Sáng ngày 27/06/2014, danchimviet.info đăng tin “Đỗ Thị Minh Hạnh được tự do”. Đây là sự kiện mà các thế lực thù địch coi là thắng lợi trong cuộc đấu tranh đòi thả những tù nhân lương tâm đang bị giam giữ. Ngay lập tức, tin này được loan rộng trên nhiều website, blog phản động khác với lời lẽ tung hô, sung sướng. Thật sự chúng ta cảm giác không quá bất ngờ. Bởi trước Đỗ Thị Minh Hạnh, đã có một vài nhân vật được thả tự do, như: Cù Huy Hà Vũ, Nguyễn Tiến Trung, Vi Đức Hồi.


Minh Hạnh được tha tù, rận chủ được dịp tranh công 
Việc Hạnh được thả xuất phát từ nhiều lý do. Trong đó lý do rất thuyết phục là: Cô ta đang bị mắc bệnh nặng. Gia đình Hạnh đã nhiều lần thông báo cho giới dân chủ chống cộng rằng: Sức khỏe của Hạnh bị giảm sút nghiêm trọng và có dấu hiệu mắc ung thư. Không giống như những phạm nhân khác, Hạnh là một tù nhân chính trị, bị xử lý về tội “Phá rối an ninh” – một trong các tội xâm phạm An ninh quốc gia. Do có sự câu kết, móc nối với nhiều đối tượng cả ở trong nước và nước ngoài, nên Hạnh luôn được các thế lực thù địch, bon cơ hội phản động quan tâm. Chỉ cần việc giam giữ xảy ra điều gì sơ suất, là chúng sẵn sàng thổi phồng, bóp méo với lý do Việt Nam đàn áp tù nhân – người bất đồng chính kiến…

Đàn chim việt ơi, Hạnh tuy bệnh nhưng chưa “khẻo” được đâu! 
Thả tự do Đỗ Thị Minh Hạnh, Nhà nước Việt Nam đã thể hiện bản chất nhân đạo của mình. Trước đó, hình phạt áp dụng với Hạnh là 7 năm tù, nhẹ nhất trong số 3 đối tượng cùng bị xét xử. Trong khi bị điều tra, xử lý Hạnh đã thành khẩn khai báo nên được hưởng lượng khoan hồng. Tính từ ngày giam giữ đến nay cũng được gần 4 năm, Hạnh đã có nhiều tiến bộ trong quá trình cải tạo. Giờ này, Hạnh bị bệnh nặng, chúng ta thả Hạnh cũng là điều phúc đức. Mong rằng Hạnh sớm nhận ra công ơn của Nhà nước, đặc biệt là các cơ quan tư pháp, thi hành án, quay đầu lại trở thành một người có ích cho xã hội. Đừng ôm ảo vọng thay đổi chế độ, đòi tự do dân chủ này nọ. Thiết nghĩ rằng Hạnh cũng chỉ là kẻ bị lừa dối, nhất thời hành động bột phát. Cô gái trẻ vẫn có thể làm lại cuộc đời, tương lai vẫn mở rộng đón chào những người “lầm đường lạc lối” trở về.

Cũng nhân sự kiện này, các thế lực trong ngoài lại tranh cướp công lao. Điều này đã trở nên quen thuộc từ vụ thả Cù Huy Hà Vũ. Kẻ nào cũng “nhờ có nỗ lực vận động quốc tế, tranh thủ sự ủng hộ của Hoa Kỳ và các nước phương Tây”, hoặc “nhờ công kiến nghị, đấu tranh đòi thả người không biết mệt mỏi”, và “chính chúng tôi bền bỉ kêu oan cho Minh Hạnh, buộc chính quyền Việt Nam phải thả tự do” .v.v… Lũ “đục nước béo cò” này cùng chung mục đích và cũng không tránh nổi ghen tỵ. Vài ngày nữa, ít nhiều sẽ còn có tên/ nhóm nào khác lên mạng nhận công về mình.

Riêng danchimviet đã khẳng định công lao thuộc về Trần Thị Ngọc Minh – mẹ của Đỗ Thị Minh Hạnh. Chúng cho rằng việc bà ta phát biểu ý kiến, vu cáo “tình hình nhân quyền” ở Việt Nam tại phiên điều trần của Quốc hội Mỹ, khiến Hạ viện Mỹ phải quan tâm và nhúng tay giải quyết. Mẹ nào mẹ chẳng thương con, ấy cũng là điều dễ hiểu. Nhưng điều đó hoàn toàn không phải là lý do thuyết phục cho việc thả Hạnh. Việc giam giữ tù nhân là công việc nội bộ của một quốc gia có chủ quyền, không một quốc gia nào kể cả Mỹ có quyền can thiệp vào việc thả hay không thả một đối tượng.

Nếu chúng vin vào cớ Việt Nam muốn tham gia TPP – Hiệp định đối tác xuyên Thái Bình Dương mà chịu chấp nhận yêu cầu của Mỹ là thả người, thì điều ấy càng ngớ ngẩn. TPP là diễn đàn, cơ hội chung của 12 quốc gia đang đối thoại. Việt Nam gia nhập vào đó là có lợi, nhưng chính Mỹ cũng có lợi ích trong đó. Xu thế của thế kỷ XXI rồi, không một nước nào muốn mạnh lên mà có thể đứng cô lập.

Chúng ta cũng thừa hiểu rằng, những gì mà mẹ Hạnh nói chỉ là điều xuyên tạc, vu cáo. Nó không thể làm thay đổi sự thật, bản chất tốt đẹp của một đất nước Việt Nam nhân đạo, yêu chuộng tự do, hòa bình. Các bạn có thể đối chiếu Bộ luật Lao động với thực tế đời sống công nhân Việt Nam, nó sẽ “phản lại” những lời lẽ ngụy biện, tạo dựng của Trần Thị Ngọc Minh một cách xác đáng.

Cuối cùng, ngẫm kỹ lại sẽ thấy một điều rằng: Chẳng phải vì Mỹ, phương Tây đòi thả, chẳng phải vì nỗ lực vận động từ hải ngoại của người mẹ yêu con Trần Thị Ngọc Minh và càng không phải dăm ba cái khẩu hiệu đòi thả người của lũ tay sai rận chủ mà Việt Nam thả tự do Đỗ Thị Minh Hạnh. Mà đó là một vấn đề mang nghĩa nhân văn sâu sắc, cái mà Việt Nam đang chứng tỏ ở một quốc gia thuộc Hội đồng Nhân quyền Liên Hợp Quốc.
Nam Hoàng
           Sự trở về của em (Đỗ Thị Minh Hạnh) cũng ồn ào không kém với ngày em ra đi, ngày em phải lãnh án tù với cáo buộc “phá rối an ninh trật tự nhằm chống lại chính quyền nhân dân” theo điều 89 Bộ Luật Hình sự, vì đã rải truyên đơn "xúi giục" công nhân của một công ty giày da tỉnh Trà Vinh tổ chức đình công, phá hoại. Em đã vui, bởi ai mà chẳng vui vì sau những ngày tháng bị giam cầm, hạn chế quyền tự do trong tù nay lại được thả ra để thấy lại ánh sáng mặt trời. Nhưng thiết nghĩ là cái vui lớn nhất đó chính là em lại có dịp để trần tình, để đứng lên nhưng một nữ anh hùng trong giới rận chủ đầy cạm bẫy.
           Tôi thật sự buồn về những trần tình của em, về những bài viết bên lề về bản chất vụ việc của em cũng như sự thật em trở về. Nhưng biết làm sao được, những lời ong tiếng ve vẫn luôn là bản chất của giới rận trước một động thái nào đó mang tính nhân đạo của Nhà nước. Vẫn những lời văn “đậm tính nhân bản” làm bao ngươi rơi lệ rằng “Hạnh là một nhà đấu tranh cho dân chủ, kiên cường trước bạo quyền, dấn thân cho sự bình đẳng của xã hội, hy sinh cho đời sống của giai cấp công nhân”, còn cả ngàn lời lẽ nâng lên hạ xuống khác giành cho em. Nhưng dù sao thì có lẽ em cũng chỉ là con tốt thí, em đã dại dột hy sinh tuổi trẻ, chà đạp truyền thống cách mạng của gia đình để bù đắp cho những nông nổi của tuổi trẻ.


Đỗ Thị Minh Hạnh


          Tôi biết rằng Hạnh, Hùng, Chương là những người thuộc cái gọi là “Liên đoàn lao động Việt tự do”. Là một tổ chức với cái mác dân sự với sứ mệnh cao cả là bảo vệ lợi ích người lao động. Trên thực tế, đây là một tổ chức chính trị mang mặt nạ dân sự được phỏng theo mô hình “Công đoàn đoàn kết” của Ba Lan, một tổ chức đã góp phần đắc lực vào việc làm sụp đổ chế độ Cộng sản Ba Lan. Những tổ chức như Liên đoàn lao động tự do Việt trên thực tế đây sẽ là một tổ chức lôi kéo quần chúng vào những hoạt động chính trị vào một thời điểm thích hợp, sẽ gây hậu quả khó lường nếu không ngăn chặn kịp thời. Thực ra sự nông nổi ban đầu ở tuổi 25 của Hạnh không đáng buồn, nhưng đáng buồn hơn là sự ăn năn hối cải của em đến giờ phút này vẫn là con số không. Điều mà tôi sợ nhất đó là em vẫn “ngựa quen đường cũ” trước những lời đường mật của những tên già khụ đầy mưu mẹo trong giới rận chủ. Tôi càng sợ hơn những lời giáo huấn tận tâm của các giám thị trại giam sẽ vô ích và hụt hơi trước những bài viết tâng bốc em đầy rẫy trên mạng trong những ngày hôm qua. Em có thể lại bị đánh gục bởi lợi ích và cái danh hão khi mà bọn họ xem em như là anh hùng. Chắc em hiểu hơn ai hết, cái mác “ở tù cộng sản” hiện nay là một tấm visa có hiệu lực để đến với bất cứ nước quan thầy nào. Nhưng nó sẽ khiến em lạc lõng với dân tộc.  
        Tôi biết rằng hiện nay suy nghĩ và tâm tưởng của em rất khó có thể thay đổi khi vừa qua em và gia đình đã có thư cảm ơn tới tất cả các tổ chức cá nhân đã có tiếng nói “đòi tự do” cho em. Em đã quên đi tính nhân đạo của Nhà nước ta. Nhưng có lẽ em đã nhầm, những tâng bốc, những lời hoa mỹ đầy rẫy trên các mặt báo lề trái sẽ tiếp tục là liều thuốc độc giết chết tương lai em. Đối với những kẻ giả nhân giả đức dân chủ ở bên ngoài thì đây là thời điểm để chúng đánh bóng tên tuổi chúng trong việc đã có công cứu em. Bản chất của chúng là kiếm tiền, và mãi mãi vẫn là như thế, chúng trí trá cũng chỉ vì tiền tài. Em thừa biết rồi đấy, vì tiền mà blog Người Buôn Gió đã ra đòn với blogger Mẹ Nấm Gấu không thương tiếc, dù gì thì cũng cùng hội cùng thuyền trên con đường “dân chủ”. Ấy vậy mà con người ta có thể cạn tàu ráo máng chỉ vì tiền. Vì thế việc em được tâng bốc hay bị dìm xuống bùn đen bởi những kẻ đã hành nghề dân chủ lâu năm cũng là chuyện hoàn toàn bình thường.

        Thiết nghĩ, em nên có hành động thiết thực hơn cho Tổ Quốc, cho bản thân hơn là chạy theo những thứ hão huyền, vô ích để phải tù tội như vậy. Việc vào tù có thể là một bài học, việc ra tù có thể là một cơ hội cho em. Quan trọng nhất là em có rút ra được bài học đó hay không, có biết nắm lấy cơ hội để thay đổi cuộc đời em hay không mà thôi.
Quốc Thái 
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"