Là sinh viên ngành luật, vừa là công dân trẻ của nước nhà vì vậy tôi luôn giành nhiều thời gian tìm hiểu các vấn đề của đất nước nhất là có liên quan tới pháp luật. Qua việc nắm các thông tin về các văn bản quy phạm pháp luật đang, đang và sẽ được ban hành giúp tôi nắm vững hiểu sâu hơn về những kiến thức mình học được ở giảng đường để đối chiếu với thực tế đời sống pháp luật ở Việt Nam. Vừa qua tôi đăc biệt chú ý tới dự thảo luật căn cước công dân (CCCD) đang được các đại biểu và nhân dân nhiệt tình ủng hộ bên trong lẫn bên ngoài nghị trường Quốc hội. Theo cá nhân tôi, luật căn cước công dân là đòi hỏi tất yếu của thực tiễn quá trình quản lý nhà nước về dân cư và là nguyện vọng của đông đảo nhân dân, bởi
Thứ nhất, về phương diện quản lý, luật CCCD có nhiều tác dụng. Khi luật CCCD đi vào thực tiễn, sẽ góp phần giảm bớt đi những giấy tờ, thủ tục phiền hà. Ví dụ như: một đứa trẻ từ khi sinh ra bố mẹ phải ra cơ quan chính quyền để đăng kí giấy khai sinh; khi đăng kí học lớp từ mẫu giáo đến trung học phổ thông cũng phải mang theo giấy khai sinh; đủ tuổi thành niên lại phải đi làm giấy chứng minh thư nhân dân; lập gia đình phải đi làm sổ hộ khẩu; đó là chưa kể khi tham gia các quan hệ hành chính nhà nước mỗi người lại phải đi đi lại lại tới cơ quan quản lí nhà nước làm đủ các loại giấy tờ thủ tục như: thủ tục kết hôn, làm giấy phép lái xe, giấy chứng nhận xe chính chủ, làm giấy chứng nhận sử dụng đất... và mỗi lần như vậy lại phải mang theo hoặc bản sao có công chứng giấy tờ tùy thân. Do đó thẻ CCCD cùng với cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư sẽ loại bỏ ít nhất các loại giấy khai sinh, chứng minh thư, hộ khẩu; cung cấp các thông tin cá nhân cho các đơn vị chức năng những thông tin cần thiết của công dân mà không cần phải sử dụng hoặc bản sao các giấy tờ tùy thân kia; qua đó góp phần làm giảm thủ tục hành chính phiền hà.
Thứ hai, về mặt kinh tế, nếu luật CCCD đi vào thực tế sẽ góp phần giảm chi phí không cần thiết. Nhà nước sẽ không cần phải tổ chức điều tra dân cư trên toàn quốc đầy tốn kém mà sử dụng chính các thông tin về dân cư của các cơ quan quản lí dân cư trước đây; không cần phải in ấn hàng loạt các loại biểu mẫu, giấy tờ, giải thích hướng dẫn mà ứng dụng ngay phần mềm tin học cơ sở dữ liệu quốc gia về dân cư; số lượng cán bộ thực hiện công tác quản lí về dân cư vì thế cũng được thuyên giảm; người dân không cần phải bỏ ra nhiều thời gian, công sức cũng chi phí xăng xe đi lại để tới cơ quan nhà nước thực hiện đủ thứ thủ tục.
Thứ ba quan trọng hơn chính là gia tăng sự hài lòng của xã hội. Luật CCCD đi vào cuộc sống sẽ đem đến cho người dân sự thoải mái hơn, đơn giản hơn, chuyên nghiệp hơn. Nó làm đơn giản hóa 20 loại giấy tờ tùy thân ở mỗi người. Bạn thử nhớ lại xem khi mỗi lần làm thủ tục bất cứ thứ gì bạn đều phải mang theo hàng đống giấy tờ, kể cả bản phô-tô có công chứng kèm theo. Từ đó, bạn nghĩ sao khi mà chỉ cần đem theo thẻ căn cước công dân là có thể giải quyết được hàng trăm các thủ tục tương tự như vậy. Hơn nữa luật CCCD sẽ góp phần chất lượng và sự chuyên nghiệp trong quản lí hành chính về dân cư tất yếu sẽ được nâng lên khi ứng dụng công nghệ tin học, cơ sở dữ liệu điện tử về dân cư. Từ chính yêu cầu ngày càng cao của xã hội mà luật CCCD đòi hỏi nâng cao chất lượng, năng lực, tác phong làm việc của đội ngũ quản lí, đem đến những dịch vụ tốt hơn, thoải mái hơn cho mọi người dân.
Luật căn cước công dân hiện tại mới chỉ còn là dự thảo nhưng đã được dư luận quần chúng đánh giá rất tích cực. Luật căn cước công dân vẫn còn phải trải qua nhiều bước cân nhắc tính toán kĩ lưỡng hơn để Quốc hội ban hành thành luật, sao cho đưa nội dung, hình thức, cách thức thực hiện luật trên thực tế đạt hiệu quả cao nhất đồng thời tránh khỏi những sai sót những lỗi không cần thiết, nâng cao “tuổi thọ” của đạo luật. Với những công dân như tôi, tôi mong rằng những văn bản luật nào của nhà nước cũng được nhân dân ủng hộ, cũng có tính khả thi, tính hiệu quả, như luật này để làm sao sự hài lòng của nhân dân với các cán bộ, cơ quan nhà nước ở mức cao nhất/.

XYZ
Nếu ai từng biết đến Lê Thăng Long chắc phải biết đến những xì căng đan ngợp trời lún đất. Từ việc đã từng vỗ ngực đen đét tự xưng là nhà dân chủ số 1 thế giới, xưng là một nhà cải cách xã hội, một người yêu nước…Nay Lê Thăng Long lại tạo một vụ áp phê không kém  phần kịch tính về cái gọi là “thời trang yêu nước”.
Về mẫu áo thiết kế cũng như những hình hài man di mọi rợ tác giả entry xin phép được cho đi kèm theo đây để quý vị đọc giả được thưởng thức độ điên cuồng nộ của a Lê Thăng Long. Hắn ngứa tay ngứa chân hay trí tưởng tượng phong phú tới mức nghĩ ra thiết kế những kiểu áo phông cộc tay trắng toát, vẽ vời lên vài chứ kiều như:
“ - Mỹ là hiệp sỹ !
- Tàu là tiểu nhân !
- Mỹ phóng khoáng !
- Tàu keo kiệt !
- Tôi muốn làm Tổng Bí thư đảng Cộng sản Việt Nam!
- Nguyễn Phú Trọng hãy nhường chức cho Lê Thăng Long!
- Tôi muốn trở thành tổng thống Việt Nam!
- Trần Huỳnh Duy Thức là GANDHI Việt Nam !
- Anh Bùi Hữu Vinh vô tội !
- Hãy trả tự do cho anh Bùi Hữu Vinh !
- Việt kiều phải được bầu cử, ứng cử tại Việt Nam !
- Thân Mỹ là tốt
- Thân Tàu là dốt…”
   Còn nhiều thứ khác mà cái bộ óc ảo tưởng mãn tính kinh niên của anh Lê Thăng Long đã làm. Nếu như anh Lê Thăng Long im lặng chắc chắn chẳng ai biết anh ấy ngu, nhưng một khi anh ta đã nói ra như thế này chắc chắn thiên hạ sẽ biết anh ấy ngu tới mức nào. Cái loại không biết, ngu lại còn tỏ ran guy hiểm, chỉ được cái nói liều, làm liều. Hắn ta nghĩ có thể lừa tiền được thiên hạ nên mới dở trò này. Ảo tưởng tới mức nghĩ rằng có thể lợi dụng chút lòng yêu nước của người khác hòng kiếm xèng và báo công với quan thầy thì đúng là trên đời này chỉ có Lê Thăng Long là một. Cho đến hôm nay tôi vẫn không thể lý giải một cách khoa học khách quan về việc sự biến thái và tha hóa của Lê Thăng Long như thế này. Long từng là một nhà kinh tế có tiếng tăm, lên chức giám đốc, phó chủ tịch Hội đồng quản trị này nọ. Lê Thăng Long dù sao một thời hoàng kim cũng từng được coi là một nhà kinh tế, có đầy đủ bằng cấp. Ấy thế mà giờ tha hóa, sa đọa, làm bất cứ việc gì để lừa thiên hạ. Nhưng nhìn cách lừa tiền đong xèng đúng là rõ ngô nghê, nếu không muốn nói là khuyết tật về trí tuệ. Hắn định bán một chiếc áo với thiết kế chỉ khoảng 30 nghìn Việt Nam đồng mà bán với giá 500 đô la cho Việt Kiều, 5 triệu đồng cho người trong nước. Rõ là Lê Thăng Long đang hám của hóa ra bị tâm thần. Ấy vậy mà cũng có đám kền kền nhảy vào vỗ tay đồm độp rồi còn comment đòi mua áo. Một lũ đạo đức giả, kẻ tung người hứng hòng làm con buôn lòng yêu nước.
Thử hỏi khắp xã hội này có ai đọc qua biểu ngữ trên áo thì có nghĩ hắn điên hay không? Hắn bộc lộ ngay bản chất thân Mỹ, quan hệ tốt với Mỹ, hắn không chút e dè mà thừa nhận rằng hắn là đầy tớ cưng, đồ đệ chân truyền của quan thầy Mỹ. Hắn có một ảo tưởng sức mạnh rằng muốn làm Tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam. Hắn nghĩ rằng với chiêu trò ôm chân quan thầy của hắn là có thể đứng lên lãnh đạo Đảng Cộng sản Việt Nam. Hắn bưng bô bợ đít cho Mỹ chưa hết hắn lại còn quay sang tâng bốc, xu nịnh mấy thằng cha như Trần Huỳnh Duy Thức. Hắn còn đòi trả tự do cho “Bùi Hữu Vinh”, trong khi chẳng có Bùi Hữu Vinh nào bị bắt giam cả. Bản thân tác giả chỉ thấy rằng Lê Thăng Long là một con bênh tâm thần lâu ngày biến thành hoang tưởng chính trị. Hắn lạc đường và ngày càng lún sâu vào con đường hoang tưởng đó. Ngay trong những câu nói của hắn đã mâu thuẫn với nhau. Hắn xin gia nhập vào Đảng Cộng sản nhưng lại muốn làm tổng thống Việt Nam. Hắn điên khùng tới mức đòi giải tán Quốc hội, tự do tổng tuyển cứ, hắn tự xưng là Lincol Lê. Hắn liệt kê ra những kẻ đồng môn, cùng là tội đồ như hắn nào là Trần Huỳnh Duy Thức, Lê Công Định đều là những vĩ nhân. Nhưng trên thực tế đây đều là những kẻ đã vào tù ra tội, có kẻ vẫn đang lĩnh án tù. Hắn còn cao giọng đòi chính quyền trả tự do cho những tên bán nước hại dân này.
Tuy cùng là một giuộc với nhau nhưng dù sao Lê Công Đinh, Trần Huỳnh Duy Thức vẫn còn bình thường hơn so với Lê Thăng Long. Theo dự của tác giả nếu không cho Lê Thăng Long vào trại Trâu Quỳ sớm sẽ chẳng mấy chốc mà đốt nhà giết người, tự thiêu để đấu tranh cho dân chủ nhân quyền.

Quốc Thái
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"