Người xưa thường chỉ trích sâu cay những người nhận vơ của người khác thành của mình là “thằng nhận vơ lấy vợ thằng nhân”. Một kiểu chơi chữ rất hay, vừa hàm ý nói kháy, vừa muốn nói rằng sự thật bị lật ngược, đổi trắng thành đen. Ở đây tôi không muốn dùng chữ “người Trung Quốc” mà dùng chữ “người Tàu” vì nó vừa cô đọng lại hàm ý sự thâm hiểm trong đó mà chúng ta phải hết sức cảnh giác với âm mưu, thủ đoạn của họ.
Bác Hồ cả một đời không gợn chút riêng tư, cả một đời vì Tổ quốc, vì nhân dân, vì dân tộc Việt Nam
Lịch sử người Tàu cho thấy, họ có truyền thống nhận vơ của người khác vào thành của mình và nó đã trở thành nét đặc thù ngày càng đậm nét. Vào thế kỷ 17, người Mãn thu phục nhà Minh và lập ra nhà Thanh, thống trị cả Đài Loan, Mông Cổ, Tây Tạng và Tân Cương bây giờ. Dân tộc Mãn ngày xưa hùng mạnh là thế mà giờ đây phần lớn đã bị đồng hóa bởi người Hán. Từ người bị xâm chiếm trở thành người xâm chiếm, người Hán thực sự là dân tộc đáng sợ. Để làm được một cuộc xâm lăng về ý thức dân tộc như vậy không phải là điều dễ dàng, nhưng bằng những hành động bền bỉ và cả thủ đoạn thâm độc trên thực tế, người Hán đã thực hiện điều đó (Việt Nam là dân tộc duy nhất người Hán không đồng hóa được, dù họ có nghìn năm đô hộ). Hiện nay, họ đang đồng nhất người Hán với người Trung Hoa với âm mưu thúc đẩy ý thức dân tộc Trung Hoa bành trước thâu tóm thế giới.
Trước hết là tầm ảnh hưởng trong khu vực, cụ thể là Biển Đông. Người Tàu “nhận vơ” tất cả những gì liên quan đến Biển Đông, bất chấp công lý và những bằng chứng không thể chối cãi chứng minh chủ quyền của các quốc gia có liên quan. Người Tàu nhận: Tây Tạng là của Tàu, Tân Cương là của Tàu, Đài Loan là của  Tàu; Hoàng Sa, Trường sa của Việt Nam là của Tàu; lãnh hải Việt Nam là của Tàu; đảo Bạch Long Vĩ, Ải Nam Quan, thác Bản Giốc của Việt Nam là của Tàu... Và đến Hồ Chí Minh, Bác Hồ kính yêu của dân tộc Việt Nam cũng là của Tàu nốt. Âm mưu này như thế nào, thủ đoạn ra sao hãy cùng xem xét:

1. Đế chế Mông Cổ đô hộ Tàu 98 năm và lập ra nhà Nguyên. Đế chế Mông Cổ có được sự oai hùng trong lịch sử như vậy phần lớn dựa vào tài lãnh đạo của Gengis Khan (Thành Cát Tư Hãn). Thời gian dài các sư gia Tàu, dân chúng Tàu nguyền rủa Gengis Khan. Nhưng khi thế giới ca ngợi tài cầm quân của Gengis Khan, ca ngợi những chiến thắng lẫy lừng mà ngay cả Napoleon hay Hitle cũng chưa làm được, thì ngay lập tức người Tàu quay ra nhận Gengis Khan là người của mình "một người Tàu vĩ đại". Thật đáng khâm phục cho tài nhịn nhục trơ chẽn của người Tàu vì trong suốt 8 thế kỷ trước đó Gengis Khan là kẻ thù của họ.

2. Khi mà cả thế giới tôn vinh, ca ngợi công lao giải phóng dân tộc của Danh nhân văn hóa, anh hùng giải phóng dân tộc Hồ Chí Minh; tấm gương, đạo đức sáng ngời của Người được cả dân tộc ta noi theo; niềm kính yêu, tôn kính Bác hơn bao giờ hết của nhân dân ta thì người Tàu bày trò: "Hồ Chí Minh không phải là người Việt Nam, Hồ Chí Minh là người Tàu"Đây là một âm mưu thâm độc cực kỳ nguy hiểm, bởi lẽ:

Thứ nhất, nó sẽ làm phân tâm niềm tin của quần chúng nhân dân vào Đảng, Bác Hồ khi mà giữa ta và Trung Quốc đang có những tranh chấp nhất định trên Biển Đông (nói tranh chấp thật chưa chính xác vì Việt Nam đòi lại những gì bị xâm chiếm) sẽ bị giảm sút;

Thứ hai, một bộ phận sẽ mắc mưu Tàu để bôi nhọ, nói xấu Bác, chống đối Đảng Cộng sản Việt Nam; cho rằng Đảng Cộng sản Việt Nam thông đồng với Tàu dâng lãnh thổ để đổi lấy sự giúp đỡ... Điển hình là tay nhà văn nói láo Vũ Thư Hiên với "đêm giữa ban ngày".

Vào Lăng viếng Bác tỏ lòng thành kính
Thứ ba, số chống cộng cực đoan và số chống đối chính quyền Việt Nam sẽ coi đây là một thuận lợi để tấn công lung lạc niềm tin của quần chúng nhân dân. Minh chứng rõ nhất là số này bày ra cái trò mang tên "sự thật về con người Hồ Chí Minh", xem qua thấy ngay sự bịa đặt dối trá ghê gớm.

Mục tiêu cuối cùng của người Tàu không gì khác là muốn chiếm Việt Nam của chúng ta giống như đã chiếm dân tộc Mãn ngày xưa. Âm mưu quả có thâm độc nhưng đã xác định sai đối tượng mất rồi.
Đoàn dài chờ đến lượt vào viếng Người
Dân tộc ta trải qua hơn nghìn năm Bắc Thuộc. Người Hán vô cùng muốn đồng hóa dân tộc Việt Nam, nhưng các triều đại phong kiến phương Bắc đều thất bại, những Bạch Đằng Giang, Gò Đống Đa... là những minh chứng hùng hồn cho tinh thần đoàn kết, cố kết dân tộc đấu tranh chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam. Những âm mưu bẩn thỉu, những thủ đoạn hèn hạ như trên chỉ có thể lừa bịp được những con người lợi dụng lòng yêu nước để đạt những lợi ích cá nhân, chứ sao có thể qua mắt được nhân dân Việt Nam. Hãy nhớ, dân tộc Việt Nam dù “nhỏ” nhưng ý chí kiên cường. Sức mạnh của dân tộc Việt Nam nhờ tinh thần đoàn kết. Tinh thần đoàn kết ấy được hun đúc nâng lên tầm cao mới dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam, đó là tinh thần bất diệt.
Trần Công Trọng
Một ngày nghỉ cuối tuần được thảnh thơi, nhưng hơi buồn khi đọc bài viết “Suy nghĩ cô đọng sau một năm từ bỏ Đảng Cộng sản” ngay trên Dân báo. Điều đáng buồn đầu tiên là con người ấy cùng quê với anh, thứ hai là buồn cho suy nghĩ của một người từng là Đảng viên của Đảng Cộng sản Việt Nam. Trong khi nhiều người nỗ lực phấn đấu để được trở thành Đảng viên của Đảng Cộng sản Việt Nam.
Yêu nước là tốt, nhưng đừng để bị lợi dụng
chống phá khối đoàn kết toàn dân, đoàn kết quốc tế
Vâng! Xin chia sẻ với bạn đọc về cái suy nghĩ “cô đọng” của Nguyễn Chí Đức (sinh ngày 13/9/1976; quê quán x.Nam Sơn, Đô Lương, Nghệ An), cũng là tác giả của “Suy nghĩ cô đọng sau một năm từ bỏ Đảng Cộng sản” (có điều không ai chứng nhận cho Chí Đức là đảng viên cả (cái thẻ, hic sửa dễ ợt à), liệu đây có phải là lời nói phét hay nằm trong một âm mưu thâm độc nào đó không chừng???):
“Sự thật đã rõ nhưng những người đảng viên ĐCSVN dám dứt ra khỏi chuyện cơm áo-gáo tiền, chuyện quá khứ nặng nghĩa-nặng tình, chấp nhận dấn thân còn rất rất ít hơn tôi kỳ vọng. Một nỗi buồn xâm chiếm trong tôi nhưng từ đây tôi rút ra được một điều đau đớn: ĐCSVN đã tàn phá nặng nề khả năng phản biện, đầu độc tư tưởng các thế hệ thanh niên Việt Nam trong tổ chức này ngay từ khi tâm hồn họ còn rất trong sáng, động lực đầy nhiệt huyết. Ngay cả khi có đảng viên sớm nhận ra điều đó thì họ vẫn cứ chấp nhận thân phận trâu-ngựa (đập đi-hò đứng), an phận cho đời sống cá nhân, nhắm mắt làm ngơ chuyện tiêu cực trong xã hội và chỉ biết than vắn thở dài cho đến khi nhắm mắt xuôi tay. Đau đớn thay đó là chính những người sống quanh tôi, quanh bạn và chung quanh chúng ta...
Một năm sau ngày tôi gửi đơn xin ra khỏi Đảng Cộng Sản Việt Nam (ĐCSVN). Là một năm trải nghiệm khá thú vị khi nhìn lại Tổ Chức mình từng là thành viên, với vị thế độc lập của một người ngoài hệ thống không bị những điều lệ, nghị quyết của Đảng (*) siết chặt não trạng.
Tôi cũng đã có ý định nhặt nhạnh những câu chuyện bên lề của tôi và của những người mà tôi biết đã từng nghỉ sinh hoạt Đảng để tạm “ngoại suy” khái quát cho các trường hợp bỏ Đảng khác trong gia đoạn hiện nay. Nhưng qua một seri bài của bác Nguyễn Minh Cần (**) về chuyện dài ra đảng và đa đảng, khiến tôi đã từ bỏ ý định này vì đánh giá đó là loạt bài quá sâu sắc và ở một tầm mức đại cuộc cho Dân Chủ.
Tuy tài hèn-sức mọn nhưng ngay từ khi bỏ Đảng, tôi đã mơ hồ nghĩ đến việc nếu để chính những người bỏ Đảng đứng ra là hạt nhân, hoa tiêu cho một cuộc cách mạng, phong trào Dân Chủ thì sẽ có khiếm khuyết. Vì mỗi người trong số bỏ Đảng dù ít, dù nhiều đều mang theo tàn dư của Cộng Sản trong não trạng khi đấu tranh cho dân chủ mà chưa chắc họ đã nhận ra. Đó cũng là lý do tôi nảy sinh “Ý tưởng về CLB Huynh Đệ Lầm Đường Lạc Lối” và không gọi những người như tôi là Cộng Sản phản tỉnh, cấp tiến, chân chính... mà là những người lầm đường-lạc lối. Mục tiêu khiêm tốn của tôi là những người có tư tưởng giống như mình gắn kết, nương tựa vào nhau, từ đó đi tìm và vận động những người có cùng hoàn cảnh thành một lực lượng nhằm ủng hộ, hỗ trợ cho phong trào Dân Chủ nói chung. Còn việc các thành viên có mục đích gì? đường hướng ra sao? có ý định tham gia vào một tổ chức chính trị nào trong tương lai là do họ tự quyết định. Mọi người thông tin đa chiều để chia sẻ và gắn kết với nhau ở một mức độ cơ sở và cũng là nơi bắt đầu: BỎ ĐẢNG.”
Xin tâm sự với bạn Đức một tí, bạn “đau đớn”? Lại còn đau đớn thay những người sống quanh bạn, quanh chúng tôi,… Vậy quanh chỗ bạn còn ai xin ra khỏi Đảng nữa không? Còn ai cảm thấy thân phận mình như trâu ngựa khi sống trong tổ chức Đảng không? Nghe bạn nói như kiểu ngày xưa bạn bị ép vào tổ chức Đảng ấy nhỉ! Thật buồn cho nhận thức của một Đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam như bạn đấy!
Không biết bạn thế nào nhưng trước khi muốn đứng vào hàng ngũ của Đảng thì bạn phải là một đoàn viên ưu tú, một quần chúng tốt về phẩm chất chính trị và tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng, tin vào chế độ này. Và để đến được với Đảng bạn phải có sự nhận về Đảng tốt và muốn được chấp nhận kết nạp vào tổ chức bạn phải viết đơn xin vào Đảng Cộng sản,… đây chỉ là một quy trình sơ bộ để một công dân trở thành một đảng viên Đảng Cộng sản Việt Nam. Không lẽ bạn đã sai lầm khi có ý định xin đứng vào tổ chức Đảng hay là Đảng Cộng sản Việt Nam đã sai lầm khi kết nạp một đảng viên như bạn? Xin lỗi bạn đi! Sao bạn không nhớ lại lá đơn tự nguyện xin được kết nạp Đảng của bạn hay bạn không nhớ những lời thề của mình đi. Tổ chức Đảng này không sai đâu mà đáng ra từ đầu một người chưa đủ tư cách như bạn đừng bao giờ đứng vào hàng ngũ Đảng í. Việc ra khỏi Đảng mặc bạn, mà chuyện này chẳng liên quan gì đến Đảng mà bạn đã từng theo cả đâu. Bạn không đủ tư cách để nói về Đảng, đúng ra bạn nên suy nghĩ về sai lầm khi quyết định vào tổ chức Đảng chứ!
Việc ra khỏi Đảng của bạn càng không liên quan đến thế hệ thanh niên Việt Nam. Đảng đầu độc họ ư? Bạn thử tìm xem có ai bị ép buộc vào Đảng chưa? Hoặc có Đảng viên nào bị ép vào Đảng cộng sản không? Xin lỗi bạn luôn, chẳng ai là nạn nhân của Đảng Cộng sản đâu. Đừng vơ đũa cả nắm. Thanh niên Việt Nam thừa có đủ nhận thức để hiểu về Đảng như thế nào? Chẳng lẽ hàng triệu đảng viên đã bị mê hoặc bị ép buộc vào Đảng hết ư? Đừng làm xấu mặt hình ảnh người Đảng viên Đảng cộng Việt Nam, cũng đừng làm mất mặt hình ảnh con người quê hương của anh (nếu Chí Đức từng là đảng viên)!
Một điều chắc chắn rằng, Đảng Cộng sản Việt Nam không cần những con người chỉ biết nghĩ đến tư lợi, quên đi lợi ích của tập thể, của nhân dân; không cần những con người đã phai nhạt lý tưởng cộng sản "xóa bỏ áp bức bóc lột trên toàn thế giới"; không cần những con người thiếu bản lĩnh, thiếu niềm tin vào một xã hội tươi sáng. Vai trò lãnh đạo của Cộng sản Việt Nam đã được khẳng định trên thực tế, điều đó không một ai có thể phủ nhận được. Công cuộc đổi mới đang đưa đất nước ta đến những thắng lợi to lớn, tiềm lực kinh tế tăng cao, vị thế trên trường quốc tế ngày càng được khẳng định, cuộc sống người dân ngày càng được đảm bảo... Những thắng lợi to lớn đó có được là do Đảng Cộng sản Việt Nam nhận được sự tin yêu, ủng hộ của nhân dân; khối đoàn kết toàn dân được củng cố hơn bao giờ hết. 
Những âm mưu chống phá, chia rẽ khối đoàn kết ấy cũng chỉ là "tiếng kêu" lạc loài của những con người lầm đường, lạc lối hay vì những lợi ích vật chất mà u mê trong tăm tối mà thôi!

Gửi người đồng hương Nguyễn Chí Đức!
A.C
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"