Không ai phủ nhận được rằng ngày 30 tháng 4 năm 1975 là ngày kỉ niệm thống nhất toàn vẹn đất nước, Nam Bắc chung một mái nhà, nhân dân kết thúc cuộc cách mạng trường kì dân tộc, được hưởng độc lập, tự do, hạnh phúc và hòa bình mãi mãi. Bằng sự lãnh đạo của Đảng, Việt Nam đã khẳng định được vị thế của mình trên thế giới, từng bước xây dựng đất nước giàu mạnh, kinh tế phát triển, giáo dục, y tế được đảm bảo.
Thế nhưng, một bộ phận những kẻ luôn ôm mộng tưởng một lần nữa được chia cắt hai miền nam bắc, chúng muốn tiếp tục chế độ ngụy quân, ngụy quyền để đàn áp, bóc lột nhân dân. Trong đó có một bộ phận những kẻ phản động nghĩ ra cái việc lấy ngày 30 tháng 4 làm ngày quốc lễ cho sự trốn chạy của những kẻ phản động sau năm 1975. Chúng muốn biến tấu đi ngày giải phóng đất nước trở thành ngày tang thương của những kẻ trốn chạy đất nước, phản bội Tổ quốc, ngày kỉ niệm của những kẻ bỏ quê ra đi. Luận điệu của chúng cho rằng “Đây sẽ là phút giây làm thổn thức hàng triệu trái tim nhân bản Việt cư ngụ tại Canada và khắp thế giới khi ngày 30 tháng 4 như vết thương lòng, nỗi đau của riêng mình đã được một cử chỉ thân ái công khai đặt lên tầm cao nhân cách của một quốc gia để đồng cảm vỗ về chăm sóc sẻ chia…” tại sao lại bắt đầu từ Canada mà không phải bất kì đâu khác, có phải vì chúng muốn núp bóng một thế lực nào đó?
Tại sao trong tâm tưởng của chúng luôn nghĩ rằng ngày giải phóng đất nước, ngày đất nước được hòa bình lại trở thành ngày chúng cảm thấy đau thương bởi lẽ chúng luôn luôn muốn xây dựng một chế độ bóc lột, chỉ muốn hưởng thụ cho bản thân mà không nghĩ đến cả dân tộc đang lầm than, chúng sống bằng sự chu cấp của tư bản quen rồi. Nên trong đầu chúng luôn nghĩ rằng “Không thể nào nói khác hơn được, 30 tháng 4 năm 1975 cái ngày tháng ấy là nỗi tang thương to lớn với ba mươi triệu người dân miền Nam, Việt Nam, mà có lẽ chỉ khi nào nhắm mắt xuôi tay thì ký ức đau buồn ấy mới rời xa cơ thể của nhiều người trong cuộc ấy. “
Liệu rằng sau khi lập ra cái ngày 30 tháng 4 ở Canada như thế này chúng sẽ mong muốn điều gì, có thể đoán ngay rằng tất cả những kẻ phản động khác cũng sẽ a dua theo mà nghĩ ra cách lập ngày kỉ niệm này ở Mỹ, ở Hongkong, ở Trung Quốc hay ở bất kì đâu đó mà bọn phản động này đang lưu vong. Và chắc chắn rằng ở Việt Nam chúng sẽ nhận được sự ủng hộ của mấy cái tổ chức xã hội dân sự, những kẻ cả ngày không biết làm gì, cứ ôm cái máy tính mà kêu ca này nọ lấy tiền tài trợ, viện trợ vậy. Liệu rằng chúng còn nghĩ ra chiêu trò gì nữa để kiếm tiền ?
                                                                 Nguyễn Huy

        
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"