Biển Đông có vị trí, vai trò quan trọng trong chiến lược đối với Trung Quốc (TQ). Biển Đông được xem là nơi khởi đầu của TQ trong tham vọng trở thành một cường quốc biển. Nếu không có Biển Đông, lối ra để trở thành cường quốc biển hay siêu cường quốc chỉ là ảo tưởng. Nắm được Biển Đông, TQ sẽ giành được thế chủ động và vươn ra Thái Bình Dương. Kiểm soát được Biển Đông, mở rộng biên giới biển TQ sẽ khẳng định được sức mạnh của mình, nâng cao tầm ảnh hưởng với các nước trong khu vực, phục vụ phát triển kinh tế nội địa, tạo đối trọng với Mỹ và Nhật Bản, Ấn Độ... phát triển đất nước trở thành cường quốc số một thế giới.
Hải Giám Trung Quốc tung hoành trên Biển Đông
TQ xem Biển Đông là một trong những “lợi ích cốt lõi” của mình như vấn đề Tây Tạng, Đài Loan và Tân Cương. Điều đó có nghĩa Biển Đông là một phần chủ quyền của TQ và TQ sẽ áp dụng các biện pháp quân sự để bảo vệ “lợi ích cốt lõi” của mình. Âm mưu ý đồ “độc chiếm Biển Đông” của TQ ngày càng thể hiện rõ, đặc biệt là sự kiện năm 2009, TQ đưa ra yêu sách đòi chủ quyền theo “đường lưỡi bò” (hay còn gọi là “đường 9 đoạn” hoặc “đường chữ U”). “Đường lưỡi bò” do chính quyền quốc dân Đảng vẽ năm 1974, về phạm vi hoạt động đánh bắt hải sản của ngư dân TQ, nhưng sau đó phía TQ viện cớ “đường lưỡi bò” để thực thi yêu sách đòi chủ quyền. “Đường lưỡi bò” không có căn cứ pháp lý, hoàn toàn áp đặt.

TQ xác định “Biển Đông là vấn đề chiến lược, ổn định Biển Đông có liên quan đến ổn định nội địa TQ”; cần có sách lược xử lý linh hoạt, kiên trì giải quyết “song phương”, tránh đa phương, quốc tế hóa, ngăn chặn Mỹ và phương Tây can dự.

Thời gian gần đây, TQ tăng cường sức mạnh Hải quân, dân sự hóa hoạt động tuần tra, kiểm soát và sử dụng lực lượng này tấn công, cản phá hoạt động kinh tế của Việt Nam trên Biển Đông, cố ý tạo khu vực tranh chấp mới trong cùng đặc quyền kinh tế, thềm lục địa của Việt Nam, gia tăng áp lực ép Việt Nam chấp nhận “gác tranh chấp, cùng khai thác” theo các điều kiện của TQ. Cụ thể là:

+ Củng cố cơ sở pháp lý phục vụ cho đòi chủ quyền TQ ở Biển Đông theo yêu sách “đường lưỡi bò”. TQ chủ động xây dựng, ban hành hàng loạt văn bản pháp lý liên quan việc thực thi yêu sách chủ quyền “đường lưỡi bò” như thông qua Luật bảo vệ hải đảo (2009); kiện toàn bộ máy nhà nước về quản lý biển, hải đảo (lập thành phố Tam Sa thuộc tỉnh Hải Nam năm 2007); ban hành “Đề cương quy hoạch phát triển sự nghiệp hải dương quốc gia”(2008); “Quy hoạch tổng thể về biển TQ đến năm 2010 và tầm nhìn đến năm 2020” (2008); “Cương yếu Quy hoạch xây dựng và phát triển đảo du lịch quốc tế Hải Nam 2010 – 2020” (năm 2010); Tỉnh Hải Nam ban hành “Cương yếu quy hoạch phát triển kinh tế - xã hội tỉnh 5 năm lần thứ 12” (3/2011), trong đó có nội dung đẩy mạnh quy hoạch khai thác quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa của Việt Nam.

+ Đầu tư hiện đại hóa quân đội và các lực lượng chấp pháp trên biển, tăng cường hoạt động tuần tra, kiểm soát, khống chế Biển Đông. Ngân sách quốc phòng hàng năm được tăng mạnh (năm 2009 là 71 tỷ USD, năm 2010 là 78 tỷ USD, năm 2011 là 91,5 tỷ USD, năm 2012 là 117 tỷ USD). Mục tiêu chiến lược của TQ là tập trung đầu tư cho Hải Quân, Không quân và bố trí binh lực cho khu vực Biển Đông.

Tăng cường lực lượng chấp pháp trên biển, Tổng đội Hải Giám Nam Hải cho thành lập các Chi đội tuần tra kiểm soát các khu vực quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa; trang bị thêm cho Tổng đội ngư chính 36 tàu tuần tra (hiện là 360 chiếc). Các lực lượng Ngư chính, Hải giám, Hải tuần, Hải sự phối kết hợp Hạm đội Nam hải sử dụng các tàu hiện đại tăng cường tuần tra khu vực quần đảo Hoàng sa và mở rộng xuống phía Nam Trường Sa dọc theo “đường lưỡi bò”. Hàng năm, TQ đơn phương ra Tuyên bố Lệnh cấm đánh bắt cá trên Biển Đông, gia tăng các hoạt động khống chế và uy hiếp ngư dân của các nước xung quanh Biển Đông trong đó có Việt Nam.

+ Thúc đẩy các hoạt động “dân sự hóa” nhằm tạo lợi thế trong giải quyết tranh chấp. Đẩy nhanh hoàn thiện cơ sở hạ tầng chủ trương đưa dân ra cư trú lâu dài ở đảo Phú Lâm (quần đảo Hoàng Sa); khuyến khích các tổ chức, cá nhân đầu tư xây dựng các đảo chưa có người ở. Tăng cường các hoạt động ngư nghiệp tại Hoàng Sa, Trường Sa, họ xác định tăng cường tàu cá hoạt động trong vùng biển tranh chấp là một phần quan trọng của học thuyết “chiến tranh nhân dân”, coi ngư nghiệp là biện pháp quan trọng để duy trì chủ quyền theo “đường lưỡi bò”, dùng tàu cá chiếm thực địa, kết hợp ngăn cản, tấn công tàu nước khác. Thúc đẩy hợp tác với nước ngoài thăm dò, khai thác dầu khí ở Biển Đông.

+ Đẩy mạnh hoạt động tuyên truyền yêu sách “đường lưỡi bò”, kích động, chia rẽ, làm phức tạp thêm tình hình tranh chấp ở Biển Đông. Từ năm 2009, TQ đã lấy ngày 18/7 làm ngày “ngày tuyên truyền về biển”; từ tháng 10/2010, TQ đưa bản đồ “đường lưỡi bò” lên trang web của Chính phủ, đưa vào sách giáo khoa giảng dạy ở các cấp học và trong nhiều tài liệu, sách báo, vật phẩm lưu hành rộng rải, công khai trắng trợn,…

+ Thúc đẩy quan hệ với Mỹ, tranh thủ và chia rẽ các nước ASEAN; gia tăng áp lực ép Việt Nam trong vấn đề Biển Đông. Với Mỹ, TQ xoa dịu không có ý “thách thức” quân đội Hoa Kỳ, nhấn mạnh nguyên tắc “chú ý lợi ích cốt lõi và những mối quan tâm quan trọng của nhau”; ráo riết vận động Mỹ ủng hộ lập trường của TQ, thậm chí đe dọa Mỹ không nên can thiệp vào tranh chấp Biển Đông. Với ASEAN, TQ thực thi chính sách “chia để trị”, mở các chiến dịch cử nhiều đoàn đi từng nước vận động, thông qua chiêu bài kinh tế như dãn nợ, xóa nợ, tăng cường viện trợ, cho vay vốn, hợp tác đầu tư để tranh thủ, lôi kéo, phân hóa, chia rẽ ASEAN trong giải quyết tranh chấp Biển Đông.

Với Việt Nam, họ liên tục giao thiệp ngoại giao với thái độ nước lớn để ép Việt Nam, phía TQ kiên quyết không chấp nhận đưa Hoàng Sa vào nội dung đàm phán, cho rằng “Hoàng sa thuộc Trung Quốc là không bàn cãi” và Hoàng Sa không có tranh chấp; đòi Việt Nam chấp nhận giải pháp “gác tranh chấp, cùng khai thác” và sẽ “không từ bỏ”…Nhưng lại đề nghị Việt Nam “nên xuất phát từ đại cục, đối thoại, không đối kháng”, trao đổi nội bộ, không công khai bất đồng; kiên trì “hiệp thương” song phương, không để “thế lực bên ngoài” can thiệp; tích cực thúc đẩy “hợp tác, cùng khai thác”, không áp dụng “hành động đơn phương”…

Tất cả các hoạt động trên của TQ đều hướng đến thực hiện mưu đồ “độc chiếm Biển Đông”, các hành động đó vi phạm nghiêm trọng luật pháp và thông lệ quốc tế, vi phạm Công ước của Liên Hợp quốc về Luật Biển năm 1982, vi phạm nghiêm trọng chủ quyền, quyền chủ quyền và quyền tài phán của các nước xung quanh Biển Đông trong đó có Việt Nam. Các hành động đó của TQ chỉ làm cho tình hình Biển Đông trở nên phức tạp, ảnh hưởng đến hòa bình, ổn định trong khu vực và trên thế giới. 
Người Nổi Tiếng
Nghị định số 72 được Thủ tướng Chính phủ ký ban hành ngày 15.7.2013, có hiệu lực thi hành kể từ 1.9.2013, thay thế cho Nghị định số 97/2008/NĐ-CP về quản lý, cung cấp, sử dụng dịch vụ internet và thông tin điện tử.

Ai cũng hiểu, một văn bản quy phạm pháp luật được áp dụng trong một thời gian dài, khi các chế định của văn bản ấy không còn theo kịp với thực tiễn của cuộc sống và những mối quan hệ mới phát sinh thì việc thay thế văn bản ấy bằng một văn bản khác theo sát thực tiễn hơn, đảm bảo hài hòa các lợi ích của nhà nước và mỗi công dân là việc hoàn toàn bình thường mà bất cứ quốc gia nào cũng phải thực hiện một cách thường xuyên, liên tục. Việc rà soát các văn bản pháp luật để tìm ra những lỗ hổng, những sơ hở thiếu sót hoặc các quy định không còn mang giá trị thực tiễn, không theo kịp các xu thế vận động của xã hội là việc làm hoàn toàn bình thường, trẻ con cũng hiểu! Nghị định 72 ra đời cũng nằm trong quá trình hoàn thiện các quy định pháp luật của nước ta để đáp ứng kịp thời những đòi hỏi của thực  tiễn, hòa chung vào tiến trình hội nhập quốc tế. Theo Bộ TT-TT, Nghị định 72 được ban hành nhằm tiếp tục thúc đẩy sự phát triển internet tại Việt Nam. Các quy định được bổ sung, hoàn thiện tại nghị định này theo hướng thúc đẩy cạnh tranh, tạo môi trường kinh doanh công bằng, minh bạch cho các doanh nghiệp.
Nguyễn Quang Lập từng thú nhận việc nhìn trộm bố mình....
Có lẽ vấn đề liên quan đến Nghị định 72 sẽ không phải là chủ đề “nóng” trên các trang mạng trong thời gian gần đây nếu không có sự thổi phồng một cách quá đáng của các “túp-lều-hoạt-động-vì-dân-chủ” mà bản chất, họ là những con sâu mọt ngụy danh hoạt động vì dân chủ để chống phá chính quyền, gây mất đoàn kết dân tộc, ban đầu với mục đích hoạt động vì dân chủ, sau đó là kích động quần chúng nhân dân chống chính quyền. Bài cũ, nhai đi nhai lại vẫn thế, phải chăng họ nghĩ làm như thế thì sẽ tạo ra được tiếng vang lớn, được suy tôn là anh hùng? Một sự ảo tưởng ngô nghê, đáng hổ thẹn thay cho những người tự nhận mình là nhà dân chủ!

Nghị định 72 của chính phủ vừa ban hành còn chưa kịp ráo mực thì các “túp-lều-hoạt-động-vì-dân-chủ” đã kịp nhảy vào để ném đá, mục đích của chúng trước sau vẫn chỉ là bôi nhọ chế độ và chính quyền thông qua việc phê phán các chủ trương, chính sách pháp luật. Nguyễn Quang Lập cũng chẳng nằm ngoài đám rận ấy. Xem này, Nguyễn Quang Lập đã làm gì với nghị định 72. Thật sự, khi đọc bài viết này của Lập thì phải bịt khẩu trang kẻo bị ngộ độc bởi cách hành văn nghị luận của một người được coi là nhà văn, nhà báo, nhà biên kịch. Lập đã đánh tráo mệnh đề của trong việc suy diễn nghị định 72 của chính phủ từ một văn bản quy định về trách nhiệm của các cá nhân, tổ chức trong việc quản lý, cung cấp và sử dụng dịch vụ internet trở thành văn bản pháp luật quy định về việc xử lý vi phạm trong lĩnh vực công nghệ thông tin. Có lẽ Lập là con người hay mơ mộng, nên trong đầu Lập lúc nào cũng nghĩ về việc một nghị định phải bao gồm các phần trong đó có chứa các điều luật cấm đoán, phần còn lại là quy định về các khung hình phạt cho người vi phạm. Đọc đoạn này, đủ thấy được phần ấu trĩ về mặt nhận thức của Lập đối với pháp luật nói chung: “Nghị định 72 ra đời và sẽ đi vào áp dụng từ đầu tháng 9 này, thế mà hiện giờ vẫn chưa có cơ chế để xử lý vi phạm các điều khoản của Nghị định này. Vậy nếu người ta vi phạm thì làm sao đây? Một Nghị định có nhiều sai trái và chưa hoàn chỉnh như vậy mà Thủ tướng cũng ký thông qua là sao nhỉ?”. Lập không phải là một nhà nghiên cứu pháp luật, nhận thức của Lập về pháp luật cũng chẳng đáng bao nhiêu, thế nên việc y thường xuyên bồi bổ vào đầu mình những thứ ô uế, tởm lợm trong tuổi thơ quái dị cũng phần nào cho ta lý do để thương hại con người này. Lập là thế, không phân biệt nổi đâu là niềm vui, đâu là sự sỉ nhục trong cuộc sống. Ở Lập, ta tìm thấy sự bệnh hoạn của một kẻ tâm thần không thuốc chữa.

Hết nói lý (mà thực ra y cũng chẳng có lý gì để mà nói, bởi một chữ cắn đôi về pháp luật y cũng có biết đâu?) Lập chuyển sang viện dẫn những tuyên ngôn này, tuyên bố nọ của một phường rận chấy như y nhằm ngụy trang cho sự ngu dốt của mình. Nào là “Tổ chức Bảo Vệ Ký Giả (CPJ) đặt trụ sở ở New York”, nào là “Tuyên ngôn quốc tế nhân quyền” (lại viện dẫn luật, người ta bảo biết thì thưa thớt, sao Lập không chịu ôm cột mà nghe nhỉ?). Phải chăng Lập đang ảo tưởng người đọc vì những dẫn chứng mà y tung ra  có thể hình thành tâm lý chống đối? Phải chăng Lập nghĩ hắn có thể dễ dàng làm cho mọi người mê muội, mù quáng như một phép thôi miên? Thật hài hước thay cho một nhà “rận chủ rởm”. Thiết nghĩ, cần tìm đâu đó cho Nguyễn Quang Lập một nơi để y có thể thỏa mãn căn bệnh ảo tưởng quái dị của mình. Nhà thương điên chẳng hạn?
                                                                                         Báo Tuyết


Sống trên đời có người được lưu danh sử sách, người đời sau ghi nhớ công ơn; có người trở thành nỗi nhục của dân tộc, quê hương, đất nước. Tương tự vậy, một chế độ vì lợi ích dân tộc, vì lợi ích nhân dân sẽ được nhân dân tin yêu; một chế độ chỉ biết bám gót đế quốc, phản dân, hại nước dù có được dung dưỡng thế nào đi nữa thì cũng sẽ bị diệt vong, đó là tất yếu. 

Trải qua cuộc chiến tranh giải phóng dân tộc, thống nhất hai miền Nam, Bắc mới thấm thía phải chấp nhận đau thương để làm nên lịch sử. Lịch sử không ai khác do nhân dân tạo ra, nhân dân chính là chủ thể của lịch sử. Từ ngàn đời cho đến nay "dân vi bản" đó là chân lý.

Nhìn qua vụ xét xử Uyên, Kha thấy rằng pháp luật là nghiêm minh, mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật. Nhưng xung quanh vụ việc này vẫn còn một số người còn đang mơ hồ về VNCH (Việt Nam Cộng Hòa) và cờ ba que (cờ nền vàng ba sọc). Những kẻ vẫn còn ôm xác thối, mơ mộng hão huyền, không chấp nhận sự thật lịch sử thì thôi không nói. Đáng nói là một vài người thiếu hiểu biết hoặc có cái nhìn định kiến cũng hô hào cho VNCH, cờ ba que. Chẳng phải Uyên, Kha cũng là nạn nhân từ chính sự thiếu hiểu biết của mình để bọn xấu lừa bịp đó sao. Và nếu không bị lừa thì giải thích sao được chống Tàu mà lại dán cờ vàng khắp nơi...

Tiện đây ngứa ngáy ngòi bút chút viết về thành quả của VNCH nhé, để ai đó còn mơ hồ tỉnh ngộ luôn. Khỏi mất thời gian bạn đọc, tôi không viết dài dòng đâu. Hãy xem:

Một vài người bây giờ cho rằng VNCH là chế độ luôn hi sinh vì quốc gia, vì dân tộc. Vậy chỉ cần vụ thảm sát ở Mỹ Lai thôi cũng đã đủ thấy tội ác của chế độ này với nhân dân là ngàn đời không rửa hết (Mọi người có thể xem thêm ở đâyở đây nhé, tôi không thể đưa hình lên được!). Tội ác tày trời với nhân dân là vậy nên khi quan thầy bỏ rơi thì tự thân chế độ này làm gì còn chỗ dựa mà chẳng tiêu vong, có phải do Việt Cộng khi đó mạnh đâu mà vì họ được nhân dân tin yêu, có vậy thôi.

Chỉ cần nhìn Nguyễn Văn Thiệu run rẩy không dám điều quân đi bảo vệ Hoàn Sa, để Hoàng Sa rơi vào tay Trung Quốc với những âm mưu và thủ đoạn thâm độc thôi đủ biết tội ác như thế nào với dân tộc. Lãnh thổ là thiêng liêng, bất khả xâm phạm, nếu bị xâm phạm thì phải hi sinh bảo vệ - điều này được minh chứng trong ngàn năm Bắc thuộc đấy. Vậy mà chỉ vì lo cho số phận của mình, VNCH đã để phần lãnh thổ thiêng liêng đó rời vào tay Trung Quốc. Hãy nhớ, thời điểm năm 1974, Hoàng Sa đang thuộc quyền quản lý của chế độ VNCH. Nếu Uyên, Kha là người có nhận thức thì hãy nhớ lấy điều này các em nhé. Cờ ba sọc là quốc kỳ của chế độ bẩn thỉu VNCH đã để Trung Quốc chiếm Hoàng Sa đấy các em.

Lại nói về cờ vàng ba sọc. Người dân thời đó thường gọi những người theo chế độ VNCH là đồ ba que xỏ lá và gọi những anh lính VNCH bằng "thằng". Đừng nói người dân sai nhé. Nhân dân luôn là chủ thể của lịch sử đấy. Vậy thôi đủ để những ai còn mơ hồ hãy thôi mơ hồ và tỉnh ngộ đi nhé.

Cảm ơn mọi người đã bớt chút thời gian!
Trần Công Trọng
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"