Ai đã từng động vào người con này
        Bất cứ chúng ta chắc hẳn ai cũng biết đến những con sâu, con bọ…Đó là những con sinh vật sống nhờ đục phá, bụ bám vào các cơ thể, thực thể khác để phá phách, sinh tồn. Tuy nhiên, có một loại sinh vật xuất hiện trong lĩnh vực chính trị hiện đại ngày nay, chúng là những loài vật chống phá quyết liệt thậm chí còn manh động, liều lĩnh đó chính là những con “sâu bọ chính trị”.
Kể từ khi mở cửa đến nay, Đảng và Nhà nước ta thực hiện chính sách tăng cường phát triển đất nước theo hướng Công nghiệp hóa – hiện đại hóa, thực hiện hội nhập quốc tế một cách sâu rộng. Đất nước ta đã thu được nhiều thành tưu to lớn, đó là sự chuyển biến tích cực rõ nét trong xã hội Việt Nam ngày nay về mọi mặt,…Đặc biệt, cùng với sự chuyển biến tích cực về kinh tế, văn hóa, xã hội… Đảng và Nhà Nước cũng rất quan tâm, định hướng, thúc đẩy các chính sách về quyền con người, mà được cụ thể hóa qua hoạt động thiết thực, thể hiện sự tôn trọng, bảo vệ, thúc đẩy quyền con người, như bảo đảm quyền: tự do ngôn luận, tự do báo chí, tự do thông tin, tự do tôn giáo, tín ngưỡng, bảo đảm an sinh xã hội, chăm sóc y tế, xóa đói, giảm nghèo, giáo dục, quyền của các nhóm yếu thế và dễ bị tổn thương… 
Những sự quan tâm, chỉ đạo đúng hướng đã góp phần thúc đẩy sự phát triển mọi mặt của đời sống kinh tế xã hội. Tạo bước chuyển mình và được toàn thể dân tộc và cộng đồng quốc tế ghi nhận khi thế và lực của Việt Nam trên trưởng quốc tế ngày càng được nâng cao lên tầm cao mới. Việc Việt Nam chúng ta đảm nhiệm xuất sắc vai trò là Thành viên không thường trực hội đồng liên hiệp quốc, Chủ tịch Hội đồng ASEAN hay mới đây nhất, đó là Việt Nam chúng ta được bầu vào Ủy viên của Hội đồng nhân quyền quốc tế, …đã chứng minh cho điều đó.
Tuy nhiên, thật trớ triêu, có một số kẻ “sâu bọ”  đã quay lưng với sự thật đó, bằng các thủ đoạn bất lương, họ sử dụng nhân quyền làm công cụ để vu cáo, xuyên tạc chính sách của Ðảng, Nhà nước Việt Nam. Họ cho rằng chúng ta đã bịt mắt cộng đồng quốc tế để có được những vị trí đó. Họ chứng tỏ khả năng “mù chính trị”, “mù nhận thức” của mình bằng cách phủ nhận mọi thành quả của công cuộc xây dựng và phát triển đất nước của chúng ta. Họ cố gán ghép “đa nguyên, đa đảng” với nhân quyền. Họ yêu cầu chống tham nhũng, nhưng khi Nhà nước triển khai các biện pháp chống tham nhũng thì họ xuyên tạc thành… “phe phái thanh toán nhau”! Họ la lối ở Việt Nam “không có tự do ngôn luận”, nhưng hàng ngày họ vẫn lên internet lấy các thông tin chống tiêu cực, các bất cập tồn tại trong xã hội, được các cơ quan báo chí, truyền thông đại chúng của Đảng và nhà nước đăng tải, song thay vì những cổ vũ cho sự thẳng thắng nhìn nhận vấn đề có trách nhiệm của chính quyền thì chúng lại phun vào đó những lời lẽ với thái độ hằn học xúc xiểm, nhằm vu cáo đổ lỗi cho chế độ, cho cộng sản..
Thủ đoạn hơn, bĩ ổi hơn, thâm độc hơn đó là những kẻ “phản bội”, những kẻ từng một thời cùng chung “chiến tuyến”….Thủ đoạn mà chúng ta có thể dễ dàng nhận thấy, đó là việc chúng thường khai thác tối đa vào các vấn đề nhạy cảm, liên quan đến cái yếu điểm dễ bị tổn thương nhất của con người đó là “lương tâm”, là “lòng từ bi, sự thánh thiện”…Đề tài chúng thường khai thác đó là, bằng cách đăng tải các bài đăng về những hoàn cảnh, nhưng số phận óe le, những oan khúc trong xã hội, những thân phận khốn khó…và phun vào đó những lời lẻ cay độc, hằn học, của kẻ tiện nhân,…rồi giở giọng “đạo đức giả” theo kiểu “mèo khóc chuột” để lôi kéo mọi người hùa theo với mình bằng cái "nhân tâm giả tạo", để đánh bóng tên tuổi mình, và không thể không nghĩ đó là ý đồ chụp mũ tố cáo cho chế độ. 
Những con người đạo đức giả như Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Hải, Bùi Tín, Đinh Nhật Uy, Nguyễn Phương Uyên….và nhiều con “rận chủ” khác tìm mọi sơ hở, kẽ hở của pháp luật, các mặt trái của quá trình xây dựng và phát triển đất nước để chống phá chúng ta. Không biết, khi những kẻ ngụy quân tử này đưa ra các luận điệu này chúng đã xem lại nhận thức “nông cạn “ của chúng hay chưa.
Mặc dù, đất nước ta vẫn còn những sơ hở, thiếu sót như những vụ nóng bỏng trong thời gian gần đây. Nhưng thử hỏi, có xã hội nào không có sơ hở, thiếu sót. Ngay cả cái xã hội nước Mỹ mà những con “rận chủ” hết sức tôn sùng thì cũng đầy rẫy những vấn đề xã hội, oan trái.
   Bộ mặt thật của chúng đã được chúng ta thấy rõ như nhận tiền để chống phá, nhận thức nông cạn….Nhưng đến khi nào lợi ích của chúng vẫn còn thì hoạt động chống phá vẫn còn. Và toàn thể thành viên trong xã hội, những người yêu nước chân chính cần thải loại, đấu tranh trực diện với chúng để làm thất bại âm mưu và ý đồ của chúng. Thực hiện thắng lợi nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam Xã hội chủ nghĩa.
A.C
Ngay từ rất sớm, thuật ngữ chính trị đã xuất hiện và đến nay, đây được coi là vấn đề có tính nóng bỏng, thường trực nhất đối với nhân loại, với từng quốc gia, dân tộc.
          Chúng ta có thể hiểu: Chính trị là tất cả các hoạt động, những vấn đề gắn với quan hệ giai cấp, dân tộc và quốc gia và các nhóm xã hội xoay quanh một vấn đề trung tâm đó là vấn đề giành giữ và sử dụng quyền lực là nước.


Hiện nay, trên thế giới đã hình thành bốn cách hiểu khác nhau về chính trị đó là: Nghệ thuật của phép cai trị; Những công việc của chung; Sự thỏa hiệp và đồng thuận; Quyền lực và cách phân phối tài nguyên hay lợi ích.
Chính trị theo nghĩa rộng hơn đó là các hoạt động của con người nhằm làm ra, gìn giữ và điều chỉnh những luật lệ chung mà những luật lệ này tác động trực tiếp lên cuộc sống của những người làm ra, gìn giữ và điều chỉnh những luật lệ chung đó.
Vậy chính trị có “biên giới” hay không, giới hạn của một nền chính trị ở đâu, đây là vấn đề xưa nay được bàn luận rất nhiều tuy nhiên tùy quan điểm của từng nước mà vấn đề này được xem xét, nhìn nhận những cách khác nhau.
Nhìn lại lịch sử thế giới, kể từ khi phân chia giai cấp, hình thành Nhà nước, vấn đề “biên giới chính chị” gắn liền với biên giới quốc gia. Các quốc gia trên thế giới tìm cách bảo vệ biên giới quốc gia để bảo vệ nền chính trị của mình. Đồng thời các nước mạnh tìm cách xâm chiếm các nước khác để mở rộng nền chính trị của mình. Lịch sử thế giới còn ghi lại được những trang sử thảm khốc của các cuộc chiến tranh chinh phục thế giới như: Cuộc chiến của Thành Cát Tư Hãn, Chiến tranh xâm lược các nước Châu Âu của Napoleong, hay các cuộc Đại chiến thế giới thứ nhất và thứ hai…Mục đích của các cuộc chiến tranh này chính là để mở rộng nền chính trị.
Tuy nhiên, ngày nay, cùng với xu thế hội nhập quốc tế sâu rộng, các quốc gia trên thế giới tăng cường hợp tác về mọi mặt trong đó có chính trị thì vấn đề biên giới chính trị không còn bó hẹp trong một quốc gia, một dân tộc nữa mà có phạm vi ảnh hưởng trên toàn thế giới. Bằng chứng là các nước lớn, đứng đầu là Mỹ và các nước Phương Tây liên tục có các hành vi can thiệp và các nước Trung Đông và Bắc Phi…để gây tầm ảnh hưởng lên các nước này, mở rộng  “biên giới chính trị” Mỹ và các nước Phương Tây nhằm mục vụ cho lợi ích của họ. Thậm chí, Mỹ và các nước Phương Tây còn châm ngòi cho các cuộc chiến tranh đẫm máu như: Chiến tranh Irac, Libi….
Vậy một quốc gia có thể can thiệp vào công việc nội bộ, nền chính trị của một nước. Trong bản Tuyên ngôn độc lập nước Mỹ năm 1776 của nước Mỹ chỉ rõ: “Tất cả mọi người sinh ra có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được, trong những quyền ấy, có quyền được sống quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc”. Hay trong Nghị quyết Liên hợp quốc cũng chỉ rõ: Các quốc gia trên thế giới đều có quyền tự quyết, không được quốc gia nào can thiệp, cản trở quyền tự quyết được. Điều đó cũng có nghĩa là, tất cả các dân tộc, quốc gia trên thế giới đều có quyền độc lập về chính trị, và lựa chọn con đường đi cho riêng mình, không một quốc gia, dân tộc nào có quyền áp đặt lên quyền tối cao đó.
Nhìn nhận vấn đề này ở Việt Nam, lịch sử dân tộc ta đã chứng kiến rất nhiều sự can thiệp của các thế lực bên ngoài nhưng tất cả chúng đều thất bại. Đó là lịch sử hơn 1000 năm Bắc thuộc và các thời kỳ chống giặc phương Bắc ngoại xâm sau này nhưng chúng không thể đồng hóa, chinh phục được dân tộc ta, bị dân tộc ta đánh cho tơi tả. Rồi đến thời kỳ Thực dân Pháp xâm lược, gần 80 năm đô hộ, chưa bao giờ chúng chịu được một ngày không có đấu tranh đòi độc lập tự do của dân tộc và cuối cùng chúng đã thất bại. Đến thời kỳ Mỹ nhảy vào Miền Nam Việt Nam, chúng định áp đặt nền chính trị của chúng, ngăn chặn chủ nghĩa Cộng sản nhưng cuối cùng chúng cũng thất bại nặng nề.
Ngày nay, trong khi Đảng, Nhà nước và nhân dân ta lựa chọn chọn con đường xây dựng và phát triển đất nước định hướng XHCN thì một số quốc gia đang muốn thay đổi thể chế chính trị của chúng ta, vu khống chúng ta, tìm cách gây ảnh hưởng chính trị vào đất nước chúng ta vì lợi ích của họ. Nguy hiểm hơn, còn có một số con “sâu bọ”, “rận chủ” ở nước ngoài tiếp tay, cổ vũ, hoạt động chống phá quyết liệt phục vụ cho các mưu đồ này. Những cái tên như: Bùi Tín, Hoàng Minh Chính, Lê Quốc Quân, Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Văn Hải…và nhiều con “ rận chủ” khác nữa đang ngày đêm nói xấu Đảng, Nhà nước và nhân dân, cổ vũ văn hóa Mỹ, văn hóa phương Tây. Chúng chẳng khác gì những kẻ rước giặc về cho đất nước, chúng trở thành những tay sai đắc lực, chúng chẳng khác gì những Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Cẩn, Nguyễn Văn Thiệu…thời kỳ trước đây.
Dân tộc Việt Nam có quyền được độc lập, tự do, không một quốc gia, cá nhân nào có thể cướp đi quyền thiêng liêng, bất khả xâm phạm đó. Và bánh xe lịch sử sẽ nghiền nát những kẻ chống đối, đi ngược lại ý chí, nguyện vọng của dân tộc trên con đường xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam Xã hội chủ nghĩa.

A.C
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"