Gửi ngài La Viện *!
Thời gian gần trên các phương tiện thông tin đại chúng của Trung Quốc như Tân Hoa Xã, Thời báo hoàn cầu…liên tục đăng những bài phỏng vấn ngài, thực ra tôi cũng chăng biết ngài là ai, ấn tượng đầu tiên của tôi với ngài là ở cái họ “La”…Nó gợi cho tôi cảm giác ngài là một người “lắm mồm”. Và sự thật quả đúng như vậy, thiết nghĩ ngài đổi sang tên “La Lối” có vẻ hợp hơn đấy.
La Viện đang “chém gió”
Những phát ngôn hùng hồn và có vẻ ngông cuồng của ngày đã thu hút tôi tìm hiểu kĩ về ngài và được nghe đồn rằng ngày xưa ngài công tác ở Quảng Châu, khi có chiến tranh biên giới Việt-Trung, sợ ra chiến trường nên ngài đã chuyển công tác đi nơi khác. Điều đó làm tôi nghĩ ngay đến hình tượng “con rùa rụt cổ”. Ấy vậy mà sau hơn 30 năm, con rùa rụt cổ ấy lại vụt biến thành một cánh diều hâu với những lời lẽ đầy máu lạnh và hiếu chiến. Quả là một sự tiến hóa vĩ đại của tạo hóa, hay ngài chỉ là một tên giỏi võ mồm?
Được nghe những lời đầy hiếu chiến của ngài như:
Ngài đã từng kêu gọi Trung Quốc “phái hàng trăm tàu thuyền đánh cá đi thực hiện một cuộc chiến tranh du kích trên biển với Nhật Bản, biến khu vực tranh chấp thành một hố bom”.    
Ngài kêu gọi kêu gọi Trung Quốc “xé bỏ các hiệp ước hòa bình thời Chiến tranh Thế giới thứ II và giành lại lãnh thổ đang bị Nhật  Bản kiểm soát”.
"Một quốc gia không có tinh thần thượng võ là một quốc gia không có hy vọng”.  Ngài từng phát biểu hùng hồn như vậy tại diễn đàn trong bối cảnh Bắc Kinh đang tiếp tục kêu gọi các cuộc đàm phán với phía Nhật Bản xung quanh cuộc tranh chấp nóng bỏng giữa hai nước ở một quần đảo trên biển Hoa Đông.
Về vấn đề giải quyết tranh chấp trên biển Đông: Trong khi các quốc gia luôn hữu quan đang tìm mọi cách để giải quyết bằng hòa bình, hợp tác và thương lượng thì ông lại luôn miệng kêu gọi dùng vũ lực, sử dụng vũ trang:
Tháng 4/2013 ông kêu gào đòi dùng vũ lực trên biển Đông: “Các đội tàu đánh cá của Trung Quốc hiện nay quá ‘lỏng lẻo và rải rác’ - đơn độc và quá dễ bị tổn thương trước những cuộc tấn công”; và rằng các tàu thuyền đánh cá của nước này nên được tập hợp lại thành “những đội lớn” và được bảo vệ bởi lực lượng dân quân và lính dự bị có vũ trang trong khi những đội tàu đó đi đánh bắt cá ở “những vùng lãnh hải nhạy cảm”. Nói như ông, chắc chẳng ai dám đi biển đánh cá !
Tháng 8/2013 Tại Diễn đàn hai bờ eo biển Đài Loan lần thứ 7 tổ chức ở ĐH Chiết Giang (Trung Quốc), La Viện có bài phát biểu lôi kéo Đài Loan cùng Trung Quốc gây rối ở Biển Đông. Ngài nhai lại luận điệu cũ rích nhưng chưa từng được quốc tế công nhận, rằng "Điếu Ngư là của Trung Quốc, Biển Đông và các đảo trên đó đều là của Trung Quốc". Ông ta kêu gọi Đài Loan cùng tham gia và đứng chung chiến tuyến với Trung Quốc Đại lục trong công cuộc mà La Viện gọi là "đòi lại đất của tổ tông". Rồi thậm chí ngài còn bày mưu rủ Đài Loan thay nhau đưa tàu cá liên tục quấy rối trên các vùng biển tranh chấp để Nhật Bản và các nước khác rối loạn…vvv
Rồi ngài luôn miệng tự nhận mình là “diều hâu tỉnh táo”…nhưng tôi thì thấy có lẽ ngài bị “ngáo ngơ” thì đúng hơn đấy.
Tôi-một người dân của đất nước Việt Nam “nhỏ bé” muốn nói với ngài đôi điều thế này:
Những phát biểu cuồng ngôn của ngài có vẻ như ngài muốn đi theo con đường của chủ nghĩa bành trướng đại Hán, muốn thể hiện dã tâm xâm lược đất đai, nguồn tài nguyên và khống chế đường hàng hải quốc tế qua biển Đông của một bộ phận giới cầm quyền diều hâu Trung Quốc?
Tôi xin nói với ngài rằng, ngài đừng ảo tưởng về vấn đề đó, ý muốn của ngài không những trái với chủ trương trỗi dậy trong hòa bình của nhà cầm quyền nước ngài, trái với luân thường đạo lí, trái với xu thế tiến hóa của thời đại, không những bị những nước có liên quan như Việt Nam, Philippin lên án gay gắt mà còn bị cộng đồng quốc tế như Mĩ, Nhật.. phản đối mạnh mẽ.
Chính những hành động bành trướng trong quá khứ cũng như hiện tại mà ngày nay bốn bên Trung Quốc của ngài đều là những đối trọng: phía đông, đông nam có Nhật, Hàn; phía Tây có Ấn Độ, Trung Quốc bị bao vây bốn phía và ngày càng bị xa lánh, cô lập trên trường quốc tế…
Ngài luôn miệng kêu gọi dùng bạo lực để giải quyết tranh chấp mà không biết nghĩ rằng chiến tranh xảy ra thì sẽ có bao nhiêu sinh mạng phải ngã xuống, gây bao tang thương mất mát cho cả hai bên? Thay vì ngồi một chỗ mà buôn võ mồm có giỏi ngài cầm súng ra chiến trường với binh sĩ nước ngài xem. Tôi chỉ sợ rằng có người lại “ xin chuyển công tác” đấy, thưa ngài!
Tôi cũng xin được nói với ngài rằng: Biển Đông là máu, là thịt là một phần xương tủy không thể tách rời của đất nước Việt Nam tôi, dân tộc Việt Nam chúng tôi tuy nhỏ nhưng không yếu, còn nghèo nhưng không bao giờ chịu hèn. Dân tộc chúng tôi luôn yêu chuộng hòa bình nhưng luôn sẵn sàng đương đầu với chiến tranh. Hẳn ngài có học lịch sử và biết được chiến thắng Bạch Đằng, Chi Lăng, Xương Giang, Đống Đa hây gần đây là kháng chiến thắng lợi chống Pháp và Mĩ của dân tộc tôi chứ! Một bài học nhãn tiền đấy thưa ngài.
Tôi biết, nhân dân Trung Quốc luôn yêu chuộng hòa bình, chỉ có một số thành phần xấu, hiếu chiến như ngài là mong muốn chiến tranh mà thôi.
Bởi vậy, xin khuyên ngài một điều rằng: Biết điều thì hãy câm cái miệng hiếu chiến và ngông cuồng ngay lại và đừng có tự biến mình thành một con rối hay la lối nữa. Đó là những lời khuyên rất chân thành của tôi, còn những người khác họ sẽ gọi ngài là thằng "giặc cướp".
                                                         

*Thiếu tướng La Viện, Phó chủ tịch Hiệp hội xúc tiến văn hóa chiến lược Trung Quốc
Nam Hoàng
Sau một thời gian im lặng của các trang mạng và blogger phản động, bè lũ cơ hội chính trị  tiếp tục nối tiếp con đường sai trái của Lê Hiếu Đằng, đi ngược lại với quan điểm, chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước, thời gian gần đây các nhà “rân chủ” lại tiếp tục hô hào, tuyên truyền cái gọi là Diễn đàn xã hội dân sự để ăn theo cái gọi là Đảng xã hội dân sự. Phải chăng những đối tượng này chưa nhận ra được lẽ phải khi Lê Hiếu Đằng đã bị vạch trần về sự tuyên truyền, xuyên tạc, bóp méo sự thật về xã hội Việt Nam, hay chúng lại tiếp tục chiêu bài cũ là lớn tiếng tuyên truyền rồi viết bài đăng xuyên tạc các vấn đề xã hội để lấy thù lao những đồng đô la từ cái gọi là “rân chủ”.
“Một tuyên bố mạnh mẽ từ nhân sĩ trí thức cho biết sẽ thành lập diễn đàn mang tên Diễn đàn xã hội dân sự để lên tiếng phát biểu quan điểm cũng như phản biện công khai trên hệ thống internet toàn cầu cho thấy một bước ngoặc mới của nhân sĩ trí thức trong cách ứng phó với sự ngăn cấm của chính quyền trong việc phát triển của xã hội dân sự từ trước tới nay.”
Chẳng biết các nhân sĩ trí thức này là ai, hay là các nhóm đối tượng phản động, cơ hội chính trị tụ tập lại với nhau để tiếp tục tìm cách nói xấu, tuyên truyền luận điệu phản động về chính quê hương mà chúng sinh ra, đi ngược lại lợi ích của chính dân tộc, đất nước mà chúng mang dòng máu trong người để phục vụ lợi ích riêng của chúng. Chẳng biết toàn cầu đến đâu, nhưng thấy rõ rằng các nhà “rân chủ”, người tự nhận là các nhân sĩ trí thức, lại chính là những người quen thuộc trong giới phản động và cơ hội chính trị như: Lê Phú Khải, Trần Quốc Thuận,…, toàn quen mặt và biết rõ bản chất của nhau rồi, cái gọi là Diễn đàn xã hội dân chủ chẳng qua là cái tên ăn theo Lê Hiếu Đằng, còn bản chất vẫn là thùng rỗng kêu to của bọn cơ hội chính trị, kêu ca để lấy tiền phục vụ lợi ích cá nhân. Tại sao có nhiều cách để sống mà lại có những kẻ bán rẻ nhân cách, bán rẻ danh dự bản thân để đi theo con đường ngược lại với cả dân tộc, đi nói xấu, xuyên tạc luận điệu về chính quê hương mình. Thật đáng xấu hổ, đã thế lại còn bày đặt là đại diện cho xã hội như kiểu Nhóm 72, Nhóm công dân tự do…, bản chất của các nhóm này thì không nói ai cũng biết tính phản động của chúng, nói thế chứ nếu chỉ có mấy nhà “rân chủ” này mà dám lớn tiếng đại diện cho cả một đất nước hàng chục triệu dân sao? Hay ở đây xuất hiện cái lợi ích nhóm, lợi ích của những kẻ nhận đô la để đi kêu ca, kể lể, tuyên truyền nói xấu chính nơi mà họ được sinh ra và lớn lên.
        “Ngày 23 tháng 9 một tuyên bố khác xuất hiện hầu như trên tất cả các trang mạng nổi tiếng và có nhiều người truy cập nhất hiện nay. Hơn một trăm nhân sĩ, trí thức trong và ngoài nước trong đó rất nhiều người đã từng ký tên trước đây trong kiến nghị 72 một lần nữa ký tên vào bản tuyên bố này cho biết sẽ thành lập công khai một diễn đàn nhằm trao đổi, nhận định, phản biện tất cả những gì có liên quan đến các vấn đề bức thiết của quốc gia dân tộc mà trước mắt là dự thảo sửa đổi Hiến pháp 92. Diễn đàn này mang tên Diễn đàn Xã hội Dân sự.” . Sự nổi tiếng không biết đến đâu nhưng chắc chắn 1 điều rằng chỉ có những nhà “rân chủ” này tự biết và tự tuyên truyền với nhau chứ thực sự thì có trang mạng chính thống nào nói đến diễn đàn của các ông “rân chủ” đâu, kiểu như “ếch ngồi đáy giếng”, không biết mình đang ở đâu mà dám hùng hồn tuyên bố cho lợi ích quốc gia, dân tộc, “cống rãnh mà so với biển khơi”, nếu thật sự vì quốc gia dân tộc thì hẳn các nhà “rân chủ” này không suốt ngày đi hô hào, tuyên truyền những luận điệu xuyên tạc về chính dân tộc mình như vậy.

Các đối tượng phản động luôn lợi dụng Internet để làm nơi tuyên truyền, xuyên tạc, chống đối lại Đảng và Nhà nước. 
           Diễn đàn này là lời khẳng định. Nội dung của nó không phải là một kiến nghị mà là một khẳng định lập trường của một lớp sĩ phu của thời nay bởi vì nay là lúc kinh tế đang khủng hoảng trầm trọng, chính trị bế tắc cho nên chúng tôi thấy có trách nhiệm trước lịch sử trước dân tộc
            - Luật sư Trần Quốc Thuận 
Tôi ký vì thấy mục đích của diễn đàn nó hay. Mục đích của nó là tập hợp nhiều tiếng nói ở nhiều góc độ khác nhau trong và ngoài nước và đặc biệt là trí thức có kiến thức sâu góp phần tìm ra giải pháp để chuyển đổi một chế độ toàn trị sang dân chủ một cách hòa bình.

          Các vị tự nhận là những nhà “ trí thức có kiến thức sâu”, “tầng lớp sĩ phu” nhưng xin hỏi các vị đã làm gì được cho dân tộc mà dám nói là có “trách nhiệm với dân tộc” ngoài việc là chống đối lại Đảng, Nhà nước, adua theo bọn cơ hội, tay sai cho các thế lực phản động. Thiết nghĩ, thay vì suốt ngày kêu ca, hô hào một cách vô nghĩa, tuyên bố này tuyên bố nọ thì các vị nên nghĩ lại chính bản thân mình khi mà nhận thức còn sai lầm, chưa đúng đắn thì không nên thùng rỗng kêu to mà nói này nọ về quê hương mình nữa.
V.N.T
          Đã là một người con của đất nước Việt Nam hẳn ai cũng biết và vô cùng tự hào về Chủ tịch Hồ Chí Minh – người con vĩ đại của dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới mà chúng ta vẫn hay gọi bằng một cái tên đầy sự kính trọng, thân thương mà gần gũi – Bác Hồ. Cho dù giờ đây, Bác đã đi xa, đi về với cụ Các Mác, cụ Lê – nin, nhưng trong tâm thức mỗi người dân Việt Nam thì Bác luôn sống mãi, hình ảnh của Bác còn mãi với dân tộc. Qua những lời kể của bà, của mẹ, của những bậc đi trước và của cả lịch sự dân tộc Việt Nam, ta hiểu được rằng: Nếu không có Bác thì sẽ không có một dân tộc Việt Nam độc lập, hạnh phúc,không có một đất nước Việt Nam đang từng bước đi lên và hội nhập với thế giới như ngày hôm nay!
Công lao của Bác đối với dân tộc, đất nước Việt Nam chúng ta không có gì có thể so sánh được.
“Đố ai đếm được lá rừng
 Đố ai đếm được mấy từng trời cao
 Đố ai đếm được vì sao
 Đố ai đếm được công lao Bác Hồ
 Bác Hồ là vị cha chung
                                                                                Là sao Bắc Đẩu, là vầng Thái Dương”
          Đây là một trong muôn vàn bài ca dao quen thuộc, nằm lòng của bất kì người Việt Nam nào, từ người già đến trẻ nhỏ, từ phụ nữ đến đàn ông,…khi nói về Bác. Bài thơ tuy ngắn gọn nhưng qua đó ta mới thấy được công lao của Bác to lớn như thế nào? Làm sao mà đếm hết được lá rừng, làm sao đếm hết được tầng trời cao, làm sao mà có thể đếm hết được vì sao trên trời, Công lao của Bác đối với dân tộc Việt Nam cũng như thế đó! Không bao giờ đong đếm được. Có vị lãnh tụ của đất nước nào trên thế giới được người dân thân thương, yêu mến gọi bằng Bác, bằng Cha không? Chắc có lẽ là không có ai cả, vì chẳng có vị lãnh tụ nào giữa muôn vàn bộn bề của việc nước lại vẫn ân cần chăm lo, quan tâm cho đời sống hàng ngày của mọi người dân. Người như ánh mặt trời, chòm sao Bắc Đẩu chỉ đường, dẫn lối cho dân tộc Việt Nam từng bước thoát khỏi cảnh nô lệ tối tăm để làm chủ đất nước của mình. Không chỉ yêu thương nhân dân mình, đối với kẻ thù của mình, Bác cũng đối xử rất nhân ái, bao dung.
Khi Bác ở chiến khu Việt Bắc có một nhà báo Pháp đã yêu cầu đựơc gặp Bác. Người này vốn chẳng thích gì Bác và tìm đến với ý đồ xấu là tìm mọi điểm sơ suất của Bác trong cuộc nói chuyện để viết bài báo bêu xấu.Nhưng thật bất ngờ khi Bác vừa gặp nhà báo này Bác đẫ hỏi một câu rất chân tình như người thân quen:
_Chú đã có vợ con chưa?
Nhà báo này thầm thắc mắc khôn hiểu Bác hỏi vậy là có ý đồ gì, Bác lần đầu tiên gặp mình cơ mà chứ có quen biết gì đâu... nhưng vẫn trả lời thật :
_ Tôi có một người vợ và đang chuẩn bị sinh.
Nghe nhà báo Pháp nói vậy Bác vội quay sang đồng chí Võ Nguyên Giáp dặn dò:
_Đồng chí cố gắng sắp xếp công việc thật nhanh chóng để chú ấy còn về với vợ.Khi người vợ sinh rất cần có người chồng bên cạnh
Khi nghe Bác nói như vậy thì người nhà báo này chẳng nói câu nào nữa và xin phép ra về.Nhà báo thật sự không thể ngờ một vị Chủ tịch nước lại gần gũi đến vậy, ngay đến với người mới gặp lần đầu và còn là người Pháp nữa.
Bài thơ và câu chuyện trên chỉ là một trong muôn vàn bài thơ, câu chuyện kể về Bác mà mỗi người con dân Việt Nam đã từng được nghe qua. Và dù là câu nào thì trong lòng cũng không khỏi bồi hồi xúc động và càng thêm phần cảm phục kính yêu Người nhiều thêm.
          Ấy vậy mà giờ đây, có lắm kẻ lợi dụng thời đại thông tin để rêu rao những bài sai sự thật về Bác nhằm bôi nhọ danh dự nhân phẩm của Người. Không những chúng bóp méo thông tin mà còn chỉnh sửa hình ảnh của Bác làm cho những người con dân Việt Nam như tôi khi nhìn vào thật không thể chấp nhận được. Có thể nói rằng những kẻ làm ra những bài như vậy có thể chia ra thành những dạng như sau: Dạng thứ nhất là những kẻ bất mãn, chống phá Nhà nước ta, chúng lợi dụng internet để viết những bài sai sự thật, làm xấu, hạ thấp hình ảnh của Bác trong con mắt của những người chưa biết đến Việt Nam. Thật ra, đây là những kẻ “thua cuộc” và chúng cũng không biết phải làm gì để hạ gục Nhà nước chúng ta ngoài những trò hèn như vậy, nhưng chúng càng làm vậy thì chỉ làm cho sự căm ghét của người dân Việt Nam đối với chúng ngày càng nhiều hơn mà thôi và mục đích của chúng sẽ chẳng bao giờ thực hiện được cả. Dạng thứ hai, là những kể thiếu hiểu biết về thông tin chính thống, nguồn tin của chúng chỉ là những thông tin rác trên mạng được chúng cóp nhặt từ những kẻ ở dạng thứ nhất rồi thêm bớt, giật tít cho thêm phần hấp dẫn người đọc. Đây là những kẻ có thể nói là có tài năng nhưng không chân chính, tại vì chúng không biết dùng tài năng của mình phục vụ người dân nhân loại nhìn ra đâu là đúng, đâu là sai mà chỉ dùng chúng để đổi lấy những đồng tiền bẩn thỉu, những lợi ích hèn mọn của bản thân mà thôi. Thế mà chúng dám tự nhận mình là những chiến sỹ thông tin, là người con yêu nước, vì hạnh phúc của người dân . Không hiểu chúng dựa vào đâu mà lại tự cho mình cái danh như vậy? Hay chúng không hiểu được ý nghĩa của những từ đó?
              Người ta thường nói, đừng nên nghe và tranh cãi với những kẻ thiếu hiểu biết, vì sự thật thì mãi mãi là sự thật mà thôi. Giống như Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam, công lao của Người không gì có thể so sánh được và hình ảnh của Người luôn là đẹp nhất trong tim mỗi người dân Việt Nam. Chúng tôi nguyện đem tất cả tinh thần và sức lực của mình để bảo vệ hình ảnh của Bác trước những kẻ hèn hạ dám làm bẩn hình ảnh của Người!
“Tháp Mười đẹp nhất bông sen
Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ”
 A.C


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"