Thời gian gần đây, mảnh đất xã hội dân sự là nơi dung túng cho những kẻ vong ân bội bạc. Chúng đã câu kết với nhau thành lập nên các tổ chức nhằm công khai chống đối lại Đảng, Nhà nước. Về điều lệ, mục tiêu, chương trình hoạt động của mỗi tổ chức khác nhau, song điểm chung giữa chúng đều là muốn xóa bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, sự quản lý của Nhà nước. Chúng vẫn xuyên tạc, bóp méo, chửi bới để tạo tiếng vang, với phương châm “chửi to thì vang lớn, vang lớn thì lại có tiền”. Các tổ chức của chúng hướng tới nhiều đối tượng khác nhau: Thanh niên, phụ nữ, luật sư… với các tên gọi rất mỹ mều: Tập hợp thanh niên dân chủ, Hội phụ nữ Nhân quyền, Hội tù nhân lương tâm. Và gần đây, ngày 03/03/2014, nhà văn Nguyên Ngọc lại công khai tuyên bố thành lập cái gọi là “Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam” trên trang mạng Vịt Tân.

Trời đánh nếu ai phản bội
Theo như những gì Việt Tân quảng bá, tổ chức Văn Đoàn Độc Lập Việt Nam này gồm 61 thành viên, chủ yếu là những nhà văn, nhà báo, nhà thơ, dịch giả. Gọi chung là những người hoạt động trong lĩnh vực văn học. Do đó mới gọi là “Văn Đoàn”. Trong đó có những cái tên mang thương hiệu đả kích, nói xấu chế độ hàng đầu thời gian qua, như: Hà Sĩ Phu, Châu Xuân Diên, Nguyễn Quang Lập, Bùi Minh Quốc… Nhắc đến những cái tên này chắc chẳng ai lạ gì mấy blog Chú Tễu, Queechoa, hay chauxuannguyen. Đáng lưu ý, tổ chức này hội tụ cả những thành viên trong nước và nước ngoài, Á – Âu – Mỹ đủ cả. Chúng ta hãy cùng nhau tìm hiểu và vạch trần sự thật sau tấm rèm “Độc lập” của bọn chúng.
Đám văn hề 
Điểm đầu tiên, người đứng đầu Ban vận động của tổ chức Văn đoàn này là Nguyên Ngọc, đã từng là một nhà văn hoạt động cách mạng với nhiều tác phẩm nổi tiếng, đọng mãi trong lòng bao thế hệ học sinh như: Đất nước đứng lên, Rừng xà nu, Đất Quảng.v.v. Tôi cũng rất lấy làm ngạc nhiên, tại sao Nguyên Ngọc lại đứng trong tổ chức này? Không những vậy, lại còn làm Trưởng Ban vận động – chủ công trong xây dựng và phát triển lực lượng. Lẽ nào, ông không còn là ông của ngày hôm qua?
Điểm thứ hai, Nguyên Ngọc nói  “Một trong những chức năng quan trọng của văn học theo là thức tỉnh lương tri, bồi đắp đạo đức xã hội”. Điều này tôi đồng ý, nhưng tổ chức này cho rằng “Sau năm 1975, văn học Việt Nam đã không làm được đúng vai trò của mình”. Vậy thử hỏi có phải là chúng đã phủ nhận sạch trơn mọi thành tựu của văn học nước nhà. Tôi đã nhắc đến ngay từ đầu, đây là những kẻ vong ơn bội nghĩa, quay lung lại với lịch sử. Chúng nói như vậy không khác nào tự nhổ vào mặt mình, bởi lẽ trước đây chẳng chúng thì ai, đã viết văn, làm thơ cho đất nước, ngợi ca chủ nghĩa anh hùng cách mạng với khuynh hướng sử thi giàu chất trí tuệ… Văn học Việt Nam mọi thời đại, đặc biệt sau Đổi mới 1986 đến nay đã góp phần tích cực vào sự nghiệp cách mạng của dân tộc, mỗi giai đoạn đều đánh dấu bước chuyển mình sâu sắc. Và ở đâu, thời điểm nào “Văn học cũng phục vụ sự nghiệp cách mạng, phục vụ đại chúng”. Chúng nói điều này chỉ thể hiện chúng là kẻ cố cùng liều thân nói năng bừa bãi.
Tiếp nữa, chúng cho rằng: “ở xã hội nước ta, các quyền tự do cơ bản của con người bị vi phạm trầm trọng , đè nặng lên tâm lý sáng tạo của người cầm bút, làm mờ nhạt và tắt lụi các tài năng”. Và đây lại là một chiêu bài quen thuộc mang tên tự do – nhân quyền. Tuy nhiên, thực tế thì ai cũng rõ, có hay không quyền tự do báo chí, tự do ngôn luận và thông tin xuất bản ở nước ta. Tác phẩm của chúng viết ra tại sao bị cấm lưu hành, tại sao chúng bị 88 hay 258 BLHS? Bởi lẽ đâu phục vụ cách mạng, phục vụ nhân dân. Chúng quên mất nhiệm vụ tối quan trọng của văn học, ngược lại chúng như những kẻ bất mãn, chửi bới lung tung. Chúng có thể có tài năng nghệ thuật đích thực, nhưng cái tài ấy dùng không đúng chỗ. Sáng tác để tuyên truyền, kích động, xuyên tạc, vu khống, hạ bệ… thì chỉ có 1 mục đích “phá hoại cách mạng”. Bực thay những nhà văn khi phải nghe chúng nói vậy.
Đất nước chúng ta đổi mới gần 30 năm nay, cơ chế thị trường định hướng XHCN đã thực hiện từ lâu rồi mà giờ chúng vẫn mơ hồ nói “đời sống văn học mang nặng tính quan lieu bao cấp”. Phải chăng chúng nhận nhầm hay vì nhãn quan chính trị nông cạn. Tôi nói rằng nhục nhã lớn nhất của con người là biết mà phải nói những điều chỉ dành cho những kẻ ngu dại.
Và đây, bản chất của chúng ẩn mình trong các mục tiêu mà chúng đưa ra:
“1. Đoàn kết tương trợ giữa những người viết văn tiếng Việt trong và ngoài nước.
2. Tạo điều kiện nâng cao về nghề nghiệp, thúc đẩy sáng tạo cá nhân, khuyến khích đổi mới trong sáng tác và nghiên cứu phê bình văn học và ngôn ngữ.
3. Bảo vệ mọi quyền lợi vật chất và tinh thần chính đáng, hợp pháp của hội viên, đặc biệt là quyền tự do sáng tác và công bố tác phẩm, cũng như quyền tự do tiếp cận tác phẩm văn học của mọi người.”.
Thoạt nghe có vẻ cũng rất văn minh và tiến bộ. Song đó là những tấm vải thưa che mắt, là sự ngụy trang cho những âm mưu thâm độc: Dùng văn học để đấu tranh phản cách mạng, đi ngược lại sự nghiệp dân tộc. Mục tiêu 1, đó là xu hướng câu kết để dễ bề hoạt động và xây dựng thực lực mạnh hơn. Mục tiêu 2, “Đổi mới” của chúng là vượt ra ngoài giá trị định hướng của văn học nước nhà, tức là theo những cái khác có hại cho dân tộc, nhưng là hay đối với chúng. Mục tiêu 3, hòng thoát khỏi sự kiểm soát của các cơ quan quản lý Nhà nước, với chúng Ban Tuyên giáo Trung ương, Hội đồng lý luận phê bình văn học nghệ thuật là “rào cản” trên con đường chống phá của chúng. Do đó, chúng mong muốn “tự do vô tổ chức”, tự do bay nhảy như một đàn ruồi.

Và cuối cùng, chúng cũng nhận “Văn đoàn Độc Lập Việt Nam” là một tổ chức dân sự,… hoàn toàn độc lập đối với mọi hệ thống tổ chức và thiết chế trong và ngoài nước”. Tổ chức của chúng là kẻ thù đối nghịch với Hội Nhà văn Việt Nam, tức là một khối u ác tính, cần sớm phải cắt bỏ.
Bố Ku Hải
Cách mang là gì? Là xóa bỏ cái mới và thay thế cái cũ tiến bộ hơn, là một thay đổi sâu sắc, thường xảy ra trong một khoảng thời gian nhất định. Các cuộc cách mạng có thể dẫn đến sự thay đổi về thể chế chính trị - xã hội, hoặc thay đổi lớn về một nền kinh tế, văn hóa…
Nhìn lại các cuộc cách mạng lớn trên thế giới như cách mạng Pháp năm 1789, Cách mạng Tháng Mười vĩ đại ở Nga năm 1917…Tất cả các cuộc cách mạng đó đều được tiến hành bằng cách bạo lực cách mạng, sử dụng sức mạnh vũ trang để thay đổi thể chế chính trị. Đây đều là các cuộc cách mạng đã trải qua quá trình đấu tranh gian khổ, hi sinh của hàng chục triệu người để có được sự thành công.
Nhìn lại lịch sử Việt Nam, trước năm 1930, có hàng chục Đảng, hàng chục nhân sỹ, trí thức đứng ra tìm đường đưa đất nước ra khỏi lầm than đói khổ nhưng tất cả đề thất bại. Cho đến khi Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo con thuyền cách mạng Việt Nam thì cách mạng Việt Nam mới đi từ thắng lợi này đến thắng lợi khác. Đó là Cách mạng tháng tám năm 1945 rồi đến chiến thắng Thực dân Pháp và Đế quốc Mỹ vang dội năm châu, chấn động địa cầu. Và hàng triệu thế hệ cha anh ta đã hi sinh xương máu để cùng Đảng bảo vệ Tổ quốc, giành độc lập, tự do cho dân tộc.
Vậy, để làm cách mạng, cần có các yếu tố gì?
Một là, muốn làm cách mạng phải có những những điều kiện xã hội là tiền đề để thúc đẩy dẫn đến nhu cầu tất yếu khách quan để xảy ra cuộc cách mạng. Vì bản chất cách mạng là thay đổi cái cũ thành cái mới tiến bộ hơn, văn minh hơn.
Hai là, muốn làm cách mạng phải có một chủ nghĩa làm yếu, một lực lượng chính trị đủ mạnh để lãnh đạo. Ví dụ: Cách mạng vô sản có Chủ nghĩa Mác – Lê nin làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động… Và còn rất nhiều yếu tố khác nữa để đảm bảo cho môt cuộc cánh mạng thành công.
Ba là, muốn cách mạng thành công phải có  được sự ủng hộ của quần chúng nhân dân, tầng lớp giai cấp nhất định, làm lực lượng đấu tranh chủ yếu của cách mạng.
Chỉ riêng các yêu tố trên đã có thế thấy được để tiến hành làm một cuộc cách mạng không phải là chuyện dễ, mà phải đảm bảo các yếu tố về thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Phải thỏa mãn các nhu cầu tất yếu cuộc cách mạng đó là đó là phải là đòi hỏi của Lịch sử.
Từ những phân tích trên, có thể thấy, cuộc “cách mạng” mà các thế lực phản động, các nhà “dân chủ” trong và ngoài nước đã và đang âm mưu thực hiện ở nước ta hiện nay đều không đảm bảo các yếu tố trên.
Thứ nhất, Vì đời sống chính trị, kinh tế, văn hóa, xã hội…ở Việt Nam đang rất ổn định, không có bất ổn nào. Vị thế ở Việt Nam không ngừng được nâng cao. Điều này ai trong chúng ta ai cũng thấy rõ.
Thứ hai, Chủ nghĩa Mác- Lê nin và Tư tưởng Hồ Chí Minh luôn thể hiện tính ưu việt, phù hợp với điều kiện, hoàn cảnh, nhu cầu phát triển của Việt Nam. Điều này đã cho thấy cả trong lịch sử và thực tiễn hiện tại.Khó có nền tảng tư tưởng nào có thể thay thế được.
Mặt khác, cái “tư tưởng”, “chủ nghĩa” của bọn rận chủ chủ yếu là “ăn căp” từ các nước tư bản phương Tây, không phù hợp với điều kiện, hoàn cảnh của Việt Nam. Điều này đã chứng minh trong lịch sử khi Ngô Đình Diệm lập ra chế độ Việt Nam Cộng Hòa ở Miền Nam Việt Nam trước đây.
Thứ ba, bọn phản động, rận chủ chưa bao giờ nhận được sự ủng hộ của quần chúng nhân dân. Trên hết, nhân dân luôn là chủ nhân của đất nước có quyền quyết định tương lai, vận mệnh của đất nước. Và nhân dân Việt Nam đã lựa chọn Đảng Cộng sản Việt Nam là lực lượng chính trị duy nhất lãnh đạo mình trong con đường xây dựng và phát triển đất nước. Mặt khác, chúng ta có thể thấy được những bất bình của quần chúng nhân dân trước những hành động chống phá của Lê Quốc Quân, Cù Huy Hà Vũ, Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Phương Uyên…
Thứ tư, các nhà rận chủ hoạt động cái gọi là “cách mạng” của họ không phải như “võ mồm” mà họ tuyên bố mà vì những đồng USĐ viện trợ từ nước ngoài chảy vào tài khoản của chúng chứ không phải vì “sự thay đổi lớn lao” nào cả?
Mặt khác, cách mạng là sự thay đổi cái cũ bằng cái mới. Trong khi các nhà rận chủ đang tìm cách thay cái mới bằng cái cũ. Điều đó là đi ngược lại bản chất của làm cách mạng. Tất yếu sẽ không dẫn đến thành công.
Qua đây, chúng ta có thể thấy được thực chất cái cuộc “cách mạng” mà bọn rẩn chủ đang tiến hành đó là cái gì? Đó là một phần trong âm mưu “Diễn biến hòa bình” mà các nước TBCN đã và đang tiến hành đối với nước ta. Đó là vì những miếng lợi cá nhân của một số phần tử ăn không rồi nghề. Đó là cũng vì nhưng tư tưởng thấp hèn của những con người thấp hèn mà bán đi đất nước, bán đi dân tộc và quay ngược lại với nhân dân của mình. Cái kết của cuộc “ cách mạng” đó chỉ là số 0 tròn trĩnh mà thôi. Bởi vì nhân dân Việt Nam sẽ quyết tâm bảo vệ chế độ, bảo vệ và xây dựng thành công Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa.

A.C
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"