Dân chủ trở thành vấn đề được bàn thảo sôi nổi trên các diễn đàn, nhiều cá nhân, tổ chức cũng lợi dụng vấn đề này cho mục đích riêng của mình. Vậy, dân chủ thực chất là gì, nó có bị chi phối bởi yếu tố chính trị quyền lực hay lợi ích cá nhân hay không...? Rõ ràng đây là vấn đề cần phải làm rõ.
Tự do, dân chủ phương Tây - nhìn thấy
 Nhiều người cho rằng dân chủ ở Việt Nam chính là phải áp dụng mô hình "dân chủ tự do" của phương Tây. Thậm chí một số người còn cho rằng, dân chủ đồng nhất với việc thực hiện đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập, rồi đi đến đòi Việt Nam phải thực hiện đa nguyên, đa đảng. Đó có phải là sự thật. Xin thưa lầm, lầm to rồi! 

Dân chủ theo nghĩa gốc là quyền lực của nhân dân, không phụ thuộc vào chế độ chính trị, mà phụ thuộc vào việc thực thi dân chủ hóa trên thực tế. Và trên thực tế thì việc thực thi dân chủ yếu dựa vào một số cách, nhưng cách thức gì đi chăng nữa dân chủ không thể thoát ra ngoài được quyền lực chính trị. Từ đó để thấy, một chế độ chính trị mà quyền lực thuộc về nó không phải là nhân dân thì "dân chủ" chẳng qua chỉ là sự hô hào đáng ghét.
Đồng tiền chi phối tự do, dân chủ thực chất ở phương Tây
Tại nhiều cuộc hội thảo quốc tế, khi được hỏi "liệu các nước phương Tây, áp dụng dân chủ tập quyền thì quyền lực có thực sự thuộc về nhân dân, do nhân dân, vì nhân dân không?" câu trả lời  là "không!", thực chất "quyền lực luôn thuộc về các tập đoàn lớn và tầng lớp giàu có!". Hãy lấy Mỹ và xem nó là một ví dụ điển hình, ở đây người dân nghèo chỉ có được lá phiếu phổ thông. Kết quả của lá phiếu phổ thông không quyết định bằng lá phiếu của đại cử tri. Thực tế nhiều đời Tổng thống Mỹ đã cho thấy điều này. Và khi người dân Mỹ lên tiếng đòi chính phủ phải kiểm soát súng đạn để hàng năm 30.000 người không bị chết oan thì vì lợi ích của các tập đoàn và tầng lớp giàu có chính phủ Mỹ cũng chỉ miễn cưỡng ra lời tuyên bố yếu ớt mà thôi, cùng lắm là ra được cái dự luật để xoa dịu tình hình chứ trên thực tế thì - hãy đợi đấy. Cũng giống như trước đây hàng trăm triệu lượt người dân Mỹ đổ xuống đường biểu tình phản đối chiến tranh Việt Nam thì chính phủ Mỹ cũng chỉ rút quân khi bị thua chứ đâu vì "quyền lực của nhân dân".

Nguyên nhân nằm ở chỗ bầu cử tự do, nhưng vận động bầu cử thì bị chi phối của đồng tiền. Tự do là tự do của đồng tiền trong guồng quay chính trị, bầu cử hết sức tốn kém do đó chỉ có những người giàu có và được trợ giúp của các tập đoàn tư bản lớn ủng hộ thì mới có khả năng trở thành ứng cử viên thật sự.Và cứ thử xem những người này khi đắc cử sẽ nói tiếng nói người dân hay nói tiếng nói gì? 

Về bản chất, trong một chế độ đa, nền chính trị  bị chi phối bởi đồng tiền thì quyền lực sẽ không bao giờ thuộc về nhân dân mà thuộc về nhóm các tập đoàn quyền lực. Tiếp đó là một loạt các tổ chức xã hội dân sự, tổ chức phi chính phủ "sống được" nhờ vào các khoản tài trợ của các tập đoàn. Các thế lực giàu có nhờ tập trung tư bản cũng sử dụng sức mạnh của đồng tiền để can thiệp, chi phối không các tổ chức này. Vậy thì cứ đợi đấy mà các tổ chức này "vì nhân dân", có chăng là vài hoạt động đánh bóng tên tuổi mà thôi.

Rồi xem qua hệ thống pháp luật của các nước phương Tây sẽ thấy, rất phức tạp và tinh vi về thực chất vẫn không phải "do dân" lập ra. Người nghèo - đại đa số nhân dân sẽ được pháp luật bảo vệ thấp nhất do không đủ tiền để thuê luật sư giỏi, nhiều trường hợp không đủ tiền để bảo lãnh ra tù.

Xem qua tất cả các tiêu chí: dân chủ = quyền lực của nhân dân (của dân, do dân và vì dân) thì sẽ thấy ở các nước phương Tây cũng chẳng qua là lừa bịp. Tóm lại, đa nguyên, đa đảng không quyết định dân chủ hóa trên một đất nước mà dân chủ nằm ở bản chất chính trị nhà nước đó thuộc về ai, mục tiêu xây dựng xã hội là gì, trên thực tế dân chủ có được đảm bảo hay không. Hãy cứ lấy các tiêu chí đó để chúng ta có cái nhìn đúng đắn, đừng vì một vài hiện tượng không phản ánh đúng mà vu cáo cho Việt Nam "không có dân chủ".
Trần Công Trọng
Nghị định 72 vừa mới được ban hành ngày 15 tháng 7 năm nay, cũng kể từ hôm ấy, cộng đồng mạng được một phen nhốn nháo với hàng loạt tin đồn. Đại loại: “Nghị định 72...soạn không kỹ, mơ hồ, dễ gây tranh cãi”, “Có sự hiểu nhầm về Nghị định 72”, “RSF lên án nghị định 72 về quản lý báo chí mạng của Việt Nam”, “Nghị định 72 sẽ xử nghiêm các trang tin mạo danh”.... Nguồn của các tin đồn này không đâu khác chính là từ đám “rận chủ, chấy thức”, những bờ-lờ-gờ ăn không ngồi rỗi viết đủ thứ pót lên mạng, thậm chí họ viết trong tình trạng bản thân họ không hề suy nghĩ mình đang viết điều gì. Nực cười, phải chăng đám rận này hút máu còn chưa đủ, quay sang cắn càn?
Xung quanh nghị định 72 vừa mới ban hành, nói qua nói lại cũng chỉ là vấn đề được nêu tại điều 20 của nghị định này. Điều 20 của nghị định 72 quy định về việc phân loại trang thông tin điện tử. 

Nguyên văn nó là như thế này:
“Điều 20. Phân loại trang thông tin điện tử
Trang thông tin điện tử được phân loại như sau:
1. Báo điện tử dưới hình thức trang thông tin điện tử.
2. Trang thông tin điện tử tổng hợp là trang thông tin điện tử của cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp cung cấp thông tin tổng hợp trên cơ sở trích dẫn nguyên văn, chính xác nguồn tin chính thức và ghi rõ tên tác giả hoặc tên cơ quan của nguồn tin chính thức, thời gian đã đăng, phát thông tin đó.
3. Trang thông tin điện tử nội bộ là trang thông tin điện tử của cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp cung cấp thông tin về chức năng, quyền hạn, nhiệm vụ, tổ chức bộ máy, dịch vụ, sản phẩm, ngành nghề và thông tin khác phục vụ cho hoạt động của chính cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp đó và không cung cấp thông tin tổng hợp.
4. Trang thông tin điện tử cá nhân là trang thông tin điện tử do cá nhân thiết lập hoặc thiết lập thông qua việc sử dụng dịch vụ mạng xã hội để cung cấp, trao đổi thông tin của chính cá nhân đó, không đại diện cho tổ chức hoặc cá nhân khác và không cung cấp thông tin tổng hợp.
5. Trang thông tin điện tử ứng dụng chuyên ngành là trang thông tin điện tử của cơ quan, tổ chức, doanh nghiệp cung cấp dịch vụ ứng dụng trong lĩnh vực viễn thông, công nghệ thông tin, phát thanh, truyền hình, thương mại, tài chính, ngân hàng, văn hóa, y tế, giáo dục và các lĩnh vực chuyên ngành khác và không cung cấp thông tin tổng hợp.”

Ngôn ngữ được các nhà làm luật sử dụng trong các văn bản luật (gọi tắt là ngôn ngữ pháp luật) là những từ tiếng Việt, được hiểu theo duy nhất một nghĩa quy định trong từ điển tiếng Việt. Trường hợp trong văn bản luật có những từ ngữ mà ngoài một nghĩa chính, còn có thể có nhiều nghĩa khác ( hiện tượng từ đồng âm khác nghĩa) thì văn bản luật đó phải có một phần giải thích từ ngữ, hoặc có một văn bản khác hướng dẫn thi hành các điều khoản của văn bản luật đã được ban hành. Việc giải thích từ ngữ như thế giúp cho những người có trách nhiệm vận dụng pháp luật và mọi công dân có thể hiểu nội dung văn bản luật theo một nghĩa duy nhất (nghĩa tường minh).
Theo từ điển tiếng Việt, từ phân loại được hiểu là “Chia thành nhiều nhóm, nhiều loại”. Việc phân loại dựa trên một tiêu chí nhất định nhằm đưa một khái niệm, phạm trù vào các nhóm khác nhau để người đọc có thể hình dung dễ dàng về các cặp khái niệm có điểm tương đồng, tạo thuận lợi cho việc nghiên cứu khái niệm đó. Nói đơn giản, phân loại là chia khái niệm mẹ ra thành các khái niệm con dựa trên một tiêu chí nhất định để tránh việc trùng lặp.

Và điều 20 của nghị định 72/NĐ-CP đã hoàn thành nhiệm vụ phân loại một cách rõ ràng khái niệm trang thông tin điện tử. Xin nhấn mạnh: ĐIỀU 20 CỦA NGHỊ ĐỊNH CÓ NHIỆM VỤ PHÂN LOẠI TRANG THÔNG TIN ĐIỆN TỬ! Xem này, đám rận đã hiểu gì về điều 20?

Nguyễn Quang Lập – Lập quê choa đã gào lên thế này: “Nghị định 72 dường như trái với nghĩa vụ của Việt Nam trong công ước quốc tế về Quyền dân sự và chính trị cũng như nhưng cam kết của Việt Nam trong Tuyên ngôn quốc tế và nhân quyền”. Y còn tru tréo thế này nữa: “đó là ngăn chặn việc lan truyền những thông tin không có lợi cho chính quyền.!!!”
Hà Sỹ Phu, một con rận khác thì rống cổ: “Trong cuộc thi đua để chiếm lòng tin cậy của dân, có khi phía "lề phải" đã thấy mình yếu thế nên phải nghĩ ra luật để kiềm chế đối thủ "lề trái" đang được lòng dân”
Ném đi để anh còn báo cáo kiếm tiền
Thật đáng hổ thẹn, đám rận chủ đã xuyên tạc trắng trợn từ ngữ trong Nghị định 72 theo một chiều hướng hoàn toàn khác. Từ chỗ điều 20 của nghị định 72 quy định về việc phân loại trang thông tin điện tử, đám rận đã đánh tráo khái niệm, quy kết vô lý cho điều luật này nhằm mục đích cấm đoán người sử dụng internet chia sẻ thông tin! Một sự lừa đảo trắng trợn, phi lý, ngông cuồng!!! Phải chăng đám rận đã hết chỗ để hút máu, chuyển sang cắn càn, xuyên tạc câu chữ để lấy cớ xin tiền của bọn phản quốc? Phải chăng đám rận chủ nghĩ mọi người sử dụng internet đều không có đầu óc suy xét đúng sai? Một sự lầm tưởng ngô nghê, nếu người đọc không có một cái nhìn khách quan và một quyết tâm đi tìm sự thật thì có lẽ đã dễ dàng để chúng qua  mặt với những ngôn từ ngông cuồng xảo trá ấy.

Xã hội ngày càng phát triển, nhu cầu thông tin của con người ngày càng gia tăng tất yếu sẽ nảy sinh các mối quan hệ phức tạp cần được điều chỉnh bằng các văn bản pháp luật. Việc ban hành các văn bản pháp luật để điều chỉnh các hoạt động quản lý, cung cấp và sử dụng dịch vụ internet là việc làm hoàn toàn bình thường, phù hợp với vai trò của Chính phủ trong việc quản lý nhà nước về lĩnh vực công nghệ thông tin. Thiết nghĩ, mỗi văn bản pháp luật khi được thông qua cần được công bố rộng rãi hơn nữa đến đông đảo quần chúng nhân dân, đồng thời với việc giải thích nội dung từ ngữ và các nội hàm có liên quan, tránh việc hiểu một cách mập mờ về khái niệm như bài học từ Nghị định 72 vừa qua. Còn các “nhà rận chủ chấy thức”, xin nói nhỏ với các vị, hãy học lại bài học đạo đức cấp I về lòng trung thực, khi bình luận về một vấn đề nào đó nên suy nghĩ dưới góc nhìn khách quan, tôn trọng sự thật cũng quan trọng như tôn trọng phẩm giá, đạo đức và lòng tự trọng của mình vậy.

Chúc vui!
Báo Tuyết

| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"