Việc nông dân xứ ta độ, chế máy móc để phục vụ nông nghiệp đó không còn là chuyện quá xa lạ. Nhưng có lẽ cái vòng quay “cái khó ló cái khôn” của các hai lúa xứ ta sẽ không có gì đáng nói nếu như không có vụ việc nông dân Trần Quốc Hải và con trai là Trần Quốc Thanh ở Tây Ninh được Nhà nước Campuchia vinh danh phong tặng huy chương Đại tướng quân vì đã giúp quân đội nước này sửa chữa xe bọc thép. Thế nhưng sự đời thật tréo nghoe, hễ có tí chuyện là lề trái xum xoe nhày vào, bình luận thế sự rồi quay sang lợi dụng chửi Nhà nước. Mấy ngày qua, từ BBC, rồi mấy tờ báo lá cải lá dâu của đám dân chủ cũng đua nhau giật tít ngược xuôi, tạo sự rầm rộ lên để đổ thừa cho Nhà nước ta không trọng dụng người tài này nọ. Vẫn là bài cũ hô hoán vừa ăn cướp vừa la làng để hòng kiếm xèng từ quan thầy. Nhưng tất thảy điều đó cũng chỉ là trò “vải thưa che mắt thánh”, chẳng ai tin.
Về việc kỹ sư hai lúa độ xe bọc thép cho quân đội Campuchia và được tặng Huy chương Đại tướng quân đó là điều rất đáng mừng. Chúng ta hân hoan vì có những người nông dân chân lấm tay bùn nhưng đầu óc không ngừng sáng tạo, khắc phục khó khăn để vươn lên trong sản xuất. Cho dù là sáng tạo nhỏ đi chăng nữa thì đó cũng là điều rất đáng quý. Nhưng thiết nghĩ cũng không nên vì những việc làm đó mà lợi dụng đó như một sự kiện để bôi nhọ thể chế, phản pháo rằng đất nước Việt Nam không trọng dụng những người có phát minh, sáng chế. Điều đó là ý kiến chủ quan vô căn cứ. “Hiền tài là nguyên khí của Quốc gia”, ngay từ thửa đất nước đang khó khăn chìm trong cảnh ngàn cân treo sợi tóc Bác Hồ đã rất trọng dụng nhân tài. Có vậy đất nước mới giành được độc lập và được như ngày hôm nay. Như thế mới có những kỹ sư giỏi như Trần Đại Nghĩa, những bác sỹ nổi tiếng như Tôn Thất Tùng. Tiếc thay truyền thông đang làm chúng ta suy nghĩ lệch lạc quá nhiều. Thay vì lý giải nguyên nhân và đi vào đúng hướng thì truyền thông đang loan tin rầm rộ để rồi người đọc, người nghe lại hùa vào và gây nên sự nhiễu loạn.

Xe bọc thép của quân đội Campuchia

Tác giả tuy không phải là một chuyên gia quân sự, một chuyện gia quân khí nhưng theo tác giả biết thì những cải tiến của ông Hải chỉ mang tính tạm thời cho một nước có nền công nghiệp Quốc phòng lạc hậu và nghèo nàn như Campuchia. Vì thời buổi này không ai cải tiến khiên xe bọc thép và tháp pháo kiểu như ông Hải nữa. Ông Hải đã tăng sức mạnh của tháp pháo nhưng lại bắt pháo thủ phải ngồi gần như trước làn đạn của địch. Điều đó chỉ thuộc kỹ thuật Quốc phòng 50 năm trước thì đúng hơn. Tuy sự sáng tạo của ông là có sự cố gắng mày mò nghiên cứu, nhưng xét về nguyên lý quân sự, độ an toàn cũng như các chỉ số khoa học thì mổ xẻ ra chưa bao giờ là ổn cả. Việc tung hô ông Hải quá mức là một điều ẫu trí. Dư luận đang nghe theo báo lá cải quá nhiều khiến cho tất cả đều cho rằng ông Hải là một nhân tài thực sự và Việt Nam đã không biết trọng dụng nhân tài, tạo nên hiện tượng chảy máu chất xám. Cộng hưởng với từ trước tới nay chúng ta đã có quá nhiều búa rìu dư luận xung quanh thực trạng “tiến sỹ giấy” và “đề tài ngăn kéo” quá nhiều, cũng như người tài “một đi không trở lại”. Vì thế hiện tượng ông Hải giống như hạn hán gặp mưa rào, được tâng bốc lên tận chín tầng mây. Về thực chất cái gọi là huy chương Đại tướng quân của Campuchia đó chỉ là một dạng của danh hiệu những người nước ngoài đã có công đóng góp cho sự thịnh vượng của đất nước Campuchia. Ông Hải không phải là người đầu tiên nhận được huy chương này.
Cái cốt yếu là sau những sự kiện này đã có những kẻ muốn lợi dụng, xem đó như là một cớ để công kích chính quyền Cộng sản đã không biết trọng dụng nhân tài, để chảy máu chất xám. Ông Hải được tung hô, BBC, lá cải của đám dân chủ lại dẫn lời của ông Hải là “Sáng tạo của tôi không được khuyến khích ở Việt Nam. Lại bài tát nước theo mưa và dư luận lại được bền phê phán. Xin thưa rằng, công nghiệp Quốc phòng Việt Nam đã có những thành tựu lớn. Chẳng hạn như Việt Nam đã tự sản xuất được thỏi nhiên liệu tiên lửa, tự đóng được tàu chiến theo giấy phép của Nga, tự sản xuất đạn dược và trong tương lai sẽ hợp tác với nước ngoài để sản xuất tên lửa…Đừng có mở mồm ra là lộng ngôn rằng Việt Nam sản xuất cái kim còn không xong. Đó chỉ là bài văn vẻ của các nhà dân chủ nửa mùa. Về kỹ thuật, mọi thứ đều có nguyên lý, nguyên tắc. Những vụ ùm xùm như vụ ông Hải cải tiến xe bọc thép đã không còn quá xa lạ. Ông Hải đã từng sáng chế máy bay trực thăng, cơ quan quản lý không cho bay, cũng bị một trận ném đá. Rồi một kỹ sư nông dân ở Thái Bình sản xuất lò đốt rác, cơ quan chức năng không cấp phép cũng một trận gạch tuôn xuống. Nhưng cấp phép bay sao được khi động cơ trực thăng chỉ là động cơ bé 150 mã lực độ lên. Các chỉ số về lực, độ bền, độ mỏi không đảm bảo. Cấp phép cho lò đốt rác sao được khi mà nó chỉ là một sản phẩm gây hại môi trường?
Tất cả những thông tin đã làm chúng ta nhiễu loạn, suy nghĩ thiếu đi thực tế khách quan. Ở nước ta mọi phát minh sáng chế, cống hiến khoa học đều được khuyến khích và được đầu tư nếu có tính khả thi. Vì vậy xin đừng lộng ngôn trước những sự kiện như thế này nữa. Và dù sao cũng hy vọng ngày càng có thêm nhiều những phát kiến như của ông Hải trong tương lai.
An dân
Vừa qua, với việc thực hiện thành công bỏ phiếu tín nhiệm đối với 50 chức danh thể hiện sự công khai trước toàn dân về mức độ đánh giá toàn diện về các vị trí quan trọng trong thành phần lãnh đạo của đất nước. Đây vừa là thành công trong công tác đánh giá cán bộ cấp lãnh đạo, vừa là một mặt để nhìn lại những gì đã làm được thời gian vừa qua. Một lần nữa đánh giá thành công trong công cuộc đổi mới, cải cách, xây dựng đất nước.
Đây không đơn thuần chỉ là một cuộc bỏ phiếu đơn thuần, mà nó là một cách để nhân dân đánh giá lại hiệu quả hoạt động của từng bộ, ngành, đánh giá từng mặt còn non yếu, từng mặt còn hạn chế, hoặc công nhận những kết quả đạt được đối với lãnh đạo từng bộ, ngành, những người đại biểu của nhân dân, vì lợi ích chung của nhân dân và đất nước.
Tuy nhiên, các thế lực thù địch lại xuyên tạc luận điệu phản động về kết quả bỏ phiếu tín nhiệm này với những lý lẽ hết sức vô lý và tiêu cực như “Việt Nam đang thay đổi nhanh chóng, và người ta đang đồn rằng có sự chia rẽ nội bộ trong quan điểm phải làm gì trong tình hình hiện nay để vẫn giữ nguyên thể chế.”. Tại sao lại như vậy, tại vì chúng luôn luôn tìm cách chống lại Đảng, chống lại nhà nước nên bất cứ sự kiện nào chúng cũng lái theo những luận điệu tiêu cực, âm mưu diễn biến hòa bình, bôi xấu hình ảnh của Việt Nam đối với dư luận trong nước và thế giới. Tuy nhiên, cái gì đúng thì luôn đúng, chẳng ai công nhận cho những luận điệu của chúng cả.
Bọn phản động thì cứ đấu tranh về tự do báo chí, tự do ngôn luận nhưng chính chúng lại mắc ngay phải lỗi đó chính là chúng dùng báo chí để tuyên truyền, để nói xấu Đảng, nhà nước, để bôi xấu chính đất nước mình sinh ra và lớn lên, chính dòng máu mà chúng được mang trong người. Vậy thử hỏi những lời lẽ của chúng có đáng để xem xét hay không, hay cần phải có biện pháp cứng rắn để răn đe chúng, xử lý chúng đúng với quy định của pháp luật.
Không có khía cạnh nào mà chúng không khai thác, chúng bới lông tìm vết, tìm cách viện mọi lý do để làm sao nói càng xấu càng tốt, nói càng đểu càng tốt, từng bước trong âm mưu tạo ra dư luận xã hội xấu, chuyển hóa nội bộ, âm mưu diễn biến hòa bình. Những luận điệu kiểu như "Cuộc bỏ phiếu này tạo ra một sự cởi mở nhằm giảm bớt căng thẳng, nhưng rốt cuộc nó chỉ làm cho ta thấy có sự đấu đá nội bộ giữa các phe phái khác nhau," thì nhan nhản, nhưng cũng chỉ là những lời nói vu vơ, không căn cứ, cơ sở khoa học nào chứng minh. Rồi chúng vơ vào các tệ nạn xã hội khác để chúng minh họa cho cái luận điệu lố lăng của chúng như là một cái thùng rác đủ thứ loại kiểu rác rưởi cho vào. Mục đích cuối cùng cũng chỉ là nhằm vào nói xấu kết quả bỏ phiếu tín nhiệm vừa qua.
Và từ lâu nay, các đài báo như BBC, Reuteur luôn là những trang báo tích cực tuyên truyền cho luận điệu phản động của những kẻ phản động lưu vong nhằm vào đả phá, chống lại chính quyền, âm mưu chiến tranh không khói súng, tự diễn biến. Liệu rằng thông qua những vỏ bọc ấy thì có nâng tầm cho luận điệu của chúng được hay không? Hay chỉ làm lộ ra một hệ thống tuyên truyền phản động của bè lũ cơ hội chính trị, núp bóng danh nghĩa là báo mạng phi truyền thống.

                                                                           Nguyễn Huy
Lướt mạng đọc câu chuyện của Điếu Cày,  'nhà dân chủ', 'tù nhân lương tâm', niềm tin và hy vọng của 'phong trào dân chủ', đã làm tôi phải bật cười. Hôm nay xem Điếu Cày ngồi ba hoa 'kết nối truyền thông', bàn chuyện 'báo chí tự do' với cộng đồng cờ vàng giữa nơi 'gió tanh mưa máu' mà phát rầu cho anh. Ôi! Anh sao mà ngây thơ! (http://youtu.be/VwJnCrWf-_w) Anh tự xưng là 'nhà báo tự do' mà lại mù tịt về những Việt Weekly, Người Việt, Đài Tiếng Quê hương, các mục tiêu bị khủng bố thường xuyên của cờ vàng Bolsa bao lâu nay. Đó là cái sự ngây thơ hồn nhiên của anh. Tiếp đến là những cái ngu được đánh số thứ tự. Tôi không thể phân tích cả buổi nói chuyện nhưng chỉ cần một vài câu ngắn thì cũng có cả đống ngu trong đó!
Được hỏi về tại sao từ chối cờ vàng, anh trả lời: 'Lá cờ vàng 3 sọc đỏ đã có từ thời nhà Nguyễn, là cờ của tổ quốc, đại diện cho tự do dân chủ. Lá cờ đỏ sao vàng là biểu tượng của một thể chế độc tài, áp bức. Chính chế độ độc tài đó đã cắt đi tiếng nói của người VN. Do đó, đối với tôi, bất kỳ biểu tượng nào tượng trưng cho tự do dân chủ tôi đều trân trọng và hãnh diện đứng dưới nó.' Xin có đôi lời như sau:
Thứ nhất, lần đầu tiên trong đời tôi mới biết triều Nguyễn, các chế độ ngụy quyền do Mỹ một tay dựng lên và nắm đầu bao gồm những gương mặt độc tài khét tiếng, một đám lính đánh thuê thích đảo chính chém giết lẫn nhau liên tục là đại diện cho tự do dân chủ!
Thứ hai, dù cho chế độ hiện tại độc tài, áp bức anh thật thì cũng không phải là do lá cờ đỏ. Nếu chính quyền không đúng thì họ đã làm nhục lá cờ chứ không phải lá cờ đại diện cho những việc làm sai trái đó. Muốn biết lá cờ đỏ đại diện cho cái gì thì hãy xem hoàn cảnh ra đời của nó, quá trình thành lập quôc gia dưới lá cờ đó, đọc Tuyên ngôn độc lập ngày 2 tháng 9 và Hiến pháp Việt Nam.
Thứ ba, Điếu Cày bảo cờ vàng 'đại diện cho tự do dân chủ' và sau đó 'đối với tôi, bất kỳ biểu tượng nào tượng trưng cho tự do dân chủ tôi đều trân trọng và hãnh diện đứng dưới nó' nhưng anh đã gạt phăng cờ vàng đi khi có người đưa cho anh. Vậy có nghĩa là, đừng nghe những gì Điếu cày nói, mà hãy nhìn kỹ những gì Điếu cày làm rồi còn gì? Thật ra anh cầm cờ cũng chết mà không cầm lại càng chết!

A.C
Bức tường Berlin, một biểu tượng chia cắt, hình ảnh tượng trưng lớn nhất cho thời kỳ chiến tranh lạnh đã sụp đổ. Tưởng chừng như đây là việc đã 25 năm cũng chẳng ai để ý đến nó nữa. Nhưng  năm nay chính quyền CHLB Đức đã tổ chức một lễ kỷ niệm hoành tráng, long trọng, mọi chuyện bắt đầu từ đấy mà gây cho thế gian um xùm, đài báo hải ngoại, đám dân chủ đã sử dụng sự sụp đổ tất yếu của bức tường này như là một cái cớ miệt thị chế độ Cộng sản.
Trong nội tại của mỗi Quốc gia hay toàn thế giới đều có những đấu tranh, có những phái tiến bộ, những kẻ lạc hậu, đó ắt là lẽ thường về nhận thức. Khi mà mô hình Xã hội chủ nghĩa tại Liên Xô – Đông Âu sụp đổ và bức tường Berlin bị dỡ bỏ thì ngay lập tức những phần tử hữu khuynh ngóc đầu dậy, xem đó như là một cơ hội ngàn năm, giựt lấy, kêu gào lên để hòng mưu cơ chính trị. Cụ thể nhất ở Việt Nam đó là những phần tử như Bùi Tín, kẻ đã từ hàm đại tá quân đội lưu vong sang Pháp để đi bán báo.  Từ vị thế “vua biết mặt chúa biết tên” thành kẻ vô danh tiểu tốt, thỉnh thoảng lên BBC hớt lẻo vài bài để nịnh quan thầy, được gia hạn vô gia cư thất nghiệp mà hưởng vài đồng trợ cấp sống cầm cự qua ngày. Tưởng như việc đó đã chấm dứt luôn, nhưng bây giờ lại nổi lên. Hóa ra thời đại loại “theo voi hít bã mía” không hiếm.


             Một người đàn ông dùng búa phá bức tường Berlin vào năm 1989

Bản thân tôi cũng là người ủng hộ sự sụp đổ của bức tường Berlin, cũng như tôi ủng hộ chế độ đang đem lại cuộc sống thanh bình cho người Việt Nam. Tôi ủng hộ bởi sự sụp đổ bức tường Berlin đã mở ra một thời kỳ mới cho người dân nước Đức, sau những năm dài chia cắt dưới bàn tay điều khiển của 2 siêu cường Xô – Mỹ. Tôi luôn ủng hộ sự hòa hợp dân tộc cho dù bằng dưới bất kỳ cách nào đi nữa. Cái nhìn của tôi về sự sụp đổ của bức tường Berlin không phải là sự thắng thế của bên nào, hay là sự thua cuộc của bên nào cả. Đó chỉ là chiến thắng của nhân dân nước Đức, cũng giống như thắng lợi của nhân dân Việt Nam trong ngày 30 tháng 4 năm 1975. Nước Đức có những ngày tháng 11/1989 thì mới có được nước Đức là cường quốc như ngày hôm nay. Tôi chỉ nhìn nhận sự kiện bức tường Berlin sụp đổ giống như là một ngày hội, cái kết có hậu cho nhân dân Đức hơn là sựthắng thua trong cuộc chiến ý thức hệ.
Không ai có thể phán xét rằng sự sụp đổ của bức tường Berlin là sự thua cuộc một cách nhục nhã của chủ nghĩa cộng sản trước chủ nghĩa tư bản. Bởi ngày nay Trung Quốc, Việt Nam vẫn đang mạnh lên, sự sụp đổ của LiênXô – Đông Âu chỉ là sự sụp đổ về mô hình và phương pháp xây dựng Xã hội chủ nghĩa, những sai lầm nghiêm trọng của các nhà lãnh đạo.  Xã hội chủ nghĩa không thành công ở Liên Xô, nhưng không có nghĩa là sẽ thất bại ở Việt Nam và Trung Quốc.  Điều đó đang chững tỏ rằng Việt Nam, Trung Quốc đã lột được mặt nạ của Mỹ và phương Tây sau sự suy sụp của khối đồng minh Xã hội chủ nghĩa, cũng như biết được các ngón đòn của kẻ thù. Và Việt Nam – Trung Quốc đang xây dựng một bức tường Berlin mới tại Châu Á. Quan trọng hơn cả đó là rút ra được những kinh nghiệm từ các bậc đàn anh đi trước trong điều hành và quản lý nền kinh tế, nhận thấy những lỗ hổng, tử huyệt của chế độ để khỏa lấp và cải cách một cách hợp lý. Không như  Liên Xô, bắt không đúng bệnh, dùng không đúng thuốc, cải cách vội vã, thiếu suy xét, dẫn đến chủ quan duy ý chý, khiến nền kinh tế tê liệt, hệ thống chính trị rệu rã và sụp đổ một cách nhanh chóng.
Sự đẹp đẽ của nước Đức ngày hôm nay không phải là do triệt hạ đi chế độ Cộng sản ở Đông Đức, cũng không hẳn là do chế độ tư bản đã thống trị đất nước đó. Mà đó là dân tộc Đức đã phát huy được nội tại khi hòa hợp dân tộc, thống nhất đất nước. Tất cả các di sản, các giá trị hôm nay đều được xây dựng và kế thừa nền tảng của Chủ nghĩa Xã hội, đó là điều không thể phủ nhận. Và những con người được đào tạo dưới sự ngăn cách của bức tường Berlin đang điều hành nước Đức ngày hôm nay. Chính bà Merkel đã từng trưởng thành trong chế độ Cộng sản. Và nước Đức hùng mạnh hôm nay có công của những con người như bà Merkel. Vì vậy, xin ai đó đừng lộng ngôn, tiếm danh lợi dụng sự kiện thống nhất nước Đức thành sự kiện để bôi nhọ các nước Xã hội chủ nghĩa, phục vụ cho mục đích chính trị bẩn thỉu của mình.

Quốc Thái
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"