Vấn đề chủ quyền của Việt Nam ở hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa là vẫn đề đang nóng dân lên trên các diễn đàn trong nước và quốc tế. Việt Nam đã có rất nhiều tài liệu khẳng định chủ quyền của mình ở Biển Đông và được cộng đồng quốc tế công nhận những bằng chứng này là có thật và có giá trị lịch sự rất lớn, là cơ sở pháp lí hoàn hảo để Việt Nam khẳng định chủ quyền của mình ở Biển Đông.
      Tuy đã có nhiều tài liệu quý giá như thế, nhưng trên thế giới hiện đang có rất nhiều tài liệu khẳng định chủ quyền của Việt Nam mà chưa được tim thấy.

      Mới đây, một kiều bào của chúng tá ở Mĩ, Ông Trần Thắng. Ông làm việc tại một công xưởng sản xuất động cơ máy bay ở Hoa kì, đồng thời ông là chủ tịch viện Văn hóa Việt Nam tại Hoa Kỳ đã trao thêm cho UBND TP. Đã Nẵng những tài liệu lịch sự về chủ quyền của Việt Nam ở Biển Đông.
     Tính đến nay ông Trần Thắng đã trao tặng cho Viện nghiên cứu kinh tế-xã hội TP. Đà Nẵng tổng cộng 170 bản đồ trong đó có 137 bản đồ góc, còn lại là bản đồ được Scan lại từ những bộ sưu tập bản đồ từ nước ngoài. Đây là những bản đồ được xuất bản ở các nước Anh, Đức, Úc, Canada, Mĩ, Hồng Kông trong khoảng thời gian từ 1626 đến 1980. Trong đó có 80 bản đồ ghi nhận lãnh thổ cực Nam của Trung Quốc là đảo Hải Nam, 50 bản đồ thể hiện Hoàng Sa và Trường Sa  nằm sát lãnh thổ Việt Nam, 20 bản đồ thể hiện Hoàng Sa và Trường Sa nằm trong vùng lãnh hải của Việt Nam.




  Đặc biệt, ông Trần Thắng còn sưu tập được 3 tập bản đồ do chính quyền Trung Quốc sản xuất trước đây, trong đó có thể thấy giới hạn lãnh thổ Trung Quốc chỉ đến đảo Hải Nam.
Có thể nói, những tấm bản đồ, tài liệu mà ông đã trao tặng đều là những tấm bản đồ có giá trị chính trị, lịch sự rất lớn, cực kì giá trị, được đánh giá là những tài liệu then chốt để đập tan luận điệu sai trái, cắt đứt Đường lưỡi bò của Trung Quốc đang vẽ ra ở Biển Đông.
     Để ghi nhận và biết ơn những đóng góp tích cực trong việc nghiên cứu, sưu tập những tài liệu khẳng định chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa của Ông, UBND TP. Đà Nẵng đã tặng bằng khen Ông Trần Thắng.

    Hành động thiết thực và có ý nghĩa của ông Thắng thật đáng hoan nghênh, và hi vọng rằng trong thời gian tới không chỉ Ông Thắng mà tất cả đồng bào ta ở nước ngoài sẽ có những đóng góp thiệt thực với tổ quốc để giúp đất nước tìm và tích lũy những tài liệu quý nhằm hoàn thiện và nâng tính pháp lí, giá trị lịch sự của dân tộc đối với chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa. Cùng với hành động hướng về đất nước trên lĩnh vực kinh tế, thì những đóng góp như ông Thắng là những đóng góp có giá trị chính trị to lớn, thể hiện sự yêu nước của kiều bào trên tất cả mọi lĩnh vực.
 
Nguyễn Anh      
Lấy bên bác TreLang!

Cuteo@

Hôm nay anh về quê, nghe các cụ nói chuyện thánh lác, thánh Đào lộn hột bị tống giam, rồi chuyện gài độ của Dương Hà, Xuân Diện, Cù Huy Hà Vũ làm bẽ mặt đám kền kền, làm sa sẩm mặt mà các cụ lão thành cung thấy hay hay mà xin tầm phào.

Chuyện mấy con rối, con tễu gì đó, lợi dụng tự do ngôn luận để diễn trò mua vui, thời kiếm mấy đồng. Theo anh, diễn vừa phải thì chứng tỏ xã hội trân trọng các ý kiến trái chiều, nhưng quá đà thì xộ khám. Hơn nữa làm dân chủ thì làm cho đàng hoàng, văn minh lịch sự, chứ làm kiểu côn đồ và gây tiếng nổ bằng cách ăn vạ và vu cáo kích động thì chỉ có đường chết. Cứ như ở Mỹ anh làm chính trị thoải mái, nhưng quan trọng là làm trong khuôn khổ luật pháp, bước ra khỏi phạm vi coi như toi đời. Các bạn cứ nhìn anh Thổ Nhĩ Kì thì thấy, nếu như ăn vạ nằm như lợn giữa đường, cản trở giao thông, cản trở làm ăn buôn bán của dân là ăn vòi rồng, còng số tám ngay, miễn nói nhiều.

Ta thì sao, vẫn nhẹ nhàng thái quá. Các cụ có câu "nhờn chó, chó liếm mặt", không mạnh tay, chúng ngày càng bố láo, côn đồ. Kể cả mấy mụ đàn bà, bỏ chồng bỏ con, bỏ cả quê hương và chùm khế, nếu yêu nghệ thuật thì hãy làm, hãy viết, hãy làm rối và hãy diễn cho xã hội được nhờ, vì như thế cũng là đang tận hưởng dân chủ và làm dân chủ đấy thôi. Đừng có mà huếnh lên, văng đủ thứ từ nõ đến nường vào chính quyền, đừng có mà rửa đít nước sôi, chỉ khổ gia đình chứ được cái gì. Mà một khi, gia đình mình không yêu, thì yêu Tổ Quốc thế đéo nào được, phỏng các bạn?

Đừng có trách chính quyền, một khi các bạn làm dân chủ mà tôn trọng luật pháp thì hoan nghênh, nhưng một khi lợi dụng dân chủ để phá thối, để tạo bất ổn, để thỏa vọng vĩ cuồng thì bị trấn áp là đương nhiên, xã hội nào cũng thế, tư bản hay dân chủ hay quân chủ đ*** nào cũng sẽ làm thế. Đó là phản ứng sinh tồn của chính quyền, cho dù hành động của các bạn chỉ như con ghẻ gây ngứa đít. Nhưng ngứa tất phải gãi.

So với trước đây, phải công nhận là xã hội ta giờ thoải mái hơn, tự do ngôn luận vì thế được tôn trọng. Nhưng tự dưng có hàng loạt thằng suốt ngày lên mạng chửi leo lẻo kiểu gái đĩ già mồm, thậm chí còn vu cáo chính quyền, gây sự với công an, tạo xì căng đan làm loạn với cái mác chu dẩn với tự do lọ chai. Anh cho đó là dại. 

Nhìn lại hầu hết các vụ việc có thể thấy những thằng/con làm chu dẩn lý do chính là bất mãn cá nhân, hoặc vì xiền, vì danh hão, hoặc do mắc bệnh tâm thần là chính chứ chẳng thấy lý tưởng mẹ gì cả. Loại đó, mặc dù có não đấy, nhưng nói chung không thể làm gì được cho đời, càng không thể động đến sự tồn vong của chế độ, huống chi là mơ ước cao vời vợi là lật đổ chính quyền, thay đổi thể chế. Nhưng chính quyền vẫn phải xử lý, vì hoạt động của bọn này làm xấu đi hình ảnh dân tộc, đất nước và con người Việt Nam, làm bẩn môi trường mạng. Anh rất chú ý đến lời bình của một bạ bên FB, rằng cho Cù Huy Hà Vũ lên đài truyền hình làm bẩn cả màn hình và làm cho hắn tưởng mình là siêu anh hùng, động thái này làm trầm trọng thêm bệnh hoang tưởng của hắn và các đề tử.

Riêng mấy anh như Nhất, Đào, anh nghĩ chắc là kiếm tiền đủ sống đến hết đời rồi, con cái đều đã học hành thành tài nên thích "phù thế giáo một vài câu thanh nghị" (như Nguyễn Công Trứ), nhưng tiếc nỗi, thời Nguyễn Công Trứ  làm gì có chuyện ngồi ở Việt Nam mà bắt xã hội phải như Bắc Âu, mà không được là chửi?

Nói đông nói tây, giờ nói tới Singapore, nhà nước cho mở diễn đàn Chém gió trong công viên, có nhân viên lo Ampli, micro, trải thảm, bục cho diễn giả, và đương nhiên anh nào muốn chém gió cứ việc đăng kí trả tiền. Nhưng nói thật kẻ nào vào đó đều bị nhìn với con mắt thiếu thiện cảm. Kể ra ở ta mà có góc đó cũng hay, nhưng ngay cả ông Tổng thống S'pore hồi đó là Mr. Goh Chok Tong cũng phải bật cười khi thấy diễn giả ... chửi "cái đất nước gì mà dân chúng éo biết gì về dân chủ" chỉ vì không có khán giả nào lại gần diễn đàn, trong khi đó những người ngồi ở xa chỉ lật báo ra đọc và mở cặp lồng ăn trưa vội vã trước khi vào ca. Có lẽ trình dân Singapore hơi thấp hơn trình dân ta nên người ta chỉ quan tâm đến chuyện cơm áo gạo tiền hơn là các khái niệm văn minh?

Haiz..mệt quá cái than ta này!
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"