Những năm qua, các “lều vịt” dân chủ Việt có những thay đổi mới mà theo chúng tung hô là: “Nhằm thay đổi phương thức đấu tranh cho phù hợp với tình hình mới”. Chúng ta đã được chứng kiến rất nhiều ‘trò hề” đến từ các nhà “dân chủ”. Mở đầu là hàng loạt các vụ lột đồ, “tự thực”, biểu tình tại gia chống chính quyền…Hay mới đây nhất là mượn cớ chống Trung Quốc để kích động biểu tình bạo loạn… Những trò lố đó đã để lại cho chúng ta không ít tiếng cười, làm cho chúng ta thấy được bộ mặt thật của các nhà “dân chủ’. Nhưng gần đây, tiếp theo các trò lố kinh điển đó là trò hề kêu gọi các nhà dân chủ với khẩu hiệu “Không bán nước”.

“Không bán nước” là một ý tưởng được ông dân chủ làm báo Vũ Đông Hà “nhập khẩu” từ Zinbabwe với kỳ vọng sẽ thổi một luồng gió mới lạ vào làng “dân chủ” Việt đang đầy oán khí của những scandal tiền – tình bị phanh phui. Với tài năng của mình, Vũ Đông Hà đã vẽ lên một dự án như mơ khiến không ít người ảo tưởng vào một tương lai tươi sáng cho làng dân chủ Việt. Các nhà dân chủ ào ạt hưởng ứng, trong Nam thì có Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chủ trò, ngoài Bắc thì có Phạm Thanh Nghiên cùng đám Bình Nhì, Bạch Hồng Quyền, Trương Văn Dũng, “Ngủ Chưa say”. Dự án này cũng được “kích động” khá rầm rộ trên Dân làm báo và các trang tin của Mạng lưới blogger Việt Nam như một ý tưởng sáng tạo, thể hiện được mục tiêu “phản kháng”, “tố cáo” mà không gặp phải sự sách nhiễu từ chính quyền. Thậm chí đài Đáp lời sông núi của Việt Tân còn cất công làm hẳn một phóng sự mang tên “SINH VIÊN HÀ NỘI HƯỞNG ỨNG PHONG TRÀO "KHÔNG BÁN NƯỚC" vì có Ngủ Chưa Say là sinh viên duy nhất tham gia trò chơi này, phỏng vấn Trương Văn Dũng - được lăng xê là người phát động phong trào này.
Thực tế bao giờ cũng khác xa với kế hoạch, dù được kỳ vọng sẽ tạo nên một cuộc cách mạng mới ở Việt Nam nhưng cũng như các dự án “tầm cỡ” khác, trò chơi này chỉ là cái cớ để người ta lại được giải ngân ngân sách. Từ Hà Nội, Hải Phòng cho đến Nha Trang, thành phố Hồ Chí Minh, mỗi một lần tổ chức chỉ có vài anh chị kéo nhau ra công viên diễn vài trò để quay phim, chụp ảnh rồi lại kéo nhau. Khi quảng cáo rầm rộ là thế, ấy thế mà khi vào thực tiễn đến nửa tấm hình tìm cũng không có. Càng ngày sự bế tắc càng bộc lộ
Thất bại là vậy, thê thảm là vậy nhưng đã thành “phong cách” nên Việt Tân vẫn cứ đều đặn cho là lò các dự án, hội nhóm tầm cỡ “cuộc tế”. Các dự án này thành công hay thất bại không quan trọng, cái chính là có cái danh để sau này tiện mang ra nước ngoài khoe khoang. Thế mới có chuyện cuộc họp của các tổ chức Xã hội dân sự Việt nam ở nhà thờ Kỳ Đồng chỉ là một cái bàn tròn với vài mống người tham gia mà chi chít bảng tên các “tổ chức XHDS”, đại diện và thành viên mỗi tổ chức cho chỉ cần 1 người là được. Từ những “bàn tròn” này, các dự án “tầm cỡ” cứ lần lượt ra đời nhưng “dự án” phải kiếm được tiền thì mới có người tham gia. Chắc “KHÔNG BÁN NƯỚC” không có tiền nên chẳng nhà dân chủ nào tham gia.

A.C
Tiếp theo của entry trước, tác giả xin bàn tiếp về việc những người đang muốn rằng sẽ thoát Trung về văn hóa qua một hay vài cuộc hội thảo. Đó là những anh tài trong Văn đoàn độc lập.
Nếu chúng ta thoát được văn hóa Trung Quốc có khi chúng ta đã thoát từ lâu rồi. Cần phải nhắc đến một điều rằng Việt Nam chúng ta thuộc một trong 3 nước Đông Dương. Mà thuộc các nước Đông Dương hay tiếng Anh là Indochina. Đó là những nước ảnh hưởng từ 2 nền văn hóa lớn, đó là Ấn Độ và Trung Quốc. Điều đó hiển hiện trong thực tế rất nhiều. Chúng ta bị ảnh hưởng bởi văn hóa của 2 đất nước này. Một ví dụ điển hình đó là văn hóa Phật giáo, bị ảnh hưởng bởi cả Phật giáo Ấn Độ và Phật giáo Trung Quốc. Từ đó có thể cho thấy nền văn hóa Việt chúng ta bị ảnh hưởng từ đó, không chỉ mỗi văn hóa Việt mà còn các nước khác như Hàn Quốc, Nhật Bản cũng bị ảnh hưởng rõ rệt bởi văn hóa Trung Quốc, đó là Khổng giáo.
Các vị dân chủ vừa qua thực hiện tọa đàm “thoát Trung về văn hóa”, nếu đó là lo nỗi lo của đất nước thì cũng đáng mừng, đau nỗi đau của thiên hạ thì cũng đáng quý. Nhưng trên thực tế sự trường tồn của văn hóa dân tộc vẫn diễn ra theo quy luật của nó. Dân tộc Việt Nam đã thử thách với hàng ngàn năm xâm lăng văn hóa của kẻ thù ngàn đời Trung Quốc. Nhưng tuyệt nhiên chúng ta không mất đi bản sắc văn hóa của chúng ta, mà chúng ta biết tiếp biến những giá trị văn hóa đó, làm cho nó gần gũi và phù hợp với dân tộc Việt Nam. Dân tộc Việt Nam đã ở dưới sự cai trị của chế độ thực  dân Pháp ngót cả thế kỷ, và miền Nam đã ở dưới sự xâm lược của Mỹ 30 năm. Những năm tháng đó văn hóa châu Âu được các nước Đế Quốc thực dân truyền vào, chúng làm mọi thứ để ngu dân, nô dịch, xóa bỏ nền văn hóa của dân An Nam. Nhưng tiếc thay chúng đâu có làm được điều đó.
Nếu chỉ mỗi tọa đàm của những người xưng danh dân chủ mà đánh đuổi, xóa bỏ được văn hóa Khổng giáo đã truyền vào nước ta thì ắt cũng tốt. Nhưng sự truyền bá văn hóa và sự ngự trị của văn hóa nó phụ thuộc vào nhiều yếu tố.  Dẫu biết văn hóa Trung Quốc, văn hóa Khổng giáo là văn hóa của vua chúa, văn hóa có phần phản tiến bộ so với hiện nay nhưng nó cũng có những khía cạnh cần học hỏi. Trung Quốc là nước lớn, đông dân, nền kinh tế phát triển ắt hẳn văn hóa Trung Quốc sẽ được truyền bá mạnh hơn. Bởi văn hóa là sức mạnh mềm của một Quốc gia.
Trong lúc các vị dân chủ vẫn đang thực hiện tọa đàm hay trong lúc các vị đang chém gió tơi bời thì ngoài kia dân đen chúng ta vẫn còn khổ lắm, họ vẫn phải dùng những hàng Tàu kém chất lượng. Và đó vẫn ít nhiều sẽ chịu ảnh hưởng của Tàu. Vì thế, để giải quyết vấn đề ý thức xã hội thì cần giải quyết tồn tại xã hội. Chỉ khi nào dân giàu, nước mạnh, xã hội công bằng, dân chủ, văn minh. Con người phát triển về cả vất chất và tinh thần, họ tự am hiểu về những sự ảnh hưởng tiêu cực của văn hóa Trung Quốc thì lúc đó mới có thể thoát Trung về văn hóa. Còn nếu một cuộc hội thảo hay tọa đàm mà đưa ra chủ đề thoát Trung về văn hóa nhưng lại lấy đó như một cuộc luận tội, đấu tố Đảng Cộng sản. Nhiều vị dân chủ vẫn giả vờ ngây ngô khi đưa ra những giả thuyết đổ lỗi cho Đảng Cộng sản đã đưa dân tộc Việt Nam đi theo chủ nghĩa Cộng sản, cùng với Trung Quốc, rồi bị lệ thuộc,đồng hóa. Đó là sai lầm hoàn toàn. Chủ nghĩa Cộng sản đã đưa dân tộc Việt Nam đến độc lập, nhưng vận mệnh 2 Quốc gia, 2 dân tộc là khác nhau. Trung Quốc mãi là kẻ thù truyền kiếp của Việt Nam, nó đã hiện rõ bằng các dẫn chứng lịch sử cho đến hiện tại. Chủ nghĩa Cộng sản là một sản phẩm khoa học chứ không phải là sản phẩm văn hóa của riêng ai.Nó cũng như chủ nghĩa tư bản có nhiều nước cùng chung mô hình, nhưng không của riêng nước nào cả. Việt Nam không vì thế mà lệ thuộc vào Trung Quốc trên bất cứ khía cạnh nào.
Việc nói thì dễ, nhưng làm lại là một vấn đề. Các chủ thể quản lý văn hóa vẫn ngày đêm lo lắng cho văn hóa nước nhà và họ đang bằng mọi hành động thiết thực như ra các văn bản để quản lý văn hóa, bỏ vệ sự trong sạch của nền văn hóa nước nhà. Chắc chắn đó là việc làm thiết thực hơn nhiều so với việc các vị dân chủ vẫn đang chém gió.

Quốc Thái
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"