Chắc chẳng ở đâu như xứ An Nam ta, lắm sự đời đáng mỉa mai thay. Từ lũ người không ra người, ngợm không phải ngợm cho đến hạng ma cà bông cũng có thể xưng danh nhà báo, từ hạng vô công rồi nghề đầu trộm đuôi cướp cho đến rặt những đứa chửa hoang chửi đổng cũng có thể làm dân chủ.
         Những tưởng 2 từ “dân chủ” là oai lắm, mải mê tìm hiểu mới biết rằng hóa ra cũng chỉ là hữu danh vô thực, chẳng có gì sất. Tất cả cũng chỉ là đưa ra để lòe bịp thiên hạ. Nếu mà vô học, mù chữ, dốt nát thì đưa ra ít nhất cũng còn sợ, nhưng người có tí sạn trong đầu mà nhắc đến các nhà dân chủ xứ ta chắc cũng phải có khi họ  cảm giác buồn nôn vì kinh tởm.  Cứ tưởng rằng ngày xưa mới có Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc, nhưng không ngờ rằng ngày nay còn nhiều hơn thế. Cứ nhìn vào hàng ngũ rận chủ ô hợp hiện nay toàn là gương mặt tiêu biểu cho sự phản bội thời mở cửa. Tuy không chức cao vọng trọng như các vị trong chính quyền cấp Trung ương nhưng những vị dân chủ xứ ta hiện nay cũng không kém phần long trọng. Nào là những Tiến sỹ Nguyễn Quang A, Nguyễn Xuân Diện, Phạm Chí Dũng…tóm lại là có học hàm học vị nhưng tư tưởng chẳng bằng đứa trẻ trâu. Toàn những vị già rồi nhưng vẫn thích đú, vẫn thích chơi bời, đua đòi. Rồi nào là những kẻ chỉ chuyên đi chửi đổng như Bùi Thị Minh Hằng, lừa cha phản bội an hem.  Rồi những kẻ hám của đoạn tình với bề trên như Cù Huy Hà Vũ, rồi những ả đong giai như Thùy Linh, những kẻ dâm loạn như Dũng Aduku, hay hoang dâm như Nguyễn Thị Nga…Đủ thứ trên đời, không hạng nào là không có
     Về nhân cách chúng đã không ra gì, nhưng lại luôn mở miệng đòi dân chủ, nhân quyền và các giá trị nhân văn cao vời vợi. Tôi còn nhớ lại một câu nói của Đại văn hào Nga Lev-Tonstoy nói rằng “Con người ta cứ mải suy nghĩ để thay đổi thế giớ trong khi ít người tìm cách để thay đổi mình”. Đối với đám dân chủ ô hợp của xứ ta điều này lại càng đúng hơn khi họ luôn mồm nói rằng mong muốn thay đổi và xây dựng đất nước trong khi bản thân họ chưa ra gì. Đạo đức nhân cách thì chẳng bằng ai lại còn đi rao giảng lễ nghĩa. Học chưa thông lại còn đòi đi dạy đời, dạy người. Bản thân mình chưa ra gì lại đòi trở thành vĩ nhân, toàn kẻ mộng tưởng đi làm chính trị, trở thành siêu sao, thành vĩ nhân dân tộc, thành nguyên thủ. Nhìn chung giới rận chủ yếu đều là bọn tâm thần chính trị mãn tính.
        Còn về tư tưởng dân chủ của các vị dân chủ xứ ta cũng đa dạng không kém. Nghe đi nghe lại cũng chẳng khác với BBC hay VOA là mấy, vẫn nhai đi nhai lại mấy luận điệu tuyên truyền của các chuyên gia lật đổ bạo loạn của Mỹ và phương Tây từ hàng chục năm về trước. Cốt lõi của tư tưởng dân chủ này vẫn là “đạp đổ chế độ Cộng sản” và thiết lập một chế độ giống như Mỹ, trong khi không cần biết lợi ích và nguyện vọng của nhân dân là gì? Không cần biết đến lợi ích Quốc gia dân tộc là gì. Nào là những tư tưởng đa nguyên đa đảng, thoát Tàu, rồi nào là xuyên tạc lịch sử, không cần thiết phải đánh Pháp, đánh Mỹ mặc dù để dân tộc phải làm nô lệ…đủ thứ hỉ nộ ái ố. Tóm lại là các vị dân chủ này rảnh rỗi, suốt ngày làm anh hùng thủ dâm bàn phím và không từ bất cứ cơ hội nào để có thể lộng ngôn.
        Thật sự cũng phải thông cảm tất cả là do cơ chế thị trường làm nảy sinh quan hệ tiền bạc thúc đẩy lòng tham con  người. Các vị dân chủ xứ ta cũng chỉ vì lòng tham và thù hận làm mờ mắt mà trở nên như vậy. Có ai như các vị dân chủ, chẳng cần làm gì sất vẫn tiền tiêu không hết. Chỉ cần làm những gì quan thầy sai bảo thì đô la chảy ầm ầm vào túi, tha hồ mà mua nhà, xây biệt thự và bao chân dài. Trong khi người dân đang đổ mồ hôi sôi nước mắt vì cuộc sống mưu sinh và cống hiến cho Tổ Quốc thì họ rao giảng đạo đức giả cũng như các giá trị phương Tây. Ấy thế mà tiền vào như nước. Trong lúc biển đảo đang bị quân xâm lược dòm ngó, việc biên cương như lửa cháy ngang mày thì chúng một mực yêu sách Nhà nước phải thế này, phải thế nọ, rồi xuyên tạc Đảng hèn với giặc ác với dân…
      Rồi còn có những vị đi sang tận Mỹ, tận Tây để tố cáo Nhà nước Việt Nam hà hiếp nhân dân, tố cáo vi phạm một số vấn đề về dân chủ, nhân quyền. Rồi chúng tung hô Mỹ, phương Tây. Chúng đua nhau tố cáo, bịa đặt ra đủ điều chỉ cốt để được tiếng yêu nước, được tiếng với quan thầy và lĩnh tiền thưởng…Đúng là xứ ta lạ thật, chẳng phải ngày xưa mới có Xuân Tóc Đỏ mà bây giờ lại càng đẻ thêm những Xuân Tóc Đỏ mang danh dân chủ. Chẳng biết bao giờ mới hết được đây.
Quốc Thái

Xin hỏi con số thống kê này các vị phản động nhà mình lấy ra từ đâu mà đưa tin như thế này: “Hiện chưa có con số thống kê cụ thể nhưng có thể hình dung số lượng các vụ án có tình trạng bức cung nhục hình ở Việt Nam là vô cùng lớn. Số trường hợp bị nhục hình thì không dám chắc nhưng nạn bức cung có khả năng xảy ra ở 100% các vụ án.
       Chỉ qua một số tin về một vài vụ án có sự sai sót trong tố tụng, mà chúng chỉ vin vào vụ án Nguyễn Danh Chấn mà chúng đã vơ đũa cả nắm để cho rằng “Sự vô lý của luật thực ra là hệ quả phản ánh thực tế năng lực thực thi pháp luật của hệ thống tư pháp Việt Nam.”. Trong xã hội có nhiều nghể, nhưng quan trọng là nghề ấy là chân chính, là không pháp pháp, nhưng cái nghề suốt ngày ngồi xó nhà mà lên mạng đi soi mói thông tin, đi tìm kẽ hở để xuyên tạc, nói xấu chính quyền, tung tin sai trái nhằm gây nhiễu loạn thông tin thì đó là cái nghề bỉ ổi nhất, vì sao, vì những kẻ đó đi cầm tiền của kẻ địch để chống phá lại chính Tổ quốc mà chúng được sinh ra và hưởng cuộc sống tự do.
          Chẳng biết năng lực của những kẻ này như thế nào, nếu giỏi giang thì chắc chúng đã là người thành đạt chứ không trở thành những kẻ ngồi bới lông tìm vết, lại còn lớn tiếng nhận xét “Nhưng ở Việt Nam thì cả hai vấn đề này đều thiếu, điều tra viên thì kém năng lực, thế mạnh chủ yếu dựa vào việc áp chế người khác, thể hiện qua việc bắt bớ giam cầm, bức cung nhục hình buộc phải khai nhận. “. Nghe cứ như chúng là những người chuyên ngành có chuyên môn sâu, tầm giáo sư, phó giáo sư ấy thì mới đưa ra nhận xét to lớn như vậy. Hay chăng là Giáo sư cùn, giáo sư Láo. Nói không thì ai chẳng nói được, nhưng nói cho người ta nghe chứ đừng nói cho người ta cười, người ta chế nhạo. Quá xấu hổ!
  Và buồn cười nhất là lại cái chiêu trò cũ lòng vòng một hồi thì chúng lại đưa thêm cái nội dung mà không biết bao nhiêu lần chúng rêu rao nào là quyền tự do dân chủ, nhân quyền, tự do ngôn luận,…thật là xáo rỗng! Đây chính là luận điệu mà một người có học mang cái tiếng là luật sư Ngô Ngọc Trai đưa ra. Một cá nhân không biết giỏi đến đâu mà phán xét của một hệ thống hành pháp của nhà nước, thế thì có khách quan không, có chính xác không khi chỉ là quan điểm cá nhân của một người! Mà cũng có khi chỉ là sự phán bừa, đưa tin của một kẻ luật sư thất nghiệp?  

                                                                             Nguyễn Huy
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"