Sự việc chủ blog Ba Sàm bị bắt, bị xét xử đã diễn một thời gian, tòa đã tuyên án, bản án đang được thi hành. Chẳng còn gì mà phải nói nhiều nữa, ấy vậy mà hôm nay Đoan Trang vẫn đang nghĩ cách để kiếm xèng từ bản án đó thông qua việc qua Mỹ thực hiện cuộc trao đổi với một dân biểu diều hâu của Mỹ là bà Zoe Lofgren. Trong bài phỏng vấn tưởng chừng như là không mới này nhưng Đoan Trang và dân biểu Lofgren đã có những câu từ vu khống xuyên tạc trắng trợn tình hình dân chủ, nhân quyền tại Việt Nam.
Cuộc nói chuyện giữa hai con người quen thuộc vẫn với những mô tuýp, luận điểm cũ rich, chủ đề nhàm chán đó là Việt Nam vẫn có hàng tá tù nhân lương tâm đang bị giam giữ, lấy đó làm chứng cớ của vi phạm dân chủ nhân quyền.Vẫn cái bài bắt giam Ba Sàm vì Ba Sàm bảo vệ quyền tự do thông tin, cổ vũ tự do báo chí, dám thẳng thắn nói lên sự thật…Đây là cái mở đầu cho màn tuồng để hạ bệ hình ảnh Việt Nam của blogger Đoan Trang và  dân biểu Zoe Lofgren. Việt Nam là một đất nước đang kiên trì đi theo hình mẫu chủ nghĩa Cộng sản, tuy ban đầu có những khó khăn vì điểm xuất phát còn thấp nhưng đã đạt được những thành tựu trong rất nhiều lĩnh vực. Nhưng hình mẫu Cộng sản là thù địch của chính thể Mỹ vì đã đánh lại thực dân và Đế Quốc, đem lại độc lập cho Việt Nam và nhiều dân tộc bị nô dịch khác trên thế giới.Vì thế nhiều chính khách Mỹ vẫn mang trong mình một hội chứng Việt Nam. Đó là họ đã sốc khi phải hứng chịu một thất bại nặng nề trong chiến tranh miền Nam Việt Nam, số con em của họ phải phơi thây tại chiến trường miền Nam Việt Nam đã làm họ ôm hận. Vì thế số dân biểu có “hội chứng định kiến với Việt Nam” như bà Sanchez hay John Mcain không là hiếm. Từ đó thiện chí của họ đối với Việt Nam bị thay bởi sự phán xét nhỏ nhặt.


Dân biểu Zoe Lofgren

Một trong những phán xét mà các dân biểu thiếu thiện chí với Việt Nam hay đặt ra và tìm mọi cách để đâm bị thóc, chọc bị gạo đó là “dân chủ, nhân quyền”. Đây là hai thứ mà người Mỹ luôn tự vỗ ngực phành phạch  rằng họ đứng đầu thế giới, là tiêu chuẩn cho mọi nước khác tuân theo. Nhưng họ không đặt vào hoàn cảnh, đặc điểm xã hội, văn hóa mỗi Quốc gia dân tộc để đánh giá khách quan mà luôn phán xét một cách phiến diện, chủ quan. Ba Sàm chỉ là một bằng chứng nhỏ họ moi móc được, họ bới lông tìm vết được. Rõ ràng cả Đoan Trang và bà Zoe Lofgren đều hiểu Ba Sàm đã có những sai lầm nghiêm trọng khi đi ngược lại luật pháp Việt Nam, lợi dụng quyền tự do dân chủ để xâm hại đến lợi ích của các cá nhân, tổ chức…Điều đó thấy rõ trên trang Thông Tẫn Xã Vỉa Hè. Những tin tức và bài viết của Ba Sàm đã gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh đất nước, bôi đen, tiêu cực hóa vấn đề gây hoang mang dư luận…Nguyễn Hữu Vinh bị bắt chiếu theo điều 258 là hoàn toàn đúng đắn.
Bản thân Đoan Trang cũng là người chẳng ra gì. Tính cách thích thể hiện, hám chút danh hão, đi ngược lại với tất cả phong trào thanh niên Việt Nam hiện nay. Cũng tay bút tay giấy đòi làm nhà báo tự do, làm blogger gây sóng gió bằng phong trào đòi bỏ điều 258, nhưng tiếc thay chẳng ai quan tâm tới điều đó. Bản thân có tật thì giật mình. Đoan Trang cũng là người hay viết bừa viết bậy trên blog cá nhân nên cũng sợ có ngày sẽ nhập kho bóc lịch như Phạm Viết Đào, Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh nên luôn ngay ngáy cái cùm 258 đang lơ lửng trên đầu. Trong cuộc nói chuyện với Zoe Lofgren thị đã rất trơ trẽn khi đòi “xem xét lại toàn bộ luật hình sự, những điều khoản mơ hồ và hà khắc của nó”. Việc Đoan Trang thực hiện cuộc nói chuyện với bà Zoe Lofgren là một toan tính của riêng thị. Đó là có tình xuyên tạc để làm xấu hơn vấn đề nhân quyền Việt Nam, với những phát ngôn mập mờ và không có dẫn chứng cụ thể như “có khoảng 100 tù nhân lương tâm đang bị giam giữ; Ba Sàm phải nằm dưới nền xi măng lạnh thấu xương”. Đây là chiêu trò của Đoan Trang và giới dân chủ Việt Nam trong thời buổi kinh tế xuống dốc. Khi mà kinh tế Mỹ đang dần suy thoái, ngân sách Mỹ đang phải thắt lưng buộc bụng thì tiền viện trợ cho đám dân chủ kền kền Việt Nam sẽ ít đi. Miếng bánh ngày càng ít đi mà miệng ăn lại càng nhiều thêm. Vì thế muốn quan thầy chú ý thêm ắt hẳn Đoan Trang sẽ phải tô tạc, vẽ vời thêm.
Đoan Trang có lợi trong những bài nói chuyện với bà Zoe Lofgren thì bà Zoe Lofgren cũng không phải là kẻ trắng tay mốc mõm. Chắc chắn bà cũng sẽ tạo luồng quan tâm của dư luận. Đám cờ vàng ở Mỹ hiện nay vẫn chiếm một số lượng lớn trong cư dân Mỹ tại một số bang nhất định. Để kiếm được lá phiếu ngồi vào ghế dân biểu ắt hẳn phải lấy lòng bọn này. Vì thế bà Zoe Lofgren rất hăng hái trong việc ủng hộ đám nhập cư cũng như xu nịnh đám cờ vàng.  Thi thoảng bà vẫn phải làm động tác giả quan tâm tới dân chủ, nhân quyền Việt Nam để ve vuốt đám kền kền trong nước cũng như kiếm lá phiếu từ đám ba sọc…
Trên thực tế Ba Sàm ngồi tù hay không không quan trọng với Đoan Trang, với bà Lofgren. Đoan Trang chỉ cần tiền, bà Lofgren chỉ cần phiếu. Đó chỉ là chủ đề mà họ quan tâm, có cớ để loan báo với truyền thông. Đơn giản câu chuyện của JB Nguyễn Hữu Vinh chỉ là cốt truyện được mượn để lồng vào vở tuồng mà Đoan Trang và dân biểu Zoe Lofgren đang thể hiện.

 Quốc Thái
Nhân kỉ niệm Cách mạng tháng mười Nga vĩ đại, bè lũ rận chủ và một số người thiếu hiểu biết nói rằng Việt Nam vọng ngoại. Có thể thấy, vọng ngoại là hiện tượng tâm lý tôn sung các giá trị bên ngoài bất chấp lý lẽ. Giống kiểu "mặt trăng bên Singapore to và đẹp hơn mặt trăng Việt Nam" vậy. Không cần biết đúng sai, thực hư, chỉ cần biết xuất xứ của nó là "ở Tây", "ở Tàu", "ở Hàn", "ở Nhật", "ở nước ngoài" thì lập tức cho là hay, là văn minh ...
Dĩ nhiên, điều gì khiến con người ta bất chấp đúng sai, thực hư thì đều dẫn tới những nhận thức ấu trĩ và bị ấu trĩ hóa. Không ai nghĩ rằng sự ấu trĩ tốt đẹp cả, đương nhiên bệnh vọng ngoại cần phải bị loại bỏ. Tuy nhiên loại bỏ sự vọng ngoại, không bao giờ là đồng nghĩa với việc, chối bỏ mọi thứ đến từ bên ngoài, huống chi nếu đó là những giá trị thực sự có tầm vóc.
Cách mạng tháng 10 Nga, dù muốn dù không công nhận, thì tự thân nó vẫn là một bước ngoặt lớn trong lịch sử nhân loại, nó có ý nghĩa không chỉ với nước Nga mà với toàn thể giai cấp công nhân - nông dân trên toàn thế giới, dĩ nhiên có cả VN, nó là cảm hứng để VN làm nên cách mạng tháng Tám năm 1945. Cũng giống như ảnh hưởng của chiến thắng Điện Biên Phủ lên hệ thống thuộc địa của thực dân ở châu Phi và Mỹ Latinh vậy. Việc kỷ niệm cách mạng tháng 10 Nga có thể được gọi là vọng ngoại chăng?
 Thứ nhất, người Nga, dân tộc Nga, thực sự anh hùng, ít nhất là trong cách mạng tháng 10, và trong công cuộc chống lại chủ nghĩa Phát Xít.
Thứ hai, Nga - Việt là mối quan hệ lâu năm, thủy chung và bền chặt hiếm thấy. Nước Nga (trước đó là Liên Xô) luôn giúp đỡ VN trong suốt các thời kỳ khó khăn, trong chiến tranh lẫn trong thời hậu chiến tranh. Khi Mỹ xâm lược VN, LX đứng về phía chúng ta, khi TQ đòi dạy VN 1 bài học, LX đứng về phía chúng ta, khi chúng ta đối đầu với Ponpot, cả thế giới "văn minh" phản đối chúng ta, thì LX vẫn thủy chung son sắt. Họ giúp đỡ không chỉ bằng miệng.
Thứ ba, Nga đến với VN vì sự hợp tác cùng phát triẻn thuần túy, mà không có cấm vận rồi yêu sách hay điều kiện này nọ lọ chai như nước M nào đó.
Thứ tư, Nga mang lại những lợi ích thiết thực cho VN, chứ không có vừa chọc vừa xoa vừa chém gió như nước M nào đó.
Vậy lý do gì để không yêu quý nước Nga? Để không ủng hội mối quan hệ Nga - Việt?

A.C
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"