Biểu tình là một trong những quyền tự do cơ bản của công dân, được ghi nhận trong Hiến pháp. Biểu tình cũng thể hiện trình độ phát triển dân trí, thể chế chính trị ở mỗi quốc gia. Ở Việt Nam, Nhà nước luôn tôn trọng và đảm bảo quyền tự do biểu tình của công dân theo quy định của pháp luật. Trong những ngày tháng 5 lịch sử vừa qua, đất nước ta trải qua một sự kiện biến động lớn – Trung Quốc xâm phạm vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa của Việt Nam. Sự kiện trên làm nảy sinh làn sóng biểu tình phản đối của nhân dân Việt Nam. Ngày 11/5 và sau đó một vài ngày, nhiều địa phương trên cả nước đã xảy ra biểu tình. Điều ấy pháp luật không cấm, chỉ cần đăng ký, biểu tình một cách ôn hòa, đúng pháp luật thì không sao. Đằng này, các thế lực thù địch đã nhúng tay vào các cuộc biểu tình, kích động phá rối trật tự, gây mâu thuẫn, chia rẽ mất đoàn kết, tuyên truyền chống đối Đảng, Nhà nước và nhiều mưu đồ, hoạt động xấu xa khác. Trước thực tế đó, Đảng, Nhà nước và các Bộ ngành, trong đó có Bộ Công an đã tổ chức chỉ đạo, triển khai đồng bộ các biện pháp, ngăn chặn được mục đích biểu tình trái pháp luật hôm chủ nhật 18/5 vừa qua. Các bạn để ý trên mạng mấy hôm nay, lũ Việt Tân thất bại đang rên xiết, thề phục thù bằng cách tiếp tục đấu tranh bất bạo động.
Đặc biệt, ngày 19/5/2014, website dòng Chúa Cứu thế đăng bản “Tuyên bố chung của 20 tổ chức xã hội dân sự độc lập về việc bắt giam người biểu tình yêu nước”. Bản Tuyên bố là tiếng kêu đau đớn của những tổ chức phản động, nhóm đối tượng có mưu đồ chính trị xấu xa.
Phản đối Dòng Chúa Cứu Thế hoạt động chính trị, chống đối chính quyền
Trong các mục tiêu mà bọn chúng đưa ra, không bao giờ thiếu mục tiêu: Đòi thả người! Đây dường như đã trở thành quy luật hoạt động phạm pháp của chúng. Bởi lẽ, đó là nguồn nhân lực chống đối quan trọng, nhiều đối tượng là chủ mưu, cầm đầu, cốt cán trong các tổ chức phản động. Những đối tượng khác mà chúng đòi thả cũng là người hoạt động tích cực, gây được nhiều tiếng vang, có đóng góp nhất định trong các hoạt động chống phá. Việc các đối tượng này bị bắt giữ là sự tổn hao to lớn về tinh thần và lực lượng, do đó, chúng quyết tâm đòi chính quyền ta thả người. Đương nhiên, một mặt chúng công khai trên các diễn đàn, trang mạng, lợi dụng sự thiếu hiểu biết của một số quần chúng để kích động, mặt khác chúng lén lút căng băng rôn, khẩu hiệu trong các cuộc biểu tình vừa qua. Chưa kể đến các hoạt động liên lạc, móc nối với các thế lực bên ngoài gây sức ép về chính trị, ngoại giao đối với Việt Nam nhằm thả các đối tượng phạm tội.\
Đây là mục tiêu biểu tình chống Trung Quốc ư?! 
Ở bản Tuyên bố này, các đối tượng đang vuốt ve những tên bị bắt bằng lời lẽ đường mật: “Vinh danh những công dân yêu nước xuống đường biểu tình chống Trung Quốc xâm lược và cương quyết tranh đấu đòi tự do cho những người đã bị bắt giam vì yêu nước”. Phản động lợi dụng Thiên chúa có khác, động tý là mượn danh Chúa, “vinh danh Chúa”. Chúa là tốt, là đấng tối cao, nhưng Chúa không bao giờ dung túng cho những kẻ phạm tội. Vì vậy, nếu lũ này có làm gì trái pháp, trái lương tâm đạo đức thì đừng mang danh Chúa ra.
Vấn đề đặt ra là “Tại sao những đối tượng mà các tổ chức này cho là yêu nước lại bị bắt?”. Xin thưa với các bạn, thực hư chúng có yêu nước hay không chúng ta không vội kết luận, nhưng chắc chắn rằng đó là những đối tượng xấu. Bọn chúng bị bắt bởi chúng có các hành vi gây rối trật tự công cộng, ẩu đả, lộn xộn ở khu vực biểu tình, một số tên tàng trữ, giương cao những tài liệu có nội dung tuyên truyền chống nhà nước, lời lẽ, giọng điệu kích động, làm mất an ninh, trật tự, ảnh hưởng đến các hoạt động bình thường của đời sống chính trị - xã hội. Hành vi của chúng phải được pháp luật và xã hội lên án phản đối, xử lý công khai. Bây giờ ta mới bàn đến chúng có yêu nước hay không? Nếu yêu nước thì chắc chắn không hành động như vậy, yêu nước sẽ ôn hòa, tuân thủ đường lối, chính sách của Đảng, Nhà nước. Một số tên tự xưng yêu nước, nhưng không yêu Đảng Cộng sản, Nhà nước Việt Nam hiện hành. Đó là luận điệu “ba que xỏ lá” đáng bị trừng trị của lũ phản động lợi dụng tự do, dân chủ. Đoạn cuối bản Tuyên bố, chúng có hứa hẹn sẽ tiếp tục đấu tranh đòi thả tự do, động viên những tên đã bị bắt “yên tâm”. Nhưng liệu chúng có thể làm gì khi ý Đảng, lòng dân chúng ta là một. Kẻ địch có trăm phương ngàn kế, mưu mô xảo quyệt cũng sẽ phải đón nhận thất bại. Muốn đảm bảo cho đấu tranh chống “giặc ngoài” đang xâm phạm, cần thiết phải ổn định giữ vững bên trong trước đã. Lợi dụng lúc toàn dân tộc ta đang đấu tranh mạnh mẽ với hành vi khiêu khích của Trung Quốc để chống chính quyền nhân dân là điều không thể chấp nhận được. Hành vi đó phải được lên án, hành vi đó cần phải được xử lý trước pháp luật.
Bố Ku Hải
Hơn lúc nào hết, cả dân tộc đang sục sôi vì sự căng thẳng từng giây từng phút trên biển Đông. Chúng ta luôn nói rằng Trung Quốc thế này thế nọ, Trung Quốc đã quá ngang ngược và hung hãn trong vấn đề muốn thâu tóm biển Đông hay trong đối xử với các nước láng giềng. Nhưng tôi cũng như ai hết luôn tin rằng thách thực luôn đi đôi với cơ hội, và muốn có được cơ hội chúng ta cần nhìn ra và biết phải xử trí làm sao để cơ hội đó thực sự là của chúng ta.
        Khách quan mà nói thì  tất cả các nước xung quanh Trung Quốc, tất cả đều bị Trung Quốc gây hấn, chiếm một phần lãnh thổ. Từ những nước lớn như Nga, Ấn Độ, Triều Tiên…Và chủ nghĩa bành trướng đại Hán là động lực cho các cuộc xâm lược của Trung Quốc. Trung Quốc có yêu sách lãnh thổ đối với tất cả các Quốc gia láng giềng và mãi không bao giờ thay đổi, không thể thỏa mãn được lòng tham của chúng. Có thể nói rằng “máu bành trướng” có trong tất cả mọi nhà cầm quyền Bắc Kinh và tồn tại ở mọi thời đại. Trung Quốc mãi là hiểm họa cho tất cả các dân tộc bé nhỏ bên cạnh. Sự kiện Trung Quốc đưa dàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam lần này theo bản thân tôi có thể coi như là một cột mốc đánh dấu một thời kỳ của chủ nghĩa bành trướng hiện đại theo di nguyện của Mao Trạch Đông. Bản thân Mao Trạch Đông đã từng  khẳng định trong cuộc họp của Bộ Chính trị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Trung Quốc, tháng 8 năm 1965: “Chúng ta phải giành cho được Đông Nam châu Á, bao gồm cả miền nam Việt Nam, Thái Lan, Miến Điện, Malayxia và Singapo… Một vùng như Đông Nam châu Á rất giàu, ở đấy có nhiều khoáng sản… xứng đáng với sự tốn kém cần thiết để chiếm lấy… Sau khi giành được Đông Nam châu Á, chúng ta có thể tăng cường được sức mạnh của chúng ta ở vùng này, lúc đó chúng ta sẽ có sức mạnh đương đầu với khối Liên Xô-Đông Âu, gió Đông sẽ thổi bạt gió Tây…”. (Sự thật về quan hệ Việt Nam - Trung Quốc trong 30 năm qua, NXB Sự Thật, 1979).


 Chủ nghĩa bành trướng của Đại Hán

      Vậy, từng đường đi nước bước của Trung Quốc luôn nằm trong âm mưu độc chiếm Đông Nam Á cũng như toàn bộ biển Đông. Những mỹ từ ngoại giao như 4 tốt, 16 chữ vàng tất cả đều là giả dối, đó chỉ là những thứ tạm thời mà Trung Quốc đang đưa ra với Việt Nam. Trong đó không bao giờ có mỗi quan hệ chân thành, có chăng thì Trung Quốc đang không muốn Việt Nam biến thành một tiền đồn của Mỹ như Philipine, Nhật Bản hay Hàn Quốc mà thôi. Đó là thứ ràng buộc duy nhất khiến Trung Quốc do dự và e dè trong việc “cầm dao thọc vào Việt Nam”. 16 chữ vàng không hơn không kém là thứ giẻ rách mà Trung Quốc đang trưng ra để lừa bịp Việt Nam và thế giới. Trung Quốc sẽ mãi có tham vọng biến Việt Nam thành một Tây Tạng hay Tân Cương tiếp theo. Vì vậy chúng ta cần có sự thay đổi.
      Tôi nghĩ, hơn bao giờ hết Việt Nam cần phải hiểu “kẻ thù của kẻ thù chính là bạn”, chúng ta không thể tin được Trung Quốc, nhưng Nga cũng càng khó tin được. Nga đã được Trung Quốc tặng một phiếu trắng trong vấn đề Crime nên sẽ chẳng quan tâm tới Việt Nam, hơn nữa đường lối ngoại giao của Nga là bỏ rơi đồng minh từ xưa tới nay. Còn Mỹ, Mỹ mãi vẫn mưu đồ với Việt Nam. Và lợi ích của Mỹ cũng lớn nhưng để dang tay cứu giúp Việt Nam là không bao giờ, mà Mỹ cũng chỉ chờ để trục lợi. Chúng ta nên nghĩ đến Nhật, Ấn Độc.  Nhật cũng có những lợi ích của họ, nhưng họ đang bị hạn chế bởi Hiến pháp đồng minh thảo ra năm 1946. Họ cũng rất lo lắng trước những chính sách của Nga và Mỹ trong việc Trung Quốc liên tiếp gây hấn ở biển Đông và biển Hoa Đông. Ấn Độ là nước đang bị Trung Quốc xâm chiêm một phần lãnh thổ và có những sự thiện cảm đối với Việt Nam. Hai nước trên cũng đang có sự phát triển mạnh về khoa học kỹ thuật. Vì thế nếu có thể chúng ta nên có những bước đi táo bạo hơn trong mở rộng quan hệ đối ngoại với các nước như như Nhật, Ấn Độ…và nhiều nước khác nữa. Đây có thể là thời cơ để chúng ta thoát khỏi vòng kiềm tỏa của Trung Quốc. Nếu như cả ngàn năm Bắc Thuộc trước đây chúng ta bị đô hộ, bị cai trị, nhưng nó không đáng sợ như sự áp đặt và kiềm tỏa về kinh tế như hiện nay. Chúng ta đang có những sự lệ thuộc không hề nhỏ về kinh tế vào Trung Quốc khiến cho đất nước mất đi sự tự chủ và thăng bằng nếu có bất trắc. Cán cân thương mại Việt Nam Trung Quốc vẫn hàng chục tỉ đô la một năm. Chúng ta đã mãi quen với thị trường Trung Quốc trong khi chưa thực sự hội nhập sâu rộng vào các thị trường khác.
      Sự hợp tác và trao đổi không chỉ là về kinh tế, chúng ta cần suy nghĩ lại cả về giáo dục và Quốc phòng…Quân đội của chúng ta đã từng một thời oanh liệt, nhưng đó là chúng ta quyết tử với quân thù trên bộ. Nay mặt trận biển có lẽ sẽ phải khác, khoa học và kỹ thuật đã giành ưu thế. Đã đến lúc dân tộc chúng ta biết trận trọng những thành quả cách mạng, biết tự hào về những chiến thắng lịch sử của chúng ta trước Pháp và Mỹ nhưng đừng dùng chiến tranh để làm cái cớ cho những tàn tích lạc hậu và kém phát triển nữa. Đã đến lúc cần phải thức tỉnh rằng chúng ta đang ở đâu, sự tồn vong của dân tộc sẽ thế nào khi nằm bên một nước lớn đầy thủ đoạn bỉ ổi và đầy tham vọng bành trướng. Đã đến lúc chúng ta cần nhìn nhận nghiêm túc những vấn nạn và những vấn đề xã hội hết sức bức xúc khác như tham nhũng, tình trạng giáo dục chụp giựt tụt hậu, vấn nạn bằng cấp…Đó chính là những kẻ thù nguy hiểm nhất tiêu diệt những mầm mống phát triển của dân tộc, là kẻ thù tiếp tay cho giặc ngoại xâm. Chúng ta cần hơn sự thay đổi nghiêm túc, sử dụng nhân tài cũng như xây dựng lại và tham gia các hệ thống kinh tế mới của thế giới. Nói cách khác chúng ta cần thay đổi để diệt hết giặc nội xâm, mở rộng quan hệ với thế giới, giảm dần sự phụ thuộc vào Trung Quốc…từ đó mới phát huy được lợi thế, tạo ra được thế và lực cho đất nước. Có thế mới mong thoát khỏi nạn bành trướng của giặc Tàu.

      Dân tộc Việt Nam mãi trường tồn nếu luôn phát huy được tính tự cường của bản thân cũng như khôn khéo trong đối ngoại và luôn phải kiêng dè với kẻ thù. Vì vậy lúc này là lúc chúng ta cần nhìn nhận lại mối quan hệ Việt Nam-Trung Quốc, cần một sự thay đổi dần về mọi mặt, có lẽ sự phát triển hay tụt hậu, sự hưng thình hay bại vong của dân tộc sẽ nằm trong những tư duy và thay đổi của chúng ta ngày hôm nay.

Quốc Thái 
          Sự việc biểu tình xảy ra ở một số tỉnh không tuân theo trật tự mà đáng nói nhất là trong các cuộc biểu tình của công nhân ở một số khu công nghiệp ở Bình Dương, Hà Tĩnh, Thanh Hóa…đã khiến thiệt hại rất nhiều về vật chất, cũng như gây ra những thiệt hại về tính mạng, sức khỏe cho nhiều đồng bào ta, gây một loạt hậu họa kéo theo về kinh tế cũng như hình ảnh của đất nước trên trường Quốc tế. Lực lượng Công an và một số  cơ quan chức năng khác đã vào cuộc trấn áp những kẻ gây ra bạo lực, và sử dụng một số biện pháp khác để ổn định tình hình. Dường như thấy được rằng điều đó là bất lợi đối với tổ chức mình sau khi lợi dụng các cuộc biểu tình không được nên hôm nay Việt Tân đã có thông báo về vụ việc. Thấy chướng tai gai mắt trước sự sai trái và dối trá một cách trơ trẽn của Việt Tân nên xin có đôi lời.
         Việc ra thông cáo báo chí của Việt Tân đó là một việc làm ở nước ngoài hay ở nơi nào mà chúng đang lang bạt, nhưng rõ ràng đang có một sự phủ nhận vai trò của họ trong các cuộc biểu tình quá khich, bạo lực vừa qua tại một số khu công nghiệp. Việc những kẻ trong tổ chức khủng bố Việt Tân lên tiếng nói rằng bài viết Phản đối đâu chỉ là yêu nước cực đoan của Bill Hayton trên BBC đã sai. Ừ thì cứ cho là họ nói rằng tác giả trên báo bắp cải BBC sai đi. Bởi BBC là trang báo lá cả.  Nhưng việc Việt Tân phủ nhận vai trò của họ trong các cuộc gây rối vừa rồi là đang cố tình lấp liếm việc họ đã làm.
        Đúng là Việt Tân đã quá tiểu nhân kể từ bộ sậu của chúng. Họ tảng lờ đi vai trò chỉ đạo công nhân phá hoại, gây thiệt hại cho đất nước. Không những thế họ còn chơi trò “gắp lửa bỏ tay người” khi nói rằng những sự kiện bạo động ở Bình Dương và một số khu kinh tế, khu công nghiệp vừa qua là do Công an giật dây. Thật là một sự vu khống trơ tráo của đám vong bản Việt Tân. Đảng lãnh đạo đất nước, lãnh đạo xã hội. Ấy vậy mà chúng đem cái lý sự cùn ra nói rằng “có rất nhiều nghi vấn do sự dàn dựng của bộ máy công an, để đổ trách nhiệm bạo hành cho giới đấu tranh dân chủ.” Và chúng quy kết rằng Đảng Cộng sản đóng kịch, xúi Công an làm chuyện đó.
         Đảng, Nhà nước Việt nam luôn mong muốn giải quyết vấn đề căng thẳng hiện nay bằng hòa bình. Ấy vậy mà Việt Tân lại nói rằng Đảng muốn đi gây cho tình hình trong nước rối loạn để đổ lỗi cho chúng. Xin thưa rằng Đảng đang tập trung hết sức lực cho vấn đề giải quyết tranh chấp trên biển với Trung Quốc, không rỗi hơi để đi nghĩ ra những trò như Việt Tân. Đảng đang nắm quyền lãnh đạo tuyệt đối, Việt Tân xét cho cùng cũng chỉ là một tổ chức khủng bố nên Đảng không thừa hơi để đi chấp nhặt với Việt Tân. Mặt khác hơn lúc nào hết Đảng, Nhà nước đang ra sức ổn định sự trật tự bên trong để tập trung cho việc bảo vệ chủ quyền. Nếu rối loạn đất nước vào lúc này chỉ duy nhất có một phía được lợi đó chính là những tổ chức phản động như Việt Tân. Vì thế đứng đằng sau giật dây chỉ có Việt Tân. Và trong thực tế Việt Tân chưa từng từ một thủ đoạn nào để đạt được mục đích từ đánh bom liều chết, đưa người xâm nhập phá hoại, giết người, cướp của…


      Nếu xem xét một cách logic, trong thời gian kể từ khi căng thẳng biển Đông thì Việt Tân luôn ra sức kêu gọi các cuộc biểu tình đi liền với công kích chính quyền, kích động nhân dân chống chính quyền…Chính những sự kích động đó chỉ đem lại lợi ích đó là phô trương lực lượng, khuếch trương thanh thế cho Việt Tân mà thôi. Còn cái mà Đảng cộng sản cần lúc này là sự an định trong lòng dân để hướng mũi súng vào kẻ thù. Đảng, Chính phủ đã ra sức kêu gọi nhân dân tuần hành, mít tinh ôn hòa. Vì thế chung quy lại sẽ không bao giờ có chuyện Đảng cộng sản “tự lấy đá ghè vào chân mình” bằng cách làm rối loạn tình hình.
      Một lý do mà Việt Tân đưa ra đó là phải hơn một ngày thì chính quyền mới đưa lực lượng tới dẹp được, và cho rằng đây là chủ ý của chính quyền. Đây là một lý do không hợp lý. Cả nước lực lượng Công an rất mỏng, huống gì lực lượng cảnh sát cơ động chỉ tập trung ở một số thành phố lớn, với số quân rất ít. Lực lượng mỏng, trong khi đó còn phải giữ gìn trật tự trị an khắp nơi. Khi công nhân bị kẻ xấu kích động đập phá ở Bình Dương và một số địa phương khác thì sự cơ động lực lượng mới được thực hiện để lập lại trật tự. Đó là chuyện hết sức bình thường.
        Chung quy lại chúng ta thấy rằng Việt Tân đang tỏ ra là một tổ chức gian manh và xảo quyệt, thuộc hạng “vừa ăn cướp vừa la làng”. Đã gây ra đại họa cho đất nước rồi còn không dám lên tiếng chịu trách nhiệm. Chúng sẽ mãi là hạng vong bản suốt đời suốt kiếp ở nơi đất khách quê người mà thôi.

Quốc Thái


  



| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"