Hôm vừa rồi, tức vào ngày 11 tháng 5, ngày mà hàng vạn người dân chúng ta xuống đường biểu tình để thể hiện lòng yêu nước cũng như nhằm gây áp lực lên Trung Quốc thông qua biểu hiện tinh thần của người dân đối với chủ quyền của Tổ Quốc trong con mắt của cộng đồng yêu chuộng hòa bình Quốc tế. Tinh thần nhân dân là thế, nhưng tại một góc khuất quan sát kín kẽ nào đó, cũng có thể nhận thấy có một số kẻ vẫn có âm mưu gì đó trong việc lợi dụng sự việc này. Và No U là một trong số những kẻ có những hành động đáng ngờ đó.
Bản thân tôi là một người trực tiếp tham gia trong cuộc biểu tình vừa qua tại số 46 Hoàng Diệu-nơi đặt Đại Sứ Quán Trung Quốc nên tôi xin phép được thể hiện một số quan điểm cá nhân thông qua những gì tai nghe mắt thấy trong cuộc biểu tình vừa qua để người đọc được hiểu rõ hơn.
Nếu như sự ngưỡng mộ của tôi giành cho quần chúng yêu nước thì ngược lại tôi rất khinh bỉ những kẻ sử dụng lòng yêu nước như một quân bài, một chiêu bài để thách thức chính quyền, hay thậm chí sử dụng nó vào những mục đích xấu xa ti tiện của chúng. Trong đám đông quần chúng nhân dân dày đặc, kẻ thì tay cầm cở đỏ sao vàng, người cầm khẩu hiệu chống Trung Quốc và đồng thanh hô to kia làm mỗi ai nghe thấy đều hiểu được một điều rằng tất cả họ với khí thế hừng hực sẽ quét sạch trơn bất cứ thứ gì xâm phạm đến Tổ Quốc. Họ đến công viên Lê Nin vào ngày hôm đó là vì Tổ Quốc. Nhưng đau đớn thay bên cạnh đó nhóm NO-U, một nhóm mang tính chất lợi dụng vấn đề biển Đông để vu cáo Nhà nước, hạ bệ uy tín Đảng, mạt sát chế độ từ lâu đã có những hành động mà ngẫm ra thì họ thật đáng bị lên án. Đó là ngay từ buổi sáng họ đã chuẩn bị những  băng rôn theo ý họ. Trong đó băng rông, khẩu hiệu của họ có một đặc điểm đó là không có Quốc kỳ, không có những lời nói ủng hộ sự đoàn kết dân tộc trong chống lại quân xâm lược Bắc Kinh và càng không có sự ủng hộ chính phủ. Đau đớn thay họ chỉ làm những băng rôn khẩu hiệu với những ý tưởng mang tính chất phô trương lực lượng của họ mà quên đi Tổ Quốc. 
Cần phải thấy rõ một điều rằng đội quân của họ được ngài Nguyễn Quang A-một siêu nhân chém gió kinh điển trang bị cho họ những bộ đồng phục thật đẹp mắt. Nhưng màn phô diễn bi hài kịch của họ nhanh chóng thất bại. Họ nhập cuộc với tất cả sự chuẩn bị kỹ lưỡng với những lời hô hào, đòi xen lẫn với cả dân chủ, nhân quyền, thậm chí đòi này đòi nọ. Tôi thấy một điều rất hài hước đó là có một kẻ mặc áo No-U hô rằng “Đả đảo Trung Quốc, đòi quyền con người” một kiểu lập lờ đánh lận con đen của các vị rận chủ hay làm. Nhưng ngay sau đó đã có mấy quần chúng nhân dân đáp lời chúng rằng “Sao lại nhắc đến nhân quyền ở đây, thế anh đến đây để biểu tình chống Trung Quốc hay vì mục đích gì”. Lúc đấy tôi chứng kiến cảnh mấy kẻ mang áo No-U và những phe phái khác đồng lõa của chúng liền nghệt mặt ra, đúng điệu bộ của kẻ xấu làm việc gian bị người khác nắm được thóp. Đúng lúc đấy tôi còn nhớ rất rõ tên rận chủ chuyên cào mặt ăn vạ tên là Chí Đức liền chộp vào một câu rằng “thôi, bỏ đi, hãy vì đại cục, giờ chống Trung Quốc đã”. Đại ý là như thế.
Chính vì với âm mưu ban đầu là chuyển hóa một cuộc biểu tình yêu nước thành hoạt động biểu dương lực lượng  của chúng nên No-U đã vấp phải sự phản đối quyết liệt của quần chúng yêu nước. Lực lượng quần chúng yêu nước càng ngày càng đông cờ Tổ Quốc và khẩu hiệu, băng rôn có nội dung là ủng hộ chính phủ để bảo vệ Tổ Quốc, hay đề nghị Trung Quốc rút giàn khoan HD981 ra khỏi vùng biển Việt Nam…Bị hụt hẫng nên dạo một vòng quanh đoàn người tụ tập trước Đại sứ Quán Trung Quốc tôi thấy các “anh chị em” No-U đã đứng vểnh chân ra nói chuyện, không hò hét như ban đầu nữa, còn có người rút khẩu hiệu để ra vòng ngoài và chuồn lẹ. Nhìn những kẻ mặc áo No-U lúc này kẻ thì ấm ức ra mặt, kẻ thì có ngậm bồ hòn làm ngọt, kẻ thì mặt bơ phờ, chán nản như mất phiếu thóc thời bao cấp.
Xưa nay No-U vẫn luôn vỗ ngực đen đét rằng họ yêu nước, họ bảo vệ biển đảo. Họ đòi quyền này quyền nọ, đòi lật đổ chế độ. Nhưng đúng là “cháy nhà mới lấp ló mặt chuột”, No-U ngày hôm nay đã thể hiện bản chất là bán nước thì đúng hơn. Trong lúc nước sôi lửa bỏng, Tổ Quốc đang bị xâm hại thì họ dở chứng hai mặt để giành giật lợi ích cho một nhóm người. Tôi luôn tâm niệm một điều rằng “lợi dụng lòng yêu nước là tội ác không thể dung thứ”, và với No-U ngày qua họ cũng đã thất bại và họ sẽ không bao giờ được dung thứ.

 Quốc Thái

Bài viết này là bắt nguồn từ những suy nghĩ khi cận cảnh thấy một số hình ảnh của cuộc tuần hành, biểu tình tại Đại sứ quán Trung Quốc và những lời hô hào của anh em nhà rận. Đó là khoảng cách giữa  những lời hô hào mà họ nói là yêu nước với  hành động của họ.
Tổ Quốc là thiêng liêng, bất khả xâm phạm, không ai có quyền đòi hỏi Tổ Quốc, đứng trước Tổ Quốc, trước đất mẹ thiêng liêng chúng ta thà hy sinh tất cả chứ không chịu để mất. Ấy vậy mà No-U, một số vị giả danh yêu nước khác lại coi Tổ Quốc như một khái niệm họ có thể phun ra bất cứ lúc nào. Họ buông lời đầu môi để nói rằng yêu nước. Nhưng hành động của họ thì gần như có sự toan tính, mang tính vị kỷ của. Đáng lẽ trong lúc đất nước đang gặp khó khăn, nhất là thời điểm nước sôi lửa bỏng này thì tất cả chúng ta cùng phải đồng sức đồng lòng đứng bên chính phủ nhưng hành động của những kẻ giả danh “dân chủ” thì ngược lại. Họ luôn có những hành vi nhằm khuếch trương thanh thế của họ thông qua biểu tình chống Tàu hơn là biểu tình nhằm thể hiện tinh thần yêu nước, biểu tình thể hiện sự phẫn nộ của họ trước sự an nguy của Tổ Quốc.
http://timlaisuthat.blogspot.com/2014/05/giat-co-to-quoc-trong-khi-bieu-tinh-e.html?showComment=1399914864224
Rõ ràng khái niệm Tổ Quốc trong bản thân họ đã không còn chăng, hay họ chỉ vì lợi ích của họ, đặt lợi ích của cá nhân và một nhóm nhỏ những cá nhân họ lên trên quyền lợi Quốc gia dân tộc. Tôi đã chứng kiến thấy những băng rôn khẩu hiệu, những cái áo của nhóm No-U mặc cá biệt, chẳng có một dấu hiệu gì cho thấy họ hòa đồng cùng với quần chúng nhân dân. Những băng rông, khẩu hiệu không in hình cờ Tổ Quốc, không có một biểu hiện ủng hộ Chính phủ. Họ đi thành từng nhóm người lạc lõng giữa đám đông quần chúng hừng hực khí thế bảo vệ Tổ Quốc. Buồn thay là họ không nhận ra điều đó. Đau đớn hơn còn có kẻ trong bọn họ nhảy lên giựt cờ Tổ Quốc xuống khi có những người giơ cao cờ Tổ Quốc cùng hô Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam. Một hành vi hết sức trơ trẽn và đáng bị lên án.Phải chăng trong huyết quản của họ đã lai căng dòng máu khác, không phải là dòng máu của dân tộc Việt.
Tôi biết rằng bản thân họ là những kẻ đã có những hành vi không thiện cảm với chế độ. Họ đã và đang lợi dụng cuộc biểu tình này để thị uy lực lượng, thậm chí là thể hiện cả hành vi chống Đảng, chống Nhà nước. Đối với họ thì Tổ Quốc có lẽ không có giá trị hơn mấy đồng đô la mà ngoại bang đã chu cấp cho họ. Hay Tổ Quốc là một khái niệm mà họ có thể “lợi dụng”. Họ không hiểu rằng họ đã và đang giả vờ yêu Tổ Quốc nhưng hành động giựt cờ xuống đó là hành động đã chà đạp Tổ Quốc, thể hiện rõ nhất bản chất của họ là bán nước. Có thể một chế độ không thể trường tồn, nhưng trong những giai đoạn nhất định của lịch sử thì chế độ đó là đại diện cho Tổ Quốc, đại diện cho dân tộc. Quốc kỳ mà Nhà nước quy định chính là đại diện cho Tổ Quốc trên trường Quốc tế, Quốc kỳ bay ở đâu chính là niềm tự hào của dân tộc ở đấy. Quốc kỳ Việt Nam là thứ mà bất cứ ai yêu nước cũng treo trước cửa nhà cũng như giữ gìn với sự trân trọng nhất. Vì thế họ giựt Quốc kỳ chính là đang làm mất đi sự tự tôn dân tộc, chà đạp trắng trợn lên cả hình ảnh đất nước.
Biểu tình để phản đối Trung Quốc mục đích cao nhất cũng là nhằm bảo vệ sự bình yên của Tổ Quốc, thể hiện tinh thần đoàn kết dân tộc trước giặc ngoại xâm đang lăm le. Nhưng No-U và những kẻ giả danh dân chủ khác vẫn ôm trong họ mộng tưởng chính trị không hợp thời. Họ đòi tự do cho những người đã bị tống cổ vào tù vì phạm tội. Họ sử dụng lời lẽ xảo ngôn để công kích Nhà nước. Tất cả những thứ họ làm đang cho thấy đó là sự “đục nước béo cò” hơn là một tấm lòng hướng về Tổ Quốc. Thử hỏi, nếu biểu tình trước một Trung Quốc có biểu tượng “ngũ tinh hồng kỳ” sao lại không đưa cờ đỏ sao vàng Việt Nam ra để làm biểu tượng và sự thể hiện? Đây không hơn không kém là một ý đồ mang tính hội nhóm chống lại Tổ Quốc.

Nhưng niềm tin trong tôi vẫn bừng cháy khi những kẻ giả danh hô hào yêu nước, những kẻ “giật cờ Tổ Quốc” kia đã bị lên án tại trận. Họ đã lạc lõng thì nay và sau này sẽ lại càng lạc lõng hơn. Người dân vốn dĩ không toan tính gì nên Tổ Quốc đối với họ là trên hết. Họ hô hào sục sôi, sự sục sôi bắt nguồn từ tâm can của họ, từ những sự phẫn nộ của họ đối với giặc Tàu. Cờ Tổ Quốc bị giật xuống rồi lại bay phấp phới trên tay họ. Và tôi càng tin hơn rằng Tổ Quốc là mãi mãi. Và trong lúc này, không có gì hơn Tổ Quốc!
Nó – một đứa sinh viên năm cuối. Nó cứ nghĩ rằng bản thân biết nhiều lắm. Ấy vậy mà hơn hai mươi tuổi đầu nó mới tới một ngày : Ngày của mẹ. Mẹ - một tiếng gọi thiêng liêng, ngọt ngào mà bất cứ đứa trẻ nào cũng muốn được cất lên một lần trong đời. Một buổi cuối tuần không về quê lại càng làm nó có nhiều suy nghĩ. Nó nhớ nhà, nhớ những bữa cơm gia đình sum họp và hơn hết nó nhớ mẹ……..

Mẹ!
Mẹ là người đã mang nó đến với cuộc sống này, dành tất cả yêu thương, chở cho nó. Hai ba năm nó có mặt trên cuộc đời này là 23 năm mẹ luôn ở bên cạnh dạy bảo, chăm sóc, lo lắng cho nó vô điều kiện. Là chín thang mang nặng đẻ đau, là những giọt nước mắt hạnh phúc khi nó cất tiếng khóc chào đời. Là nét mặt rạng ngời khi nó chập chững bước những bước đi đầu tiên. Là những ngày đầy kiên nhẫn uốn nắn từng nét chữ nguệch ngoạc của nó. Là sự vui mừng khi nó đạt điểm 10......
Đó còn là những năm bố công tác xa, nhà chỉ có hai mẹ con. Khi nó đi viện cả tháng trời hay gãy tay, mẹ đã phải thức suốt đêm để chăm sóc cho nó, lo lắng tới gầy rộc người. Nhưng mỗi lần viết thư cho bố mẹ luôn nhắn với bố rằng “ Em và con ở nhà vẫn khỏe, anh yên tâm công tác”. Chưa kể đến những bữa cơm chỉ có hai mẹ con nhưng mẹ luôn nhường hết đồ ăn cho nó. Khi nó thắc mắc thì mẹ chỉ nhẹ nhàng “ mẹ không thích ăn món này”. Nó còn rất ngây ngô nghĩ rằng mẹ thật khó tính vì món gì cũng chê và hồn nhiên ngồi ăn ngon lành. Nó đâu biết rằng mẹ đang cố gắng dành tất cả cho nó.
Là cả tuần lo lắng không yên khi lần đầu tiên nó ở ký túc xá. Nó chỉ được biết điều này khi bố nó kể lại. Mẹ thương nó còn nhỏ mà đã phải sống xa nhà. Mẹ sợ rằng sẽ không có ai gọi nó mỗi sáng, sợ nó sẽ bỏ bữa, sợ những hôm nửa đêm sốt cao không ai hay biết,…
Là người bạn đồng hành đặc biệt giúp nó qua kì thi tuyển sinh đại học. Nó vẫn nhớ cái cảm giác lo lắng, hoang mang đến mất ngủ hoặc những cơn ác mộng trước kì thi ấy. Nó cũng không dám tưởng tượng nó sẽ vượt qua khoảng thời gian ấy như thế nào nếu không có mẹ ở bên. Mẹ luôn động viên, an ủi, chăm sóc cho nó từng bữa ăn, giấc ngủ. Mẹ chưa bao giờ tạo áp lực cho nó cả.
Là một người bạn thân luôn xuất hiện khi nó cần. Mỗi khi thấy nó buồn hay lo lắng, mẹ thướng tới bên cạnh hỏi han, chia sẻ. Vậy mà đã có lúc nó tự nhủ rằng sẽ không bao giờ tâm sự với mẹ. Trong suy nghĩ của một đứa trẻ mới lớn, nó cho rằng mẹ biết nó thích một bạn khác giới hay khi nó đi chơi mẹ sẽ mắng. Mãi khi sống cuộc sống sinh viên xa nhà, thấy cuộc sống ngột ngạt, xô bồ, nó mới đấu tranh tư tưởng và quyết định thử một lần tâm sự với mẹ. Kết quả hoàn toàn bất ngờ và khác xa so với những gì nó nghĩ. Mẹ không những không mắng hay tỏ ra khó chịu trước những việc nó kể mà còn kiên nhẫn lắng nghe và đưa ra những phân tích, lời khuyên giúp nó nhìn nhận mọi thứ xung quanh.
Mẹ! Vẫn lặng lẽ đi về sớm hôm... để cho con êm đềm năm tháng
Mẹ là vậy đấy. Cứ âm thầm đi bên cạnh nó, lặng lẽ chăm sóc, che chở cho nó, luôn xuất hiện khi nó cần……. Hôm nay là một ngày đặc biệt - “Ngày của mẹ”, nó muốn ở nhà để xà vào lòng mẹ mà nói rằng “ Con yêu mẹ nhiều lắm !”. Nhưng nó nghĩ rằng không quá muộn để nhận điều này, nó sẽ cố gắng từ những thứ nhỏ nhất để mỗi khi mẹ nghĩ về nó có thể nở một nụ cười hạnh phúc.
Bố Ku Hải
Ngay từ đầu giờ sáng ngày 11/5, hàng trăm người dân đã đổ về khu vực trước Đại sứ quán Trung Quốc trên đường Hoàng Diệu, giương cao băng rôn, khẩu hiệu thể hiện lòng yêu nước cũng như phản đối hành động ngang ngược của Trung Quốc thời gian vừa qua.
            Đa phần các khẩu hiệu đều có các nội dung như: “Đả đảo Trung Quốc”, “Hoàng Sa, Trường Sa là của Việt Nam”, “Trung Quốc hãy tuân thủ luật pháp quốc tế”… hay một số người biểu tình mang khẩu hiệu mạnh mẽ hơn như “CHINA GET OUT” tạm dịch là “Trung Quốc hãy cút đi”….
Thành phần tham gia cuộc biểu tình rất đa dạng. Từ những cụ già…
Cho đến thanh niên…
Không khí của cuộc tuần hành nóng lên từng giờ và chỉ kết thúc lúc 11h trưa – khi mà trời đã rất nắng nóng. Cuộc tuần hành phản đối Trung Quốc được diễn ra một cách ôn hòa, có trật tự, thể hiện lòng yêu nước và sự tin tưởng tuyệt đối vào sự lãnh đạo của Đảng, Nhà nước ta trong giải quyết vấn đề biển Đông. Xuất hiện tại cuộc tuần hành này, ta có thể thấy được tuy là cả trăm người, nhưng cả trăm người ấy đều có một ý chí đó là phản đối sự bành trướng xâm lược của Trung Quốc, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc thân yêu.
DƯƠNG GIA HUY
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"