Đoàn kết là từ ngữ đã đi liền với dân tộc ta trong lịch sử dựng nước và giữ nước. Nhưng dường như nó được biết đến trong thực tế chiến tranh chống ngoại xâm hơn là thời bình. Trong thời buổi kinh tế thị trường, mỗi người, mỗi nhà lăn lộn cho cuộc sống của mình, sự vô cảm đang lan đến từng ngõ ngách đến mức báo động. Chúng ta đã phải giật mình trước một Quốc gia, dân tộc khác có hành động ứng xử nhân văn và đầy mưu trí của họ. Đó là sự việc người dân Singapore đã quyên góp tiền ủng hộ người Việt bị một cửa hàng ở Singapore lừa khi mua Iphone 6. Điều mà không phải ở nơi nào trên thế giới cũng dễ thấy điều đó.
Tôi tự đặt câu hỏi, nếu sự việc trên xảy ra ở đất nước Việt Nam thì mọi thứ sẽ diễn tiến như thế nào? Liệu có ai dám lên tiếng? Liệu có nhóm người nào dám đứng ra để quyên góp tiền ủng hộ người thanh niên kia không? Hay liệu có ai đứng ra hô hào mọi người gây áp lực để cửa hàng kia đóng cửa và phơi bày sự thật xấu xa đó ra. Tôi nghĩ là khó lắm. Không phải tôi bi quan mà nhìn vào thực tế đã cho thấy điều đó. Khi mà nhận thức ở xứ ta còn có sự hạn chế,  tính “đoàn kết” và sự “đồng lõa” đang bị lẫn lộn thì văn minh tiến bộ còn xa lắm. Chúng ta đã từng có những vụ rầm rộ như các quái nữ bờ hồ chém khách bằng cách bán hàng rong hoa quả, rồi các tài xế taxi chụp giựt chém khách, rồi nhân viên siêu thị chà đạp nhân phẩm của một bé gái hơn 10 tuổi chỉ vì nghi ăn cắp sách siêu thị mà không ai đứng ra can ngăn…than ôi, kể ra còn hàng tá chuyện.


Nạn chặt chém du khách đang kéo du lịch nước ta thụt lùi

Người Singapore đã làm được những điều mà trước mắt chúng ta không làm được. Đó là tinh thần đoàn kết, tầm nhìn và biết lợi dụng truyền thông trong những vụ việc tạo nên thương hiệu cho đất nước họ. Một chiếc Iphone là mơ ước của biết bao người. Nó sẽ là nguồn thu lớn cho Singapore thông qua thương mại. Nếu đặt giả thuyết Iphone sẽ có mặt sớm nhất ở nước ta trong khu vực.  Thì trường hợp người thanh niên nước ngoài bị lừa sẽ chẳng dám quay lại du lịch Việt Nam cũng như chẳng bao giờ dám mua iphone tại Việt Nam nữa. Bởi sẽ khó có trường hợp như Singapore. Cửa hàng lừa tiền sẽ bán được một vài chiếc Iphone, lừa được vài khách.  Trong khi các cửa hàng khác sẽ mốc mõm quanh năm vì bị vạ lây mất uy tín. Đất nước làm du lịch, chuyên bán hàng hiệu mà mất đi thương hiệu sẽ chẳng khác gì du lịch chùa Bà Đanh.  Người Singapore đã biết “bỏ con săn sắt bắt con cá rô”. Họ đã dám đứng lên để bênh vực người lương thiện, bài trừ cái xấu trong cộng đồng. Đi liền đó là tạo nên uy tín, thương hiệu, hình ảnh một đất nước luôn bảo vệ điều đúng, lẽ phải, nơi cái tốt nảy mầm, nơi sự vô cảm khó có thể sai khiến tâm hồn con người. Người Singapore đã quá thông minh khi biết “đoàn kết” lợi dụng một vụ việc nhỏ, vụ việc tưởng chừng như xấu nhưng lại chuyển hóa thành điềm tốt.
Dân tộc ta đã từng rất oanh liệt khi đập tan 3 lần quân Nguyên Mông xâm phạm bờ cõi với số quân ít hơn, vũ khí yếu hơn. Dân tộc Việt Nam hiện đại đã làm nên Điện Biên Phủ hào hùng chấn động địa cầu đánh đuổi thực dân Pháp, đã từng đánh cho Đế Quốc Mỹ và tay sai phải gục đầu. Đó là sức mạnh của sự đoàn kết, tinh thần bất khuất. Nhưng trên trận chiến kinh tế thời bình chúng ta chưa phát huy được điều đó. Ngoài di sản là sự ngưỡng mộ của bạn bè thế giới về quá khứ bom đạn hào hùng thì hiện tại chúng ta gần như chưa tạo ra được thương hiệu Quốc gia nào đủ sức mạnh tầm thế giới.  Chúng ta đã quá quen với thói chụp giựt, cục bộ, manh mún, thiếu tầm nhìn. Trên sân nhà chúng ta đẩy nhau bằng mọi thủ đoạn, trò xấu nhưng chưa biết đoàn kết, phát huy tiềm năng để vươn ra biển lớn. Nếu nhìn vào Singapore chúng ta còn thua xa họ, đó là điều đáng buồn. Chúng ta có hàng tá thắng cảnh thiên nhiên cấp Quốc gia và Quốc tế, có biết bao sản phẩm văn hóa vật thể và phi vật thể. Bao bãi tắm, vịnh đẹp nhưng ngành công nghiệp không khói vẫn ì ạch. Sai từ quy hoạch, chiến lược phát triển cho đến từng con người tham gia vào guồng máy du lịch. Chúng ta quảng bá rầm rộ nhưng dịch vụ du lịch thì yếu kém, giá cả đắt đỏ, những con người vô tổ chức kỷ luật điều hành, nạn chặt chém du khách hoành hành.
Vụ việc vừa qua ở Singapore là việc nhỏ nhưng đáng để chúng ta suy ngẫm, dám nhìn thẳng vào thực tế đất nước ta. Nếu chúng ta cũng có những hành động nhỏ như vậy, mỗi con người bớt cá nhân đi một chút, biết đoàn kết hơn một chút và quan trọng là nhìn xa trông rộng hơn ắt hẳn Việt Nam sẽ chẳng mấy chốc mà “sánh vai với các cường Quốc năm châu” như Bác Hồ đã từng nói.
        Quốc Thái
Gần đây, xung quanh sự kiện một thành phố ở Mỹ bị mất nước, chúng ta lại được nghe những luận điệu của bè lũ dân chủ như: ”Việt Nam nghèo, chính quyền không lo được cho dân là lỗi chính quyền”hay “Nước Mỹ giàu, chính quyền không thèm lo cho dân là lỗi của dân”. Khi nghe hoặc thấy các luận điệu này, nhiều bạn vội vàng kết luận một cách chắc chắn luôn rằng chính quyền Mỹ chẳng có trách nhiệm gì trong vấn đề hàng trăm ngàn người dân bị cúp nước cả. Thậm chí có bạn khác còn tự tưởng tượng, bịa luôn ra chuyện rằng người dân được dùng nước miễn phí trước đó nên không chịu trả tiền nữa! Cố tình bôi đen họ để bào chữa cho chính quyền Mỹ.
Nên nhớ nguyên nhân sâu xa của việc dân Detroit không có khả năng trả tiền nước là do chính quyền Mỹ tuân lệnh chủ tư bản xuất khẩu hết việc làm tốt sang TQ và các nước có nhân công rẻ mạt khác từ năm 2000 đến nay làm cho cả một thành phố công nghiệp sầm uất một thời cũng phải sụp đổ. Khách quan mà nói thì đó là lỗi của dân hay của chính quyền? Nhiều bạn sẽ vẫn khẳng định đó là lỗi ở dân. Ví dụ bây giờ chính quyền Việt Nam thực hiện một chính sách làm cho kinh tế của cả một thành phố sụp đổ. Dân không có việc làm nên không đóng tiền và bị cúp nước hàng loạt thì chắc chắn dân chủ sẽ không chửi dân mà sẽ chửi chính quyền. Đời nó lạ thế!
"Khi chính quyền Mỹ bảo: 'Chúng tôi quan ngại sâu sắc tình hình nhân quyền ở Việt Nam' thì đó là nó quan tâm thật hay nói xạo thế?". Có một điều dễ thấy là các bạn dân chủ tuyệt đối không bao giờ công nhận chính quyền Mỹ làm gì sai hoặc có khả năng thấy được bộ mặt đạo đức giả của họ cả.
Trên thực tế, giới “dân chủ” đang theo một tôn giáo, đó là đạo thờ Mỹ. Mỹ chính là Đấng Thượng đế tối cao bất khả xâm phạm, tuyệt đối chẳng bao giờ có thể làm chuyện gì sai. Ai dám đụng đến Mỹ là các bạn sẽ sống chết nhảy vào cắn xé ngay. Tôn giáo này tuy không chính thức nhưng có sức sống rất mãnh liệt.
A.C
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"