Về vụ tai nạn tang thương của Bộ Quốc Phòng rõ ràng ai ai cũng biết, tất cả nhân dân đều đau lòng, thương tiếc cho sự ra đi của các chiến sỹ đã hy sinh trong sự cố này. Đó là điều tình thương của dân đối với quân, tình đồng bào. Nhưng lượn qua blog của Người Buôn Gió thấy có bài viết với những khía cạnh khác trong vụ việc này nên xin có đôi lời về vụ việc cũng như nhắn gửi đến chủ blog Người Buôn Gió.
        Về tai nạn, chắc chắn rằng không ai mong muốn, đã là tai nạn ắt là những điểu không lường trước được, một tình huống bất khả kháng. Trong vụ rơi máy bay trực thăng Mi-17 vừa rồi là một tình huống mà kể cả những sỹ quan dày dạn kinh nghiệm  đồng chí phó tham mưu trưởng trung đoàn 916, hay đồng chí giáo viên dù trên máy bay đã bị thiệt mạng cũng không nghĩ tới. Đó có thể là một hỏng hóc của động cơ, sự cố trong quá trình điều khiển, cũng có thể do thời tiết…Điều đó phải chờ sự kết luận của cơ quan thuộc Bộ Quốc phòng sau khi giải mã hộp đen chứ chúng ta không ai có thể phán theo kiểu “cầm đèn chạy trước ô tô” được.

Lễ cầu siêu cho các chiến sĩ đã hy sinh

       Nhưng blogger Người Buôn Gió đã vội vã cho rằng báo chí xứ ta đã “đi quá sâu vào tình cảm”, làm cho định hướng thông tin vinh danh, tri ân và vô tình quân đội được tiếng cũng như  “Khi đi sâu vào chuyện tôn vinh, tưởng nhớ các chiến sĩ hy sinh. Ca ngợi những người hy sinh ấy, vô tình lại là ca ngợi thể chế mà những người lính ấy đã phục vụ.”. Có lẽ đây là một nhận  định cảm quan của Người Buôn gió. Những người hy sinh vì nhiệm vụ đều đáng được vinh  danh, đều đáng  được tri ân, bởi nhiệm vụ họ làm dù nhỏ hay lớn, dù quan trọng hay không quan trọng cũng đều góp phần trong công cuộc bảo vệ Tổ Quốc. Vì vậy, họ đáng được  tưởng nhớ. Người Buôn gió đã quá hằn học khi cho rằng đây như là một mục đích pr cho chế độ, trong khi đó các trang báo không nhắc gì đến thể chế hay gì ở đây cả. Những sự cố này không chỉ làm tổn thất về người và của cho Tổ Quốc, thiệt hại cho quân đội mà còn là một niềm đau cho tất cả chúng ta. Báo chí, các cơ quan Nhà nước hay quân đội không cần pr cho quân đội thì quân đội vẫn anh hùng. Sự anh hùng của lực lượng quân đội nhân dân được tạo nên bởi thử thách của kháng chiến cứu nước chứ không phải là qua những tai nạn đau thương như sự cố vừa qua. Sự suy nghĩ của Người Buôn Gió cho rằng đây như là một hình thức quảng bá cho quân đội hay thể chế đó chính là một sự tư duy ẫu trí và cẩu thả.
       Tôi nghĩ rằng trước một vấn đề chúng ta cần có những xử trí vừa hợp tình hợp lý. Đó là trước mắt cần ổn định nhân tâm, khỏa lấp những đau thương về mặt tình cảm, sự mất mát của con người rồi mới đến việc tìm nguyên nhân, kiểm điểm rút kinh nghiệm. Trong lúc tang thương đang bao trùm thì những lời động viên, những hành động nhằm tri ân, tưởng nhớ sẽ giống như là một liều thuốc xoa dịu nỗi đau của người thân và gia đình các chiến sỹ cũng như cầu chúc cho anh linh của những người đã ngã xuống sẽ được yên nghỉ. Trong lúc đó ắt hẳn rằng không có một nước nào, không có quân đội nước nào không có hoạt động tưởng niệm mà bắt tay vào truy tìm nguyên nhân và áp đặt trách nhiệm cả, cho rằng đó là cái chết vô ích cả. Nếu làm thế thì đó là một việc làm rất thiếu tình người. Tôi không có ý nói rằng việc đề xuất truy tìm nguyên nhân để rút kinh nghiệm cho những lần sau, không có sai sót, tránh thiệt hại về sau là không đúng. Đó là một điều mà chắc chắn rằng Bộ Quốc phòng sẽ làm. Bởi nếu ai đó không nghiên cứu về sai sót của lịch sử chắc chắn sẽ dẫm lên vết xe đổ của lịch sử. Bộ Quốc phòng sẽ nghiên cứu rõ nguyên nhân sau khi giải mã hộp đen và sẽ có những điều chỉnh cho phù hợp trong tương lai. Rõ ràng không một người lính nào lại muốn mình hy sinh trong những tai nạn mà không phải là một hành động cống hiến cho Tổ Quốc, khi chưa được cống hiến cho Tổ Quốc như vậy. Nhưng nếu ai đó nói rằng họ hy sinh vô ích là không đúng. Chúng ta không thể định nghĩa được đây là hy sinh vô ích, không kết luận được. Đây chỉ là một vụ tai nạn trong khi bay luyện tập.
     Tôi biết rằng có thể Người Buôn Gió có những tâm huyết nhất định, nhưng trong lúc này nếu như Người Buôn Gió vẫn kết luận vụ việc theo cảm tính, thiếu đi những bằng chứng chân thực thậm chí có những suy diễn ngoài sức tưởng tượng thì đó là sai lầm. Không người lính nào muốn mình hy sinh nào như vậy cả. Không sỹ quan lãnh đạo nào muốn nướng lính mình vào tai nạn hay những trận chiến thiếu tính toán kỹ lưỡng. Tai nạn thảm khốc, đau thương, mất mát bao trùm đã là một điều nghẹn lòng đối với tất cả. Vì thế xin Người Buôn gió hãy nghĩ rồi hãy nói!


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"