Dẫu vẫn biết rằng đây là chủ đề đã được nhắc đến từ lâu, nhưng vì trong những ngày gần đây hoạt động “hô hào biểu tình yêu nước” đã xảy ra một cách thái quá nên cần thiết phải có đôi lời.  Để hiểu hơn về lòng yêu nước trong các cuộc biểu tình và lòng yêu nước trong cuộc biểu tình vừa qua.
Biểu tình, tụ tập đông người trong những ngày qua vẫn được ngụy trang bởi những mỹ từ đẹp đẽ, cao sang mà nghe qua ai cũng thấy cần phải tôn trọng. Đó là biểu tình yêu nước chống Tàu, phản đối Tàu Cộng, làm lễ kỷ niệm 35 năm ngày chiến tranh biên giới, hay là tưởng niệm những chiến sỹ đã ngã xuống cho đất nước trong chiến tranh biên giới năm 1979. Bởi ngày 17 tháng 2 vừa qua là tròn 35 năm ngày chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc trước giặc Tàu.
Theo tác giả thì cái vô lý đầu tiên trong cuộc tụ tập, biểu tình vừa qua đó là tôn chỉ, mục đích của cuộc biểu tình này theo như rêu rao trên cộng đồng mạng đó là “kỷ niệm 35 năm ngày chiến tranh biên giới”; “tưởng niệm những chiến sỹ đã ngã xuống cho công cuộc bảo vệ tổ quốc”…Một cuộc chiến mà bọn giặc phương Bắc đã gây biết bao đau thương cho chúng ta, tàn phá đất nước ta thì mấy vị mang danh dân chủ lại gọi là “kỷ niệm”. Như thế khác gì là đi khen cho Tàu. Chúng ta kỷ niệm chiến thắng của chúng ta chứ. Trong cuộc chiến năm 1979, khi chúng ta rút các quân đoàn chủ lực từ Campuchia về thì bọn Tàu đã rút khỏi biên giới. Vì thế, thắng thua về cơ bản còn chưa phân định.
Còn theo cái mỹ từ thứ hai mà mấy vị dân chủ vẫn dùng để ngụy trang cho các cuộc biểu tình, tụ tập tại bờ Hồ, tại tượng đài Lý Thái Tổ vừa qua đó là “tưởng niệm các chiến sỹ đã ngã xuống cho Tổ Quốc”. Có lẽ là điều đó sẽ có ý nghĩa nếu chúng ta thực hiện nó bằng cái tâm, chứ không chỉ bằng những bãi nước bọt thừa thãi. Chiến tranh là đau thương, mất mát, ly tán. Điều đó không ai mong muốn xảy ra cả. Những người lính đã ngã xuống cho sự nghiệp bảo vệ non sông luôn xứng đáng được trân trọng. Uống nước nhớ nguồn là truyền thống ngàn đời của dân tộc ta, xương máu của những anh hùng liệt sỹ đã vun đắp nên giang sơn sẽ không bao giờ bị quên lãng cả. Điều đó không phải mỗi mấy “vị dân chủ” biết để rồi mặc sức “tưởng niệm” một cách quá khích, đi liền với đó là mục đích chống lại chính quyền để tạo danh tiếng chính trị. Ở đây tôi không đụng đến những người có tấm lòng chân thành, họ đến nhẹ nhàng với lòng thành để thắp một nén hương cho những liệt sỹ đã hy sinh. Tôi chỉ muốn gửi đến những ai đó một sự trách móc bởi họ đã kích động gây rối trật tự vì lợi dụng sự kiện này để pr cho bản thân.
Nếu theo như phản ánh thì bản chất hoạt động này không phải như vậy mà chỉ là tiếm danh tưởng niệm mà thôi. Những hoạt động tụ tập biểu tình này là có chủ định, do sự kích động của một số người. Nhưng trong bài viết này tác giả không bàn đến những chủ ý của những kẻ kích động biểu tình này mà xét dưới một khía cạnh khác. Đó là lòng yêu nước trong những vụ biểu tình này. Yêu nước không phải là như thế, yêu nước cần hơn sự chân thành, sâu lắng cũng như tận tụy với Tổ Quốc. Yêu nước không phải là rủ nhau cười toe toét khi đi “tưởng niệm” những chiến sỹ đã hy sinh.
Người dân Việt Nam không ai là không hiểu rằng giặc Tàu mãi là kẻ thù ngàn đời của dân tộc Việt Nam. Chúng sẽ không từ bỏ giấc mộng “Đại Hán” của chúng cả. Chúng đã gây chiến tranh với chúng ta, xâm lấn biển đảo của chúng ta và còn nhiều mưu sâu, kế hiểm khác để tận diệt dân tộc chúng ta…Đảng cộng sản Việt Nam luôn nhận thức và hiểu được mục đích đó, Đảng luôn lấy lợi ích dân tộc làm hàng đầu. Ai đó bảo “Đảng hèn với giặc, ác với dân” thì họ không hiểu. Đảng nín nhịn trước Tàu, không phải là Đảng hèn với giặc phương Bắc. Chúng ta nhịn bởi chưa đến lúc để xảy ra chiến tranh. Nếu ai đó quan tâm đến tình hình thế giới đều hiểu rằng Triều Tiên là nước luôn đe dọa thử hạt nhân, đe dọa dùng vũ lực. Các nước mạnh như Nhật, Hàn thậm chí cả Mỹ cũng phải nhường bước, nhỏ nhẹ để kiềm chế nó. Chẳng hạn như hằng năm Nhật và Hàn vẫn viện trợ hàng triệu tấn gạo để đổi lại sự hòa bình. Bởi những nước này sợ rằng chiến tranh sẽ thiệt hại về kinh tế. Vậy nên, tạm thời chúng ta chưa đối đầu trực tiếp với Trung Quốc là điều dễ hiểu. Cái mà Đảng muốn tránh đó chính là tránh mối họa suy yếu dân tộc, tránh vì một lúc nóng mà để lại hậu họa cho đời sau.
Còn việc biểu tình thì ai cũng làm được, hô hào lại càng dễ. Nhưng khi Tổ Quốc lâm nguy chúng ta có dám hy sinh thân mình ra nơi mũi tên hòn đạn hay không mới là điều quan trọng. Tổ Quốc chúng ta đã rỉ máu vì chiến tranh quá nhiều, dân tộc chúng ta đã phải chịu lầm than hàng chục thế hệ, vết thương vẫn chưa thể lành lặn. Vì thế đứng trước thế giặc mạnh chúng ta càng phải suy  tính kỹ lưỡng. Yêu nước có thể có nhiều cách, chỉ cần chúng ta có tâm, có lòng yêu nước thật sự thì sẽ có nhiều cách để cống hiến chứ không phải biểu tình là yêu nước. Và nếu ai đó còn lấy biểu tình ra để coi đó là yêu nước thì hãy nghĩ lại.

Quốc Thái

Sự kiện Thượng tướng Phạm Quý Ngọ - Thứ trưởng Bộ Công an qua đời hôm 18/02/2014 là một nỗi đau thương, mất mát vô cùng to lớn của toàn thể lực lượng Công an nhân dân. Cuộc đời Thượng tướng gắn với biết bao chiến công, đóng góp cho công cuộc bảo vệ an ninh quốc gia, giữ gìn trật tự an toàn xã hội. Mới đây, tháng 7/2013, ông là một trong ba người của lực lượng Công an vinh dự được Chủ tịch nước thăng cấp bậc hàm Thượng tướng. Điều đó thể hiện sự ghi nhận công lao của Đảng, Nhà nước đối với cá nhân ông.


Thượng tướng Phạm Quý Ngọ đã qua đời vào 21h5 ngày 18/2 tại Bệnh viện Quân đội 108 
Có một điều trùng lặp đặc biệt trong năm sinh, năm mất của ông. Phạm Quý Ngọ sinh năm Giáp Ngọ 1954, mất năm Giáp Ngọ 2014, hưởng tròn 60 tuổi. Ông ra đi đúng lúc đỉnh cao danh vọng đời người vì căn bệnh ung thư quái ác. Trên các trang thông tin chính thức còn chưa đăng thông cáo về việc Thượng tướng Ngọ từ trần. Vậy mà lũ “đàn chim vẹt” … liên tục viết bài xuyên tạc, chửi bới người đã khuất.
Nói thẳng ra ở đây là chúng bôi nhọ Thượng tướng liên quan đến vụ việc tử tù Dương Chí Dũng khai được ông “mật báo” cho để trốn. Chúng ta đều biết rằng: Vụ án “tham ô tài sản” và “cố ý làm trái” ở Tập đoàn Vinalines là một đại án tham nhũng, được Bộ Chính trị chỉ đạo điều tra, làm rõ. Đại án này thu hút sự chú ý của mọi tầng lớp quần chúng nhân dân, báo chí và dư luận quốc tế. Đối tượng Dương Chí Dũng dưới sự trợ giúp của em trai là Dương Tự Trọng đã bỏ trốn ra nước ngoài, nhằm tránh sự truy đuổi của cơ quan công an. Song cuối cùng đã bị bắt giữ, xử lý với bản án tử hình. Đến ngày tham dự phiên Tòa xét xử Dương Tự Trọng “tổ chức cho người khác trốn đi nước ngoài” với tư cách người làm chứng, Dũng đã khai như trên. Thực hư việc này thế nào, chúng ta cùng tìm hiểu.
Thứ nhất, cần khẳng định rằng số điện thoại “tứ quý” 0975008888 không phải là của Dương Chí Dũng. Trong phiên tòa, hắn nói đây là số điện thoại của hắn và hắn đã dùng chính số này để gọi cho ông Ngọ.
Nhưng sự thật thì các bạn cứ nhấc máy lên và bấm gọi số trên, các bạn sẽ thấy vẫn đổ chuông bình thường. Tôi đã gọi thử và có một người đàn ông nghe máy. Nếu đúng thực sự là của Dũng thì giờ đây chiếc sim ấy đã bị thu giữ, phục vụ công tác điều tra, chắc hẳn ai gọi đến thì nhà mạng Viettel cũng thông báo sim tạm khóa, chứ đâu thể “tút..tút..” như bây giờ được.
Thứ hai, trong list danh sách cuộc gọi trên điện thoại của đồng chí Phạm Quý Ngọ không có bất kỳ cuộc gọi nào từ số điện thoại trên, cũng như không có liên lạc với số điện thoại của Dương Chí Dũng. Như vậy, chứng tỏ Dũng đã khai khống, khai láo. Cách đây không lâu, ông Hoàng Kông Tư, Thủ trưởng Cơ quan An ninh điều tra Bộ Công an cũng đã cho biết: Trong quá trình điều tra, Dương Chí Dũng đã rất nhiều lần thay đổi lời khai. Việc hắn sẽ phản cung trong khi tranh tụng tại Tòa cũng không có gì khó hiểu. Tội trạng của hắn là đặc biệt nghiêm trọng, biết sẽ không thoát khỏi tội chết nên hắn đã vu khống cho cán bộ lãnh đạo cấp cao. Cái kiểu “trâu lấm vấy bùn”, túng quẫn nói càn chắc chẳng ai lạ. Đằng nào cũng chết, nhưng lại muốn “Trạng chết Chúa cũng băng hà”, tiếc rằng Dũng làm sao mà xứng đem ra so với Trạng.
Bây giờ Tòa án đã ra quyết định khởi tố vụ án “Làm lộ bí mật nhà nước” theo điều 286, Bộ luật Hình sự. Cơ quan ANĐT tiếp tục điều tra làm rõ vụ án đã khởi tố. Tính đến nay chưa có ai bị khởi tố với tư cách là bị can trong vụ án này. Như vậy, về mặt tố tụng chưa có đủ cơ sở để xác định Phạm Quý Ngọ thực hiện hành vi này. Thời gian tới, cơ quan điều tra sẽ tiếp tục điều tra để đưa ra kết luận cuối cùng. Trong lúc này, tốt hơn hết tất cả hãy im lặng và chờ đợi. Mọi phán xét của lũ phản động chỉ là gắp lửa bỏ tay người, chẳng khác nào lời lẽ của Dương Chí Dũng đã khai.
Bài viết này xin thay một nén nhang tưởng niệm Thượng tướng. Rồi đây sự thật sẽ được phơi bày, mong Thượng tướng yên nghỉ!

 Bố Ku Hải (Tổng hợp trên Internet)

Nhắc đến Nguyễn Văn Đài chắc chẳng ai lạ lẫm gì, đối tượng này gắn liền với con số rất phát – 88 của Bộ luật Hình sự thời điểm năm 2007. Đến nay đã mãn hạn tù và đang bị quản chế, xong Đài vẫn đích thực là Đài. Sau khi được bên trong kích động và bên ngoài viện trợ, được sạc đầy pin thì “Đài” liên tục phát ra các thông tin, tài liệu chống đối Đảng, Nhà nước. Cũng đúng với bản chất nghề nghiệp của hắn nên chúng ta chẳng trách làm gì. Chỉ có điều nhìn nhận vào sự thật của con người Radio này thì thấy thật bỉ ổi và đáng khinh thường.
Radio – Nguyễn Văn Đài
Đài xuất thân từ một gia đình công chức, bố hắn là cán bộ của Bộ Giáo dục Đào tạo. Dù nhận được sự quan tâm giáo dục của gia đình và trường học, xong cái mà Đài học được lại là thứ kinh tởm. Hắn vốn chẳng giỏi giang gì. Ban đầu chỉ đi học Trung cấp nghề cơ điện ở bên Sóc Sơn. Về sau nhờ ơn tiền nhân mà được vào học ở Đại học Luật Hà Nội mà không phải thi, chứ nếu thi chắc gì đã đỗ.
Sau vài năm đi tư vấn luật ở bên ngoài, chẳng hiểu do trình độ của Đài quá “rởm” hay tính cách thế nào mà hắn không được công nhận là Luật sư của Đoàn Luật sư Hà Nội. Vậy mà được cái bệnh hoang tưởng, hắn luôn vỗ ngực tự xưng là Luật sư Nguyễn Văn Đài - oai như cóc. Kiểu này giống hệt ông anh họ Cù tên Vũ. Việt Nam có công nhận đâu mà ký mẩu giấy nào cũng ngoa thêm cái danh Tiến sĩ.
Nhớ lại những ngày Đài còn làm ở Đoàn Luật sư Hà Nội, hắn rất ngông cuồng xúc tiến thành lập một câu lạc bộ với cái tên mỹ miều – “Nhóm sáng kiến vì công lý”. Hắn làm như vậy là nhổ vào mặt các đồng nghiệp, Đoàn luật sư nào chả hoạt động để bảo vệ công lý, đem lại sự công bằng xã hội. Vậy mà tại sao lại phải “vì công lý” nữa? Chưa kể lại còn “sáng kiến”. Nói đúng ra chỉ có bọn ngu dốt và ảo tưởng như Đài mới cần sáng kiến như vậy. Các luật sư ở đây họ có trình độ, nhân cách, họ hoạt động theo luật thì cần sáng kiến của Đài làm gì? Trong khi với kẻ mạo muội như Đài, những tri thức luật đơn giản nhất có lẽ đã là sáng kiến rồi. Trình độ của Đài thế nào thì ai cũng có thể biết khi nghe tin: Đài soạn thảo “Điều lệ Đảng Dân chủ Việt Nam” trên 03 mặt giấy A4. Điều lệ Đảng gì mà chỉ có 03 mặt giấy. Mấy kẻ cầm đầu Đảng này chẳng đã mù quáng tin tưởng Đài. Thật rõ xấu hổ! Chúng ta có thể kết luận rằng Đài đang lợi dụng hành nghề luật với tham vọng gây thanh thế để kiếm tiền.
Không những thế, đứa con của gia đình công chức này lại đi theo đạo Tin Lành. Bình thường cũng chẳng xấu xa gì nếu hắn không đi tố cáo các chức sắc đạo này với cơ quan Công an. Rất may, Công an đã chứng minh những gì hắn tố cáo không có thật. Vậy là Đài “gắp lửa bỏ tay người” không thành công. Có tin cho rằng Đài đã “hớt” 80.000 USD của nước ngoài tài trợ cho Hội thánh Tin lành Việt Nam miền Bắc. Loại người bỉ ổi này thì dù là luật hay là đạo thì hắn cũng chỉ nhằm đến mục đích duy nhất là kiếm tiền. Vì vậy chỉ cần bên ngoài tài trợ và boa cho hắn một lượng $ nhất định là hắn sẵn sàng 88 – BLHS ngay. Nguyễn Văn Đài có thể được coi như BBC, VOA hay cái Radio Chân trời mới.. ở Việt Nam với những luận điệu chung giống nhau.
Dù chúng ta có thể không tin vào trình độ và học vấn của Đài, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng: Hắn được gia đình cho ăn học tử tế, bố hắn cũng có những đóng góp cho sự nghiệp cách mạng. Con công chức, ở trong một căn hộ mà Nhà nước trang bị cho, vậy mà Đài già mồm láo lếu khi dám nói “Nhà cấm quyền Việt Nam”, “Cộng sản Việt Nam”, “Giới hữu trách Hà Nội”... khi trả lời phóng viên báo chí nước ngoài. Thế có phải hắn đã giẫm đạp lên chính gia đình hắn, vong ân bội nghĩa một cách trắng trợn.
Và đây là cái giá mà Đài đáng phải chịu
 Chuyện cũ đã qua chẳng nên nhắc lại nhiều, có điều nó đã là cái đài thì hot suốt ngày được. Đài bây giờ chạy bằng điện thì không lo gì hết pin. Nhưng cái mà nó có chửi hot mãi cũng chẳng che được là cái bộ mặt trên đây. Radio ơi, turn off đi thôi! Kẻo mai lại trách vì nghe rận mà hành động ngu xuẩn.
Bố Ku Hải
"Thế hệ trẻ bây giờ có còn yêu Tổ quốc???"  Đó là câu hỏi xuất hiện trên những diễn đàn, những bài báo trong nước và cả nước ngoài thời gian qua. Còn đối với chúng ta - thế hệ trẻ của đất nước ngày nay, Tổ quốc là một điều vô cùng thiêng liêng cao cả. Tình yêu Tổ quốc là tình yêu đẹp đẽ nhất, là tình yêu của mọi tình yêu. Một tình yêu luôn tràn đầy, đằm thắm, thiết tha, yêu thương nhất.
Tổ quốc là gì? Hai tiếng Tổ quốc rung lên nghe to tát và lớn lao lắm. Thực ra Tổ quốc được lí giải rất đơn giản đó là đất mẹ, là mảnh đất của cha. Tổ quốc chính là đất nước mình được gọi lên một cách trân trọng, thân thương. "Tổ quốc của tôi" cất lên đầy trìu mến như "mẹ của tôi" hay "cha của tôi" hay chính là "quê hương của tôi”. Tổ quốc đơn giản là lá cờ Việt Nam tung bay trong gió, hay hai tiếng “Việt Nam, Việt Nam” tung vang trên các trận cầu bóng đá... Tổ quốc không là gì cao xa, mà là những điều gì đó bình dị mà rất đáng tự hào.Tổ quốc vang vọng trong câu ca hùng tráng, Tổ quốc nằm gọn trong trái tim con người.
Tổ quốc là câu hát ru ầu ơ của mẹ: “ Con cò bay lả bay la, bay từ chợ phủ bay ra cánh đồng…”Cánh cò trắng muốt lượn lờ trên cánh đồng vàng mùa gặt, có cánh diều chao nghiêng trên cánh gió thổi vi vu, đưa ta vào những giấc ngủ bình yên, sâu lắng. Lúc còn bé, không ai hiểu hết được  những giá trị trong câu hát,  không thấy hết được khung trời lớn lao và góc sân nhà mình bé như thế nào. Nhưng trong lời ru ngọt ngào của mẹ, chúng tôi thấm dần tình yêu quê hương, tình yêu Tổ quốc.
Tình yêu tổ quốc còn thấy đậm nét trên các trận bóng đá hoặc các sự kiện thể thao mà có đội tuyển Việt Nam tham gia. Khi đó hai tiếng “Việt Nam, Việt Nam” nghe mà xúc động tự hào, dù đội nhà đang thắng hay thua. Tình yêu tổ quốc trong tim  đơn giản, bình dị thế thôi.
Một chiếc áo dài trắng, thướt tha trong gió vào những buổi chiều tan trường hay trên các diễn đàn, cuộc thi hoa hậu, người mẫu quốc tế cũng không khỏi làm cho bất kì người Việt Nam nào phải thốt lên: Việt Nam tôi đó!
Tình yêu tổ quốc còn là bài học về những con người ngày đêm âm thầm lặng lẽ làm đẹp xã hội hằng ngày  khi trông thấy những cô chú lao công quét rác trên hè phố. Họ làm việc không ngơi nghỉ, tiếp xúc với những gì người khác vứt đi. Nếu học trong sách, đọc trong vở nhưng nhìn tận mắt mới thấy sự vất vả không từ ngữ nào diễn tả hết. Rồi những tấm gương liệt sỹ trẻ ngã xuống giữa thời bình nơi biên cương, hải đảo tổ quốc vì chủ quyền, độc lập của dân tộc. Dường như dòng máu Việt tự hào ngàn năm đang chảy trong huyết quản từng người..
Tổ quốc ở đâu? Tổ quốc đang online trên Internet. Những diễn đàn tràn ngập cờ Việt Nam, đỏ chói những thêm nổi bật, những con người ảo với những cái tên ảo đang tranh luận với nhau về những câu chuyện có thật của thế hệ trẻ 8X, 9X, thế hệ @ nữa... Cả Tổ quốc vẫn đang online và enter theo những bước nhảy của xã hội, và luôn trong tim thế hệ trẻ.
Và đâu đó, có một “tình yêu” tổ quốc khác, nó xấu xí, dị thường đến kinh tởm, nó được các nhà “ rận chủ”  rẻ mạt trong đó có một số người trẻ tuổi như Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, Nguyễn Lẫn Thắng..hay những “Thanh niên yêu nước” mà các tổ chức phản động lưu vong như Việt Tân tung hô đang kiếm tiền trên lòng yêu nước giả tạo và mù quáng của họ. Những “cá thể” này chỉ là những “phế thải” của xã hôi, họ chà đạp lên lòng yêu nước của dân tộc Việt Nam  nói chung và thế hệ trẻ Việt Nam nói riêng.
I-li-a Ê-ren-bua đã viết trong một tác phẩm của mình rằng: “Lòng yêu nước ban đầu là lòng yêu những vật bình thường nhất”. Lòng yêu nhà, yêu làng xóm, yêu miền quê trở thành lòng yêu Tổ quốc. Có thể nào khác chăng, Tổ quốc là mồ hôi mẹ, là niềm vui chiến thắng bóng đá của cha, là vẻ đẹp của chị trong chiếc áo dài, là thấy một mảnh rác và bỏ vào thùng, là một cú click chuột, là một cảm xúc tươi mới của một ngày...Nó đơn giản và bình dị thế thôi!!!

A.C
Việt Nam là một quốc gia đang phát triển. Cũng như các quốc gia khác luôn có những vấn đề cần giải quyết. Đó là các vấn đề về chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội…trong đó đặc biệt về vấn đề nhân quyền cần phải giải quyết, chẳng hạn như tình trạng phân hóa giàu nghèo, hay một số cán bộ, công chức nhà nước dựa vàoquyền lực, vị trí công tác, xâm phạm lợi ích của người dân, tham nhũng…Những năm qua, Việt Nam đã có những thay đổi và phát triển, đạt được những thành tự to lớn về quyền con người trên cả hai bình diện đối nội và đối ngoại.
Trên bình diện đối nội, sự kiện đáng chú ý nhất là Quốc hội đã thông qua bản Hiến pháp nước Cộng hòa XHCN Việt Nam (Hiến pháp năm 2013), trong đó các quyền và tự do của con người đã được nhận thức và ghi nhận đầy đủ. Hiến pháp nước Cộng hòa XHCN Việt Nam lần đầu tiên đã dành riêng một chương (Chương II) quy định về quyền con người, quyền và nghĩa vụ công dân. Hiến pháp mới được thông qua là cơ sở cho việc thay đổi về tư duy lập pháp và đảm bảo, phát triển vấn đề nhân quyền ở Việt Nam.
Bên cạnh đó, ngày 7-11-2012, Đại diện thường trực nước ta tại Liên hợp quốc đã thay mặt Chính phủ nước Cộng hòa XHCN Việt Nam ký “Công ước của Liên hợp quốc về chống tra tấn và trừng phạt hoặc đối xử tàn nhẫn, vô nhân đạo hoặc làm mất phẩm giá khác”. Như vậy cho đến nay, Việt Nam đã tham gia đầy đủ các công ước quốc tế cơ bản, quan trọng nhất về quyền con người.
Quyền tự do ngôn luận, báo chí của người dân đã có những bước phát triển mới. Không kể báo chí trong nước luôn có sự tăng trưởng lớn về số lượng và với diện phủ sóng hiện nay, người dân Việt Nam đã được tiếp cận với gần 80 kênh truyền hình nước ngoài, trong đó có những kênh được phát rộng rãi trên thế giới như CNN, BBC, Bloomberg, TV5, DW, NHK, KBS, Australia Network...
Quyền tự do lập hội, hội họp được quy định trong Hiến pháp (Điều 69) và được pháp luật bảo vệ bằng nhiều văn bản luật và dưới luật. Nghị định 45/2010/NĐ-CP ngày 21-4-2010 quy định cụ thể hơn về tổ chức, hoạt động và quản lý hội. Hiện Việt Nam đang xây dựng các luật về lập hội, luật biểu tình…, nhằm bảo đảm tốt hơn quyền tự do của người dân.
Quyền tự do tín ngưỡng tôn giáo chẳng những được Nhà nước tôn trọng mà còn tạo cơ hội thuận lợi và giúp đỡ để người dân có điều kiện hưởng thụ đầy đủ các quyền của mình. Đặc biệt, năm Thánh 2011 của Giáo hội Công giáo đã thành công tốt đẹp và lễ bế mạc có sự tham dự của 50 giám mục, trong đó có 6 giám mục là người nước ngoài, 1000 linh mục, 2000 nam nữ tu sĩ và gần 500.000 lượt giáo dân. Năm 2011 cũng là năm kỷ niệm 100 năm đạo Tin lành vào Việt Nam với nhiều hoạt động kỷ niệm lớn được tổ chức tại Hà Nội, Đà Nẵng, Thành phố Hồ Chí Minh với nhiều chức sắc, tín đồ Tin lành trên cả nước và đại biểu Tin lành người nước ngoài...
Việc bảo đảm các quyền kinh tế, xã hội và văn hóa cũng đã đạt được những kết quả đáng khích lệ. Mặc dù bị ảnh hưởng mạnh bởi cuộc khủng hoảng kinh tế - tài chính toàn cầu, nhưng tốc độ tăng trưởng kinh tế của nước ta vẫn được duy trì ở mức khá, trung bình 5,5-6%/năm. Mỗi năm Việt Nam tạo thêm hơn 1 triệu việc làm; giáo dục, y tế và an sinh xã hội ngày càng được bảo đảm tốt hơn. Nhờ các thành tựu về tăng trưởng kinh tế và chính sách an sinh xã hội, Việt Nam đã hoàn thành trước thời hạn MDG về xóa đói, giảm nghèo. Tỷ lệ hộ nghèo trên cả nước đã giảm từ 13,7% năm 2008 xuống còn 9,6% năm 2012. Thu nhập bình quân của hộ nghèo tăng gần 2 lần trong 5 năm qua. Năm 2012, số lượt hộ thiếu đói giảm 27,6% và tỷ lệ hộ nghèo cả nước cũng giảm 1,76% so với năm 2011. Việt Nam đã đạt trước thời hạn nhiều Mục tiêu Thiên niên kỷ (MDGs), được quốc tế đánh giá là một trong những điển hình về thực hiện MDGs, nhất là xóa đói, giảm nghèo.
Về đối ngoại, trong những năm qua, Việt Nam đã có những đóng góp tích cực trong việc thành lập “ủy ban liên Chính phủ ASEAN về nhân quyền (AICHR)”, và ra “Tuyên bố Nhân quyền ASEAN”. Năm 2013, trong phiên họp ngày 12-11-2013, khóa 68 Đại hội đồng Liên hợp quốc đã bỏ phiếu bầu bổ sung các thành viên mới của Hội đồng Nhân quyền. Với 184 phiếu thuận trên tổng số 192 phiếu, Việt Nam đã trúng cử với số phiếu cao nhất trong số 14 nước thành viên mới nhiệm kỳ 2014-2016. Sự kiện này thêm một bằng chứng khách quan về những nỗ lực của Việt Nam trong việc tôn trọng và bảo đảm quyền con người theo những chuẩn mực chung của cộng đồng quốc tế.
Đặc biệt, mới đây nhất, ngày 7-2,  Nhóm làm việc về UPR của Hội đồng Nhân quyền LHQ tại Geneva đã thông qua Báo cáo quốc gia trong khuôn khổ cơ chế Rà soát Định kỳ Phổ quát (UPR) chu kỳ II tại Hội đồng Nhân quyền Liên hợp quốc của Việt Nam với sự nhất trí cao.
Những thành tựu to lớn, vững chắc về tuy chính trị, pháp lý cũng như thực tế trên lĩnh vực quyền con người ở trong nước và trên trường quốc tế của Việt Nam là không thể phủ nhận được. Những cái gọi là “điều trần”, “báo cáo”, “bình luận”, nhằm xuyên tạc, bóp méo tình hình nhân quyền Việt Nam chỉ là cách nhìn phiến diện, thiếu khách quan và càng phơi bày những mưu đồ, động cơ chính trị xấu của họ.

A.C
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"