Mấy ngày gần đây cư dân mạng đang sôi nổi bàn tán về bài viết “Suy nghĩ trong những ngày nằm bịnh” của Lê Hiếu Đằng- người mà được ưu ái với rất nhiều biệt danh, như: “hảo hán về hưu”; “con đẻ của chủ nghĩa cơ hội, xét lại”; “con rận chủ già mới”, “Thánh Đằng”…. Với độ dài gần 13 trang, Đằng kể lể rất nhiều chuyện nhưng tựu chung nó đại khái gồm mấy ý sau: Một là, “Vì sao tôi đi kháng chiến, vào ĐCS Việt Nam?”; Thứ hai, “Vấn đề đa nguyên, đa đảng”; Thứ ba, “Vấn đề Độc lập dân chủ, tự do và hạnh phúc”. Về vấn đề đúng sai của bài viết này tôi không muốn bàn ở đây nữa vì đã có nhiều tác giả phân tích một cách rất khách quan rồi, tôi chỉ muốn giới thiệu hiện thực mà Đằng đang mong muốn nó xảy ra ở Việt Nam mà hiện tại nó đang diễn biến trên thế giới như thế nào cho mọi người biết.

“Thiên đường” dân chủ Mỹ vẫn còn tồn tại các vụ khủng bố
Trước tiên, tôi muốn nói đến nền dân chủ ở Mỹ - đây được coi là “thiên đường” hằng mong ước của đám rận chủ (có lẽ giờ đây kết nạp thêm Mr. Đằng). Ở nước Mỹ quyền lực nhà nước luôn luôn thuộc về các tập đoàn lớn (tài phiệt) và 1 bộ phận tầng lớp giàu có chứ làm gì lấy đâu ra quyền lực thuộc về nhân dân, do nhân dân và vì nhân dân. Minh chứng rõ nét cho điều này là việc bầu cử, ở Mỹ dân nghèo chỉ có được lá phiếu phổ thông và kết quả của là phiếu phổ thông không quyết định bằng lá phiếu của đại cử tri (tầng lớp giàu có). Vậy nên, ý chí và nguyện vọng của nhân dân không được đáp ứng khi mà nhà nước, các tổ chức xã hội bị các tập đoàn đại tư bản thao túng… Trong khi đó ở Mỹ vẫn tồn tại các vụ khủng bố ( tiêu biểu là vụ 11 – 9 và mới đây nhất là vụ đánh bom kép ở Boston gây thiệt hại lớn về người và tài sản) và liên tiếp xảy ra các bê bối liên quan đến tự do, dân chủ, nhân quyền mà mới đây nhất là vụ Edward Snowden tiết lộ vụ việc  chính phủ Mỹ tiến hành nghe lén điện thoại và theo dõi bí mật Internet. Từ đó có thể thấy “thiên đường” dân chủ Mỹ vẫn đang tiềm tàng những nguy cơ bất ổn về An ninh trật tự.           
Vụ Edward Snowden là sự việc mới nhất tố cáo về nền dân chủ Mỹ
 Tiếp đến, tôi muốn nói tới tình hình đang diễn ra ở Bắc Phi và Trung Đông. Có thể thấy, từ giữa tháng 12/2010 đến nay, nhiều nước vùng Bắc Phi và Trung Đông đã xảy ra những biến động chính trị to lớn, sâu sắc. Xuất phát từ biến động chính trị dữ dội ở Tunisia (nơi xảy ra liên tiếp các cuộc biểu tình, bạo loạn có hàng chục người chết, hàng trăm người bị thương), được thế giới khoác cho một cái tên mỹ miều - “Cách mạng hoa nhài”, đã nhanh chóng tác động, lây lan, xô đẩy nhiều nước khác ở Bắc Phi, Trung Đông. Hiện giờ tình hình khu vực này vẫn còn rất nhiều bất ổn, số các cuộc biểu tình, bạo loạn đòi lật đổ chế độ đương nhiệm kéo theo số người chết và người bị thương ngày càng tăng. Có thể nói đến Trung Đông và Bắc Phi là nói đến chiến tranh và chết chóc. Một trong những nguyên nhân dẫn đến tình trạng trên đó là sự tranh giành quyền lợi giữa các Đảng phái đối lập với nhau, cộng với đó là sự can thiệp thô bạo của các thế lực bên ngoài mà đứng đầu là Mỹ với chiến lược Đại Trung Đông nhằm “thúc đẩy dân chủ” ở các nước Ả Rập, thành lập các website, mạng xã hội để liên kết, hỗ trợ “các phong trào dân chủ”; tài trợ tiền bạc cho các tổ chức phi chính phủ (NGO) thuộc khối Ả Rập… nêu ra những “kinh nghiệm” để làm “cách mạng”: kích động quần chúng gây rối, bạo loạn; triệt để lợi dụng các sự cố, tai nạn, những cái chết để tạo cớ; sử dụng mạng xã hội, báo chí, truyền thông để kích động, liên kết trong ngoài…  
Xã hội như già Đằng mong muốn
Trở về với đất nước ta, với sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam nhân dân ta đoàn kết, đồng lòng tiến hành cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm giải phóng đất nước khỏi ách đô hộ, đem lại hòa bình, thống nhất cho dân tộc tạo điều kiện cho đất nước tiến lên xây dựng chủ nghĩa xã hội ngày càng giàu đẹp, văn minh mọi người có cuộc sống ấm no, hạnh phúc, vị thế của đất nước trên trường quốc tế ngày càng được nâng cao. Và Việt Nam được bình chọn là một trong 10 điểm đến an toàn nhất khu vực châu Á – Thái Bình Dương. Vậy chúng ta có nhất thiết phải đa nguyên đa đảng, dân chủ kiểu Mỹ như ông Đằng nói không? Và chúng ta có cần nhất thiết phải tiến hành một cuộc "cách mạng dân chủ mới" ở Việt Nam hay không, khi mà "luồng gió cách mạng màu" quét qua, cùng với việc "dân chủ nhập khẩu" một cách vội vàng, để rồi hệ lụy của nó là một xã hội đầy bất ổn, xung đột giữa các phe phái, chết chóc xảy ra hằng ngày như ở khu vực Trung Đông và Bắc Phi?. Câu trả lời chỉ có thể là không và con đường tốt nhất cho chúng ta là phải tiếp tục kiên định con đường đi lên chủ nghĩa xã hội, tích cực hội nhập quốc tế, toàn Đảng, toàn dân, toàn quân đoàn kết xây dựng nước Việt Nam ngày càng giàu đẹp, dân chủ, văn minh như Bác Hồ hằng mong muốn.

Trên đây, có thể coi là những bằng chứng thực tế đanh thép phê phán những nhìn nhận, đánh giá sai lệch của ông Lê Hiếu Đằng về Đảng cộng sản Việt Nam, về nhiều vấn đề của đất nước, về tự do dân chủ. Qua đây, cũng mong Mr. Đằng hãy chú trọng tới việc tĩnh dưỡng tuổi già, đừng có mà rửng mỡ lại phát ngôn linh tinh để rồi phá đi cuộc sống bình yên của đất nước này nữa. Được như thế cũng đã là cảm ơn ông già nhiều rồi!

JUNXIAN
Lòng yêu nước là truyền thống vô cùng quý báu của dân tộc ta từ ngàn đời nay. Trong suốt chiều dài lịch sử của dân tộc, từ thời các vua Hùng dựng nước, thời Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Quang Trung đến thời kháng chiến chống thực dân Pháp, đế quốc Mỹ, ông cha ta đã phải đương đầu với biết bao âm mưu xâm lược của kẻ thù lớn từ phương Bắc cũng như phương Tây… Bằng lòng yêu nước nồng nàn nhân dân ta đã đoàn kết thống nhất tạo thành sức mạnh vĩ đại chiến thắng mọi kẻ thù xâm lược giành lại độc lập, chủ quyền, thống nhất và toàn vẹn lãnh thổ cho Tổ quốc Việt Nam ta như ngày hôm nay. Có thể thấy, “lòng yêu nước” nó đã ăn sâu vào trong tư tưởng, ý thức, trở thành bản năng của mỗi người dân Việt Nam ta. Vậy mà, có một số kẻ tự coi mình là nhà “chính trị”, nhà “yêu nước chân chính” lại không hiểu được cái định nghĩa “lòng yêu nước chân chính” là gì mà lợi dụng nó vì mục đích cá nhân bỉ ổi, đê hèn của mình. Một số khác vì mụ mị mà bị lợi dụng bởi những kẻ lợi dụng lòng yêu nước.
Tổ quốc Việt Nam
Trong các bài viết, lời kêu gọi, thậm chí là tuyên ngôn của mình, những người đang chơi trò chơi “chính trị” kia đã đánh tráo khái niệm yêu nước chân chính, tầm thường hóa lòng yêu nước đích thực của dân tộc ta. Làm sao họ có thể “gán” cho những hành động điên cuồng, những phát ngôn thiếu trách nhiệm, những hành vi sai trái đi ngược lợi ích cộng đồng kia là một khái niệm thiêng liêng đối với mỗi người dân Việt Nam ta là lòng yêu nước? Làm sao họ có thể mang lòng yêu nước ra để kích động giới trẻ, lôi kéo họ vào những suy nghĩ và hành động đi ngược lại lợi ích của dân tộc, của đất nước và nhân dân? Hành vi đầu độc lớp trẻ như vậy khác gì là một tội ác nguy hiểm?

Nói đến lòng yêu nước, nhiều người trong chúng ta sẽ nhớ ngay đến tác phẩm của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã được đưa vào sách giáo khoa, như một áng hùng văn khái quát và đúc kết nét đặc trưng của truyền thống dân tộc. Đó là tác phẩm “Tinh thần yêu nước của nhân dân ta”, có đoạn: “Dân ta có một lòng nồng nàn yêu nước. Đó là một truyền thống quý báu của ta. Từ xưa đến nay, mỗi khi Tổ quốc bị xâm lăng, thì tinh thần ấy lại sôi nổi, nó kết thành một làn sóng vô cùng mạnh mẽ, to lớn, nó lướt qua mọi sự nguy hiểm, khó khăn, nó nhấn chìm tất cả lũ bán nước và lũ cướp nước”.
Sự khái quát ấy, ở một góc độ nào đó còn giống như di huấn tinh thần để chúng ta vững tâm hơn, cùng nhau bình tĩnh trước nguy nan và cùng nhau hun đúc, trau chuốt thêm chiếc “nỏ thần vô hình” có sức mạnh vạn năng trong bảo vệ Tổ quốc - đó là “lòng yêu nước”. Đó mới là thái độ tinh thần đúng đắn chứ không phải yêu nước theo kiểu hồ đồ đi kèm với những hành động sai trái, bất chấp kỷ cương và pháp luật!
Cũng cần nhắc lại lòng yêu nước là gì và những biểu hiện cụ thể của nó ra sao để khu biệt, nhìn nhận những nhân vật và hành động đang được nhiều trang mạng và tổ chức phản động tung hô? Trong sách giáo khoa Giáo dục công dân của học sinh phổ thông đã đề cập tương đối ngắn gọn, dễ hiểu và đầy đủ. Theo đó, lòng yêu nước là tình cảm yêu quý, gắn bó, tự hào về quê hương, đất nước và tinh thần sẵn sàng đem hết tài năng, trí tuệ của mình phục vụ lợi ích của Tổ quốc. Các biểu hiện cụ thể của lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam ta bao gồm:Tình cảm gắn bó với quê hương đất nước; tình thương yêu đối với đồng bào, giống nòi, dân tộc; niềm tự hào dân tộc chính đáng; đoàn kết, kiên cường, bất khuất chống giặc ngoại xâm, để bảo vệ chủ quyền dân tộc và nền độc lập tự do của Tổ quốc; cần cù và sáng tạo trong lao động để xây dựng, phát triển nền văn hóa dân tộc và xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.
Nói một cách đơn giản và cụ thể hơn thì yêu nước là “yêu những vật tầm thường nhất, yêu người thân, yêu Tổ quốc” và tình cảm ấy có những cung bậc, những cách thể hiện khác nhau trong hai thời kỳ khác nhau: Thời bình và thời chiến. Đây cũng là một chủ đề được bàn luận khá sôi nổi trên internet gần đây.

Tôi xin trích ý kiến của một bạn trẻ về lòng yêu nước, có thể chưa đầy đủ nhưng rất đáng suy ngẫm về những giá trị đích thực của lòng yêu nước: “Thực tế, đã có không ít thanh niên nghĩ rằng phải làm một việc gì thật to lớn cho Tổ quốc mới là yêu nước. Nhưng họ đâu hiểu rằng lòng yêu nước biểu hiện qua từng hành động, việc làm hằng ngày của mỗi chúng ta. Bạn cố gắng học tập tốt, rèn luyện tốt, hoàn thành nhiệm vụ học tập của mình, đó là yêu nước. Lựa chọn được một nghề nghiệp phù hợp với bản thân mình, gắn bó và cống hiến hết mình vì công việc, đó là yêu nước. Lao động tích cực, hăng hái, làm giàu chính đáng, đó là yêu nước. Có khi lại là việc nhỏ như không vứt rác bừa bãi, không tàn phá môi trường, không hủy diệt muông thú. Và thậm chí, nói một câu tiếng Việt đúng ngữ pháp, văn cảnh, thể hiện sự tự tôn với ngôn ngữ, văn hóa của dân tộc mình, cũng là biểu hiện của lòng yêu nước… Lòng yêu nước chân chính không nhất thiết phải hô, hét thật lớn để cho tất cả mọi người biết mà quan trọng là tính tự giác trong mọi hành động, việc làm của mỗi chúng ta. Có những thanh niên nhận thức lệch lạc, ngồi một chỗ kêu ca, oán thán với nhau rằng, sao Việt Nam lại nghèo nàn, lạc hậu so với các quốc gia khác vậy; một số thì chạy theo lối sống thực dụng, ăn chơi sa đọa, lãng phí, tự do cá nhân, vô tổ chức. Những người đó tự cho mình cái quyền phán xét nhưng lại không có tí trách nhiệm nào với cộng đồng, xã hội…”.

Mỗi người dân Việt Nam ta, đặc biệt là thế hệ trẻ chúng ta hãy cũng suy ngẫm và bằng sự hiểu biết của mình để xác định đâu là đúng đâu là sai và tự trang bị cho mình một “vác – xin đề kháng” đó là nhận thức đúng đắn về “lòng yêu nước chân chính”. Khi đã có nhận thức đúng đắn thì mỗi cá nhân hãy lên tiếng để phán bác lại luận điệu tuyên truyền sai trái của bọn phản động bán nước, để không có thêm một bạn trẻ nào nữa bị lầm đường lạc lối, tự mình bán rẻ danh dự và tiền đồ của mình. Và hơn hết chúng ta cần biến truyền thống quý báu này thành những hành động, việc làm cụ thể để phát huy truyền thống tốt đẹp đó, cùng nhau xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh, đập tan mọi âm mưu chống phá cách mạng ta của các thế lực thù địch.
Nam Hoàng
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"