Bộ học nước ta thật là lắm chuyện tréo nghoe, toàn những sự vụ gây xôn xao dư luận. Ừ, đúng là việc học, sự nghiệp trồng người là trên hết, khó có gì quan trọng bằng. Nhưng những tính toán, những quyết sách của Bộ học đã gây nên biết bao sự tranh cãi. Từ việc bỏ kỳ thi tốt nghiệp, sáp nhập hai kỳ thi Quốc gia làm một cho đến đề án hàng chục ngàn tỉ đồng để đổi mới sách giáo khoa. Gây sốc nhất gần đây là việc Sở Giáo dục và đào tạo Thành phố Hồ Chí Minh định chi 4000 tỉ đồng đầu tư sách giáo khoa điện tử, máy tính bảng cho học sinh tiểu học.
Đúng là các quan chức tháp ngà trong Bộ học đang có những bước đi không kém phần “táo bạo”, dám chi mạnh tay không ngán. Định nhập cả một lô một lốc máy tính bảng về cho học sinh tiểu học sử dụng. Nhưng sao không hỏi xem nhu cầu người học có cần hay không? Không hỏi xem số tiền đó đâu ra? Phụ huynh chịu, hay Nhà nước chịu. Cho dù kinh phí có bên nào chịu đi chăng nữa, phụ huynh chịu thì đó cũng là một gánh nặng. Còn Nhà nước chịu chắc chắn là một phần tiền thuế của nhân dân. Nhưng bỏ qua chuyện ai chịu tiền đi, hãy xét đến sản phẩm có đáng đồng tiền bát gạo hay không? Nhu cầu học của con em xứ ta có cần đến những thứ cao sang, kỹ thuật hiện đại như vậy không? Trẻ em như búp trên cành, nhưng những búp trên cành ở xứ ta đang bị biến thành gà công nghiệp vì lối dạy học quá cầu kỳ phức tạp, chạy đua thành tích. Tôi biết ở Nhật từ lớp 1 đến lớp 4, học không để tính điểm mà chỉ để dạy, bồi dưỡng các giá trị đạo đức truyền thống. Chúng ta đang muốn giảm tải mà lại đầu tư những trang thiết bị không tốt cho trẻ em liệu có tốt hay không?
Với những học sinh cấp 1, thiết nghĩ hãy đặt vấn đề giáo dục nhân cách đạo đức, lối sống lên hàng đầu. Bộ học đừng nghĩ sẽ đúc và nhào nặn những nhân tài theo kiểu gà công nghiệp kiểu đó. Ngay cả những nền giáo dục mang tính công nghiệp, trình độ như các nước dân chủ phương Tây cũng không thực hiện như ở xứ ta. Ở các nước phương Tây họ áp dụng nền giáo dục trẻ em tiếp cận với thiên nhiên, với thực tế, những lớp học mở hơn là ngày càng đầu tư cho trẻ em ngồi máy tính. Những trang thiết bị điện tử trên liệu có đủ chất lượng, khi nó được chế tạo bởi kim loại, hợp kim, sử dụng sóng, sẽ rất hại trẻ em. Tôi không biết ai chủ trương đặt ra vấn đề chi một vụ lớn này nhưng tôi thấy không hợp lý và không cần thiết cho nền giáo dục nước ta hiện nay.
Còn có đầy việc mà Bộ học phải làm, như đầu tư cho các trường học, chế độ đãi ngộ giáo viên ở những vùng khó khăn. Đầu tư để cải cách ở bậc giáo duc đại học gắn đào tạo với nhu cầu thực tế. Hằng năm chúng ta vẫn vô địch Olympic các môn đấy, nhưng chúng ta có những ứng dụng, sáng chế gì không? Hay chúng ta chỉ chi tiền vô ích thôi? Ngày xưa các nhà bác học kinh điển của chúng ta như Tôn Thất Tùng đã nổi tiếng thế giới không phải là đầu tư công nghiệp và bày vẽ như bây giờ. Cái gọi là đề án đi tắt đón đầu tiêu tốn đến 4000 tỉ do các chuyên gia giáo dục đại tài của Sở giáo dục và đào tạo thành Phố Hồ Chí Minh nghĩ ra đã bị Thái Lan cho vào giỏ rác ngay sau khi thí điểm vào năm 2011.
Nhưng buồn thay là trong những bài viết tôi đọc trên mạng đó là đề án này có chăng là sự bắt tay giữa quan chức và tập đoàn cung cấp máy tính bảng nước ngoài. Nếu có thế thật(chưa được kiểm chứng) thì chắc là sự đớn đau mà cả thế hệ trẻ gánh chịu là do lợi ích nhóm, lòng tham của một vài người. Nó sẽ là gánh nặng mà lớp trẻ, những người chủ tương lai của dải đất chữ S này sẽ phải gánh chịu.
Kết cho entry này tác giả không có gì hơn là xin, xin các vị lãnh đạo của Sở giáo dục và đào tạo thành phố Hồ Chí Minh hãy suy xét kỹ. Đừng vì chút nông nổi, chút lợi ích mà tiêu tốn tiền mồ hôi nước mắt của người dân. Xây dựng một đề án mà thế giới cũng phải cúi lạy vì tính bất khả thi, tính thiếu thực tế của nó. Hãy để tiền đó cho những tỉnh vùng cao,nơi mà trường học là vách tre, tường đất. Nơi mà cô và trò đều đói rét. Hãy giành tiền cho những cây cầu, đừng để những cầu Chu Va xảy ra nữa. Và còn nhiều thứ khác cần hơn là trẻ em dùng máy tính bảng.

Quốc Thái
Đúng như mong đợi, hôm nay Bùi Hằng đã được lên thớt vào một ngày đẹp trời. Ả đã được bêu mặt trước cộng đồng vì tội gây rối trật tự công cộng, pháp luật đã và đang thực hiện tốt sứ mệnh của nó. Lần này ả sẽ hết kêu la, hết to mồm lớn miệng vì sự yêu nước bốc mùi của ả.
Sở dĩ đây là một phiên tòa giống như sự mong đợi bởi nó được chờ đợi từ nhiều phía. Về phía những con người lương thiện, tôn trọng luật pháp, mong muốn sự yên bình thì phiên tòa là tiếng nói của công lý, đã đem lại công bằng cho xã hội, triệt hạ được những phần tử chuyên đi ăn hại, gây rối xã hội. Cuộc sống ai chẳng mong mình được sống yên bình, hạnh phúc. Vì thế khi nhìn thấy một con mụ, mặt dày môi thâm, da ngăm đen, mắt trắng hếu, há mồm chửi suốt ngày, vu khống bất cứ ai ả không ưa, kéo lê đi khắp thành phố chửi bới, dẫm đạp lên hàng quán, làm đổ xe cộ…Như thế ai mà chẳng ghét chứ. Nên phiên tòa xét xử Bùi Thị Minh Hằng đã được đông đảo bà con nhân dân ủng hộ.  Về phía anh chị rận chủ cũng vui không kém theo kiểu “mèo khóc chuột”, nước mắt cả sấu đổ đầy đường Đồng Tháp. Mấy ngày gần đây, cao điểm là vào sáng nay, trên tất cả các trang web của giới dân chủ đã tung hô Bùi Hằng không ngớt. Sáng nay, đám kền kền đói ăn lâu ngày này đã rỉa rói, chúng chia tốp ra kéo nhau đến phiên toàn. Bọn thì quay video up lên mạng để đồng cảm, chia sẻ với nỗi thống khổ của Hằng. Nhìn chúng diễn kịch đường phố và nhỏ nước mắt trước ống kính đến là tội. Bọn dân chủ này bề ngoài tỏ ra bất bình vì chính quyền đã xét xử Bùi Thị Minh Hằng nhưng trong lòng chúng hoan hỉ lắm. Cứ nghĩ mà xem, tiền ở đây mà ra chứ đâu. Đám kền kền cao cấp như Diện, Chênh, Thụy ắt hẳn sẽ ngồi phòng điều hòa, vắt chân lên ghế hóng tin và viết lách, chém gió, xào nấu đưa lên mạng để tính công với quan thầy. Còn đám ngu hơn, hạ cấp hơn một tí thì bị xúi giục đi làm xiếc thú ở trước cổng phiên tòa, ra đụng độ với Công an để quay video ghi công. Bọn này tiền boa của quan thầy  cũng khá cao nhưng nguy hiểm cũng không kém. Nguy nhất là lắm kẻ diễn hài quá đáng sẽ bị cho nhập kho bóc lịch thì nhục mặt.
Về bản thân Bùi Thị Mình Hằng suy cho cùng cũng chỉ là hạng tận đáy xã hội, không có cách gì kiếm sống nữa mới đi theo giới rận. Đúng là không có nghề nghiệp, bất tài mới đi làm dân chủ. Bùi Hằng cũng đã từng có tiếng tăm trong giới dẫn dắt cave, chủ chứa mại dâm vang bóng một thời. Nhưng tiếc thay cái sự nghiệp làm tú bà của mụ không thể tồn tại được dưới chế độ Xã hội chủ nghĩa này nên mụ đã chuyển sang đầu quân cho giới dân chủ. Với bản chất ương bướng, ngang lỳ, chai sạn với sự khinh miệt của xã hội nên Hằng đã chen chân vào giới rận được một phần nào đó. Có lẽ Bùi Hằng đã nhầm rằng làm dân chủ và làm đĩ có vẻ giống nhau. Tuy nó giống nhau thật, nhưng về bản chất vẫn khác nhau hoàn toàn, làm dân chủ đã ảnh hưởng tiêu cực  đến toàn thể xã hội. Và pháp luật đã sờ đến ả vào ngày hôm nay.
Phiên tòa vẫn chưa ngả mũ nhưng chắc chắn rằng một hình phạt, một mức án là không thể thoát khỏi, cho dù đó là nặng hay nhẹ. Một mức án nhưng cũng sẽ là niềm vui cho Bùi Thị Minh Hằng, một mức án tù cũng là ao ước của biết bao kẻ đang dẫn thân vào nghề làm dân chủ. Cái giá của mác “ở tù cộng sản” cao lắm, có thể sau đó Hằng sẽ được xuất ngoại để phục vụ quan thầy suốt đời, sẽ giống như em Phương Uyên nay đang phiêu ở đất Mỹ.
Nhìn lại suốt quá khứ và cho đến hiện tại của Bùi Hằng đang đứng hôm nay trước vành móng ngựa không có gì ngoài từ “cùn”. Một mụ đàn bà bỏ chồng, từ con để theo trai, tranh cướp đất của anh chị em, dẫn dắt gái bao cho đến hôm nay đi làm dân chủ. Xã hội đang tốt đẹp, đưa lại tương lai tươi sáng cho bao con người nhưng cũng có những con người đang tự mình “bần cùng hóa” bản thân mình cả về nhân cách lẫn thể xác.
Quốc Thái


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"