Campuchia và Việt Nam có mối quan hệ gắn bó, mật thiết, song phương, hữu nghị truyền thống lâu đời. Mối quan hệ này được củng cố và phát triển sau khi Việt Nam đã giúp đỡ nhân dân và đất nước Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng Pôn Pốt cướp đi gần 2 triệu mạng người dân Campuchia (Ngày 7/1/1979 đánh dấu mốc lịch sử Việt Nam giúp Campuchia đánh đổ chế độ diệt chủng Pôn Pốt và mở ra thời kì phát triển mới cho nhân dân và đất nước Campuchia), tình cảm 2 nước càng trở nên gắn bó, thân thiết trong giai đoạn gần đây cùng hoạt động trong môi trường chung là ngôi nhà ASEAN. 

          Thế nhưng, chúng ta biết rằng ở Campuchia có ba đảng chính trị lớn và đương nhiên tư tưởng chính trị của ba đảng này không phải lúc nào cũng thống nhất với nhau. Với những thủ đoạn chính trị nhằm thu hút sự ủng hộ của nhân dân Campuchia, Đảng cứu quốc Campuchia (CNRP) đã không từ thủ đoạn nào để hứa hẹn những điều vô lý, xuyên tạc sự thật nhằm tăng cao số phiếu ủng hộ, trong đó có việc ngang ngược khẳng định đảo Phú Quốc (mệnh danh là Đảo Ngọc, là hòn đảo lớn nhất của Việt Nam, cũng là đảo lớn nhất trong quần thể 22 đảo của Huyện đảo Phú Quốc, tỉnh Kiên Giang, Việt Nam) là của Campuchia, đây là một lời khẳng định vô căn cứ của cái người được gọi là phát ngôn viên của CNRP, ông Yim Sovann, mà thực chất là chiêu bài của Sam Rainsy, người luôn phục tùng Trung Quốc.

Sam Rainsy chính trị gia thích chơi trội
Chúng ta đã biết Sam Rainsy là người chính trị gia có tư tưởng thân Trung Quốc, thông qua những phát ngôn gần đây của Sam Rainsy về mối quan hệ với Trung Quốc như “Chúng tôi không chỉ xem Trung Quốc là một người bạn mà còn là một đồng minh. Đảng của chúng tôi ủng hộ chính sách một Trung Quốc,” ,“Đảng của chúng tôi ủng hộ Trung Quốc trong việc bảo vệ toàn bộ lãnh thổ. Tất cả mọi hòn đảo do Trung Quốc bảo vệ là lãnh thổ của Trung Quốc. Chúng tôi lên án bất cứ hành động xâm lược nào. Những hòn đảo ấy là của Trung Quốc và chỉ thuộc về Trung Quốc mà thôi,”. Có lẽ đây là chiêu bài của chính trị gia này khi muốn dựa vào sức mạnh của nước lớn là Trung Quốc để tranh thủ số phiếu ủng hộ trong cuộc bầu cử Campuchia ngày 28/7/2013. Tuy nhiên, Sam Rainsy lại không biết hoặc giả như không biết cái gọi là vận động tranh cử hay tranh thủ sự ủng hộ của quần chúng nhân dân mà lại đưa ra vấn đề “lấy lại đảo Phú Quốc” của Việt Nam để gây thêm uy tín cho mình chăng. . Có thể thấy các phát biểu vu cáo Việt Nam của Sam Rainsy là thiếu hiểu biết, vô trách nhiệm, nhằm mục đích kích động hận thù, phá hoại mối quan hệ giữa Việt Nam và Campuchia. Liệu đây có phải là chiêu bài phản tác dụng hay không? Hay chỉ là cái cớ để Sam Rainsy tranh thủ sự ủng hộ của Trung Quốc khi thời gian gần đây giữa Trung Quốc và Việt Nam có những căng thẳng trên vấn đề Biển Đông?

Năm 2012, ông Kem Sokha, khi đó là lãnh đạo đảng Nhân quyền Campuchia (HRP) cũng từng ngang nhiên hứa hẹn rằng nếu liên minh giữa đảng của ông Rainsy và HRP thắng cử thì 'Phú Quốc sẽ được trả lại chủ quyền Campuchia' thông qua cái mà ông ta gọi là 'các biện pháp pháp lý'. Hay chính ông Rainsy muốn đi theo vết xe đổ của ông Sokha khi bóp méo sự thật về Việt Nam. Ông Sokha là người cho rằng tội ác được trưng bày ở nhà tù Tuol Sleng là do Việt Nam dàn dựng, ngay sau đó các cựu tù của nhà tù Tuol Sleng có tổ chức một cuộc biểu tình lớn nhằm phản đối một tuyên bố của ông Kem Sokha và làm sáng tỏ sự thật (gần 30.000 người biểu tình ở thủ đô Phnom Penh, người dân của 21 tỉnh ở Campuchia cũng đồng loạt xuống đường phản đối ý kiến cáo buộc trắng trợn về Việt Nam của  Kem Sokha). Vậy mà 2 con người với những lời xuyên tạc sai sự thật, bóp méo lịch sử lại lợi dụng chính những điều vô lý này để nhằm nâng cao số phiếu trong cuộc bầu cử Campuchia chăng. Có lẽ chiêu bài tranh thủ những bất ổn trên Biển Đông trong thời gian gần đây giữa Việt Nam và Trung Quốc, Rainsy nghĩ rằng có thể dựa vào Trung Quốc để gây áp lực cho Việt Nam, đồng thời thể hiện thái độ nịnh bợ Trung Quốc, muốn Trung Quốc ra tay giúp đỡ trong cuộc bầu cử sắp tới. Tuy nhiên, có lẽ đây là chiêu bài chính trị hơi thô và có phần thiếu hiệu quả khi mà đưa ra những lý lẽ vô căn cứ, không có khoa học, chỉ là lời nói phiến diện, chủ quan từ bên phía Đảng đối lập. Và như chính bản chất của sự việc, chiêu bài này hoàn toàn không có bất cứ tác dụng nào đối với việc tăng số phiếu của Rainsy trong cuộc bầu cử, kết quả là thất bại của Rainsy khi CPP giành được 3.236.009 phiếu bầu, còn đảng CNRP giành được 2.945.676 phiếu bầu. Ngay sau khi công bố kết quả bầu cử, Rainsy lại “nhanh chóng” áp dụng “chiêu bài” phản đối kết quả và dọa đòi biểu tình, muốn tổ chức bầu cử lại, có lẽ lại có ý định nhờ Trung Quốc can thiệp vào ???

           Chúng ta có thể nhìn lại sơ lược về người được gọi là chính trị gia Rainsy: Ngày 25/10/2009, ông Rainsy, khi đó là chủ tịch đảng Sam Rainsy (SRP) của Campuchia đã tới khu vực đang phân giới cắm mốc giữa tỉnh Long An và tỉnh Svay Rieng, nhổ 6 cọc dấu tạm thời xác định vị trí mốc 185 mang về Phnom Penh.Ông Sam Rainsy cũng đã có nhiều phát biểu vu cáo Việt Nam “chiếm đất của Campuchia thông qua việc phân giới cắm mốc”. Hành động của ông Sam Rainsy là ngang ngược, phá hoại tài sản chung, vi phạm pháp luật của cả Campuchia và Việt Nam, vi phạm các Hiệp ước, Hiệp định và thỏa thuận giữa hai nước, ngăn cản và phá hoại tiến trình phân giới cắm mốc. Tòa án tỉnh Xvay Rieng của Campuchia ngày sau đó đã tuyên án Sam Rainsy 2 năm tù giam và phạt 60 triệu riel (khoảng 15.000 USD) vì tội phá hoại tài sản nhà nước và có hành động kích động phân biệt sắc tộc.Tuy nhiên, chính trị gia này đã bỏ trốn khỏi Campuchia và sống lưu vong tại Pháp. Năm 2010, Rainsy bị tòa án Phnom Penh kết án 11 năm tù vì bị kết tội hủy hoại tài sản nhà nước khi nhổ bỏ cọc tiêu định vị phục vụ việc phân giới cắm mốc trên biên giới Campuchia-Việt Nam và ngụy tạo tài liệu. Vậy với lịch sử của một chính trị gia như vậy thì có thể có uy tín để đại diện cho một dân tộc hay không mà lại còn lớn tiếng  vu khống, bóp méo sự thật về Việt Nam.
Nam Hoàng
          Có lẽ Tôi chưa từng thấy một chuyến thăm người đang bị giam giữ trong trại giam chờ ngày xét xử nào lại có đông người và lại được tổ chức rầm rộ với không khí vui tươi đến như thế. Đó là chuyến tới thăm Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha của các nhà Bloger nổi tiếng trong đám rận chủ tiêu biểu như: Blogger Nguyễn Tường Thụy, “nhà báo” Huỳnh Ngọc Chênh, “tiến sĩ” Phạm Chí Dũng, “vợ tù nhân lương tâm” Dương Thị Tân , “doanh nhân” Lê Quốc Quyết…. Cứ ngỡ đây là chuyến đi du lịch trong những ngày hè nóng bức của một số nhà “bloger dân chủ” cơ vì trên mặt họ ai ai cũng hiện lên những nét tươi cười, hồ hởi nhưng thực chất lại là chuyến thăm tới trại giam.

          Về hành vi phạm tội của Uyên, của Kha cũng quá rõ ràng rồi vì đã được báo chí cũng như các cơ quan bảo vệ pháp luật phân tích rất cụ thể và khách quan trong thời gian vừa qua, đặc biệt là những cứ được đưa ra trong phiên tòa xét xử sơ thẩm. Có lẽ điều cần thiết trong lúc này là cần cho các em một thời gian để sám hối, để nhận thức ra được những việc làm sai trái của mình từ đó cải tạo tốt trở thành người có ích cho xã hội sau này. Điều đáng làm là vậy, nhưng có những kẻ lại muốn thông qua Uyên, Kha để làm việc bất chính, kiếm ra những đồng tiền giơ bẩn qua việc làm đó là thăm nuôi để bày tỏ sự “thương cảm”, cũng như “động viên tinh thần đấu tranh” của hai em. Trước ngày phiên tòa xét xử phúc thẩm Nguyễn Phương Uyên và Đinh Nguyên Kha (16-8-2013), cái đám rận chủ rửng mỡ của chúng ta không chịu ngồi yên đã tổ chức chuyến thăm đến trại giam tỉnh Long An với những mục đích đen tối.

Theo lời tường thuật của đám này, chuyến thăm Uyên – Kha ai cũng tỏ ra xúc động, có người không được cầm được nước mắt (có lẽ người khóc to và tốn nhiều nước mắt nhất trong đám này là tên Nguyễn Tường Thụy). Có lẽ mọi người ai cũng thắc mắc là những con người này có họ hàng gì với Uyên – Kha không, sao mà lại nhiệt tình lặn lội đi từ Hà Nội, Nghệ An, Sài Gòn…đến tận trại giam tỉnh Long An để thăm nuôi?. Ui, nhưng mà xin thưa họ có chút máu mủ ruột thịt gì đâu, chắc là dạo này miệng đói, bụng run nên hô hào nhau cùng đi để kiếm ít tiền nuôi thân ấy mà. Mồm thì nói đi thăm nuôi để động viên tinh thần “yêu nước” của hai em nhưng trong bụng lại chắc bẩm, ẩn chứa nhiều điều khác.

          Thăm nuôi thì cứ lặng lẽ mà đi, sao phải oang oang cái mồm trên Facebook, web, blog cho cả bàn dân thiên hạ biết. Đến trại giam rồi thì chẳng thấy thăm Uyên – Kha nhà ta gì cả, đằng này chỉ nhăm nhăm cầm cái máy ảnh đứng chụp ở góc này, góc kia cứ ngỡ như là đi du lịch đấy. Nghĩ cũng nực cười ấy nhỉ?, nhưng đó cũng có lý do của nó hết đấy.
Em lên face rồi các bác like em cái
              Đến “thăm”  hai em Uyên – Kha mà không rêu rao cái mồm, đến thăm mà không chụp được mấy cái hình để tung lên trên các trang mạng để làm tin thì bọn phản động ở nước ngoài nó có mà gửi tiền về cho mà tiêu khối, đến lúc đấy có mà đói nhăn răng (chẳng thế mà có bữa ăn liên hoan sau chuyến thăm tại tại siêu thị chứ).

             Kết thúc chuyến đi, ai ai trong cái đám này đều cũng cho rằng “đây là chuyến đi đậm tình người”, và ai cũng “động viên”, bồi thêm “tinh thần đấu tranh” cho hai em trong phiên tòa xét xử phúc thẩm sắp tới ngày 16-8-2013. Uyên – Kha phạm tội rành rành là thế, không hiểu cái đám này còn động viên “đấu tranh gì nữa nhỉ? Nếu họ biết suy nghĩ thì phải phân tích cho hai em đấy hiểu được những việc làm sai trái của mình chứ, để thành khẩn khai báo nhằm được hưởng lượng khoan hồng của pháp luật rồi từ đó có cơ hội để làm lại cuộc đời chứ. Vì hai em còn trẻ, còn cả một tương lai rộng mở ở phía trước. Nhưng không, vì mục đích tư lợi bẩn thỉu của bản thân mình cái đám rận chủ này lại tiêm nhiễm vào đầu Uyên – Kha những tư tưởng phản động, chống đối cực đoan. Vẻ bề ngoài chúng tung hô hai em là “thanh niên yêu nước” đến mức nói rằng “đất nước này cả thế kỷ giờ mới có được con người như em”. Có thể thấy, tương lai chúng vẽ ra cho hai em sau những hoạt động chống đối ở phiên tòa không phải là một màu hồng mà đó là cả một màu xám xịt. Việc làm của chúng không khác nào “xúi dại trẻ con ăn cứt gà sát”, nghĩ mà thật ghê tởm cho những hành động của những con người này. 
Cười lên, gửi sang nước ngoài đấy!
Người đời vẫn có câu “quay đầu là bờ” mong rằng Uyên và Kha có thể hiểu được, mặc dù tuổi đời còn trẻ chắc cũng đủ nhận thức để hiểu ra những việc làm vi phạm pháp luật của mình và không nghe theo những lời kích động rẻ mạt của bọn rận chủ với vẻ bề ngoài “đạo đức”, “đồng cảm”. Hãy nhớ lấy câu “đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh kẻ chạy lại”, pháp luật luôn khoan hồng cho những người biết ăn năn, hối cải.
JUNXIAN
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"