Hai nhiệm kỳ của ông không hề êm ả. Khủng hoảng kinh tế- tài chính diễn ra trên phạm vi toàn cầu, vấn đề biển Đông ngày càng nóng bỏng, cộng với sự chống phá điên cuồng của bè lũ “rân chủ”,…ông vẫn đầy bản lĩnh, tự tin đưa đất nước Việt Nam tiến lên.
Gần 8 năm ông nắm quyền điều hành Chính phủ, dẫu vẫn còn đó nhiều khiếm khuyết, song nền kinh tế Việt Nam dưới sự chèo lái của ông vẫn đứng vững qua bao phong ba. Vị thế của dân tộc mình ngày càng được nâng cao trên trường quốc tế. Gần 8 năm ấy, Việt Nam đã gia nhập WTO, đã trở thành thành viên không thường trực Hội đồng Bảo an LHQ khóa 2008- 2009, là thành viên nắm vai trò quan trọng trong khu vực ASEAN…
Trong các diễn đàn quốc tế, ngài Thủ tướng luôn xuất hiện với sự tự tin, cởi mở, hữu hảo nhưng cũng đầy đanh thép trong những tuyên bố của mình- tuyên bố đại diện cho toàn thể dân tộc Việt Nam. Ông là một nhà ngoại giao xuất sắc. Rất nhiều báo chí nước ngoài đã dành tặng cho ông những “lời có cánh”.
Tham gia đối thoại Shangri- la, một diễn đàn an ninh của khu vực châu Á- Thái Bình Dương đặc biệt đề cập đến những vấn đề nóng bỏng, là cơ hội đề Việt Nam thề hiện thế và lực của mình. Trọng trách ấy được đặt lên vai Thủ tướng, và ông đã làm rất tốt điều này. Ông đã có một bài phát biều đầy ấn tượng, đồng thời trả lời hàng loạt phóng viên nước ngoài về vấn đề biển Đông. Ông là ngôi sao sáng trên diễn đàn chính trị- an ninh quốc tế này, góp phần nâng cao vị thế và uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế.
Bài phát biều của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng tại Hội nghị Shangri- la về vấn đề “xây dựng lòng tin chiến lược” đã trở thành tâm điểm của Hội nghị này. Xin giới thiệu với quý độc giả toàn văn bài phát biểu ấy:  
“Thưa Ngài Thủ tướng Lý Hiển Long,
Thưa Tiến sĩ John Chipman,
Thưa Quý vị và các bạn,
Trước hết, tôi xin chân thành cảm ơn ngài Lý Hiển Long, Thủ tướng nước chủ nhà Singapore, Tiến sĩ John Chipman và Ban Tổ chức Đối thoại Shangri-La 12 đã mời tôi dự và phát biểu khai mạc diễn đàn quan trọng này. Sau 12 năm kể từ khi ra đời, Đối thoại Shangri-La thực sự đã trở thành một trong những diễn đàn đối thoại về hợp tác an ninh thực chất và hữu ích nhất ở khu vực. Tôi tin rằng sự có mặt của đông đảo các quan chức Chính phủ, các nhà lãnh đạo quân đội, các học giả có uy tín và toàn thể Quý vị tại đây thể hiện sự quan tâm, nỗ lực cùng nhau gìn giữ hòa bình và an ninh cho khu vực Châu Á - Thái Bình Dương trong một thế giới đầy biến động.
 Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại Shangri-La
Thưa Quý vị và các bạn,
Ngôn ngữ và cách thể hiện dù có khác nhau, nhưng chắc chúng ta đều đồng ý với nhau: nếu không có lòng tin thì không thể thành công, việc càng khó càng cần có niềm tin. Việt Nam chúng tôi có câu thành ngữ “mất lòng tin là mất tất cả”. Lòng tin là khởi nguồn của mọi quan hệ hữu nghị, hợp tác; là liều thuốc hiệu nghiệm để ngăn ngừa những toan tính có thể gây ra nguy cơ xung đột. Lòng tin cần được nâng niu, vun đắp không ngừng bằng những hành động cụ thể, nhất quán, phù hợp với chuẩn mực chung và với thái độ chân thành.
Trong thế kỷ 20, Đông Nam Á nói riêng và Châu Á - Thái Bình Dương nói chung vốn là chiến trường ác liệt, bị chia rẽ sâu sắc trong nhiều thập kỷ. Có thể nói cả khu vực này luôn cháy bỏng khát vọng hòa bình. Muốn có hòa bình, phát triển, thịnh vượng thì phải tăng cường xây dựng và củng cố lòng tin chiến lược. Nói cách khác, chúng ta cần cùng nhau chung tay xây dựng lòng tin chiến lược vì hòa bình, hợp tác, thịnh vượng của Châu Á - Thái Bình Dương. Đó cũng là chủ đề mà tôi muốn chia sẻ với quý vị và các bạn tại diễn đàn hôm nay.
Trước hết, Việt Nam chúng tôi có niềm tin sâu sắc vào tương lai tươi sáng trong hợp tác phát triển của khu vực, nhưng với xu thế tăng cường cạnh tranh và can dự - nhất là từ các nước lớn, thì bên cạnh những mặt tích cực cũng tiềm ẩn những rủi ro tiêu cực mà chúng ta cần phải cùng nhau chủ động ngăn ngừa.
Khu vực Châu Á - Thái Bình Dương đang phát triển năng động và là nơi tập trung ba nền kinh tế lớn nhất thế giới và nhiều nền kinh tế mới nổi. Xu thế hợp tác, liên kết đa tầng nấc, đa lĩnh vực đang diễn ra hết sức sôi động và ngày càng thể hiện là xu thế chủ đạo. Điều này là cơ hội hết sức lạc quan cho tất cả chúng ta.
Tuy nhiên, nhìn lại bức tranh toàn cảnh khu vực trong những năm qua, chúng ta cũng không khỏi quan ngại trước những nguy cơ và thách thức ngày càng lớn đối với hòa bình và an ninh.
Cạnh tranh và can dự vốn là điều bình thường trong quá trình hợp tác và phát triển. Nhưng nếu sự cạnh tranh và can dự đó mang những toan tính chỉ cho riêng mình, bất bình đẳng, trái với luật pháp quốc tế, thiếu minh bạch thì không thể củng cố lòng tin chiến lược, dễ dẫn tới chia rẽ, nghi kỵ và nguy cơ kiềm chế lẫn nhau, ảnh hưởng tiêu cực tới hòa bình, hợp tác và phát triển.
Những diễn biến khó lường trên bán đảo Triều Tiên; tranh chấp chủ quyền lãnh thổ từ Biển Hoa Đông đến Biển Đông đang diễn biến rất phức tạp, đe dọa hòa bình và an ninh khu vực, trước hết là an ninh, an toàn và tự do hàng hải đang gây quan ngại sâu sắc đối với cả cộng đồng quốc tế. Đâu đó đã có những biểu hiện đề cao sức mạnh đơn phương, những đòi hỏi phi lý, những hành động trái với luật pháp quốc tế, mang tính áp đặt và chính trị cường quyền.
Tôi muốn lưu ý thêm rằng lưu thông trên biển chiếm tỷ trọng và có ý nghĩa ngày càng lớn. Theo nhiều dự báo, sẽ có trên 3/4 khối lượng hàng hóa thương mại toàn cầu được vận chuyển bằng đường biển và 2/3 số đó đi qua Biển Đông. Chỉ cần một hành động thiếu trách nhiệm, gây xung đột sẽ làm gián đoạn dòng hàng hóa khổng lồ này và nhiều nền kinh tế không chỉ trong khu vực mà cả thế giới đều phải gánh chịu hậu quả khôn lường.
Trong khi đó, các nguy cơ xung đột tôn giáo, sắc tộc, chủ nghĩa dân tộc vị kỷ, ly khai, bạo loạn, khủng bố, an ninh mạng… vẫn hiện hữu. Những thách thức mang tính toàn cầu như biến đổi khí hậu, nước biển dâng; dịch bệnh; nguồn nước và lợi ích giữa các quốc gia thượng nguồn, hạ nguồn của các con sông chung… ngày càng trở nên gay gắt.
Có thể nhận thấy những thách thức và nguy cơ xung đột là không thể xem thường. Mọi người chúng ta đều hiểu, nếu để xảy ra mất ổn định, nhất là xung đột quân sự, nhìn tổng thể thì sẽ không có kẻ thắng người thua - mà tất cả cùng thua. Vì vậy, cần khẳng định rằng, cùng nhau xây dựng và củng cố lòng tin chiến lược vì hòa bình, hợp tác, thịnh vượng là lợi ích chung của tất cả chúng ta. Đối với Việt Nam chúng tôi, lòng tin chiến lược còn được hiểu trên hết là sự thực tâm và chân thành
Thứ hai, để xây dựng lòng tin chiến lược, cần tuân thủ luật pháp quốc tế, đề cao trách nhiệm của các quốc gia - nhất là các nước lớn và nâng cao hiệu quả thực thi của các cơ chế hợp tác an ninh đa phương.
Trong lịch sử thế giới, nhiều dân tộc đã phải gánh chịu những mất mát không gì bù đắp được khi là nạn nhân của tham vọng cường quyền, của xung đột, chiến tranh. Trong thế giới văn minh ngày nay, Hiến chương Liên hợp quốc, luật pháp quốc tế và các nguyên tắc, chuẩn mực ứng xử chung đã trở thành giá trị của toàn nhân loại cần phải được tôn trọng. Đây cũng là điều kiện tiên quyết để xây dựng lòng tin chiến lược.
Mỗi quốc gia luôn phải là một thành viên có trách nhiệm đối với hòa bình và an ninh chung. Các quốc gia, dù lớn hay nhỏ cần có quan hệ bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau và cao hơn là có lòng tin chiến lược vào nhau. Các nước lớn có vai trò và có thể đóng góp nhiều hơn, đồng thời có trách nhiệm lớn hơn trong việc tạo dựng và củng cố lòng tin chiến lược. Mặt khác, tiếng nói đúng đắn cũng như sáng kiến hữu ích không phụ thuộc là của nước lớn hay nước nhỏ. Nguyên tắc hợp tác, đối thoại bình đẳng, cởi mở trong ASEAN, các diễn đàn do ASEAN khởi xướng và ngay Đối thoại Shangri-La của chúng ta cũng được hình thành và duy trì trên cơ sở tư duy đó.
Tôi hoàn toàn chia sẻ quan điểm của Ngài Susilo Bambang Yudhoyono, Tổng thống nước Cộng hòa Indonesia tại diễn đàn này năm ngoái là các nước vừa và nhỏ có thể gắn kết cùng các nước lớn vào một cấu trúc bền vững ở khu vực. Tôi cũng đồng tình với ý kiến của Ngài Thủ tướng Singapore Lý Hiển Long trong bài phát biểu tại Bắc Kinh tháng 9/2012 cho rằng sự hợp tác tin cậy và trách nhiệm giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc sẽ đóng góp tích cực cho lợi ích chung của khu vực. Chúng ta đều hiểu rằng Châu Á - Thái Bình Dương đủ rộng cho tất cả các nước trong và ngoài khu vực cùng hợp tác và chia sẻ lợi ích. Tương lai của Châu Á - Thái Bình Dương đã và sẽ tiếp tục được tạo dựng bởi vai trò và sự tương tác của tất cả các quốc gia trong khu vực và cả thế giới, nhất là các nước lớn và chắc chắn trong đó không thể thiếu vai trò của ASEAN.
Tôi tin rằng các nước trong khu vực đều không phản đối can dự chiến lược của các nước ngoài khu vực nếu sự can dự đó nhằm tăng cường hợp tác vì hòa bình, ổn định và phát triển. Chúng ta có thể kỳ vọng nhiều hơn vào vai trò của các nước lớn, nhất là Hoa Kỳ và Trung Quốc, hai cường quốc có vai trò và trách nhiệm lớn nhất (tôi xin nhấn mạnh là lớn nhất) đối với tương lai quan hệ của chính mình cũng như của cả khu vực và thế giới. Điều quan trọng là sự kỳ vọng đó cần được củng cố bằng lòng tin chiến lược và lòng tin chiến lược cần được thể hiện thông qua những hành động cụ thể mang tính xây dựng của các quốc gia này.
Chúng ta đặc biệt coi trọng vai trò của một nước Trung Hoa đang trỗi dậy mạnh mẽ và của Hoa Kỳ - một cường quốc Thái Bình Dương. Chúng ta trông đợi và ủng hộ Hoa Kỳ và Trung Quốc khi mà các chiến lược, các việc làm của hai cường quốc này tuân thủ luật pháp quốc tế, tôn trọng độc lập chủ quyền của các quốc gia, vừa đem lại lợi ích cho chính mình, đồng thời đóng góp thiết thực vào hòa bình, ổn định, hợp tác và thịnh vượng chung.
Tôi muốn nhấn mạnh thêm là, các cơ chế hợp tác hiện có trong khu vực như Diễn đàn Khu vực ASEAN (ARF), Hội nghị cấp cao Đông Á (EAS), Hội nghị Bộ trưởng Quốc phòng các nước ASEAN mở rộng (ADMM+)… cũng như Đối thoại Shangri-La đã tạo ra nhiều cơ hội để đẩy mạnh hợp tác an ninh đa phương và tìm giải pháp cho những thách thức đang đặt ra. Nhưng có thể nói rằng, vẫn còn thiếu – hay ít nhất là chưa đủ - lòng tin chiến lược trong việc thực thi các cơ chế đó. Điều quan trọng trước hết là phải xây dựng sự tin cậy lẫn nhau trước các thử thách, các tác động và trong tăng cường hợp tác cụ thể trên các lĩnh vực, các tầng nấc, cả song phương và đa phương. Một khi có đủ lòng tin chiến lược, hiệu quả thực thi của các cơ chế hiện có sẽ được nâng lên và chúng ta có thể đẩy nhanh, mở rộng hợp tác, đi đến giải pháp về mọi vấn đề, cho dù là nhạy cảm và khó khăn nhất.
Thứ ba, nói đến hòa bình, ổn định, hợp tác, thịnh vượng của khu vực Châu Á – Thái  Bình Dương, chúng ta không thể không nói đến một ASEAN đồng thuận, đoàn kết và với vai trò trung tâm trong nhiều cơ chế hợp tác đa phương.
Khó có thể hình dung được một Đông Nam Á chia rẽ, xung đột trong Chiến tranh Lạnh lại có thể trở thành một cộng đồng các quốc gia thống nhất trong đa dạng và đóng vai trò trung tâm trong cấu trúc đang định hình ở khu vực như ASEAN ngày nay. Sự tham gia của Việt Nam vào ASEAN năm 1995 đánh dấu thời kỳ phát triển mới của ASEAN, tiến tới hình thành một ngôi nhà chung của tất cả các quốc gia Đông Nam Á đúng với tên gọi của mình. Thành công của ASEAN là thành quả của cả quá trình kiên trì xây dựng lòng tin và văn hóa đối thoại, hợp tác cũng như ý thức trách nhiệm chia sẻ vận mệnh chung giữa các nước Đông Nam Á.
ASEAN tự hào là một hình mẫu của nguyên tắc đồng thuận và lòng tin vào nhau trong các quyết định của mình. Đó là nền tảng tạo sự bình đẳng giữa các thành viên cho dù là một Indonesia với dân số gần 1/4 tỷ người và một Brunei với dân số chưa đến nửa triệu người. Đó cũng là cơ sở để các nước ngoài khu vực gửi gắm lòng tin vào ASEAN với tư cách là “người trung gian thực tâm” trong vai trò dẫn dắt nhiều cơ chế hợp tác khu vực.
Với tư duy cùng chia sẻ lợi ích, không phải “kẻ được – người mất”, việc mở rộng Cấp cao Đông Á (EAS) mời Nga và Hoa Kỳ tham gia, tiến trình ADMM+ đã được hiện thực hóa tại Việt Nam năm 2010 và thành công của EAS, ARF, ADMM+ những năm tiếp theo đã củng cố hơn nữa nền tảng cho một cấu trúc khu vực với ASEAN đóng vai trò trung tâm, đem lại niềm tin vào tiến trình hợp tác an ninh đa phương của khu vực này.
Tôi cũng muốn đề cập trường hợp của Myanmar như một ví dụ sinh động về kết quả của việc kiên trì đối thoại trên cơ sở xây dựng và củng cố lòng tin, tôn trọng các lợi ích chính đáng của nhau, mở ra một tương lai tươi sáng không chỉ cho Myanmar mà cho cả khu vực chúng ta.
Đã có những bài học sâu sắc về giá trị nền tảng của nguyên tắc đồng thuận, thống nhất của ASEAN trong việc duy trì quan hệ bình đẳng, cùng có lợi với các nước đối tác và phát huy vai trò chủ động của ASEAN trong những vấn đề chiến lược của khu vực. ASEAN chỉ mạnh và phát huy được vai trò của mình khi là một khối đoàn kết thống nhất. Một ASEAN thiếu thống nhất sẽ tự đánh mất vị thế và không có lợi cho bất cứ một ai, kể cả các nước ASEAN và các nước đối tác. Chúng ta cần một ASEAN đoàn kết, vững mạnh, hợp tác hiệu quả với tất cả các nước để chung tay vun đắp hòa bình và thịnh vượng ở khu vực, chứ không phải là một ASEAN mà các quốc gia thành viên buộc phải lựa chọn đứng về bên này hay bên kia vì lợi ích của riêng mình trong mối quan hệ với các nước lớn. Trách nhiệm của chúng ta là nhân thêm niềm tin trong giải quyết các vấn đề, trong tăng cường hợp tác cùng có lợi, kết hợp hài hòa lợi ích của quốc gia mình với lợi ích của quốc gia khác và của cả khu vực.
Việt Nam cùng các nước ASEAN luôn mong muốn các nước - đặc biệt là các nước lớn, ủng hộ vai trò trung tâm, nguyên tắc đồng thuận và sự đoàn kết thống nhất của cộng đồng ASEAN.
Trở lại vấn đề Biển Đông, ASEAN và Trung Quốc đã cùng nhau vượt qua một chặng đường khá dài và cũng không ít khó khăn để ra được Tuyên bố về ứng xử của các bên trên Biển Đông (DOC) tại Hội nghị cấp cao ASEAN ở Phnom Penh năm 2002. Nhân kỷ niệm 10 năm ký và thực hiện DOC, các bên đã thống nhất nỗ lực tiến tới Bộ quy tắc ứng xử trên Biển Đông (COC). ASEAN và Trung Quốc cần đề cao trách nhiệm, cùng nhau củng cố lòng tin chiến lược, trước hết là thực hiện nghiêm túc DOC, nỗ lực hơn nữa để sớm có Bộ quy tắc ứng xử (COC) phù hợp với luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước LHQ về Luật biển 1982 (UNCLOS).
Chúng tôi cho rằng, ASEAN và các nước đối tác có thể cùng nhau xây dựng một cơ chế khả thi để bảo đảm an ninh, an toàn, tự do hàng hải trong khu vực. Làm được như vậy sẽ không chỉ góp phần đảm bảo an ninh, an toàn, tự do hàng hải và tạo điều kiện để giải quyết các tranh chấp, mà còn khẳng định những nguyên tắc cơ bản trong việc gìn giữ hòa bình, tăng cường hợp tác, phát triển của thế giới đương đại.
Đối với các vấn đề an ninh phi truyền thống và các thách thức khác – trong đó có an ninh nguồn nước trên các dòng sông chung, bằng việc xây dựng lòng tin chiến lược, tăng cường hợp tác, hài hòa lợi ích quốc gia với lợi ích chung, tôi tin rằng chúng ta cũng sẽ đạt được những thành công, đóng góp thiết thực vào hòa bình, hợp tác, phát triển của khu vực.
Thưa Quý vị và các bạn,
Trong suốt lịch sử mấy ngàn năm, Việt Nam đã chịu nhiều đau thương, mất mát do chiến tranh gây ra. Việt Nam luôn khao khát hòa bình và mong muốn đóng góp vào việc củng cố hòa bình, tăng cường hữu nghị, hợp tác phát triển trong khu vực và trên thế giới. Để có một nền hòa bình thực sự và bền vững, thì độc lập, chủ quyền của các quốc gia dù lớn hay nhỏ cần phải được tôn trọng; những khác biệt về lợi ích, văn hóa… cần được đối thoại cởi mở trên tinh thần xây dựng, hiểu biết và tôn trọng lẫn nhau.
Chúng ta không quên, nhưng cần khép lại quá khứ để hướng tới tương lai. Với truyền thống hòa hiếu, Việt Nam luôn mong muốn cùng các nước xây dựng và củng cố lòng tin chiến lược vì hòa bình, hợp tác, phát triển trên nguyên tắc tôn trọng độc lập, chủ quyền, bình đẳng và cùng có lợi.
Việt Nam kiên định nhất quán đường lối đối ngoại độc lập, tự chủ, đa phương hóa, đa dạng hóa; là bạn, là đối tác tin cậy của tất cả các quốc gia và là thành viên có trách nhiệm trong cộng đồng quốc tế. Việt Nam không ngừng nỗ lực làm sâu sắc thêm và xây dựng quan hệ đối tác chiến lược, đối tác hợp tác cùng có lợi với các quốc gia. Chúng tôi mong muốn thiết lập quan hệ đối tác chiến lược với tất cả các nước thành viên thường trực Hội đồng Bảo an LHQ một khi nguyên tắc độc lập chủ quyền, không can thiệp vào công việc nội bộ của nhau, tôn trọng lẫn nhau, hợp tác bình đẳng cùng có lợi được cam kết và nghiêm túc thực hiện.
Nhân diễn đàn quan trọng này, tôi trân trọng thông báo, Việt Nam đã quyết định tham gia các hoạt động gìn giữ hòa bình của Liên Hợp quốc, trước hết là trong các lĩnh vực công binh, quân y, quan sát viên quân sự.
Chính sách quốc phòng của Việt Nam là hòa bình và tự vệ. Việt Nam không là đồng minh quân sự của nước nào và không để nước ngoài nào đặt căn cứ quân sự trên lãnh thổ Việt Nam. Việt Nam không liên minh với nước này để chống lại nước khác.
Những năm qua, việc duy trì tăng trưởng kinh tế khá cao đã tạo điều kiện cho Việt Nam tăng ngân sách quốc phòng ở mức hợp lý. Việc hiện đại hóa quân đội của Việt Nam chỉ nhằm tự vệ, bảo vệ lợi ích chính đáng của mình, không nhằm vào bất cứ quốc gia nào.
Đối với các nguy cơ và thách thức về an ninh khu vực đang hiện hữu như bán đảo Triều Tiên, Biển Hoa Đông, Biển Đông… Việt Nam trước sau như một kiên trì nguyên tắc giải quyết bằng biện pháp hòa bình, tuân thủ luật pháp quốc tế, tôn trọng độc lập chủ quyền và lợi ích chính đáng của nhau. Các bên liên quan đều phải kiềm chế, không sử dụng vũ lực và đe dọa sử dụng vũ lực.
Một lần nữa, Việt Nam khẳng định tuân thủ nhất quán Tuyên bố nguyên tắc 6 điểm của ASEAN về Biển Đông; nỗ lực làm hết sức mình cùng ASEAN và Trung Quốc nghiêm túc thực hiện DOC và sớm đạt được COC. Là quốc gia ven biển, Việt Nam khẳng định và bảo vệ quyền, lợi ích chính đáng của mình theo đúng luật pháp quốc tế, đặc biệt là Công ước LHQ về Luật Biển 1982.
Thưa Quý vị và các bạn,                           
Hòa bình, hợp tác và phát triển là lợi ích, là nguyện vọng tha thiết, là tương lai chung của các quốc gia, các dân tộc. Trên tinh thần cởi mở của Đối thoại Shangri-La, tôi kêu gọi tất cả chúng ta bằng những hành động cụ thể hãy cùng chung tay xây dựng và củng cố lòng tin chiến lược vì một Châu Á - Thái Bình Dương hòa bình, hợp tác, thịnh vượng.
Xin cảm ơn Quý vị và các bạn”.
Với bài phát biểu này, ông đã hoàn thành xuất sắc vai trò diến giả chính tại diễn đàn Shangri- la. Cụm từ “xây dựng lòng tin chiến lược” được lặp lại đến 17 lần đã trở thành trung tâm cho các cuộc thảo luận sau đó. Giữa một diễn đàn có sự hiện diện của nhiều quốc gia lớn, đặc biệt là Mỹ và Trung Quốc, tiếng nói của người đại diện cho Đảng và Nhà nước ta vẫn đầy sức thuyết phục và có khả năng lan tỏa rõ rệt.
Cần nhấn mạnh rằng, đây không phải lần đầu tiên Thủ tướng Việt Nam “tỏa sáng” trong các diễn đàn, hội nghị như thế. Ông vẫn luôn là vậy. Một con người đã được tôi luyện trong quân ngũ từ năm 12 tuổi, đã trải qua rất nhiều cương vị khác nhau trên các lĩnh vực quốc phòng, an ninh, kinh tế, ngoại giao,…sự bản lĩnh và tự tin luôn là phẩm chất nổi bật trong ông.
Vượt trên mọi hoài nghi, ông xứng đáng “đến từng xu” với vai trò Thủ tướng nước Cộng hòa XHCN Việt Nam. 
Smith Peter
 
 
Rận - hình ảnh thường thấy
Trong lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam thời nào cũng có một bộ phận người mang dòng máu Việt nhưng trong hành động và tư tưởng luôn mang một não trạng vọng ngoại, nô lệ . Đỉnh cao nhất có lẽ trong thời gian cuối thế kỷ 20 đầu thế kỷ 21 này. Kể từ khi BU(Mỹ) rút chân ra khỏi vũng lầy chiến tranh Việt Nam bằng hiệp định Paris 1973, bỏ lại đứa con ghẻ trời ơi đất hỡi VNCH, đứa con được sinh ra trong cuộc phối ngẫu giữa chủ nghĩa thực dân cũ và chủ nghĩa thực dân mới, do đó tính nết của nó cũng dị kỳ, não trạng biến thái theo thời gian, không làm nó trưởng thành như các loại thực thể khác ,mà nó mang bản chất tính ỉ lại , ôm chân, ăn vạ… hằn sâu trong não . BU cuốn gói quay về cố quốc chỉ hai năm sau thôi đám con cờ vàng này cũng tháo chạy toán loạn, chạy tụt quần, vứt bỏ lại tất cả cái gọi là “Cuốc ra VNCH” .

Vậy là BU phải nghiến răng một lần nữa ẵm, bồng cái đám con trời đánh này từ các trại tạm cư sang nước BU định cư, thôi đã trót thì phải trét nếu không thì những đám con khác mà BU đang chăm bẵm ở các nơi khác trên hành tinh này làm sao yên tâm mà tin tưởng và nghe lời BU được. Sau những tháng năm cắm đầu “kéo cày” trên đất BU, đám con cờ vàng này dần tỉnh hồn, cuộc sống gọi là cũng tàm tạm, đã có chút thời gian rảnh để nghỉ ngơi, suy tưởng. Thật đúng như ông bà ta ngày xưa đã nói “Nhàn cư vi bất thiện”, đám con cờ vàng này vỗ tay lên trán ô hay ! tại sao ta lại ở đây? tại sao ta phải “cày” hai, ba job thế này ? tại sao lại lấy của chúng tôi những tháng ngày phè phỡn lên xe, xuống ngựa.v…v . Suy đi xét lại thì đám con cờ vàng kết luận: Kẻ tước đoạt cuộc sống “phè phỡn” của ta chính là CSVN …

Vậy là từ đó trên đất nước BU sản sinh ra vô khối các tổ chức, hội đoàn chống cộng. Sau bao nhiêu “nỗ lực” chống cộng ở một nơi chẳng có cộng , đám con trời đánh của BU quay lại “xực” nhau chí choé, lôi nhau ra cho BU phân xử, BU cũng ngán ngẩm vô cùng nhưng cũng phải bậm môi phán xét vì nước BU được mệnh danh là “thiên đường” “Rân chủ” mà. Không biết trời xui đất khiến thế nào mà đầu cái thế kỷ 21 này nước BU bị chiếu sao quả tạ – mấy thằng xứ dầu lửa chán cỡi lạc đà quay sang khoái cỡi máy bay phi thẳng vào nước BU gây thảm hoạ cho hai toà tháp đôi, đánh vào niềm hãnh diện của BU, vậy là cuộc chiến truy sát tận hang ổ kẻ khiêu chiến nước BU được phát động, hệ quả là vũng lầy quá khứ Việt Nam hiện về tại Irac, Apganistan .

Biết bao nhân mạng, tiền bạc BU nướng vào cuộc truy sát này , kinh tế BU lụn bại , để cho tên “Chệt” gánh “tào phớ” , gom mua “đồng nát” ngày nào bây giờ là chủ nợ của BU , nghe giọng kẻ cả của lão “chệt” BU giận tím người ” Muốn có xiền..a.. thì phải nghe lời ngộ a…a..” – haizaaaa ! thôi đành nuốt hận vì BU đang là con nợ mà . Các quân sư của BU thiết kế ngay một kế sách sẽ “định hướng” lại tất cả các mục tiêu toàn cầu , dứt khoát trở lại định nghĩa trên nền tảng của thuyết “giành thắng lợi bằng chiến tranh không khói súng”, và kết quả thật mỹ mãn, BU bắn tành bành các nước, Libi- tuynizi-Ai cập….bằng đạn, bom, tên lửa mang tên “Rân chủ”. Trở lại với đám con cờ vàng của BU, sau một thời gian dài phất lá cờ vàng đến mức te tua chỉ còn cái cán mà CSVN ở trong nước vẫn vững như bàn thạch, điên lắm thay dưới sự lãnh đạo của đảng CS đất nước VN phát triển không ngừng, vị thế tăng lên trên tất cả các lãnh vực đến BU cũng phải khen ngợi, cờ vàng quay sang cắn xé nhau đến toạc mặt, đổ lỗi cho nhau, thậm chí quay sang công kích BU, vì BU quay lại VN trong nhiều mối quan hệ.

Để khai thông cho cái đầu nô lệ, ỉ lại, dốt nát của đám con cờ vàng này theo gợi ý của BU “muốn chiến thắng CS phải làm suy yếu CS từ trong nội bộ”, muốn vậy phải sử dụng vũ khí mà đạn là viên đạn bọc đường mang tên “Rân chủ”. Vậy là từ đây danh từ viết và nói tắt “Rận” ra đời. “RẬN NGOẠI” Một số gương mặt “Rận” tiêu biểu ở hải ngoại (Nguyễn ngọc Bích- Nguyễn Đình Thắng- Nguyễn Chí Thiện- Bùi Tín-Bùi Kim Thành- Trần Khải Thanh Thuỷ-Đoàn Viết Hoạt- Nguyễn Sĩ Bình- Nguyễn Hữu Chánh) “Ngậm ngải rân chủ” của BU, ở hải ngoại mọc ra vô số các tổ chức như nấm dại gặp mưa được gọi dưới hỗn danh là “đấu tranh nhân quyền” cho Việt Nam , bọn con cờ vàng gào thét khí thế hừng hực như lên cơn động kinh, tổ chức vô số các cuộc biểu tình , hội thảo, kiến nghị , thỉnh nguyện ..v.v..bọn nô lệ này miệng thì xoen xoét “Rân chủ” nhưng cái đầu không hiểu một chút gì về “dân chủ” , từ đó nảy sinh một vấn đề mà có lẽ các nhà về thần kinh học , nhân chủng học , ngôn ngữ học… có vô khối đề tài nghiên cứu về đám cờ vàng nô lệ này . BU thì bận trăm công ngàn việc, vốn bản tính khoái “lăng nhăng”, việc nhà ngập ngụa vậy mà lúc nào cũng khoái “tò te” với mấy lão trung đông sặc mùi dầu lửa, sểnh một phát đám con ba vạ cờ vàng lại choảng nhau, vu vạ nhau.. các tổ chức tranh đấu “Rân chủ” được gán thêm cái tên “Rân chủ cuội”, “phản tỉnh cuội”, “đấu tranh cuội”..vv.. BU choáng váng, làm sao mà BU hiểu được “Cuội” là cái quái gì , ngôn ngữ VN thì ôi thôi cả đời BU cũng đố hiểu hết, thôi thì nôm na giải thích cho BU hiểu đó là giả, là dối, là láo. OK- tạm vậy.

Hạ viện của BU có một khoản ngân sách hỗ trợ cho các phong trào “Rân chủ” trên toàn cầu , BU cũng dành một khoản tiền để “bơm, thổi” kích động vào mục tiêu “diễn biến” của các đối tượng mà BU nhắm tới. Vì lẽ đó trong đám con cờ vàng đang nhào vào cơn lốc “Rân chủ” cho VN sinh ra một hạng người gọi là “chiên za” “móc phân” (Found), tức là vòi vĩnh tiền hỗ trợ, tài trợ cho các tổ chức , cá nhân hoạt động “Rân chủ”. Nổi bật nhất là một số “Rận” sau đây: Với bản chất nô lệ thâm căn cố đế, trong não và máu của bọn”Rận cờ vàng” này. -”Rận ăn xác người” Nguyễn Đình Thắng là một tên tiêu biểu , tự phong cho mình “chức ranh” – chủ tịt hội “dìm người vượt biển”, kẻ đã gây không biết tai ương cho bà con người Việt trong thập niên 70-80 của thế kỷ trước, khi ngửi thấy mùi tiền là Y mò đến tìm cách “móc phân” , kẻ mới đây xúi dại Trúc Hồ của đài “Sống bằng thuốc nổ”-SBTN ôm 130 ngàn Kg thuốcTNT đòi ăn thua với BU OBAMA, nhưng BU thừa biết cái kiểu ăn vạ của con cờ vàng nô lệ này, tạt cho một gáo nước lạnh tịt ngòi nổ, đám con trời vật này ôm hận BU ra về. Không chịu dừng lại “Rận” Thắng lại nghĩ ra một trò mách BU khác mà hơi đồng tiền làm mờ mắt Y đó là chuẩn bị thùng thuốc nổ TNT thứ hai được mang tên “TNT đòi nhà”, trong khối thuốc nổ TNT mách BU viết : Trích-”… đây sẽ là tiếng nói của công dân Mỹ dựa trên luật pháp Hoa Kỳ để yêu cầu chính phủ Mỹ phải bảo vệ quyền lợi và tài sản cho người Mỹ gốc Việt bằng cách thương lượng với Việt Nam đòi chính quyền Hà Nội hoàn trả hay bồi thường những tài sản mà họ đã tịch thu sau khi dành quyền kiểm soát miền Nam Việt Nam hồi năm 1975.

Thỉnh nguyện thư cũng đề nghị Washington ngưng viện trợ và không ban thêm đặc quyền mậu dịch với Việt Nam trong thời gian thương lượng.” -”Rận tạp ăn” -Đoàn Viết Hoạt được nhiều người Việt Nam tại Mỹ đánh giá là một “Rận ngoại” tởm nhất, họ chỉ trích ông ta dữ dội, họ cho ông chính là tên “Rận cuội” đã và đang lợi dụng chiêu bài “chống Cộng” để bợ đỡ các thế lực ngoại bang nhằm kiếm tiền một cách bỉ ổi. Mặt khác, trên tờ báo tại BU cũng có bài viết cho rằng chuyên lợi dụng chiêu bài “chống Cộng” để kiếm tiền đã phá vỡ cuộc sống bình yên của cộng đồng người Việt trên đất Mỹ và cho rằng Đoàn Viết Hoạt chỉ là tên hề, háo danh, bất tài.

-”Rận lường gạt” Nguyễn Ngọc Bích cựu giám đốc mõ làng RFATrả lời BBC từ Virginia hôm 5-3-2012, trước giờ diễn ra cuộc gặp đầu tiên với hành pháp của BU tại Tòa Bạch Ốc với đám “Rận cờ vàng” ôm trái bom TNT ông ta nói: ” tất cả xuất phát từ một sự “bực bội” của cộng đồng Việt cho rằng chính phủ Hoa Kỳ hành động chưa “đủ mạnh” hoặc làm nhưng “hiệu quả chưa đủ” trong việc gia tăng áp lực buộc Hà Nội phải thay đổi về chính sách nhân quyền và tự do dân chủ. Phải nói là trong cộng đồng Việt ở Mỹ có sự bực bội là bên Chính quyền Mỹ không làm đủ hoặc họ làm nhưng không hữu hiệu đủ để có thể giảm bớt đi sự vi phạm nhân quyền và đặc biệt là sự tù tội mà đôi khi quá đáng.” Còn nhiều “Rận ngoại” tham gia để kiếm chút tiền trong các “thương vụ” “rân chủ , nhơn quền”, trên đây ta chỉ ra một số “Rận” có số má tại hải ngoại mà thôi .

Điểm nổi bật và cốt yếu nhất đó là vì tiền, các ông, bà “Rận ngoại” sẵn sàng bán rẻ lương tâm , phát ngôn những luận điệu vu cáo , cầu xin BU trừng phạt tổ quốc Việt Nam , đầu óc nô lệ bán nước của “Rận ngoại” này đến BU cũng không hiểu nổi . “Rận ngoại” còn có vô vàn chiêu thức lấy danh nghĩa ủng hộ các em “Rận nội” , thỉnh thoảng nhỏ một vài giọt cầm hơi , các anh này rất đểu lý luận rằng: nếu cho đám này no đủ thì làm sao nghĩ đến chống đối nhà nước VN – vác bao tiền trên vai nói kiểu gì mà không nghe, biết bao vụ bị phanh phui cười ra nước mắt vì tiền “bơm” cho “rận nội” thì ít mà tiền “thổi” vô túi “rận ngoại” thì nhiều. Hoàn cảnh hiện nay của mấy anh “rận ngoại” thật ngao ngán vì những mánh khoé lường gạt túi tiền của bà con ở hải ngoại không dễ dàng nữa , bao nhiêu chiêu thức tung ra cạn kiệt , mà một khi không tiền thì “đố mày làm nên”, trong thế cùng đó “Rận ngoại” tung tin đám “Rận nội” là công an CS cài vào đó, coi chừng nha….tình thế này cũng làm cho “Rận nội” chưng hửng, dở khóc dở cười . “RẬN NỘI” Được sự “bơm thổi” của các anh , chị “Rận ngoại” ông tổ của đám “Rận ngoại” là Hoàng Minh Chính- sau thời gian dài ăn cơm cân- ngủ bệ xi măng- ngủ theo tiếng kẻng, được sự khoan hồng của chính phủ Việt Nam cho sang BU chữa bệnh năm 2005, Y tức tốc gặp mặt các “Rận ngoại” tại nước BU , với bản chất nô lệ, phản quốc, cầu vinh, Hoàng Minh Chính tổ chức họp báo, phát biểu với giọng điệu sặc mùi phản quốc đến cả mấy anh “Rận ngoại” hả hê nở từng khúc ruột già .

Ta điểm qua vài dòng phát biểu “lạy BU” này : Trích-” “Đất nước VN đứng ở đáy nhân loại trên mọi bình diện“ “Nhân dân VN hiện nay đang trong cơn quằn quại rũ bỏ ách nô lệ thâm căn cố đế nội xâm, đã tìm thấy trong chính sách hỗ trợ tự do dân chủ của Hoa Kỳ một sức mạnh vô giá cho cuộc đấu tranh sống còn của mình“ “Các đầu tư phát triển quốc tế (FDI) và viện trợ phát triển (ODA) chẳng qua thực chất là làm đầy túi tham của đảng và chính quyền”…v..và vv. Nô lệ- phản tặc đến thế là cùng , nay hồn Hoàng Minh Chính ở chín suối có được giải thoát hay không ? Một số gương mặt “Rận nội” tiêu biểu :Hoàng Minh Chính- Thích Quảng Độ- Trần Huỳnh Duy thức- Nguyễn Thanh Giang- Cù Huy Hà Vũ– Lê Thăng Long- Nguyễn Văn Lý- Lê Thị công Nhân- Nguyễn Đan Quế- Nguyễn Văn Đài – Trần Anh Kim- Lê Công Định- Nguyễn Tiến Trung.

Bắt chước “Tiền nhân” khi được các mõ làng truyền thông của BU chà bóng tên tuổi một số kẻ mang bệnh phản quốc ở trong nước từ “trứng” nở ra “Rận”, phong trào tung hứng phát triển rầm rộ , bọn “Rận nội” bắt đầu nhiễm bệnh nặng đó là bệnh “Nổ” mà các liền anh, liền chị “Rận ngoại”, các chính khách của BU ban tặng các “Ranh hiệu” “nhà rân chủ” “nhà bất đồng chính kiến”…v…v nghe vang như chuông đại hồng chung, các “rận nội” có gien di truyền của “rận ngoại” cờ vàng đó là có một đầu óc nô lệ và cái trò mách BU, bất cứ chuyện gì mà nhà nước Việt Nam cảnh báo là việc đó vi phạm pháp luật – việc đó là hành động phản quốc thì đám “Rận nội” lại tru tréo mách BU , mà BU chỉ chờ có thế để dương cây gậy chỉ trỏ răn đe , củ cà rốt nhứ ra trước mặt . sau đây là một vài ví dụ cái trò mách BU của “Rận nội”. - “Rận tăng thống” hổ mang Thích quảng Độ mách BU: Ba thư ngỏ do Quảng Độ gởi cho OBAMA và Ngoại trưởng Hillary Clinton, và Chủ tịch Hạ viện John Boehner của Hoa Kỳ kêu gọi bảo vệ chương trình phát thanh của Ban Việt ngữ đài Tiếng nói Hoa Kỳ và sự quan tâm của chính quyền Mỹ trong vấn đề tự do tôn giáo, nhân quyền, dân chủ tại Việt Nam Đức Tăng thống Thích Quảng Độ kêu gọi Tổng thống Mỹ – “sát cánh cùng nhân dân Việt Nam trong lĩnh vực nhân quyền, đặt vấn đề nhân quyền, tự do dân chủ của Việt Nam làm trọng tâm quan hệ với chính quyền Hà Nội để thúc đẩy những sự tiến bộ theo tinh thần những giá trị mà nước Mỹ đang ra sức cổ xúy trên toàn thế giới.”

- “Rận mộng mơ” Nhất phải nói đến Nguyễn Đan Quế vì suốt một khoảng thời gian dài chấp nhận “ăn cơm cân- ngủ bệ xi măng” cố đánh bóng bản thân chỉ mong rằng BU đề cử cái chức ứng viên của giải nobel hoà bình. Nhân dịp BU Ngoại Trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton thăm Hà Nội vào ngày 10 tháng Bảy, 2012, Nguyễn Đan Quế đã gửi một văn thư, nội dung tố khổ Việt Nam : Trích – “Người dân Việt Nam rất muốn đất nước chúng tôi trở thành đối tác chiến lược của Hoa Kỳ vì sự Tuy nhiên, để Hoa Kỳ có thể tạo được một sự hợp tác thực sự, lâu dài, an toàn, hòa bình và ổn định trong vùng này, bà nên tìm sự hợp tác với một Việt Nam tự do và dân chủ. 2. Đảng Cộng Sản Việt Nam kiểm soát chặt chẽ mọi cấp chính quyền, điều khiển Quốc Hội, can thiệp vào công việc của tòa án, hướng dẫn và theo dõi truyền thông đại chúng, và phủ nhận mọi nhân quyền căn bản của người dân Việt Nam. Không có bầu cử tự do và công bằng, và cũng không có nghiệp đoàn độc lập để bảo vệ quyền lợi của hàng triệu công nhân người Việt. Người dân bất đồng ý kiến và phát biểu quan điểm của mình một cách ôn hòa bị bắt bỏ tù. Đảng Cộng Sản Việt Nam và những đồng bọn ác độc tại địa phương cùng thân nhân của họ đã đưa Việt Nam tới bờ phá sản qua lãng phí và đầu tư không hiệu quả….” Thật là sặc mùi phản quốc và ấu trĩ về chính trị , mục tiêu chính của ông ta đã lộ diện , kêu gào trơ trẽn thế là cùng . 

- “Rận hoang tưởng” vác thập tự giá Nguyễn văn Lý -Trong cuộc trao đổi với BU Đại sứ Michael Michalak, ông Lý đề nghị cải tổ LHQ. Ông Lý cho rằng LHQ không thể một mình lo cho hòa bình nhân loại được. LHQ còn phải cải tổ nhiều. “Tôi có một chương trình cải tổ Liên hợp quốc 300 năm – ông Lý nhấn mạnh – chứ không thể sớm hơn được. Tạm thời lúc này phải nhờ các tôn giáo giúp thêm cho hòa bình nhân loại” đến nỗi BU đại sứ phải thốt lên rằng” à, đó là một ý kiến thú vị đấy- tôi hy vọng sẽ được tiếp tục với ông Lý về vấn đề này. Nhưng việc cải tổ liên hợp quốc trong 300 năm, thì theo tôi đấy là một quãng thời gian dài!!!” Ôi ! nhà “rân chủ” thể loại này làm cho Bu lắc đầu ngao ngán . - “Rận con háu đá” Đó là nguyễn tiến Trung – ta hãy nghe các “rận” khác nói :Nguyễn Tiến Trung , một ranh con bị mê hoặc bệnh hoạn bởi các “tiền nhân” , luôn cho mình là “lãnh tụ” – so sánh hành động phạm tội của mình như các vị làm cách mạng thời việt minh chống Pháp . Trung còn ví von Hoàng Minh Chính như cụ Phan bội Châu…. Thậm chí bọn “Rận” còn tâng bốc Trung như cụ Hồ thời trai trẻ ? Thật ngông cuồng hết biết. 

-”Rận cầm đèn chạy trước ô tô” Hôm 1/6/2012, nhân dịp Bộ trưởng Quốc Phòng BU sang thăm VN sau cuộc gặp bàn về An Ninh Châu á tại Singapore. Ba con “Rận nội” là Nguyễn Văn Đài, Lê Quốc Quân và Phạm Hồng Sơn đã có bức thư “quan trọng” gửi Quốc Hội và Chủ Tịch nước đề nghị cải thiện nhân quyền để có thể mua vũ khí của Mỹ nhằm tự vệ và bảo vệ tổ quốc trước sự xâm hại cửa Bắc Kinh…?

Còn rất, rất nhiều những “tuyên bố” những “mệnh lệnh” mà đám “Rận nội” mửa ra làm ô nhiễm môi trường đất nước, ta chỉ có thể sơ lược mấy ví dụ để phác hoạ chân dung của đám phản tặc mang đầu óc nô lệ “Rận nội” này. “TRỨNG RẬN” - Trong thời điểm này có một biến thể ra đời đó là đám “trứng rận”- loại này được hai loại “Rận-nội-ngoại” đẻ ra , Trứng vẫn nằm trong vỏ dưới tên gọi “nhân sĩ” “trí thức” yêu nước, vừa qua 71 “trứng rận” này bày đặt viết kiến nghị- thơ ngỏ gởi lên các cơ quan lãnh đạo đất nước bày tỏ nỗi “bức xúc” trong bối cảnh đất nước “lâm nguy”, trình bày những việc cần “làm ngay” .

Thật nhố nhăng và ấu trĩ, dù núp dưới bất cứ dưới cái tên gì thì thực chất khi chui ra khỏi vỏ thì cũng là “Rận” mà thôi , không hơn, không kém. Trên đây là những nét sơ lược cơ bản phác thảo trong “lụn án” bảo vệ “tiến xỉ” của ngu thần, bể học mênh mông mà đầu óc của bản thân như “trái nho”. Đúng, sai của các nhà “Rân chủ” ngu thần xin nhường lại cho các độc giả phản biện và kết luận- rất mong nhận được sự chỉ giáo của của các “giang hồ mạng”-

Ngu thần xin đa tạ.

Amari TX  

Ông bạn nói:

Tao cạch mặt thằng Sáu rồi.
Khiếp! Mày nói chuyện như trẻ con ấy, chẳng phải vẫn quý nhau lắm mà. Thôi uống vài chén, nói chuyện khác.

Ừ, nhưng không nói không được. Trước nay tao vẫn quý nó, nghĩ rằng anh em thân thiết cả đời. Nào ngờ...
Thôi mày nói luôn đi, sốt ruột.

Đau quá mày ạ!
Thế mày có nói không đây. Thôi uống đi rồi nói, rượu luôn là tay cổ vũ tinh thần tốt nhất đấy.

Thằng Sáu nó tòm tem vợ tao.
Ui da! Chuyện này không phải nhỏ đâu. Mày nói phải có căn cứ, không là anh em mất lòng nhau đấy.

Lúc đầu tao chỉ nghi ngờ thôi. Nhưng nay thì chắc chắn rồi. Tao còn chụp cả hình chúng nó vào nhà nghỉ này.
Mặt này thì đúng rồi. Phải tẩn cho nó một trận chứ ngủ với vợ mình chịu thế đ... nào được.

Mày xui tao đánh ghen đấy à. Chẳng dại, hóa ra tao cũng như đám chúng nó à. 
Thế mày định thế nào?

Tao định trắng đen một nhẽ. Mình có chính nghĩa, có căn cứ... Cùng lắm tao đưa lên cơ quan cho nó biết... Chứ giờ làm um lên thì ích gì, không khéo còn mang nhục thêm.
Thôi việc này tùy mày, tao không can dự được. Uống đi!


Cuộc rượu đã tàn từ lâu mà tôi cứ bần thần không rõ thằng bạn xử lý thế đúng hay sai. Nếu là tôi không biết tôi có giữ được bình tĩnh như vậy không, có khí giận quá mất khôn, còn thiệt thân ấy chứ. Lại nghĩ đến chuyện Trung Quốc bành trướng trên Biển Đông. Ngang nhiên là thế, phi lý là thế, đểu cáng là thế, nhưng cần phải bình tĩnh nếu không dễ dính vào cái bẫy - phản chủ vi khách.

Thế mới biết: quan niệm về bạn, thù thật khó. Vẫn thường nghe câu “thêm bạn bớt thù”. Như vậy tức là chúng ta vẫn thừa nhận luôn có thù, làm như bạn và thù là hai lực lượng không thể hết được. Có lẽ không nên tư duy về bạn, thù theo lối cũ. Nói cách khác là nên xác định ở thời nay sẽ chẳng có bạn hay thù nào là vĩnh viễn mà chỉ có quyền lợi đất nước và dân tộc là vĩnh viễn. Làm gì để bảo vệ lợi ích của đất nước, lợi ích của dân tộc đó mới là điều quan trọng. 

Nói vậy để thấy cần phải suy cho kỹ, nghĩ cho thông để đưa ra quyết sách phù hợp, chứ không phải theo kiểu rùm beng phản đối này nọ, rất dễ mắc bẫy hay bị bọn chống đối lợi dụng!
Nam Hoàng

| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"