CHIẾN SĨ DÂN CHỦ VÀ TƯ TƯỞNG “BÁM MỸ”

Ngày 11/05/2014, website danchimviet.info có đăng tải bài viết “Ai là Tổng Bí thư? John Mc Cain hay Nguyễn Phú Trọng?” của nhà dân chủ lõi đời Nguyễn Thanh Giang. Trước hết, nói về tác giả Nguyễn Thanh Giang, hắn sinh năm 1936, đến nay cũng ngót bát thập niên, là một trí thức khá nổi tiếng trong lĩnh vực Địa Vật lý. Xuất thân từ một gia đình nhà nho bất đắc chí, bản thân Giang cũng có nhiều hoạt động cống hiến cho khoa học của đất nước, song vì một số lý do mà không được Nhà nước phong tặng danh hiệu “Anh hùng lao động” mà Giang trở nên bất mãn, giờ đây Giang viết nhiều tác phẩm có nội dung xấu, tuyên truyền chống nhà nước, nói xấu lãnh đạo, xuyên tạc tình hình và thể hiện sự bất đồng quá khích. Bài viết trên là một ví dụ cho tính chất chống phá của Giang.

Ảnh chụp màn hình 

Nội dung bài viết bàn về vấn đề Trung Quốc xâm phạm chủ quyền vùng biển Việt Nam, cái mà đang thu hút sự chú ý của toàn dân trong nước và quốc tế suốt mấy ngày gần đây. Ở đây Nguyễn Thanh Giang cũng có nhận thức rõ về vụ việc, hắn là một nhà trí thức nên không thể nói hắn “nhắm mắt nói liều” như một số tên dân chủ level thấp khác được. Tuy nhiên, tính chất phản động của chúng đều giống nhau ở chỗ: Hắn chê bai chính quyền, Nhà nước ta, thậm chí chỉ đích danh Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng là “cái người đang lãnh trách nhiệm tổng chỉ huy toàn dân tộc, tổng chỉ huy các lực lượng vũ trang Việt Nam lại như không còn khả năng nghe, không còn khả năng nhìn, không còn khả năng nói, không còn khả năng biểu cảm”. Tiếp đó, hắn dẫn lời của ông Nguyễn Khắc Mai, nguyên Vụ trưởng Vụ Nghiên cứu, Ban Dân vận Trung ương, hiện là giám đốc Trung tâm nghiên cứu Văn hoá Minh Triết nói: “…Tôi rất bất bình và thấy xấu hổ, nhục nhã khi một người lãnh đạo trước một sự kiện lớn của dân tộc lại không hề có một nửa ý kiến…” . Thực sự đây có phải lời ông Mai nói hay là do Giang dựng bịa? Dù gì thì cũng khiến chúng ta liên tưởng đến câu nói của Ngô Quang Kiệt trong vụ Giáo xứ Thái Hà. Nhưng xin thưa, với tư cách là lãnh đạo đất nước, Tổng Bí thư còn lo gấp vạn lần các ông. Các ông chỉ biết ăn no rồi đi chửi, đi chống, ngoài miệng nói vì nước, vì dân, vì công bằng, dân chủ… này nọ. Nhưng thực chất là phá hoại đoàn kết, xâm phạm an ninh, vi phạm pháp luật. Cũng nói để Giang rõ rằng: Đây là vụ việc có tính chất đặc biệt nghiêm trọng, chỉ cần một phát ngôn hay một hành động nóng vội, sai lầm có khi phải trả giá bằng máu của cả một dân tộc. Người thận trọng, bình tĩnh mới làm được nhà lãnh đạo, có thế người ta mới nghĩ được kế sách đúng đắn. Còn như Giang thì thật mạo muội, nông nổi. Nên nhớ Đảng, Nhà nước ta lựa chọn con đường đàm phán hòa bình, kết hợp đấu tranh ngoại giao với đấu tranh pháp lý. Điều đó là phù hợp với xu thế của thế giới tại thế kỷ XXI này, đồng thời là đường lối sáng rõ nhất. Đâu phải súng đạn, tàu ngầm, quân đội mới là đánh giặc, đấy là suy nghĩ của ngày xưa rồi. Hãy tỉnh táo để nhận ra rằng: Đánh giặc trên mặt trận pháp lý, ngoại giao còn khó khăn hơn nhiều việc nổ một khẩu đại bác. Trên thực tế, chúng ta sẵn sang cử ra một đồng chí là Ủy viên Bộ Chính trị đóng tư cách là Đặc phái viên của Tổng Bí thư sang Trung Quốc để đàm phán. Chứ đừng nghĩ TBT Nguyễn Phú Trọng không có hành động, phát ngôn gì. Lúc này càng cần thiết phải thể hiện vị thế bình đẳng trong quan hệ của nước ta, Việt Nam không hề sợ hãi hay lép vế. TBT là một trong những “trụ cột” của đất nước, là niềm tin của toàn dân tộc.

Thưa các bạn, các bạn nghĩ sao về một kẻ phản động mang trong mình tư tưởng “dựa vào Mỹ” để cứu vãn tình hình đất nước? Đó là tư duy của Nguyễn Thanh Giang, Cù Huy Hà Vũ và một số đối tượng cơ hội chính trị khác. Thật nực cười! Bất kể một người dân Việt Nam nào khi nghe về ý nghĩ của những tên này chắc đều tỏ thái độ bất bình, muốn “tổng sỉ vả” cho lũ chúng nó một bài học. Có lẽ đây là những tên không thuộc lịch sử hoặc cố tình lờ đi lịch sử. Liệu chúng có nhớ Lê Chiêu Thống “rước voi về rày mả tổ” khi đi cầu viện quân Thanh, để rồi chúng cướp phá nước ta. Chúng có biết âm mưu, thủ đoạn của Mỹ đối với Việt Nam từ quá khứ đến hiện tại và tương lai. Mỹ thất bại trong chiến tranh xâm lược Việt Nam, đó là “nỗi nhục” mà các thế lực hiếu chiến của Mỹ phải chịu đựng. Dù hòa bình, hội nhập song chúng ta đều hiểu: Mỹ không hề từ bỏ âm mưu ý đồ xấu đối với cách mạng Việt Nam, bằng chứng là Mỹ tiếp tục đẩy mạnh “Diễn biến hòa bình” ở Việt Nam. Có lẽ những chiến sĩ dân chủ như Giang và Vũ chỉ nhìn được “màu hồng” ở cường quốc tư bản này mà không soi xét đến thực chất tồn tại của nó. Mà ta cũng không lấy làm lạ, bởi lẽ các chiến sĩ này đã bị Mỹ mua chuộc bằng những đồng đô-lar bẩn thỉu. Cho nên, chúng sẵn sàng quay lưng, đi ngược lại với lợi ích của Đảng, Nhà nước và toàn dân tộc.

Cù Huy Hà Vũ – “bám Mỹ nuôi thân” 

Nói đoạn này cũng phải thấy, thực tế Việt Nam đang thúc đẩy quan hệ ngoại giao tốt đẹp với Mỹ. Qua các cuộc thăm gặp, tiếp xúc cấp cao giữa lãnh đạo hai bên, chúng ta đã đạt được nhiều thành tựu, Mỹ đã trở thành đối tác thương mại lớn của Việt Nam. Mỹ cũng giúp đỡ và ủng hộ quan điểm của Việt Nam về vấn đề biển Đông. Song Mỹ sẽ không chịu từ bỏ lợi ích ở bất cứ đâu, một đồng đôla của Mỹ ném ra sẽ phải mang lại giá trị tương xứng. Điều đó chứng tỏ những chiến sĩ dân chủ này có tầm nhìn thật hạn chế, nói như Dự báo thời tiết thì “tầm nhìn xa giảm xuống từ 4 – 10 km trong đô-la và ảo tưởng” .

Nam Hoàng
      

Biển Đông dậy sóng, đất liền cũng rung chuyển theo những đợt khí thế hừng hực lan tỏa khắp nơi, từ Nam Chí Bắc, từ miền ngược cho đến miền xuôi, đâu đâu cũng khẩu hiểu nhân dân ta chống Tàu. Đấy là tấm chân tình hướng về nơi hải đảo xa xôi, là lòng tự tôn dân tộc, hướng về Tổ Quốc. Vừa qua hàng vạn người dân khắp mọi miền Tổ Quốc đã xuống đường biểu tình, tuần hành hướng về Tổ Quốc. Đó là lòng yêu nước, nhưng trong yêu nước chỉ mỗi thông qua biểu tình là tôi thấy chưa thực sự là thiết thực. Và bài viết của tác giả muốn dẫn ra một số suy nghĩ để chúng ta có những hành động vì Tổ Quốc thiết thực hơn.

       Trước hết biểu tình là một trong những cách thể hiện thái độ của mỗi chúng ta khi Tổ Quốc đang đứng trước nguy cơ bị xâm lăng về chủ quyền. Nhưng không có nghĩa nó là cách tối ưu, và nó sẽ không đem lại kết quả hoàn mỹ, thậm chí rất có thể bị những kẻ xấu lợi dụng hướng lái đến một cuộc bạo động gây chia rẽ dân tộc, gây mất đoàn kết trong nội bộ đất nước. Đó là điều hết sức nguy hiểm. Theo bản thân tác giả thì biểu tình chỉ là thể hiện tình cảm, thái độ cũng như sự phẫn nộ mà thôi. Nó sẽ chỉ có tác dụng đoàn kết, khơi dậy hơn nữa tinh thần đoàn kết dân tộc hoặc thể hiện thái độ của người dân Việt Nam với hình ảnh phản đối ngoại xâm  để khuếch trương trên trường Quốc tế. Còn xét theo một khía cạnh đối với quân thù thì chắc chắn rằng chúng sẽ không sợ điều đó. Và hầu như chẳng đem lại thiệt hại gì cho kẻ thù của chúng ta cả.

       Trong tình hình hiện nay chúng ta nên có một  cách khác, theo tác giả nghĩ đó là chúng ta nên thay vì biểu tình với các khẩu hiệu khác nhau, thậm chí mang hội nhóm chia rẽ nên phát động một phong trào tẩy chay hàng hóa của Trung Quốc. Nên lập ra những phong trào không sử dụng hàng hóa của Trung Quốc. Chúng ta biết rằng hiện nay Trung Quốc đang bành trước trên mọi lĩnh vực nên hàng hóa của Tàu xâm nhập vào Việt Nam cũng như một số nước khác tràn lan và khó kiểm soát. Hơn nữa hàng hóa Trung Quốc vào đất nước chúng ta chất lượng kém và có nhiều mặt hàng xâm nhập vào Việt Nam với những mục tiêu sâu xa có chứa những chất độc để triệt hạ giống nòi…Mục tiêu thâm độc của Trung Quốc là nô dịch tất cả các dân tộc nhỏ bé, xâm lược, bành trướng lãnh thổ đối với tất cả các nước khác nên những giá trị quyền lực về kinh tế cũng nằm trong âm mưu đó. Vì thế trấn tĩnh lại chúng ta hãy cùng phát động một phong trào bài xích hàng hóa Trung Quốc, gây ra những thiệt hại nhất định cho thương mại Trung Quốc. Đây có thể là một phong trào một mũi tên trung nhiều đích, chúng ta vừa hạn chế được sự xâm nhập phá hoại của hàng hóa Trung Quốc đối với thị trường; khuyến khích, củng cố nền sản xuất trong nước. Mặt khác chúng ta có thể gây ra sự thiệt hại cho kinh tế xuất khẩu của Trung Quốc. Quan trọng nhất là phải tuyên truyền sự độc hại của hàng hóa Trung Quốc tới sức khỏe con người nói chung và nằm trong âm mưu giết hại giống nòi chúng ta.
    Ngoài biện pháp tẩy chay hàng hóa Trung Quốc thì chúng ta cần phải hiểu rằng chống Trung Quốc cần nhất sự  đoàn kết dân tộc, đồng sức đồng lòng. Hiện nay đang có rất nhiều phần tử thông qua phong trào chống Trung Quốc để kích động chia rẽ sự đoàn kết, thông qua đây biểu tình để đòi trả tự do cho một số kẻ vi phạm pháp luật…Hơn bao giờ hết tất cả mọi người dân phải hiểu rằng đoàn kết là yếu tố tạo nên sức mạnh, chỉ có sức mạnh của toàn thể dân tộc Việt Nam mới có thể chống lại bọn bá quyền Trung Quốc. Chúng ta không thể chống giặc được khi mà nội bộ vẫn còn chia rẽ, nhiều tổ chức bất hợp pháp vẫn đưa ra những yêu sách ngang ngược với Nhà nước, nhiều kẻ vẫn âm mưu kích động nhân dân chống chính quyền. Vì thế yêu nước cũng cần phải tỉnh táo. Lúc này mọi tầng lớp nhân dân đều phải ủng hộ Đảng, ủng hộ Chính phủ, ủng hộ Quân đội trong nỗ lực giải quyết tranh chấp. Hơn nữa không được nôn nóng nghe theo lời kích động của kẻ xấu để gây ra những vụ việc mang tính bạo lực đáng tiếc, gây mất hình ảnh Việt Nam cũng như gây rối loạn an ninh trật tự.
        Hơn lúc nào hết, tôi cũng như tất cả bất cứ ai có trong mình dòng máu đỏ con lạc cháu hồng đều chung một suy nghĩ hướng về Tổ Quốc, hướng về nơi đầu sóng ngọn gió có những chiến sỹ của chúng ta đang đương đầu với bọn giặc phương Bắc. Và tôi hy vọng rằng những với sự nỗ lực của mọi tầng lớp nhân dân cũng như sự ủng hộ của nhân dân yêu chuộng hòa bình thế giới thì Tổ Quốc chúng ta sẽ yên bình trở lại. Hy vọng rằng mọi người hãy biết nói ít, suy nghĩ thấu đáo trước khi hành động làm sao để hành động yêu nước đó là thiết thực.
Quốc Thái



| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"