Thanh minh tội lỗi và chém gió thành thần đó là chiêu bài của những kẻ phản bội vẫn làm, những kẻ đã lỡ sa cơ lỡ bước nhưng vẫn lỳ lợm chống đối, vẫn cố chấp không chịu nhận cái sai thuộc về mình.  Điều mà chúng ta thường thấy ở những kẻ bỏ chạy của chế độ cờ vàng, nay vẫn còn ôm cái thây ma Việt Nam Cộng hòa hay làm. Đỗ Hoàng Điềm, ông chủ của tập đoàn đầu trộm đuôi cướp Việt Tân đã và đang làm như vậy, cụ thể là y đã lớn tiếng chém gió trên mạng, được đám blogger trong nước cũng như đám đài báo bắp cải tung hô rộn rã.
Cái trò dân chủ nhân quyền thì từ sau năm 1975 đến nay đám hải ngoại vẫn chém, hiện giờ Việt Tân đang chém và dự là sẽ còn chém mãi. Rõ là chẳng có kết quả gì, Việt Nam vẫn tươi sáng trong tay “Cộng sản độc tài”, nhưng có sao đâu Điềm và thuộc hạ chém vẫn ra tiền. Điềm đã phát biểu trả lời rằng vấn đề ưu tiên của Điềm là chấm dứt Cộng sản và thực hiện chế độ đa đảng. Nhưng Điềm quên đi rằng chẳng ai ngu đâu khi họ đã cố đánh dạt cái đám cờ vàng đi để thống nhất đất nước thì ai lại đi nghe theo lũ ăn hại chúng mày chứ. Chẳng ai dại gì mà làm theo sự tuyên truyền dối trá của đám ăn mày chính trị trên đất Mỹ cả. Ngày xưa đã rước giặc về giày mả tổ rồi, tội trừng trị còn chưa hết, nợ với Tổ Quốc bao giờ mới trả xong. Còn cái bài tuyên truyền Cộng sản độc tài thì từ xưa rồi, có xèng của quan thầy thì cứ nói, có mất gì của ai đâu mà sợ. Ông Điềm gọi là “chấm dứt ách cai trị của Cộng sản” nhưng ông đang ảo tưởng. Chẳng người dân nào đang sống một đất nước bình yên tự nhiên lại chuyển sang sống ở I – rắc hay Afganixtan hay Ukraine đang có nội chiến vì đa đảng cả. Cái bài đa đảng đó không còn hợp thời với Việt Nam nữa rồi. Cộng sản thì sao nào? Đã giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước và còn làm cho đất nước phát triển.
Trong bài trả lời phỏng vấn đã thấy rõ sự yếu lý của ông Đỗ Hoàng Điềm rằng
“Đảng Việt Tân chủ trương trước hết phải cùng lúc tiến hành 3 nỗ lực: (1) xói mòn khả năng kiểm soát xã hội của chế độ CSVN nhất là trên các quyền tự do thông tin, tự do lập hội và tự do tụ họp; (2) xây dựng thực lực chung cho các lực lượng đấu tranh dân chủ; và (3) xây dựng thế liên kết và sự phối hợp giữa các nhóm đấu tranh chống lại chế độ..”
Vâng, khả năng chém gió của ông Điềm đã lên đỉnh điểm, Đảng Cộng sản xây dựng Nhà nước của dân, do dân và vì dân chứ đâu phải kiểm soát như chế độ gia đình trị Ngô Đình Diệm. Việt Nam kiểm soát tự do thông tin theo pháp luật là để cho nhân dân được bình yên, chứ đâu phải để cho đám Việt Tân thích tuyên truyền dối trá. Còn về thực lực của các lực lượng đấu tranh dân chủ cho Việt Nam hiện nay thì ai cũng nhìn thấy. Một lũ mang cái mác nhà dân chủ to đùng nhưng thuộc loại “thủng rỗng kêu to”, đã ô hợp lại còn vô tài bất đức. Cứ nhìn thì rõ thấy, một đám chuyên vạch vú tụt quần ăn vạ, hiếp dâm, chửa hoang như Bùi Hằng, Dũng Aduku, Nga Ninh Bình, trốn thuế như Lê Quốc Quân…Còn đám nhân sỹ trí thức sa – lông như Diện, Lập, Chênh thì cũng chẳng làm được gì cho đời, chỉ nói khoác, xỏ lá ba que là giỏi. Mà không cẩn thận đám này phạm pháp thì nhập kho bóc lịch cho bằng hết. Sự liên kết của đám này thì còn khó hơn cả lên trời. Tên nào cũng gào thét dân chủ nhưng đánh nhau chí chóe vì ăn chia tiền không đều. Kẻ nào cũng muốn đứng đầu bang hội tự phát, tranh giành đấu đá nhau sứt đầu mẻ trán, lại còn ra đòn với nhau thường xuyên. Như vậy những cánh tay nối dài của Điềm chẳng còn là ai. Bên ngoài có đám đàn em tuy đông đảo, cơ cấu bộ phận đầy đủ. Nhưng nghe đâu chỉ được Cục ngoại vận của Đảng Việt Tân là còn làm việc năng nổ vì có chém gió lừa bịp mới có xèng, còn tất cả bộ máy cồng kềnh chỉ chuyên ăn không ngồi rồi. Mất thể diện thay cho đảng Việt Tân là vừa rồi có thông tin từ kẻ thất sủng “Trần Khải Thanh Thủy” rằng đảng Việt Tân tất tần tật đang nằm dưới gấu váy của con mụ Minh Thi, vợ của Tổng bí thư Lý Thái Hùng.
Có nghe lãnh tụ phát ngôn mới biết rằng hóa ra cũng chẳng khác đám quần thần là mấy, vẫn chém gió phần phật dựng tóc gáy, nào là dân chủ nhân quyền Việt Nam, đưa Việt Nam tiến bộ. Cứ gọi là trả lời phỏng vấn cho oai chứ thực ra là tự biên tự diễn, tự phịa ra rồi đăng lên mạng, đài bắp cải loan tin, đám Nhật ký bán nước giật tít câu vìu. Đọc mới biết Đỗ Hoàng Điềm cũng chỉ là tên đại bịp.

Quốc Thái
Đây là bài viết lấy cảm hứng từ việc xử lý tình huống với người dân của cảnh sát Mỹ gần đây nên ngẫu hứng tọa entry cho bạn đọc. Đó là vừa qua cảnh sát  Mỹ vừa bắn chết một người da màu khi thi hành công vụ. Vụ việc đang gây ồn ào và bất ổn cho nước Mỹ vì hoạt động biểu tình tuần hành của người dân Mỹ. Cho chúng ta thấy rằng đất nước Mỹ nội tại bất ổn nhiều hơn chúng ta nghĩ.
Dẫn lời vụ việc cụ thể như sau:
“Một vụ cảnh sát da trắng bắn chết người màu nữa lại xảy ra tại vùng Phoenix ở bang Arizona của nước Mỹ.Sở cảnh sát Phoenix cho biết vụ việc xảy ra khi viên cảnh sát đến điều tra hoạt động liên quan đến ma túy ở bên ngoài một cửa hàng tiện dụng và xảy ra đụng độ với đối tượng tình nghi Rumain Brisbon. Trong lúc xô xát, viên cảnh sát đã nổ súng vào Brison do lầm tưởng đối tượng định rút súng trong túi ra chống cự. Kết quả điều tra sau đó cho thấy trong túi nạn nhân chỉ có một vài viên thuốc.
Trước đó chưa đầy hai tuần, một cảnh sát da trắng cũng đã bắn chết thiếu niên da màu Tamir Rice, 12 tuổi, khi nhầm tưởng thiếu niên này cầm súng thật đe dọa người đi đường tại một trung tâm giải trí ở Cleveland. Tuy nhiên, điều tra sau đó cho thấy khẩu súng Rice cầm chỉ là đồ chơi nhái mẫu súng lục bán tự động.”

          Biểu tình phản đối cảnh sát bắn chết người ở Mỹ
Nước Mỹ luôn được thế giới ngợi ca về tự do, dân chủ, bình đẳng, bác ái. Nhưng khoảng cách giữa tuyên ngôn và thực tế còn xa lắm, cũng có thể là do chính sự phát ngôn của các nghị sỹ, của các đảng cầm quyền đang lái suy nghĩ theo hướng đó. Quá khứ chính quyền Mỹ đã gây ra những vụ việc dơ bẩn như tiêu diệt người da đỏ, phân biệt chủng tộc, quân đội thử nghiệm vũ khí sinh học trên chính người dân mình…Bỏ qua quá khứ thì nay cảnh sát Mỹ đang lộng hành quá đáng. Những vụ việc vừa được nêu như trên đây là không hiếm, nó đang làm cho nước Mỹ chia rẽ hơn. Cảm giác tự ti mặc cảm của người da màu lại tăng lên sau những vụ việc như trên, gợi cho chúng ta sự liên tưởng về nước Mỹ của thời kỳ nô lệ thửa trước “túp lều bác Tôm”.  Sự dân chủ và bình đẳng trên môi và lưỡi của các chính khách vẫn không đi đến với thực tế, khác xa với những gì đang diễn ra. Những giá trị mà đám dân chủ đang tung hô Mỹ nói cũng chỉ là dối trá, vải thưa che mắt thánh. Sự thật đang làm cho thế giới dần tỉnh mộng với nền dân chủ Mỹ.
Ấy vậy nhưng đám dân chủ trong nước đang coi lực lượng Công an như là một lực lượng được trao quyền quá lớn, suốt ngày bị vu vạ cho đánh dân, tra tấn, nhục hình…Nhưng nào ai bảo vệ. Những tấm hình đám dân chủ vẫn tung lên mạng như là dẫn chứng dẫu biết là giả dối nhưng đã và đang bôi nhọ lực lượng Công an Việt Nam. Còn khi cảnh sát Mỹ bắn chết người như cơm bữa thì tất cả lại câm như hến, không tên nào dám đưa tin. Dẫu biết nền tư pháp Việt Nam còn nhiều thiếu sót nên còn gây ra án oan sai, chưa trừng trị đúng người đúng tội. Nhưng về quyền hành trao cho lực  lượng cảnh sát thì Việt Nam còn thua xa Mỹ. Cảnh sát Việt Nam chỉ dùng súng mang tính minh họa, bắn một viên đạn xuống nước còn phải giải trình chán chê mê mệt, còn bắn người nữa thì chắc chắn còn phải chịu trách nhiệm lớn bằng trời. Nếu có được bắn người cũng phải xin ý kiến này ý kiến nọ, xin xong có khi côn đồ tội phạm hành hung cho gần chết. Vì thế tỉ lệ tử thương của cảnh sát Việt Nam cao vào tốp đầu thế giới. Cảnh sát giao thông bị quái xế hất lên nắp ca – pô như cơm bữa, cảnh sát phòng chống ma túy bị ak bắn xuyên táo là không thiếu…tóm lại là lực lượng giữ gìn an ninh trật tự Việt Nam còn xử lý quá mềm dẻo, chưa mạnh tay như ở Mỹ.
Từ hai vụ việc trên đây cho thấy rằng chính cảnh sát Mỹ đã và đang quá lạm quyền, ra tay với dân lành khi chưa xác định đúng tính chất của đối tượng. Cảnh sát Mỹ đang sử dụng súng quá giới hạn, không đúng mục đích. Trong khi cảnh sát Việt Nam lại quá miễn cưỡng và hạn chế quyền sử dụng súng, thường dùng súng khi đó là biện pháp cuối cùng. Tôi cá rằng nếu như trong vụ việc côn đồ vi phạm luật đánh cảnh sát giao thông mà ở nước Mỹ chắc chắn thằng kia đã nhập quan ngay tức khắc, vì ở Mỹ và phương Tây không nhẹ nhàng như ở Việt Nam.
Thiết nghĩ rằng Việt Nam nên tăng quyền hơn nữa cho lực lượng Công an trong khi thi hành công vụ nếu không muốn tình trạng nhờn pháp luật đang xảy ra ở một số nơi. Côn đồ thì đánh Công an, đi xe phạm luật còn gây gổ đòi đánh người thi hành công vụ, bất chấp luật pháp. Tuy không thể để cho lực lượng Công an nước ta lạm quyền như Mỹ nhưng tuyệt nhiên cũng không vì sợ Công an lạm quyền mà để cho tình trạng pháp luật bị coi thường, mất tính nghiêm minh.

Quốc Thái
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"