Vừa chộp được đoạn này ở trên báo nên quyết định làm ngay một entry coi như pr luôn cho nền dân chủ hiện tại của Ukraine, mà đó là hình mẫu của nền dân chủ phương Tây. Xin phép trích bài báo như sau:
“Kênh truyền hình Piter.TV của Nga dẫn các nguồn tin Ukraine cho biết các ứng cử viên không trung thực của nước này tham gia tranh cử trong cuộc bầu cử Verkhovna Rada (Quốc hội) trước thời hạn vào ngày 26/10 đã bắt đầu chiến dịch mua phiếu bầu hàng loạt trên toàn quốc.
Quyền lựa chọn của công dân đô thị được định giá ở mức trung bình 500 hryvnia (38,6USD). Còn tại các vùng nông thôn, giá phiếu cầu khiêm tốn hơn nhiều - 50 hryvnia (3,8 USD).
Phó Tổng giám đốc tổ chức xã hội toàn Ukraine - KIU, bà Natalia Linnik cho báo giới biết: "Thông thường, việc mua phiếu bầu diễn ra tại các tỉnh Kirovograd, Mykolayiv, Kharkiv, Donetsk và Lugansk. Phiếu bầu được định giá thấp tại các khu vực nông thôn của tỉnh Kirovograd. Tại đây cử tri được đề xuất mua với giá 50 hryvnia (3,8 USD). Phiếu bầu có giá nhất là tại Cherkassy, tại đây ứng cử viên vào chức nghị sĩ trả 500 hryvnia cho mỗi phiếu bầu" (baotintuc.vn)
Thế đấy, chỉ có những nước láng giềng và nội bộ đất nước Ukraine mới hiểu được bản chất những việc họ đang làm để cứu vớt mô hình dân chủ dặt dẹo mà họ vừa dựng nên. Một mô hình thân phương Tây, do phương Tây hậu thuẫn để cướp mất vùng đệm chiến lược của Nga. Mô hình mà sau khi những kẻ thân phương Tây lật đổ cựu tổng thống Yanukovich lập nên. Đứng sau đó là bàn tay của Mỹ và phương Tây xúi giục.
Nhưng qua thông tin báo chí vừa bóc mẽ ở trên thì nền dân chủ mới theo mô hình phương Tây cũng chỉ là nền dân chủ của sự bịp bợm, nền dân chủ của đồng tiền. Các nghị sỹ Quốc hội cho đến tất cả các quan chức chỉ giống như những con buôn thì đúng hơn là những cá nhân có năng lực làm việc và cống hiến cho đất nước. Chính trường Ukraine hiện nay được miêu tả chẳng khác nào là một cái chợ mua quan bán chức. Viết đến đây làm tác giả hồi tưởng lại những thời phong kiến thực dân ở Việt Nam. Từ các chức quan cho đến những chức lý trưởng ở làng xã cũng được mua bán. Và bọn quan lại mua chức xong rồi tha hồ hà hiếp, bóc lột, đè nén  dân chúng để kiếm chác, làm giàu cho chúng. Lúc đó con người bị tha hóa, bần cùng hóa. Có như vậy xã hội mới sinh ra những Chí Phèo và Bá Kiến. Hóa ra cái thể kỷ 21 văn minh này rồi mà Mỹ và phương Tây vẫn sử dụng lại “bài cũ” cách đây một thế kỷ. Phải khẳng định một điều rằng, trong khi các chức vụ trong Chính phủ và các vị trí khác được mua bán trao đổi thì nhân dân Ukraine tha hồ mà hững chịu mọi tệ nạn. Càng như thế thì Mỹ và phương Tây càng dễ thao túng một chính phủ không có sức đề kháng. Trong khi nội bộ rối ren thì các quan thầy tha hồ mà thực hiện các mưu đồ chính trị của họ. Các phe phái đánh nhau suy cho cùng bom đạn đều trút lên đầu dân chúng và kẻ được lợi là kẻ đứng đằng sau.
UKraine ngày hôm nay
Quyền được tự do bầu cử, bầu cử minh bạch là quyền cơ bản nhất của công dân mỗi nước văn minh. Ấy vậy mà một nước được phương Tây hậu thuẫn, dựng lên chính Phủ mới lại đi làm trò bịp bợm, gian trá, dùng đồng tiền để chà đạp quyền tự do cơ bản của con người. Người dân phải có quyền tự do bầu cử, không phân biệt già trẻ, trai, gái, giàu nghèo…miễn là họ đủ điều kiện để bỏ phiếu. Họ có quyền bầu cho những ai có đủ năng lực để lãnh đạo, điều hành đất nước. Nhưng ở Ukraine hiện nay phiếu bầu được mua bán công khai, người giàu sẽ làm chính trị. Họ phải trả giá cho chiếc ghế của họ, cũng đồng nghĩa họ sẽ phải tham nhũng để bù lại chi phí mua những lá phiếu đó. Và cứ kéo dài mãi tình trạng này chắc chắn Ukraine sẽ chìm mãi trong tham nhũng, nội chiến và chia rẽ. Thật là đớn đau cho hiện trạng dân chủ mới không như mong đợi.
Và cuối cùng một câu hỏi được đặt ra nữa đó là tại sao một nền dân chủ được Mỹ và phương Tây hậu thuẫn như vậy mà lại giả dối, gian trá. Không hề giống như Mỹ và phương Tây vẫn tuyên truyền. Phải chăng đây mới là bản chất thật đang diễn ra ở các nước phương Tây. Những cuộc bầu cử rầm rộ trên toàn nước Mỹ, những cuộc vận động cử tri ở Mỹ cũng chỉ là giả dối, hình thức…Và đây là câu hỏi đang được để ngỏ, nó chỉ phần nào lồ lộ ra ở Ukraine ngày hôm nay.

Quốc Thái
Trước nay trong giới dân chủ đã có lắm tác phẩm ra đời, làm trò cho thiên hạ, bị ném đá, chê cười, không ai đếm xỉa. Từ Cò Hồn xã Nghĩa của Phạm Thành, Đèn Cù của Trần Đĩnh. Nay lại đến một tác phẩm nghe có phần dị hơm không kém với cái tên rất thu hút nhưng vô ý nghĩa đó là Nhảy Múa để chết của tác gia Nguyễn Viện. Tác giả xin có entry bàn về tác phẩm này như sau:
Bản thân tôi chẳng bao giờ đọc mấy tác phẩm này cả, nó chẳng ra hệ thống gì, chẳng phải là lành mạnh gì nên chẳng bao giờ để ý. Nhưng do tác giả Trịnh Bình An của blog Bà Đầm Xòe đề cập đến nên tôi xem qua để biết. Chỉ thấy rặt một thứ từ đầu tới cuối đó là tác giả Trịnh Bình An này khen tác phẩm hay, rồi còn nâng bi tên Nguyễn Viện kia bằng cách so sánh hắn với Shakespeare, Dostoyevsky “ Ta lại thấy đâu đó bóng dáng một Hamlet của Shakespeare hay một Raskolnikov của Dostoyevsky.”
Đúng là mèo mả gà đồng với nhau có khác, tâng bốc cho nhau nhiệt tình. Trong khi chẳng có ai biết đó là tác phẩm viết về cái gì cả. Shakespeare hay Dostoyevsky là những văn hào vĩ đại tầm cỡ thế giới, các tác phẩm đều mang tính đại chúng. Đằng này một tên văn tép, văn nô bồi bút thuộc hạng ếch ngồi đáy giếng viết ra dăm ba câu chữ bệnh hoạn cũng tâng bốc lên ngang hàng với đại văn hào. Rõ là tên Trịnh Bình An kia cũng một lò tâm thần hoang tưởng của đám dân chủ mà ra.
Những cái giống ngu lại hay tỏ ra nguy hiểm là thế. Viết lách đã chẳng ra ngô ra khoai gì lại còn lắm chuyện, đòi làm người nổi tiếng. Một tác phẩm hay phải là một tác phẩm có giá trị về nội dung và đẹp đẽ, chỉn chu về hình thức. Giá trị của tác phẩm nằm ở chỗ nó phục vụ cho xã hội, giúp ích cho con người về mặt tinh thần, về mặt định hướng cách suy nghĩ, tiếp cận tri thức cũng như đưa lại các giá trị nhân văn cao đẹp, lành mạnh. Và trải qua thực tế phải là các tác phẩm sống cùng năm tháng, được đón nhận sâu rộng trong giới người đọc. Chẳng hạn như các tác phẩm của Nam Cao, Vũ Trọng Phụng, theo thời gian vẫn là những tác phẩm không bao giờ chết. “Văn học không cần là ánh trăng lừa dối, không nên là ánh trăng lừa dối mà phải là những tiếng nói cất lên từ những kiếp lầm than” là như thế. Đó là chân lý cho người cầm bút.
Đằng này tên Nguyễn Viện kia có chút chữ nghĩa, không giúp ích được gì cho đời thì chớ. Lại còn đưa ra một tác phẩm mà về nội dung thì bệnh hoạn, nhầy nhụa, tởm lợm. Tác phẩm mà có một nhân vật chính lại là kẻ đi lang chạ, quan hệ tình dục với cả 3 chị em. Hình thức chỉ là một kết cấu tạp nham phi logic các lời đối thoại ngắn giữa các nhân vật. Thật không dễ hiểu chút nào ý tứ của tên Nguyễn Viện kia muốn gieo rắc vào là gì cả. Nhưng dễ thấy rằng tác phẩm là một thứ không có giá trị, và chỉ là thứ lấy một vài hiện tượng xã hội, ẩn dụ cho rằng chính thể hiện nay là xấu xa và đổ lỗi cho tất cả đó là do chế độ.
Trong mỗi xã hội đều có những góc khuất, những vấn đề còn tồn tại mà khó có thể giải quyết ngay một lúc, khó có thể giải quyết một cách triệt để. Nhưng đó có thể chỉ là những mảng nhỏ bên cạnh một mảng lớn sự tích cực và huy hoàng. Điều cốt yếu đó là mỗi công dân, từ quan tới dân biết chung tay, góp sức để ngăn chặn điều xấu, xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn. Bản thân những nhà văn là những người có đầu óc nhạy cảm, dễ nhận thấy những điều đó, nhất là dễ dàng cảm nhận được những tồn tại tiêu cực của xã hội. Nhưng không có nghĩa là xúc xiểm, lấy đó làm căn cứ cho các tác phẩm của mình, đả kích chế độ, chà đạp lịch sử, xuyên tạc sự thật chỉ vì lợi ích cá nhân.
Tuy “Nhảy múa để chết” là một tác phẩm được nhà xuất bản hải ngoại Tiếng Quê Hương USA xuất bản, nhưng chắc chắn sẽ chẳng ai để ý đến vì không có tính đại chúng. Chẳng mấy chốc mà chết yểu. Rồi số phận của những tác phẩm hời hợt, bệnh hoạn sẽ rơi vào quên lãng như nó chưa từng có mặt trên cõi đời này.
Quốc Thái



| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"