Ngày 13/2/2013 trên trang blog danlambao.com có đăng tải  bức thư của cháu Nguyễn Trung Đức gửi các nhà rận chủ và các nhà yêu nước giả tạo với nội dung kêu cứu cho mẹ là phạm nhân Hồ Thị Bích Khương. Trong bức thư đó, cháu Đức đã trình bày về gia cảnh của mẹ, những vất vả của mẹ khi ở trong tù mà nguyên nhân là do cán bộ quản giáo gây ra. Sự thật như thế nào? Ai là người đứng đằng sau bức thư đó. Để có thể lý giải được những câu hỏi đó phải bắt đầu từ nhân thân của Hồ Thị Bích Khương.
Hồ Thị Bích Khương là ai và vì sao phải chấp hành hình phạt tù ở Trại giam số 5 Công an tỉnh Thanh Hóa. Hồ Thị Bích Khương sinh năm 1967, trú quán tại xã Nam Anh, huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An. Là người nông dân chân lấm tay bùn thị không những không lo lao động sản xuất và nuôi dạy các con ăn học nên người mà liên tiếp thực hiện các hành vi phạm tội. Minh chứng cho điều đó là năm 2005  Hồ Thị Bích Khương bị tòa án nhân dân quận Ba Đình, Hà Nội xử phạt 6 tháng tù về tội “gây rối trật tự công cộng”, tháng 4 năm 2008 Hồ Thị Bích Khương lại bị Tòa án nhân dân huyện Nam Đàn tỉnh Nghệ An tuyên phạt hai năm tù giam về tội “lợi dụng quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước, quyền và lợi ích hợp pháp của tổ chức công dân”, Ngày 29/12/2011, Khương lại bị Tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An tuyên phạt 5 năm tù giam về tội “tuyên truyền chống nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam”. Với Thị, việc ra tù vào tội đã là thói quen và bản chất của thị cũng không thay đổi. Hiện tại chị đang chấp hành hình phạt tù tại trại giam số 5 Công an tỉnh Thanh Hóa nhưng luôn vi phạm kỉ luật của trại, chống đối, liên hệ với các đối tượng ngoài xã hội để mong muốn tranh thủ được các thế lực thù đich nhằm gây sức ép để được trả tự do.
Chính xuất phát từ điều đó nên Hồ Thị Bích Khương luôn bày trò kêu cứu ở trong trại, vu cáo là mình bị đánh đập, đau ốm không được nhân viên y tế chăm sóc, lao động nặng nhọc...Liệu ai có thể tin những điều chị nói khi nhân thân của chính chị đã tạo sự ngờ vực lớn cho dư luận.
Mặt khác, quy định về chế độ giam giữ đã được thể chế hóa trong luật: “Thi hành án hình sự” được Quốc Hội thông qua năm 2010 và có hiệu lực thi hành từ ngày 1/7/2011. Trong đó, chương 3 tại mục 1 và mục 2 từ điều 21 đến điều 49 đã quy định rõ về chế độ chấp hành hình phạt tù như về ăn ở, sinh hoạt, y tế, buồng giam...Vì vậy, không có tình trạng  Hồ Thị Bích Khương bị phạm nhân nữ cùng buồng giam đánh đập, bị thương ở vai nhưng không được nhân viên y tế chăm sóc, không được ăn uống đầy đủ... như trong thư của cháu Đức trình bày.
Tất cả nội dung của bức thư là hoàn toàn bịa đặt. Sự thật ở đây là Hồ Thị Bích Khương không có ý thức chấp hành hình phạt tù, trong khi các phạm nhân khác luôn cố gắng rèn luyện, cải tạo thì Khương luôn có ý thức chống đối, vi phạm các quy định của trại, vu cáo cho cán bộ quản giáo có ác cảm với mình...Và  điều đáng buồn là chị lại sử dụng chính con mình ra để làm trò viết thư kêu cứu gửi đến các nhà rận chủ. Ngay cả con đẻ của mình mà chị còn lợi dụng thì những chuyện khác chị dám làm là điều dễ hiểu. Đáng lẽ, với tư cách là một người mẹ, nếu chị thương con, lo cho con thì phải tích cực cải tạo để được hưởng lượng khoan hồng của pháp luật nhanh chóng được trở về đoàn tụ với gia đình, dành thời gian để chăm lo cho tương lai cháu Đức nhưng thật không ngờ chị lại làm vậy. Tôi thấy thương cho chị và thương hơn cho cháu Đức có một người mẹ như vậy.
Thực tế, chung quy lại việc bày trò của Hồ Thị Bích Khương không thể che dấu được sự thật là bản chất chống phá nhà nước Việt Nam của chị không thay đổi, chị là người ích kỉ, chỉ vì mình mà quên đi tình mẫu tử, quên đi trách nhiệm của một người mẹ đối với con. Chính chị và đằng sau chị là các thế lực thù địch đang cố tình gieo vào đầu cháu Đức những tư tưởng đen tối của mình... Theo tôi, chị nên tỉnh ngộ vì ba nguyên nhân: Thứ nhất là vì tương lai của con chị, thứ hai Việt Nam là nhà nước Pháp quyền mọi công dân đều bình đẳng với nhau trước pháp luật kể cả trong việc thi hành án phạt tù và thứ ba Việt Nam là quốc gia độc lập có chủ quyền không một Nhà nước, tổ chức hay cá nhân nào có thể can thiệp, gây sức ép được trong bất cứ hoàn cảnh nào và để thực hiện mục đích không chính đáng./.
A.C
       

          A = B, B = C vậy liệu rằng A = C?
        A = B, B = C => A = C. Đó là về số học, còn về xã hội thì đó không hoàn toàn đúng.
          Giữa đúng và sai, giữa sự thật và phi sự thật là ranh giới rất gần đôi khi rất khó để phân biệt. Người ta sẽ dựa vào một vài hiện tượng, một vài biểu hiện xấu để phủ nhận hoàn toàn bản chất tốt đẹp của nó.
          Lấy một ví dụ cho mọi người dễ hiểu nhé.
          A = Kinh tế Việt Nam còn nghèo
          B = Kinh tế Mỹ đứng đầu thế giới
          A muốn bằng B thì phải theo B. Cái này đọc qua thì dễ cho là đúng, nhưng cần phải thấy rằng, dựa vào đâu mà có ngày hôm nay. Hơn nữa, thủ đoạn bẩn có thể thấy đó là nếu phụ thuộc về kinh tế thì sẽ phụ thuộc về chính trị. Đã phụ thuộc về chính trị thì đừng có mơ mà có độc lập, tự chủ, tự do dân chủ.
          Thủ đoạn này thì mấy tổ chức tự ... như “Việt Tân”, “Đảng dân chủ”... mấy cáy radio rẻ tiền như “BBC”, “Chân trời mới”... mấy cái “Bờ Lốc” như Xuân Diện chíp hôi, Lập bọ, Vinh cute, Thủy bựa... thuộc hàng đại cao thủ.
          Chúng phịa rằng phương Tây theo mô hình đa đảng nên có tự do, dân chủ, kinh tế thuộc dạng hàng đầu cho nên phải theo phương Tây. Việt Nam chỉ có một Đảng lãnh đạo nên dẫn đến độc tài, không có tự do, dân chủ, người dân đói khổ. Thực chất là hãy nhìn nhận vào thực tế rằng tự do, dân chủ yếu tố chi phối và quyết định không phải là số lượng các đảng phái mà nằm ở cơ chế hoạt động và mục tiêu hoạt động của đảng đó. Mục tiêu của Đảng cộng sản Việt Nam là “Dân giàu, nước mạnh, xã hội dân chủ, công bằng và văn minh”, đương nhiên trên thực tế vẫn còn những sự việc hiện tượng chưa tốt, còn tiêu cực, nhưng đó cũng không phải là vấn đề riêng có ở Việt Nam. Tham nhũng chẳng hạn. Các vụ án tham nhũng này được phát hiện, điều tra, xử lí nghiêm cho thấy quyết tâm của Đảng và Nhà nước Việt Nam
          Chúng lợi dụng vụ “Cát Thường” để ném đá ào ào vào ngành Y tế mà cho “trôi sông” hết những thành tích đã đạt được của ngành Y.
          Chúng dựa vào vụ Nguyễn Thanh Chấn để hạ bệ hệ thống tư pháp của Việt Nam bất chấp quy định của pháp luật, đòi xem lại tư cách bảo vệ pháp luật của các cơ quan tiến hành tố tụng.
          Chúng dựa vào một vài vụ tiêu cực của cán bộ công an để vu cáo rằng công an “bắt nạt dân, đánh đập dân...”
          Chúng dựa vào vài người khiếu kiện vượt cấp, chây ì, đăng tải loạn xị trên các trang mạng xã hội rồi kết luận người phẫn nộ với chính quyền...
            Những điều chúng dựa vào hay phịa ra không ngoài mục đích gây ra tình trạng bất ổn tại Việt Nam, hình thành các đảng phái chính trị đối lập với Đảng Cộng sản, hướng lái Việt Nam phục thuộc vào các quốc gia phương Tây.    
Tại sao chúng phải lao tâm, khổ tứ đến vậy. “Âu là cái liễn”. Có “gâu, gâu sủa” thì mới có “tiền tiền mà tiêu” chứ...

 Nam Hoàng
Cô gái nói với chàng trai: “ hôm nay lúc lau cầu thang chút nữa là em bị ngã từ trên cầu thang xuống ”. Cô vốn tưởng chàng trai sẽ an ủi mình: “ Em yêu à! Phải cẩn thận chút chứ ” đằng này anh lại nói: “ Em lau chậm chút không được sao ”. Cô rất buồn, nghĩ anh chẳng hề yêu mình, chẳng thèm quan tâm đến mình nữa. Sau đó cô phát hiện cầu thang sạch một cách lạ thường mà chẳng cần cô phải lau chùi. Hơn một tháng sau cô mới phát hiện đó là kết quả của việc mỗi ngày anh bỏ ra 5 phút để lau cầu thang ấy.
Cô gái nói với chàng trai: “ Anh ơi, xe của em bị hỏng mất rồi, em phải đi bộ hơn nửa tiếng đồng hồ mới tới được bến xe ”. Cô cứ tưởng anh sẽ quan tâm đến mình và nói răng: “ Tội nghiệp em yêu, sao không đi taixi cho đỡ khổ hơn không! ” thế mà anh lại nói: “ Úi dà, gần thế mà, em cũng tiện giảm béo luôn còn gì ”. Cô bực mình nghĩ anh chẳng yêu, chẳng quan tâm đến mình nữa.
Ngày hôm sau cô phát hiện ra chiếc chìa khóa xe để trên bàn cùng với bữa ăn sáng ngon tuyệt mà anh đã chuẩn bị.
Một lần khác co gái nói với chàng trai: “ Em muốn đi Hà Lan để thưởng thức những cánh đồng hoa tuyệt đẹp ở đó anh yêu ạ ”. Cô cứ nghĩ anh sẽ quan tâm, vui vẻ mà nói rằng: “ Ôi em yêu, em muốn đi đâu chúng ta sẽ lên kế hoạch ” nhưng không anh lại nói: “ Thật vô vị, mất một khoản tiền lớn như thế chỉ để đến một nơi nhạt nhẽo như thế sao ”. Cũng như lần trước cô tức tưởi nghĩ anh chẳng yêu mình chẳng hiểu mình gì hết.
Sau đó cô phát hiện ra những quyển tạp chí du lịch trong nhà bất kể là những bài viết trong nước hay nước ngoài chỉ cần có một trang về các loài hoa, những trang có nếp gấp bên trên đều có bút tích của anh.
Một hôm cô nói với anh: “ Anh ơi em lại “tobe” rồi, bụng đau quá anh à ” tưởng anh sẽ an ủi rằng: “ Em yêu, hãy gắng chịu một chút, qua một ngày là ổn thôi mà em ” nhưng anh lại nói rằng: “ Thế à, con gái bọn em thật phiền phức ”. Cô buồn vô cùng vì nghĩ anh chẳng yêu mình nữa rồi. Tự nhiên đồ ăn vặt trong nhà đầy những sôcôla và đậu đỏ, đều là do anh mua về đó. Và những ngày  cô“ ấy ấy ”, anh đều hầm đậu đỏ cho cô ăn.
Một hôm anh vừa từ cơ quan về, cô vui mừng: “ Anh a, em vừa đan xong chiếc áo len cho anh đó, anh mặc thử vào đi ”. Cô tưởng anh sẽ xúc động: “ Cảm ơn em yêu biết nhường nào , anh rất thích ” thì đằng này anh lại nói: “ Em tự đan ư ? anh cứ tưởng mua, trông cũng không đến nỗi ”. Cô buồn lắm nhìn những ngón tay phồng đỏ lên vì đan, nghĩ thầm sao anh nỡ vô tình vậy ư ?. Nhưng sau khi cô phát hiện ra rằng dù những lúc đến cơ quan hay những lúc đi dự tiệc mặc những bộ comple quan trọng, anh vẫn mặc chiếc áo cô đan bên trong.
Bữa tối hôm nay anh ăn nhiều hơn mọi ngày khiến cô rất vui: “ Chắc hôm nay mình nấu ngon hơn mỗi ngày ”. Lúc gần anh cô thấy ấm áp vô cùng, nhẹ nhàng gục đầu vào vai anh nũng nịu: “ Anh yêu, em thật hạnh phúc khi lấy anh, anh là người chồng tuyệt vời nhất trên đời này ”. Cô thầm nghĩ anh sẽ rất vui, sẽ ôm cô vào lòng, hôn lên trán rồi nhìn vào mắt cô nói rằng: “ Anh cũng vậy em yêu a, em là người vợ tuyệt diệu nhất trên thế gian này bà xã của anh a ” nhưng ngược lại anh nói: “ Lúc nào rồi mà vẫn còn những lời ngọt ngào lãng mạn bây giờ có phải là hồi mới yêu nhau đâu, lấy nhau thì cũng đã lấy nhau rồi còn gì ? ”. Cô tủi thân vô cùng, nghĩ lẽ nào anh đã chê mình già, mình xấu, lẽ nào anh đã có người khác, lẽ nào anh đã hết yêu mình. Cô buồn mãi đến tận mấy ngày hôm sau. Rồi một lần cô vô tình phát hiện trước khi đi ngủ anh đã dùng chiếc khăn giấy lau sạch bong lớp bụi bám trên bức ảnh cưới treo ở đầu giường rồi ngẩn người ngắm một hồi lâu. Lúc ấy trông anh mới ngố và đáng yêu làm sao.
Cuối cùng cô cũng đã hiểu, bên trong cái vẻ lạnh lùng thờ ơ của anh là một trái tim không dễ gì dùng lời để bộc bạch - một trái tim yêu thương cô hết mực.
Bạn ạ, mình tin cũng có lúc bạn cảm thấy tủi hờn, thất vọng khi người yêu bạn không nói lời ngọt ngào , không vỗ về bạn, không yêu bạn một cách lãng mạn như bạn muốn. Nhưng chúng ta nên hiểu rằng khi anh ấy ở gần bạn, khi anh ấy bộc bạch lòng mình không dễ gì để nói ba từ “ anh yêu em ”. Khi người con trai nhớ nhung đều âm thầm không nói. Cho dù anh ấy không nói những lời lãng mạn, không thề thốt, không mua tặng bạn những thứ bạn thích thậm chí có đôi khi vô tình làm bạn tổn thương, đừng nghĩ anh ấy đã hết yêu bạn. Anh ấy cũng như chàng trai kia chỉ dùng hành động mà không dùng lời, anh ấy luôn có một trái tim ấm nóng để sưởi ấm, yêu thương bạn, có một đôi bàn tay ôm ấp vỗ về bạn, có bờ vai vững chắc để bạn tựa vào, có đủ niềm tin và quyết tâm để chung sống suốt đời với bạn. Hãy dùng đôi mắt và trái tim của chính mình để cảm nhận tình yêu sâu sắc và chân thành từ nơi anh.
Chúc bạn luôn hạnh phúc bên người mình yêu!

K.T.B  
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"