Trước đến nay đám dân chủ trong nước vẫn nhận tiền của Việt Tân hàng tháng để gào thét, chửi bới chính quyền, sống sung sướng. Nhưng thiết nghĩ cũng sắp đến lúc cái túi tiền đó sắp cạn, cạn vì bản thân chúng phung phí, và đã hết thời Việt Tân giương cao ngọn cờ chống Cộng, canh tân đất nước để moi tiền kiều bào. Trong bài trả lời phỏng vấn của Trần Khải Thanh Thủy đã cho thấy điều đó.
Theo như phần 1 thì Việt Tân hiện nay đang chứa chấp tổng thể là một lũ ăn hại, tên Tổng bí thư của đảng bị một con đàn bà trắc nết tiếm danh, tiếm quyền chèn ép các công thần của đảng. Nhưng tạm thời hãy bỏ qua phần đó đi, con đàn bà Minh Thi là vợ ông Tổng cày nát đảng chỉ là một thời. Nhưng cái cốt yếu là bản thân sức sống của đảng này đang ngày một xuống cấp, hình thái ngày càng dặt dẹo. Việt Tân mà xưa nay vẫn lớn tiếng đòi canh tân đất nước đang là một mỡ hỗn độn, vật lộn với những khó khăn cả về tài chính, nhân lực cho đến hướng đi.
Được biết cụ Hoàng Cơ Minh của Đảng này đã từng tức tối, ôm hận đến lúc chết dưới tay quân cách mạng, đã một lòng gửi gắm vào tổ chức Việt Tân này để rửa hận. Nhưng e rằng điều này nghe có vẻ khó. Các bậc đàn anh của đám Việt Tân ngày xưa đã đặt nền móng cho một lũ bịp bợm, ô hợp núp bóng Mỹ để sinh tồn, còn chuyện đại nghiệp thì chắc không còn khái niệm. Theo như lời của Trần Khải Thanh Thủy thì Việt Tân hiện nay đã lạm phát quân số, theo kiểu người làm thì ít mà miệng ăn thì nhung nhúc. Trong đó không thiếu những kẻ chỉ “đánh trống ghi tên” để kiếm suất. Vậy nên hiện tượng những người tài như Trần Khải Thanh Thủy còn rất ít, một cây bút gạo cội như Thủy cũng bị đẩy ra đường do hiềm khích cá nhân. Cho thấy trong nội bộ Việt Tân hiện nay chỉ toàn dung nạp một lũ vô tài, bất đức, hám danh, chỉ lợi dụng cái mác Việt Tân để hòng kiếm chác trục lợi. Cụ thể nhất, mụ Trần Khải Thanh Thủy đã phun ra cho Hải Vân News như sau:
“Cho đến lúc này, số tiền Việt Tân lợi dụng sự căm thù cộng sản của bà con, (muốn có một tổ chức đấu tranh vũ trang mới), đã gần như cạn kiệt. Hàng trăm cửa hàng “Phở hòa”, đã chẳng hòa nổi vốn, mà tiền còn “đội nón ra đi” vì không cạnh tranh nổi với các loại phở bình thường khác. Cả đất mua, khách sạn, nhà ở, tàu đánh cá v.v đều... bái bai các quan Việt Tân hết. Tiền anh em kiếm được bây giờ, qua các cuộc vận động gây quỹ yểm trợ, hoặc qua một số cửa hàng ăn uống để duy trì một bộ máy cồng kềnh cả trăm người: “Sáng lái xe đi, tối lái về”, cũng là cả một vấn đề.
Đúng là bọn ma cô này không sớm thì muộn cũng giãy chết dưới sự chứng kiến của quan thầy. Canh tân đất nước gì bọn này, rõ là đang nghĩ cách để lừa lọc, moi tiền của kiểu bào nhẹ dạ cả tin cho chúng ăn sung mặc sướng . Một tổ chức mà cả một lũ ăn không ngồi rồi, không chịu làm việc, chỉ tính cách ăn tiền của người khác.Còn cái cục ngoại vận đích xác là làm làm việc hăng hái, bởi chúng có lớn mồm mạnh miệng mới hòng lôi người khác theo chúng được. Có gây nên sự vụ mới khiến quan thầy đổ xèng cho mà hốt.  Hóa ra cái lý tưởng dân chủ, canh tân đất nước gieo vào màng nhĩ người khác chỉ là ảo vọng, bịp bợm. Và Trần Khải Thanh Thủy là người đã vỡ mộng ra đầu tiên. Ngay chị em chiến hữu cùng đảng với nhau mà quỵt của nhau chỉ 200 USD. Rõ là một tổ chức chỉ chuyên bọn vặt vãnh. Một tổ chức không có lý tưởng, không có tôn chỉ mục đích hoạt động đúng đắn chắc chắn không sớm thì muộn sẽ ngỏm củ tỏi.  Khi mà các thành viên trong đó chỉ làm tiền và đầu óc là một vũng tù, não phẳng lỳ không có sáng kiến. Mà sáng kiến lấy đâu ra, bao năm vẫn nhai đi nhai lại bài Cộng sản độc tài, trong khi Mỹ - Việt liên tục ký kết các hiệp định hợp tác, vết thương chiến tranh đang dần lành miệng. Những bài đó chỉ chúng tự hát tự nghe, lấy đâu ra khán giả mãi một show diễn.
Kể cũng đúng, danh bất chính thì ngôn bất thuận, ngôn bất thuận thì việc bất thành. Việt Tân chỉ là một đảng phản động vật vờ bao nhiêu năm ở đất Mỹ hòng “chuyển lửa về quê”. Nhưng chuyển sao nổi lửa khi mà chúng toàn một lũ vô dụng, tham lam. Bộ máy thì nặng nề ì ạch, tên đầu sỏ thì sợ vợ, quần thần thì ô hợp. Thử hỏi sao chúng mãi là quân cờ tay sai cho Mỹ, là một con tốt thí. Việt Tân không hơn không kém vẫn là đứa con lai quái thai thời hậu chiến.
Qua bài phỏng vấn cũng thương thay cho phận “canh cô, mậu quả” của Trần Khải Thanh Thủy nhưng biết nói sao được. Bị Việt Tân vắt kiệt sức lực xong quẳng ra đường như đồ bỏ đi. Trần Khải Thanh Thủy sẽ có một tương lai bưng bê, cắt cỏ, bỏ bao thực phẩm siêu thị nhưng chắc chắn thị sẽ không đơn độc. Trước hết là anh Hải Điếu Cày đã sang với chị. Trong tương lai sẽ có một số nhà dân chủ ảo tưởng khác nhập kho bóc lịch một thời gian và sẽ được qua với Hải, Thủy để chung vui cuộc sống dưới ngôi nhà chung Việt Tân. Bài phỏng vấn rơi nước mắt của Trần Khải Thanh Thủy đã bóc mẽ bản chất “vắt chanh bỏ vỏ” của Việt Tân, lợi  dụng Thủy chống Cộng, đến lúc hết giá trị lợi dụng thì chơi bài “đem con bỏ chợ”. Kể ra cũng tội nghiệp cho số phận bảy nổi ba chìm của Thủy nhưng biết sao được. Thủy phải tự trách minh trước như cha ông ta vẫn nói “tiên trách kỷ, hậu trách nhân”.

Quốc Thái
Tiếp theo loạt bài về sự ra đi gây đình đám của blogger Hải Điếu Cày, thật may gần đây một trang tin ở Mỹ đã thực hiện loạt bài phỏng vấn một cựu tù nhân tương tự như Hải Điếu Cày, hiện đang sinh sống trên đất Mỹ. Bài phỏng vấn của Hải Vân News(được blogger Tieupham đăng) với sự bộc bạch của Trần Khải Thanh Thủy đã vẽ nên một viễn cảnh không mấy tươi sáng cho anh Điếu Cày.
Dẫu vẫn biết cuộc sống “ngậm bồ hòn làm ngọt” của Thanh Thủy nơi trời Tây đã ồn ào trong mấy tháng qua kể từ khi thị xuất cảnh sang Mẽo. Nhưng giờ mới lộ bản chất của Việt Tân khi Trần Khải Thanh Thủy đã trần tình bóc mẽ nội bộ lục đục của tổ chức ma cô này. Cụ thể, sau thời gian ngọt nhạt vừa bước chân lên đất Mỹ, Thủy được Việt Tân đưa về một chi bộ Sacramento để sinh hoạt và mưu cơ chính trị cùng đám lố nhố Việt Tân. Nhưng Thủy đã vỡ mộng khi một tay có vai vế trong đảng Việt Tân chỉ vì lòng tham mà “ngậm miệng ăn tiền”, đớp mất 200 USD của thị.  Đó là Diệu Châu(Minh Thi), vợ của Tổng bí thư Lý Thái Hùng. Mụ Diệu Châu định chơi bài ma cũ bắt nạt ma mới nên nhân lúc lúc Thủy vừa chân ướt chân ráo sang Mỹ đã trù dập cũng như ăn tiền của Thủy một cách trắng trợn. Do tức nước vỡ bờ nên đã sinh ra bài trần tình của Trần Khải Thanh Thủy về tổ chức mà bao nhiêu nhà dân chủ trong nước vẫn tưởng là bến đỗ an toàn cho họ khi nhiệt tình chống Cộng.
Tình đời vốn dĩ bạc bẽo, nó đã quá bạc bẽo với một người đàn bà như Trần Khải Thanh Thủy. Chắc rằng Thị đã từng mơ mộng sẽ được tổng vụ Việt Tân đón tiếp nồng nhiệt, không 3 phát đại bác như nguyên thủ thì cũng Roll roys chạy êm ru, nhà công vụ của đảng ở thoải mái. Nhưng sự thực đã vả lật mặt thị khi thị đến Sanjoe. Chưa ấm chỗ được một thời gian thì vợ bác tổng là Minh Thi đã quỵt tiền vay, tiền nhà thị phải gồng mình lên tự trả. Tiền lương từ gần 800 USD cứng bị cắt xuống không còn đầy nửa. Đau đớn thay là do xích mích với vợ bác tổng Lý Thái Hùng nên bài đăng của thị không được cho lên sóng. Một cây bút mà không được đăng bài thì chẳng khác gì nông dân mất mùa lúa, thị dần đến gần với những tháng ngày đói rã họng. So với thời gian ở trong nước 300 USD cứng còn sống sung sướng hơn.
Cũng từ chính miệng Thanh Thủy mà ra thì Việt Tân hiện nay đang rất nhốn nháo, bộ máy thì cồng kềnh, kinh phí duy trì quá lớn, trong khi thu nhập từ các hoạt động như Phở Hòa, Tàu đánh cá, kinh doanh nhà hàng…không phát huy hiệu quả, toàn một lũ cấp dưới “làm thì láo, báo cáo thì hay”. Vận động quyên góp thì lừa bịp nhiều quá khiến kiều báo phát chán, mãi “chẳng chuyển được lửa về quê”; trong khi các sếp của Việt Tân cứ rượu thịt, gái gú tì tì, villa biệt thự, xe đẹp chẳng ai bằng. Thử hỏi cái bộ sậu đấy không nát mới là lạ. Một điều thực đáng buồn đó chính là Thủy đã chỉ thẳng mặt mà nói Minh Thi, vợ của bác tổng Lý là một con đàn bà gian xảo, tiếm quyền của chồng, gây lũng đoạn Việt Tân. Và theo đánh giá của tác giả thì Việt Tân đang dần biến thành một tổ chức đảng “đàn bà trị”. Tất cả những người tài, tâm huyết chống cộng đã bị Minh Thi thằng tay trù dập, thanh trừng không thương tiếc. Theo như Trần Khải Thanh Thủy miêu tả về Minh Thi “là người yếu kém về tất cả mọi mặt. Từ nhận thức, học vị, nhân cách, hiểu biết, danh dự. Nên khi cái lưỡi rắn, luôn ẩm ướt của bà ta phóng vào vấn đề nào là Việt Tân bị...tê liệt ở đó”. Thậm chí còn bị gọi là con đàn bà xí xọn”.
Còn theo như nhận xét từ giới quan sát thì tên Lý Thái Hùng cũng là hạng sợ vợ, não ngắn, điều hành kém và làm loạn cả đảng. Xét cho cùng tất cả bè lũ Việt Tân từ trên xuống dưới đều nằm dưới tầm gấu váy của con đàn bà trắc nết Minh Thi. Khi mà Vua mạt nhược, tướng yếu đuối bị một con đàn bà cầm cương điều khiển thì cái tổ chức đó cũng dần đi về hồi kết không sớm thì muộn. Có lẽ cái tổ chức mà ngày xưa Hoàng Cơ Minh sống chết để dựng nên không ngờ một sớm một chiều lại đang dần rã dưới một lũ đàn ông nhu nhược và một con đàn bà mất dạy tiếm quyền.
Ấy vậy mà bọn Việt Tân làm ở vụ ngoại vận luôn mồm chém gió trên mạng rằng Việt Tân đang mạnh lắm, dân chủ lắm. Nhưng ai ngờ càng chửi Cộng sản độc tài thì bản chất chúng lại là bị “đàn bà trị”.  Cảnh khốn cùng này chẳng biết bao giờ cho hết đối với Việt Tân đây. Chắc chắn rằng Trần Khải Thanh Thủy, một cây bút chống cộng, một kẻ hám tiền rơi vào tình cảnh “chó cùn dứt giậu” sẽ còn phanh phui nhiều hơn nữa. Cũng như trong Kiều, đàn bà đã quen thói má hồng thì đừng trách Chắc chắn sẽ còn nhiều chuyện hay về Việt Tân nữa, chúng ta hãy đợi cả tác phẩm 4 năm ở Mỹ của Trần Khải Thanh Thủy và hiểu hơn về những ngày tháng cay đắng, tủi cực ở trên đất khách quê người của thị. 

Quốc Thái
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"