Gần đây, một loạt các hiện tượng xuất hiện trên Internet làm rất nhiều người quan tâm. Một du học sinh Việt Nam tại Đan Mạch viết thư gửi Bộ trưởng Bộ Giáo Dục , “cộng đồng mạng phát sốt”.Một du học sinh Nhật (thật hay không chưa biết) phê phán các thói xấu của người Việt, “cộng đồng mạng” lại “sốt” và sốt rất cao .
Tuy nhiên, bây giờ chúng ta hãy tưởng tượng , anh chàng Ngô Di Lân kia khộng phải du học tại Đan Mạch mà đang học tại ….Châu Phi, và du học sinh tại Việt Nam không phải là người Nhật mà là người Irag hay Afganistan, Banglades gì đấy . Như thế “cộng đồng mạng” có sốt hay không ? 
Nhìn các hoạt động của người dùng internet Việt Nam và cả truyền thông Việt, chúng ta có cảm tưởng rằng thế giới rất chật hẹp. Có bao giờ chúng ta lấy giấy bút viết tên các quốc gia và thủ đô của nó rồi đếm thử xem mình biết được bao nhiêu nước? chúng ta thực sự hiểu biết bao nhiêu về các nước đó ? Chúng ta biết London là thủ đô của nước Anh, Paris là Thủ đô nước Pháp , Washington là thủ đô nước Mỹ…nhưng con nít hỏi chúng ta Thủ đô của Jamaica là gì thì y như rằng chúng ta phải gãi , bóp trán. 
Căn bệnh “thế giới nhỏ hẹp” ấy không hẳn là lỗi của “cộng đồng mạng”. Việt Nam chỉ mới đặt chân vào “thế giới phẳng” trên dưới 20 năm , mới chỉ thoát nghèo được vài năm. Người Việt Nam ngước mắt trông sang “cái rốn của nhân loại” với khao khát ,thèm muốn không có gì lạ. Chính cái khao khát đó là một động lực để người Việt Nam phấn đấu tiến lên .Tuy nhiên cái gì cũng có giới hạn của nó, khao khát thèm muốn văn minh- phồn hoa của người ta thái quá đến mức đâm ra tự ti thì rất không nên . Tuy nhiên, có cảm giác rằng “cộng đồng mạng” tự đánh mất tự trọng của mình .”cộng đồng mạng” đúng là yếu ớt và dễ bị tổn thương hơn bao giờ hết . Một dân tộc chỉ có thể thành công chỉ khi dân tộc ấy biết điểm yếu của mình và biết kiêu hãnh vì bản sắc của mình . “Cộng đồng mạng” rất giỏi cái khoản tự ti ngoài ra họ dường như không hiểu gì về ưu điểm của Việt Nam so với 178 quốc gia mà chúng ta có quan hệ ngoại giao.
Năm 2012, khoảng thời gian mà các tranh chấp chủ quyền biển đảo giữa Việt - Trung và Nhật - Trung đang ở cao trào, một nhà báo Nhật đã viết một bài báo đề cao chính sách đấu tranh bằng ngoại giao của Việt Nam. Cuối bài, ông kết luận: chính phủ Nhật nên học tập cách làm của chính phủ Việt Nam. Ấy vậy mà khi đó tuyệt nhiên không thấy “cộng đồng mạng” có phản hồi. Tuy nhiên, ngày nay một người nào đó tự nhận là "du học sinh Nhật" đăng lên cái gọi là "tâm thư" mà chủ yếu là liệt kê lại những thói xấu của một bộ phận người Việt, thì “cộng đồng mạng” truyền tay, chia sẻ cứ như bát được vàng. Rồi thi nhau "cảm thấy nhục" thay cho thiên hạ.
Đây không phải là lỗi tại ai cả mà đó là do căn bệnh “thế giới nhỏ hẹp” đang giết dần niềm kiêu hãnh Việt Nam, bào mòn chủ nghĩa dân tộc. Vì vậy, mỗi người trong chúng ta khi dùng Internet, khi tham gia vào “cộng đồng mạng” cần có cái nhìn khách quan, đầy đủ hơn. Đừng để mình bị cuốn vào những “trào lưu” tiêu cực “ảo tưởng”.

A.C
       
Sự việc người dân thôn Trung Sơn, Bắc Sơn, Thạch Hà, Hà Tĩnh  bắt trói 4 chiến sỹ Công an, dùng gạch đá tấn công vào nhà bí thư, chủ tịch xã, trưởng công an xã…đã tạo nên sự chấn động trong những ngày vừa qua. Chấn động không bởi sự sai đúng của dự án, mà chấn động bởi sự hành xử của người dân trước các vấn đề có liên quan tới sự khúc mắc quyền lợi với chính quyền.
      Ở đây chưa vội bàn đến cái đúng cái sai, chưa bàn đến dự án xây dựng công viên Vĩnh hằng Bắc Sơn là có hợp lòng dân hay không mà bàn đến sự ứng xử, thái độ của người dân trước cơ quan công quyền, sự hợp tác và bất hợp tác của quần chúng trong việc xây dựng một xã hội công bằng. Chính bản thân người dân luôn muốn một xã hội công bằng, bởi chỉ có công bằng thì quyền lợi của họ mới được đảm bảo, họ mới không bị tham nhũng đục khoét, không bị quan chức vơ vét, công bằng mới đảm bảo cho họ an sinh xã hội. Hơn ai hết, chính người dân luôn mong muốn sống trong một đất nước có pháp luật nghiêm minh, mọi quyền và lợi ích hợp pháp của họ được đảm bảo. Ấy vậy nhưng trong phút chốc chính họ đã dẫm đạp lên các tiền đề tạo ra sự bình đằng. Chính họ đã tạo nên sự coi thường luật pháp một cách nghiêm trọng. Trong những cơn giận họ đã  biến một xã hội ứng xử văn minh thành sự ứng xử hơi hướng của bầy đàn. Đó là “đánh hội đồng cán bộ”, hô hào đập phá tài sản một cách không thương xót. Vậy hóa ra chính là họ đang tự làm khó bản thân mình. Chính người dân đang “ứng xử kiểu xã hội đen” khiến cho chính quyền bất lực trong phút chốc, nhưng hệ lụy để lại lại rất lớn. Cuối cùng cái thiệt nhất vẫn chính là người dân và sự gắn bó giữa chính quyền và dân bị rạn nứt.
      Xét dưới một khía cạnh khác, khi người dân đánh đập các “công bộc” của mình là đã vi phạm pháp luật. Nhất là những hành vi mang tính chống đối người thi hành công vụ. Pháp luật nghiêm cấm bất kỳ ai xâm hại tính mạng, danh dự, nhân phẩm, sức khỏe của các cá nhân khác trong cộng đồng. Ấy vậy mà chính người dân là người đã ủng hộ luật pháp lại hùa nhau đi đánh người, bắt giữ trái phép các cán bộ thừa hành công vụ. Sao người dân không suy nghĩ rằng chính những người cán bộ đó trước đây ít lâu là do họ bầu ra trong các kỳ bầu cử Hội đồng nhân dân? Những người cán bộ cấp cơ sở đó còn là cùng làng, cùng xã  với nhau, ngày ngày vẫn giáp mặt nhau. Những cán bộ, chiến sỹ Công an kia hôm nay chỉ làm nhiệm vụ này, nhưng biết đâu hàng chục năm họ vẫn phải đi đến địa bàn để trấn áp bọn tội phạm, giữ gìn cuộc sống bình  yên cho họ. Chẳng ai dám chắc những lá phiếu mà người dân bầu cho các vị “công bộc” trước đây là đúng, nhưng cái sai hiện tại có thể có nhiều cách giải quyết như  khiếu nại, thông qua diễn đàn của Hội đồng nhân dân. Cái sai của người dân là đã quá nóng giận, nghe theo sự kích động để trút sự giận giữ lên các cán bộ một cách thô bạo, bất nhẫn.
     Đây không phải là vụ việc duy nhất, như vụ Tiên Lãng, vụ giáo xứ Mỹ Yên…những vụ việc người dân đã tự mình làm khó cho mình trước đây. Trong những vụ việc này đều có một điểm chung là họ đã bất chấp luật pháp, suy nghĩ và hành xử theo tư tưởng cực đoan quá khích, cộng với sự kích động của một số kẻ xấu. Chúng ta cần phải hiểu rằng sống trong một xã hội có luật pháp thì cần phải luôn có tư tưởng “thượng tôn pháp luật”. Chỉ có pháp luật mới bảo vệ được chúng ta trước các vấn đề liên quan tới pháp lý, pháp luật mới bảo vệ được quyền lợi chúng ta. Còn những hành xử chợ búa, hành xử mang tính xã hội đen chỉ đem lại thiệt hại cho bản thân. Nếu giáo dân giáo xứ Mỹ Yên không nghe lời kích động của kẻ xấu thì chắc chắn sẽ không mất đi hình ảnh một vùng quê theo đạo yên bình; ông Vươn và gia đình không hành xử côn đồ thì chắc chắn đã không phải ở sau song sắt, và vấn đề đền bù sẽ được giải quyết thỏa đáng; vụ việc bắt giữ trái phép 4 chiến sỹ Công an vừa qua đang trong thời gian xem xét và chắc chắn sẽ có người phải chịu trách nhiệm về hành vi chống người thi hành công vụ, hủy hoại tài sản…

       Cuộc sống vỗn dĩ vô vàn sắc thái, sự kiện. Hỉ, nộ, ái, ố là chuyện thường tình. Quan trọng là chúng ta có thái độ thế nào với những gì đang xảy ra, nếu chúng ta có thái độ tiêu cực chắc chắn chỉ ảnh hưởng đến bản thân. Trong các sự việc trên cũng vậy, giá như người dân có thái độ tích cực, thông qua trao đổi, kiến nghị với chính quyền thì mọi việc chắc chắn sẽ tốt hơn. Chuyện cũng đã qua rồi, nhưng bây giờ nếu có ý kiến về vấn đề này thì tôi vấn muốn rằng “giá như người dân đừng làm thế!”.
Quốc Thái
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"