Trong thời gian gần đây trên mạng tràn lan các bài viết nói về xã hội dân sự. Các bài viết này do những người mang tư tưởng tự do dân chủ phương Tây, những người muốn thoát ly khỏi sự lãnh đạo của Đảng tán phát nhằm tung hỏa mù về khái niệm còn mới mẻ này.
      Chúng ta biết rằng cái gọi là học thuyết hay những nghiên cứu về “xã hội dân sự” đã có từ lâu, từ thế kỷ 16. Tuy nhiên sự xuất hiện của nó vẫn chỉ mang tính nghiên cứu của các nhà bác học, những nhà triết học…Sự áp dụng nó vào thực tế vẫn còn là điều xa lạ, chưa có một mô hình nào thành công cụ thể. Ngay cả bản chất của khái niệm xã hội dân sự cũng chưa được thống nhất giữa các triết gia như  Hegel, Marx, Gramsci, Diamond, v.v. Khái niệm xã hội dân sự hiện nay vẫn được định nghĩa như sau:
“Xã hội dân sự đề cập tới một mảng các hoạt động tập thể tự nguyện xung quanh các giá trị, mục tiêu, ý thích chung. Về lý thuyết, các hình thái tổ chức xã hội dân sự khác biệt hẳn với các hình thái tổ chức nhà nước, gia đình và thị trường”.
(Trích định nghĩa của trường Đại học kinh tế London)
Vậy xét trên khía cạnh mổ xẻ định nghĩa thì bản chất của xã hội dân sự còn mập mờ, chưa được sáng tỏ như những khái niệm về thế giới, các học thuyết về xã hội khác đã biết. Chính sự mập mờ, sự khó hiểu đó nên “xã hội dân sự” đang được các phần tử chống đối lại Đảng, Nhà nước lợi dụng nó như là một con át để đạt được mục đích xấu xa của chúng. Nếu như diễn giải của một số nhà khoa học cho rằng “Xã hội dân sự” bao gồm một sự đa dạng về phạm vi hoạt động, các thành viên tham gia và các hình thái tổ chức, khác nhau về mức độ nghi lễ, tự do và quyền lực. Xã hội dân sự thường được hình thành dưới dạng các tổ chức như các hội từ thiện, các hiệp hội, các công đoàn, các nhóm tương trợ, các phòng trào xã hội, các hiệp hội kinh doanh, các liên minh, và các đoàn luật sư…
Xét trên sự diễn giải đó chúng ta thấy có những nội dung hàm chứa sự tự do về hình thái tổ chức, tự do về quyền lực, tự do, tự nguyện không có chuẩn mực thậm chí kể cả vô tổ chức. Nếu một xã hội dân sự hoạt động đúng chuẩn mực xã hội, đem lại sự  công bằng, dân chủ như lý thuyết thì thực sự tốt. Nhưng chúng ta hiểu rằng xã hội đa dạng về thành phần, đa dạng về giai cấp cũng đi liền với đa dạng về lợi ích. Một xã hội dựa trên sự tự nguyện, sự tự do liệu có thể tự điều chỉnh được hay không? Sự công bằng, dân chủ sẽ khó đạt được nếu như thiếu đi sự điều chỉnh tối thiểu của một Nhà nước.
Trong thực tế về cái gọi là phát triển xã hội dân sự ở Việt Nam do các nhà dân chủ nửa mùa phát động trong thời gian qua chẳng đi tới đâu cả. Có máu mặt nhất trong đám trong cái gọi là Ban trị sự phát triển “Diễn đàn xã hội dân sự” trong thời gian qua là những vị như Nguyễn Quang A, Tương Lai, Phạm Chí Dũng…phát triển xã hội đâu chẳng có chỉ toàn thấy chém gió chính trị, nói xấu Đảng, Nhà nước, xuyên tạc lịch sử, bôi nhọ lãnh đạo….Các “nhà dân chủ” đang lấy “xã hội dân sự” ra như là một miếng mồi để câu cơm hơn là một mục tiêu để họ  hoạt động để cống hiến cho đất nước. Thời gian gần đây những kẻ tiếm danh “dân chủ” đã liên tục thành lập các hội nhóm như Mạng Lưới Blogger Việt Nam, Nhóm No-U Sài Gòn - Hà Nội, Hội Phụ nữ Nhân quyền, Hội Anh em Dân chủ, PT Con Đường Việt Nam, Diễn Đàn Xã Hội Dân Sự... Cái lý do mà họ đưa ra để biện giải cho sự thành lập một cách rầm rộ những hội nhóm bất hợp pháp này đó là những hội nhóm này ra đời sẽ là những nòng cốt làm trục, các yếu tố cấu thành nên xã hội dân sự Việt Nam.
Sự biện giải cho sự thành lập và hoạt động vô tổ chức vi phạm pháp luật của những hội nhóm vừa nêu trên của các vị dân chủ đó là họ hoạt động vì một Việt Nam tiến bộ, dân chủ, nhân quyền. Thậm chí còn có vị ngẫu hứng lên cho rằng “xã hội dân sự” là liều thuốc giải cho Việt Nam…Nhưng trước hết, khi họ thành lập những hội nhóm trên nằm ngoài sự quản lý của Nhà nước đã là vi phạm pháp luật. Họ thành lập những tổ chức trên đều mang màu sắc của tư tưởng chống đối, thoát ly  khỏi sự lãnh đạo của Đảng và sự quản lý của Nhà nước. Những hội nhóm có tên khác nhau nhưng số lượng thành viên điểm mặt trước sau cũng chỉ có các vị đã rắn mặt chống chính quyền từ xưa đến nay như Quang A, Xuân Diện, Bùi Hằng, Trần Nga…Vậy nên suy cho cùng “Xã hội dân sự” không hơn không kém là miếng đất màu mỡ mà giới “dân chủ” Việt Nam đang cố công đào bới để kiếm đô la từ quan thầy.

A.C
Thượng đế rất công bằng khi ban phát cho tất cả mọi người trên trái đất này một thứ như nhau đó là: thời gian. Tất cả mọi người đều có 24h/1 ngày, 168h/1 tuần và 8760h/1 năm. Nhưng chúng ta phải nhìn nhận một sự thật rằng không phải ai cũng biêt cách sử dụng thời gian hợp lí và có ích cho xã hội. Hiện tại chưa có một cuốn sách, một đề tài khoa học nào bàn về vấn đề sử dụng thời gian như thế nào là hợp lý, là có ích, mà cách chúng ta sử dụng thời gian đều phụ thuộc vào mục đích sống, mụch đích phát triển của mỗi người.
Những người làm việc trong Hệ thống chính trị của nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam từ trung ương đến địa phương  luôn tâm niệm một mục đích: “ Làm sao cho “dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ văn minh”. Chính vì vậy, thời gian họ sử dụng chủ yếu là phục vụ cho dân, cho nước, họ phải hy sinh những mong muốn cá nhân, những nhu cầu nghỉ ngơi, những phút giây bên gia đình, bên bạn bè...để toàn tâm, toàn ý thực hiện mục đích đó.
Bên cạnh đó thật đáng buồn vì vẫn còn những con người lãnh phí thời gian cho những việc làm vô bổ, thậm chí là hại dân, hại nước. Chúng ta có thể dễ dàng kể tên những kẻ như: Nguyễn Phương Uyên; Cù Huy Hà Vũ; Lê Thăng Long; Bùi Tín; Lê Quốc Quân; Nguyễn Văn Lý...và còn nhiều kẻ khác nữa, họ dùng toàn bộ thời gian để chống phá Đảng và nhà nước Việt Nam, họ phản bội trắng trợn và đi ngược lại với lợi ích của quần chúng nhân dân... Để đạt được điều đó họ đã không quên khoác lên vai mình những tấm áo ngụy trang “nhân quyền”, “dân chủ”. Thật đáng xấu hổ và trơ trẽn cho những con người như vậy. Họ luôn vì mục đích thấp kém, tầm thường của bản thân nhưng lại tự ca ngợi hành động của mình là vì mục đích cao đẹp, vì dân, vì nước. Không biết còn ai dám tin những con người mà 24h/ngày chỉ  làm mỗi việc viết bài xuyên tạc chế độ XHCN, phê phán những người đang ngày đêm lao tâm khổ tứ quên ăn, quên ngủ vì dân vì nước. Đúng là những kẻ “ vừa ăn cắp vừa la làng ”.
Đầu năm Quý Ngọ , với bài viết nhỏ này tôi chỉ muốn bàn đến một khía cạnh của cuộc sống là cách sử dụng thời gian như thế nào để có ý nghĩa nhất. Tôi hy vọng rằng tất cả công dân Việt Nam hiện nay dù đang làm gì và giữ cương vị công tác nào hãy luôn giành thời gian cho việc xây dựng nước Việt Nam ngày càng giàu mạnh hơn, to đẹp hơn như mong muốn lúc sinh thời của chủ tịch Hồ Chí Minh./.

A.C
Bắt đầu từ ngày 1/2/2014, Nghị định số 208/2013/NĐ-CP của Chính phủ ký ngày 17/12/2013 quy định về các biện pháp phòng ngừa, ngăn chặn và xử lý hành vi chống người thi hành công vụ sẽ chính thức có hiệu lực. Đây được coi là cơ sở pháp lý để bảo vệ người thi hành công vụ trước những hành vi chống đối ngày càng gia tăng hiện nay. Tuy nhiên, xung quanh Nghị định này cũng có rất nhiều ý kiến trái chiều, gây ra tranh luận trong quần chúng nhân dân.

Theo điều 3 của Nghị định, người thi hành công vụ là: “cán bộ, công chức, viên chức, sĩ quan, hạ sĩ quan, chiến sĩ lực lượng vũ trang nhân dân được cơ quan, tổ chức hoặc cá nhân có thẩm quyền giao thực hiện nhiệm vụ, quyền hạn theo quy định của pháp luật và được pháp luật bảo vệ nhằm phục vụ lợi ích của Nhà nước, nhân dân và xã hội”.
Hành vi chống người thi hành công vụ cần xử lý nghiêm
Điểm đáng chú ý mà mọi người vẫn hay tranh luận ở Nghị định này đó là khoản 5, điều 14 quy định về các biện pháp ngăn chặn hành vi chống người thi hành công vụ. Cụ thể đó là: “Trong trường hợp cần thiết, cấp bách hoặc người có hành vi chống người thi hành công vụ sử dụng vũ khí quân dụng hoặc vũ khí thô sơ tấn công người thi hành công vụ thì tùy theo tính chất, mức độ vi phạm và từng trường hợp cụ thể, người thi hành công vụ được sử dụng vũ lực, công cụ hỗ trợ và các phương tiện, thiết bị kỹ thuật nghiệp vụ hoặc nổ súng để phòng vệ chính đáng, tấn công, khống chế, bắt giữ người có hành vi chống người thi hành công vụ. Việc nổ súng trong khi thi hành nhiệm vụ được thực hiện theo quy định tại Điều 22 Pháp lệnh quản lý, sử dụng vũ khí, vật liệu nổ, công cụ hỗ trợ và các quy định khác của pháp luật có liên quan. Vấn đề mấu chốt ở đây dẫn đến tranh cãi đó là việc người thi hành công vụ được quyền nổ súng trong trường hợp cần thiết, cấp bách. Có 2 ý kiến trái chiều được đưa ra như sau:

-         Một là, việc được phép nổ súng sẽ là biện pháp răn đe mạnh tác động trực tiếp vào tư tưởng của những đối tượng có ý định chống đối người thi hành công vụ, từ đó sẽ giảm các vụ chống người thi hành công vụ xuống. Bởi thực tế hiện nay, việc chống người thi hành công vụ ngày càng nhiều và tính chất, mức độ ngày càng nghiêm trọng hơn. Phổ biến trong các vụ chống người thi hành công vụ hiện tập trung vào lực lượng Cảnh sát giao thông. Không khó để ta đọc được các tin, bài về việc chiến sĩ cảnh sát giao thông bị ô tô đâm hay hất lên nắp ca pô chạy lòng vòng hàng km. Hay những vụ mà các đối tượng cộm cán đầu trọc phóng xe phân khối lớn thách thức lực lượng chức năng, khi bị bắt dừng xe, các đối tượng sẵn sàng rút dao, súng ra chống trả… Từ những vụ chống người thi hành công vụ ấy đã có biết bao chiến sĩ của ta phải nằm xuống, biết bao người vợ mất chồng, con mất cha… Do vậy, quy định này sẽ góp phần làm hạn chế tiến tới làm giảm tình trạng chống người thi hành công vụ.

-         Quan điểm thứ hai, việc cho phép nổ súng sẽ dễ dẫn tới tình trạng lạm quyền, nổ súng bừa bãi gây ra những hậu quả nghiêm trọng. Tuy nhiên, theo quan điểm của cá nhân tác giả, việc này khó xảy ra. Bởi khi thi hành công vụ, không bao giờ có một người thực hiện cả. Bao giờ cũng là một nhóm khoảng từ 2-3 người trở lên. Việc đi nhiều người sẽ tránh được tình trạng dùng việc thi hành công vụ để trả thù cá nhân hay nổ súng bừa bãi. Ngoài ra, Nghị định này cũng quy định hết sức rõ ràng, chặt chẽ nguyên tắc phòng ngừa, ngăn chặn và xử lý hành vi chống người thi hành công vụ cũng như các hành vi bị nghiêm cấm. Cụ thể tại điều 4 của Nghị định quy định nguyên tắc “lấy phòng ngừa là chính”, hay “thận trọng, linh hoạt trong ngăn chặn, xử lý hành vi chống người thi hành công vụ”, “hạn chế đến mức thấp nhất thiệt hại về tính mạng, sức khỏe, danh dự, nhân phẩm và tài sản do hành vi chống người thi hành công vụ gây ra”. Hay tại khoản 1 điều 5 của Nghị định quy định 6 nhóm hành vi bị nghiêm cấm đối với người thi hành công vụ trong đó có các nhóm quan trọng bị cấm như: “xâm phạm tính mạng, sức khỏe, danh dự, nhân phẩm và tài sản của người khác và sự hoạt động bình thường của cơ quan, tổ chức trong khi thi hành công vụ”; “lợi dụng việc thi hành công vụ để giải quyết mâu thuẫn cá nhân hoặc vì mục đích cá nhân khác”. Những quy định chặt chẽ này cho ta thấy những người làm luật cũng đã tính toán rất kỹ những tiêu cực có thể xảy ra trong khi thi hành công vụ nên có các quy định ràng buộc như vậy.

Tuy nhiên, với những người thường xuyên có các hoạt động quá khích như tụ tập gây rối, có các hành vi đập phá, lăng mạ thậm chí tấn công người thi hành công vụ thì họ sẽ rất lo lắng về điều này, họ sẽ có luận điệu xuyên tạc làm mọi người hiểu lầm. Ví dụ như đối tượng Bùi Minh Hằng – người thường xuyên có những hành động gây rối mà trang RFA gọi là “người bất đồng chính kiến” đã có những nhận định về Nghị định này như “Đảng Cộng sản Việt Nam bắt đầu châm ngòi cho bạo lực” hay “Công an Việt Nam ngồi xổm trên luật, họ làm việc hoàn toàn không theo pháp luật”. Điều này thể hiện sự lo lắng của đối tượng Hằng bởi từ ngày 01/2 tới đây, những hành vi quá khích của đối tượng và đồng bọn hoàn toàn có thể bị xử lý từ những biện pháp hành chính cho đến biện pháp sử dụng vũ lực tùy vào mức độ vi phạm của các đối tượng này.

Ngay cả tại một quốc gia mà các đối tượng vẫn hay tung hô như điển hình của sự dân chủ đó là Mỹ, cảnh sát của họ có quyền nổ súng ngay lập tức nếu người vi phạm không chấp hành hiệu lệnh của họ đưa ra hay có các hành vi nghi ngờ sẽ gây nguy hại đến tính mạng của chính người cảnh sát ấy. Thế mới thấy, quy định của ta về sử dụng súng vẫn còn rất chặt chẽ, ngặt nghèo. Trước khi quyết định bắn, ta phải cảnh báo, bắn chỉ thiên trước khi bắn thật. Mỹ họ đâu có nhiều quy trình vậy đâu. Không chấp hành là có quyền bắn, kể cả người vi phạm giao thông, khi yêu cầu xuống xe mà không xuống, họ có quyền bắn. Chúng ta như vậy là rất chặt chẽ và khắt khe rồi. Do đó, tôi tin tưởng rằng việc lạm quyền khó có thể xảy ra.
DƯƠNG GIA HUY
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"