Nói đến Sam Rainsy được xem như đây là một nhân vật không hề mới chút nào nhưng ai cũng dè chừng hắn. Đây là một trong những nhân vật tạo áp phe chính trị giỏi nhất trên chính trường Campuchia. Nhưng lần này xin được nhắc lại hắn một lần nữa với âm mưu sử dụng chiêu bài cướp đất Việt Nam để giành được ghế quyền lực mà hắn đã kèn cựa lâu nay  với đương kim thủ tướng Campuchia là Hunsen.
      Nhắc đến Sam Rainsy người ta có thể gán cho hắn đủ thứ trên đời, nào là từ hoang tưởng , tâm thần chính trị cho đến con rối Trung Quốc hay con đĩ đực của Tàu khựa, tất cả đều đủ cả. Nhưng người ta vẫn biết được rằng hắn đơn giản là một kẻ thân Tàu, bài Việt, một nhân vật đang đem đến một luồng gió không mới nhưng lạ lẫm với cách thể hiện ngạo mạn trên chính trường Campuchia. Tâm lý bài Việt của hắn được coi là điên cuồng khi mà hắn đã phản đối kịch liệt sự kiện phân giới căm mốc trên đất liền giữa Việt Nam-Campuchia vào năm 2011. Hắn đã thực hiện một hành động phi pháp sặc mùi cướp đoạt đó là nhổ mốc biên giới đưa về thủ đô Phnompenh. Cũng chính từ sự việc này hắn bị bãi miễn và sống lưu vong một thời gian ở nước ngoài.  Nhưng may thay hắn đã được sự ân xá của Hoàng Thân Campuchia cho hắn về nước sau một thời gian tha phương cầu thực. Tâm lý bài Việt cực đoan của hắn còn được thể hiện rất rõ trong chiến dịch và áp phích tranh cử của hắn đó là coi người Việt Nam như là kẻ thù, kích động người Campuchia đánh người Việt Nam, kích động người Campuchia đòi vùng đất Nam Bộ thuộc Việt Nam là đất người Campuchia. Rõ ràng đối với Sam Rainsy thì hắn coi những người bạn thân thiết của hắn chẳng khác gì là kẻ thù. Láng giềng hữu nghị hắn cho hết vào sọt rác.
Về tâm lý sùng bái Trung Quốc có lẽ Sam Rainsy là thiên hạ đệ nhất. Hắn đã phát biểu trên truyền hình theo kiểu bưng bô bợ đít Trung Quốc khi cho rằng Việt Nam là kẻ thù, Trung Quốc là bạn. Hắn còn tự vỗ ngực phành phạch thừa nhận rằng cụ tổ cách đây 100 năm của hắn là người gốc Hoa di cư đến Campuchia. Hắn có một tâm lý tôn sùng người Tàu đến kinh tởm. Thậm chí hắn còn trắng trợn tuyên bố rằng “mọi hòn đảo mà Trung tuyên bố chủ quyền đều là của Trung Quốc”. Thật là ngu dốt, hắn đã vô tình nói rằng nếu Trung Quốc có tuyên bố mấy đảo của Campuchia có là của Trung Quốc thì hắn cũng cho không luôn.
         Từ những dữ kiện trên cho ta một suy nghĩ rằng phải chăng những hành động gần đây tại Campuchia với sự dẫn dắt của Sam Rainsy đang nằm trong âm mưu ý đồ giật dây của Trung Quốc. Nhất là những đòi hỏi vô căn cứ cho rằng vùng Nam Bộ của Việt Nam là đất Campuchia. Những hành động của Sam Rainsy đã sai lầm nối tiếp sai lầm, nối giáo cho giặc đi vào để cướp giết láng giềng, là hành động lấy oán trả ân.  Sam Rainsy đã từng tuyên bố ủng hộ Trung Quốc về chủ quyền biển đảo thì lần này cũng có thể chịu sự dắt mũi của Trung Quốc để đánh đòn tập hậu đối với Việt Nam. Nhất là trong tình hình Trung Quốc đang ngày càng ngang ngược bất chấp luật pháp Quốc tế, coi thường đạo lý trời đất, đi ngược lại với nhân tâm đưa giàn khoan vào vùng đặc quyền kinh tế Việt Nam.  Hành động của Sam Rainsy sẽ giúp Trung Quốc dễ dàng hơn trong việc xâm lược biển Đông, thực hiện các mưu toan ở biển Đông. Hành động của Sam Rainsy một công đôi việc, đó là vừa được lòng quan thầy Trung Quốc, cũng như có những hành động thực tế nhằm lừa mị người dân Campuchia bầu cho hắn.
      Lịch sử đã cho người dân Campuchia một bài học rất lớn ai là bạn, ai là thù. Nhân dân Việt Nam đã đổ máu để cứu nhân dân Campuchia khỏi họa diệt chủng Polpot-một tên phát xít đỏ thân Tàu. Chính Sam Rainsy là người hiểu rõ điều đó, chính hắn đã thấy người Tàu giúp dân tộc hắn như thế nào. Vậy mà hôm nay vì lợi ích hắn có thể coi bạn là thù, coi thù là bạn, đảo ngược giá trị đạo đức, tình cảm hữu nghị chỉ vì tham vọng chính trị. Hy vọng rằng nhân dân Campuchia sẽ không rơi vào tay Sam Rainsy, mong rằng tình hữu nghị của 2 dân tộc sẽ bền vững.

Quốc Thái
Vừa qua Bộ y tế vừa  trình Quốc hội dự thảo luật phòng chống tác hại rượu bia, một luật mới nhằm đảm bảo sức khỏe cho cộng đồng. Tuy nó không lớn nhưng cũng gây nên biết bao lời ong tiếng ve, người bàn ra kẻ tán vào xung quanh sự kiện này.Trong entry này tác giả xin phép bàn về chủ đề xung quanh dự thảo luật phòng chống tác hại bia rượu.
Dẫu biết bộ y tế là Bộ chủ đạo trong việc trình dự thảo này, trong đó có những điều quy định như “cấm” bán rượu từ 22h đến 6h sáng. Rồi nào là chỉ bán rượu cho những người bình thường, không phải là trẻ em, phụ nữ có thai. Chỉ cần nghe qua cũng thấy rõ đây là những quy định gắn liền với các tiêu chí về y tế, sức khỏe hơn là cách thực hiện trong thực  tế. Khi xem xét để ban hành một văn bản luật cũng cần phải xét đến các yếu tố về kinh tế xã hội, điều kiện áp dụng thực tế của chúng ta và sức mạnh của các cơ quan công quyền trong việc thực thi các điều luật. Còn nếu cứ tư duy, sáng kiến trên trời dưới đất sẽ chẳng biết bao giờ mới có thể thực hiện được. Chúng ta không thể ra luật mà không đi liền với các chế tài xử lý vi phạm mà chỉ ù ù cạc cạc cho qua. Và càng không thể ban hành ra luật mà không thi hành hợp lý và không có hiệu quả trên thực tế.
Mặc dù Bộ y tế khi trình dự thảo luật phòng chống tác hại bia rượu cũng đã có những tham khảo từ luật của một số nước tiên tiến. Còn ở xứ ta có khi lại khác, cái tình vẫn hơn cái lý và có không ít thủ thuật để lách luật. Hơn nữa vấn đề liên quan tới bia rượu là vấn đề mang tính ẩm thực. Mà nói đến rượu bia thì dân ta quyết không thua kém bất cứ nước nào trên quả địa cầu. Ngay như vẫn đề chỉ bán rượu theo quy định tuổi, hay bán rượu theo giờ, bán rượu cho những người có đủ năng lực trách nhiệm, không bán rượu cho bà mẹ mang thai, trẻ em nghe có vẻ hơi khó thực thi. Chẳng hạn như không bán rượu sau 22h,nhưng xin hỏi giờ đó có khi đã uống say rồi, chẳng mấy ai mua nữa. Nhưng liệu ở nhà quê có thực hiện được quy định này không.Ở những làng quê nhiều gia đình vẫn nấu rượu để gia đình dùng đãi khách và dùng cho các nhu cầu hiếu hỷ, bán lẻ…Thử hỏi liệu có thể cấm được những trường hợp này. Trong khi bán rượu ở nước ta không phải là những cửa hiệu bán rượu có giấy phép, hay rượu có nhãn mác kiểm định mà toàn là những thứ có xuất xứ không rõ ràng. Và bán theo đối tượng thì cũng khó thực hiện khi mà không phải ai đi mua rượu cũng đủ tuổi, cũng có thể chứng minh mình là người hoàn toàn bình thường…
Buồn thay là luật chúng ta ra đời chỉ chú trọng vào từ “nghiêm cấm” nhưng trên thực tế lại khó thực hiện,ai cũng biết nhưng chẳng mấy ai tự giác thực hiện. Trước khi Nhà nước tung tiền ra để “cấm” người uống rượu thì hãy nghĩ cách làm sao triệt hạ được nạn buôn rượu trái phép, bán rượu tràn lan. Hãy căn cứ vào quy luật cung cầu của thị trường để can thiệp, căn cứ vào quy luật lưu thông hàng hóa để tác động gián tiếp đến người tiêu dùng. Rượu ở xứ ta đang mang lại một lợi nhuận khá lớn cho người sản xuất. Và trong thời đại kinh tế thị trường thì các sản phẩm rượu kém chất lượng đang tràn lan. Ngay cả những làng rượu truyền thống như ở Bắc Ninh hay Ninh Bình cũng đang bị tha hóa theo đồng tiền. Thay vì chưngcất rượu như trước đây họ chuyển sang sản xuất rượu công nghiệp theo kiểu cồn và nước lã cộng với gia vị tạo hương. Chính từ những sản phẩm này là thứ gây hại cho người tiêu dùng.Vì thế các cơ quan chức năng phải vào cuộc để xử lý hết nạn buôn rượu lậu rượu giả. Rồi đến việc ban hành quy chế về sản xuất và kinh doanh rượu, ai muốn nấu rượu phải đăng ký và đóng thuế. Tiếp đó mới đánh nặng thuế rượu để tăng giá bán và làm cho lượng cầu ngày càng thấp đi. Không cái gì làm con người ta sợ bằng đánh vào túi tiền của họ.
Một năm nước ta tiêu thụ hơn 3 tỉ lít bia, hàng triệu lít rượu và ngốn mất hơn 2 tỉ giờ đồng hồ. Đó là một sự lãng phí, lãng phí thời gian, tiền bạc vào bia rượu và lãng phí tiền vào chữa bệnh trị tật. Đi liền với việc cấm bán hay cấm uống điều quan trọng nhất vẫn là tuyên truyền để người dân hiểu hơn về tác hại của bia rượu đối với sức khỏe và hạnh phúc gia đình. Thay vì các bộ các ngành đổ tiền vào để tham gia xây dựng luật, ban hành luật tốn tiền tốn của thì hãy gương mẫu thực hiện hạn chế rượu bia. Quan chức chỉ ra luật mà nốc rượu như nước lã thì liệu dân có nghe hay không? Văn hóa rượu bia đang lan tràn khắp mọi ngõ ngách với những tiếng dô dô đầy phản cảm. Uống rượu cũng được xem như là một ngón đòn để giao tiếp quan hệ, đọ nhau uống khỏe cũng đang được coi là một anh hùng thì làm sao mới hết nạn rượu bia được? Bây giờ nước ta đang gặp nhiều vấn nạn về thực phẩm, rượu cũng là một trong những vấn đề đó. Luật có ra nhiều đi chăng nữa với những sáng kiến của các chuyên gia trong tháp ngà rồi cũng chỉ xếp xó. Vì vậy, trước khi ra luật mong các vị hãy nghĩ đến tính thực tế của nó và các giải pháp đi liền chứ không chỉ ra luật hao tiền tốn của Nhà nước.
Quốc Thái


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"