý nhằm hoàn thiện và nâng tính pháp lí, giá trị lịch sự của dân tộc đối với chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa. Cùng với hành động hướng về đất nước trên lĩnh vực kinh tế, thì những đóng góp như ông Thắng là những đóng góp có giá trị chính trị to lớn, thể hiện sự yêu nước của kiều bào trên tất cả mọi lĩnh vực.
 
Nguyễn Anh      
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"