Phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt Nam"-sự ảo tưởng chính trị? Đó là sự thật 100%. Có thể do quá ngán ngẩm với những thất bại trong thời gian vừa qua nên các nhà đấu tranh “dân chủ” đã cùng tụ họp với nhau để bàn luận về “Tương lai nào cho phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt nam?. Cuộc thảo luận sôi nổi này đã thu hút khá đông đảo các nhà “rận chủ” cộn cán cả ở trong và ngoài nước tham gia, như: Vũ Đức Khanh, Nguyễn Quang Duy, Nguyễn Văn Đài, Lê Thăng Long, Hoàng Duy Hùng… Qua đó họ đã đưa ra được những cái nhìn về thời cuộc, nghĩ về khả năng, ưu nhược điểm của phong trào đấu tranh cho “tự do, dân chủ” ở Việt Nam.
Giá mà các nhà "rân chủ" biết làm những việc này!!!
Các nhà “rận chủ” đều nhận định rằng phong trào đấu tranh cho “tự do, dân chủ” ở Việt Nam đã có từ lâu nhưng đến nay vì nhiều nguyên nhân khác nhau mà phong trào này chưa đạt được những kết quả như mong muốn. Nhưng không phải vì thế mà phong trào này đi đến thất bại thực sự vì theo các nhà “rận chủ”: “phong trào tự do, dân chủ của Việt nam hôm nay đã đạt được một đỉnh mới, đó là đã thức tỉnh được ngày càng nhiều người dân quan tâm đến tình hình của đất nước hơn”. Và đặc biệt phong trào đấu tranh này đang được diễn ra trong thời điểm “Tình hình chính trị thế giới, khu vực và trong nước đang vô cùng thuận lợi cho cuộc cách mạng tự do, dân chủ cho Việt Nam”. Qua những lời nhận định trên, chúng ta có thể thấy sự ấu trĩ trong nhận thức về chính trị của các nhà học giả tự nhận là đấu tranh cho “tự do, dân chủ” ở Việt Nam. Có lẽ điều kiện thuận lợi mà các nhà “rận chủ” muốn nhắc đến ở đây là tình hình bất ổn ở Trung Đông và Bắc Phi, hay các vụ khủng bố vẫn thường xuyên xảy ra ở một số điểm nóng trên Thế giới… Nhưng đây có phải điều kiện thực sự thuận lợi hay không khi mà tình hình chính trị ở Việt Nam vẫn đang rất ổn định, nhân dân ta tuyệt đối tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng và sự quản lý của Nhà nước cho sự nghiệp CNH-HĐH, hội nhập quốc tế nay đã đạt được những thành tựu to lớn.
Như chúng ta đã biết, cái tài “vơ đũa cả nắm” của các nhà “rận chủ” có lẽ là không ai bằng. Họ cho rằng qua ảnh hưởng của phong trào đấu tranh cho “tự do, dân chủ” ở Việt Nam mà đã “thức tỉnh” ngày càng nhiều người dân tham gia, đặc biệt là thế hệ trẻ. Đây đúng là một sự ngộ nhận trơ trẽn, cái lực lượng tham gia phong trào mà họ cho rằng ngày càng đông đảo ấy thực ra chỉ là một đám người sức tàn lực kiệt vì một số nguyên nhân (như: bị kích động, xúi giục, bất mãn, tư lợi cá nhân, hận thù giai cấp…) mà sinh ra chống đối Nhà nước. Nhưng những con người này giờ đây cũng đang phải trả giá cho những hành vi vi phạm pháp luật trong trại cải tạo (như: Lê Quốc Quân, Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Văn Hải…). Còn “thế hệ trẻ Việt Nam được trang bị lý luận vững chắc hơn, không mơ hồ, không vô cảm để đấu tranh cho cái Chân, Thiện, Mỹ, cái tốt đẹp của con người, xã hội và cộng đồng nhân loại” suy cho cùng cũng chỉ là những gương mặt như: Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, Đinh Nhật Uy, khi mà các em đã bị các đối tượng phản động trong và ngoài nước xúi giục, kích động mà có những hành động mù quáng, ngu ngốc, vi phạm pháp luật chứ chẳng phải là vì những “giác ngộ” chính trị kia.
Các nhà “rận chủ” thừa nhận một thực tế rằng: “không có một tổ chức nào có đủ thực lực để đơn phương đối đầu với đảng CSVN”. Theo đó, việc cấp bách hiện nay mà theo họ cần làm đó là phải thành lập một Liên minh chính trị Việt Nam. Họ tin tưởng rằng: “Liên minh này sẽ tập hợp tất cả mọi người yêu nước Việt Nam trong và ngoài nước không phân biệt tư tưởng, chính kiến, tôn giáo, quá khứ, địa vị xã hội, già trẻ hoặc nam nữ miễn sao họ chấp nhận chung sức phấn đấu vì tương lai một nước Việt Nam tự do, dân chủ, nhân bản, tiến bộ và phồn vinh”. Còn về đường lối và phương thức đấu tranh theo họ thì phải làm tốt các điểm mấu chốt đó là các tổ chức cần hỗ trợ, tôn trọng lẫn nhau và nhanh chóng tiến đến thành lập Liên minh dân tộc. Có thế thấy, các tổ chức tiêu biểu cho nhận định trên như khối 8406, Việt Tân,.. đang phải từng ngày sống nhờ vào những đồng tiền mà các thế lực thù địch nước ngoài bố thí cho. Trong khi những con người của tổ chức này đều đã quay lưng với sự nghiệp cách mạng chung của đất nước, mắc nợ với nhân dân. Tất cả đã khiến họ phải từ bỏ quê hương, rồi phải phải sống chui sống lủi ở nước ngoài. Không những thế họ vẫn tin tưởng rằng vào tương lai không xa các tổ chức này sẽ đoàn kết, giúp đỡ lẫn nhau vì “lý tưởng” cao nhất đó là đem lại cho “tự do, dân chủ” ở Việt Nam. Có lẽ đây lại một sự ảo tưởng, viễn vông lớn nữa của các nhà “rận chủ” khi mà các tổ chức như Việt Tân, khối 8406…trong quá khứ cũng như hiện tại vẫn luôn tồn tại những mâu thuẫn về quyền lợi. Các tổ chức này sẵn sàng đấu đá lẫn nhau một khi quyền lợi riêng của mình bị ảnh hưởng ngay cả giữa các thành viên trong nội bộ tổ chức cũng như giữa tổ chức này với tổ chức kia. Vậy, các tổ chức trên có đủ tư cách và uy tín để tuyên truyền, tập hợp tất cả các tầng lớp nhân dân đứng lên đấu tranh cho “tự do, dân chủ” ở Việt Nam hay không? Và câu trả lời là không, chắc sẽ giúp cho các nhà “rận chủ” thôi ảo tưởng và quay trở về với thực tại.
Đôi lời nhắn nhủ tới những con người lầm lỗi như: Vũ Đức Khanh, Nguyễn Quang Duy, Nguyễn Văn Đài, Lê Thăng Long, Hoàng Duy Hùng…hay thôi ảo tưởng cho cái gọi gọi là “Tương lai nào cho phong trào đấu tranh dân chủ ở Việt Nam. Sự ngộ nhận chính trị sai lầm sẽ mãi chỉ là sự viễn vông, không có căn cứ và kết quả gì. Qua đây mong các nhà “rận chủ” đủ tỉnh táo để quay trở về với thực tiễn, đủ nhận thức để từ bỏ các các hoạt động vi phạm pháp luật. Hãy tự vấn lương tâm mình đã làm được gì cho quê hương đất nước trước khi gào thét trong sự đau đớn!
Nam Hoàng
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"