Phát biểu tại Hội nghị tổng kết công tác năm 2014, triển khai nhiệm vụ năm 2015 của Văn phòng Chính phủ, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ đạo "Thông tin đưa lên mạng không cấm được mà phải đưa đúng. Những tin nào chưa đúng làm người dân phân tâm thì phải nói lại để xã hội hiểu đúng" . Đây được xem như là quan điểm của rõ ràng về hoạt động đưa các thông tin lên mạng Internet vừa qua sau khi Nghị định 72 có hiệu lực. Chúng ta cũng biết, các thế lực thù địch và những kẻ cơ hội chính trị trong nước, đặc biệt là các blogger phản động từ sau khi chuyển sang phương thức “diễn biến hòa bình” thì triệt để sử dụng và lợi dụng Internet để làm môi trường tuyên truyền, quảng bá những luận điệu xuyên tạc, sai trái của mình, đưa những thông tin trái chiều, nói xấu Đảng, nhà nước, vi phạm nghiêm trọng về các quy định của Nghị Định 72 về quản lý, sử dụng và cung cấp thông tin trên mạng Internet.
          Trong những năm gần đây, hàng loạt các trang mạng phản động được thành lập với mục đích kêu gọi tập hợp những kẻ phản động, cơ hội chính trị trong nước lại với nhau với luận điệu về xã hội dân sự, bằng cách tuyên truyền thông qua các bài viết, các trang blogger với nhiều tên gọi khác nhau nhưng thực chất đứng sau là tổ chức phản động Việt Tân kích động. Chẳng biết lý tưởng của chúng cao đẹp như thế nào nhưng bằng tất cả mọi cách, chúng bới móc, soi mói các hoạt động của Đảng và nhà nước để đưa những thông tin sai sự thật nhằm tạo dư luận trái chiều, gâu mâu thuẫn trong các luồng thông tin xã hội. Chúng luôn rêu rao vì mục đích nhân quyền, vì mục đích dân chủ nhưng chính chúng lại không có dân chủ, vì chúng làm việc theo sự chỉ đạo của các thế lực thù địch nước ngoài, chúng viết bài, chúng kêu ca và chúng được trả tiền tài trợ theo số lượng bài chúng viết, càng phản động càng được nhiều tiền. Kết quả là chúng phải trả giá bằng những hình phạt thích đáng của pháp luật, bằng sự mu muội của bản thân nhưng có vẻ như những tấm gương này không làm cho những kẻ khác tỉnh giấc như: Nguyễn Phương Uyên, Đinh Nguyên Kha, Hải Điếu Cày, …
          Chúng ta có thể thấy rằng mạng Internet mang lại rất nhiều lợi ích cho người sử dụng nhưng đồng thời cũng tồn tại rất nhiều mặt trái tác động trực tiếp đến lượng thông tin mà người dùng tiếp cận, đó có thể là những nguồn thông tin chính thống, hoặc cũng có thể là những nguồn thông tin tự do không có tính xác thực. Tham gia vào mạng xã hội hoặc tìm hiểu các thông tin khác trên mạng chúng ta sẽ gặp vô cùng nhiều luồng thông tin trái chiều khác nhau đòi hỏi trách nhiệm của mỗi người dùng là phải cảnh giác với những thông tin sai lệch, biết lựa chọn và chọn lọc thông tin sao cho không phải mắc bẫy vào những thông tin kiểu nửa đúng, nửa sai làm mơ hồ trong nhận thức cũng như sử dụng thông tin đó.
          Việt Nam đang từng bước hoàn thiện các quy định của pháp luật, trong đó bước tiến đầu tiên là Nghị định 72 ra đời nhằm quản lý, siết chặt việc sử dụng các thông tin trên mạng Internet. Bất kì xã hội nào cũng cần có pháp luật để điều chỉnh các quan hệ xã hội chung, và mạng Internet cũng là một xã hội ảo cần được quản lý giám sát. Trong thời gian vừa qua, các blogger phản động luôn kêu ca về các quy định của pháp luật về quản lý, sử dụng thông tin mạng Internet bởi vì chúng sợ pháp luật, chúng sợ bị trừng phạt, chúng sợ bởi vì chính chúng là những người vi phạm, có tật giật mình, chúng muốn được tự do thông tin để có thể thoải mái nói gì thì nói viết gì thì viết, càng nói phản động nhiều, càng viết phản động nhiều thì chúng mới có tiền viện trợ từ bọn phản động.
          Bài phát biểu của Thủ tướng Chính phủ có giá trị rất lớn trong việc đẩy mạnh tự do thông tin đối với người sử dụng, khuyến khích các luồng thông tin chính thống, ngăn chặn các luồng thông tin sai trái, phản động, mang tính tiêu cực. Tổng kết 1 năm vừa qua Năm 2014, Cổng Thông tin điện tử Chính phủ đã cung cấp gần 49.000 tin, bài và hơn 10.000 ảnh; cập nhật đăng tải gần 2.000 văn bản quy phạm pháp luật; hơn 3.600 văn bản chỉ đạo, điều hành; 104 dự thảo văn bản quy phạm pháp luật; 34 chương trình “Dân hỏi- Bộ trưởng trả lời”; 162 chương trình sự kiện tuần; 51 chương trình “Người dân và Chính phủ”; 236 bản tin Vietnam Online; tổ chức 15 tọa đàm trực tuyến; tiếp nhận, xử lý hơn 4.300 phản ánh, kiến nghị của người dân và doanh nghiệp gửi các cơ quan có thẩm quyền giải đáp.Rõ ràng Việt Nam đã và đang thực hiện tốt các quy định của pháp luật về sử dụng thông tin trên Internet, giúp làm sạch các luồng thông tin đa dạng trên mạng, tạo điều kiện thuận lợi cho người dùng có thể tiếp cận những thông tin chính sách, ngăn chặn các hành vi phá hoại, lợi dụng Internet để tuyên truyền, xuyên tạc các đường lối, chính sách của Đảng, và nhà nước các quy định của pháp luật.
 Đại An
                                                                                        


Trần Đĩnh là ai?
          16 tuổi vào Đảng, 19 tuổi làm việc cho báo Sự Thật, 25 tuổi được cử đi học Đại học Bắc Kinh, có thời gian làm việc bên các đồng chí lãnh đạo cấp cao của Đảng và nhà nước trong thời kì kháng chiến… Nếu chỉ nhìn bề ngoài, Trần Đĩnh giống như một “hạt giống đỏ” sinh ra, trưởng thành cùng cách mạng từ những ngày đầu tiên.
          Nhưng bản chất không phải như vậy. Trần Đĩnh trong quá trình công tác của mình là con người cơ hội, nhà báo không có phẩm chất, lại càng không có tinh thần vì dân vì nước của người đảng viên cộng sản chân chính. Năm 1976, Trần Đĩnh bị kỉ luật khai trừ khỏi Đảng. Ông ta gọi việc bị kỉ luật của mình như là việc ông tự ra khỏi Đảng, là việc nhẹ nhàng và là một quyết định vĩ đại. Thực tế liệu có theo lời ông ta rêu rao hay không thì thời gian đã chứng minh.
          Trần Đĩnh hiện đã và đang tuyên bố mình là người ưa chuộng hòa bình, tự do dân chủ, ủng hộ những người đang tranh đấu cho dân chủ tại Việt Nam như Thích Quảng Độ, Nguyễn Văn Lý, Nguyễn Đan Quế, Trần Độ, Dương Thu Hương, Hà Sĩ Phu… Những con người đã đi ngược lại với lợi ích của toàn dân tộc, điên cuồng chống phá Đảng, nhà nước Việt Nam.
          Gần đây, Trần Đĩnh cho ra đời tác phẩm mang tên “Đèn cù” trên đất Mỹ, một đứa con tinh thần với nội dung bôi nhọ những con người của lịch sử. Cũng giống như những người đi trước như Hoàng Minh Chính, Dương Thu Hương, Huy Đức…, Trần Đĩnh với cái giọng điệu thù hằn, đổi trắng thay đen, xuyên tạc lịch sử, xuyên tạc những người lãnh đạo với mục đích hạ bệ thần tượng ở trong “Đèn cù” đang là chủ đề bàn tán xôn xao trên mạng.
          Vậy, “Đèn cù” là cái thứ gì?
          Là đứa con tinh thần của Trần Đĩnh – Điều này thì ai cũng công nhận. Nhưng tại sao nó không được xuất bản ở Việt Nam mà phải xuất bản tận bên Mỹ, ở cái nhà xuất bản đã từng cho ra đời những đứa con tinh thần (quái thai) khác như “Bên thắng cuộc” và “Thằng hèn”. Tác giả ở một nơi, tác phẩm ở một nơi, điều này không khiến cho người quan tâm phải đặt câu hỏi.
           “Đèn cù” không thuộc một dạng nào rõ ràng, là hồi ký của Trần Đĩnh, hay là truyện hư cấu? là “truyện tôi” hay là một loại tiểu thuyết mới? Trong đó Trần Đĩnh đã thể hiện một lối viết cực kì quyến rũ, nhưng thực sự thì những nội dung được cho là thâm cung bí sử hay những mối quan hệ bí mật thời đại mà ông ta viết chẳng có thêm điều gì mới mẻ, nếu người đọc đã từng gặp những thứ do một số tên chống cộng cực đoan khác đã viết ra trên mạng, trên những “tờ báo” ở hải ngoại và xuất bản những thứ không thuộc thể loại rõ ràng như “Đèn cù”.
          Gần 600 trang của “Đèn cù”, người đọc có thể thấy sự tự hợm hĩnh bản thân, bịa đặt trắng trợn và thô tục không thể thô tục hơn của Trần Đĩnh.
          Ngay chương 1, Trần Đĩnh khoe “chả hiểu sao tôi dứt khoát không bí bầu gì cho mình cái danh nào cả”. Thậm chí còn viết thư về khoe với mẹ, về việc không bí danh, đồng thời được ở bên cạnh các lãnh tụ cho nên bà cụ mới viết thư động viên “Mẹ rất yêu cái tên Trần Đĩnh cộc. Con được vinh dự ở bên các vì sao sáng, con phải chịu khó, ngoan, vâng lời...” Chả biết “dứt khoát” được bao lâu, thế nhưng cũng chính “Trần Đĩnh cộc” cho biết, vì mê cô X, nên từng lấy bút danh Hoàng X để viết báo. Rồi ngay ở bài báo “Khai hỏa Cải cách ruộng đất” thì lại “bài báo này tôi ký một tên ú ớ không còn nhớ và sau đó cũng không mó đến nó bao giờ. Chẳng hiểu vì sao”. Tất nhiên, khái niệm bí danh và bút danh là khác nhau, nhưng đối với một “nhà báo chuyên nghiệp” như Trần Đĩnh, thì đâu là ranh giới giữa bút danh và bí danh?
          Thông qua việc bịa chuyện lịch sử, Trần Đĩnh đã xa lạ hóa, méo mó hóa chân dung của những đồng chí lãnh đạo Đảng và nhà nước đến khó tin. Dã tâm “hạ bệ” các thần tượng dân tộc của Trần Đĩnh khi cho ra đời “Đèn cù” rõ như ban ngày. Với Trần Đĩnh, các nhân vật này đều là không hoàn thiện về nhân cách, và đều thủ đoạn, nhẫn tâm, thực dụng và hoang dâm.
          Khi nói về Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Trần Đĩnh viết: “Giáp là con nuôi mật thám Marty, vào đảng man, nịnh Cụ Hồ để Cụ o bế” (trang 67). Khi nói về Văn Tiến Dũng hay ông Đỗ Mười: “Dũng thợ may gần công nhân hơn Thái. Hay sau này Đỗ Mười thợ sơn, thợ hoạn lợn thì ưu tú hơn đứa được học cao” (trang 93). Về Tố Hữu và Xuân Diệu: “Tố Hữu một trưa dậy ra suối giặt quần đùi, ca cẩm với Kim Lân: “Xuân Diệu nó mó máy mà tuột bu nó mất xích, mệt quá! Mà hai hôm nay lại cơm ăn toàn với măng.” (trang 30).
          Những chi tiết, sự kiện tù mù được Trần Đĩnh viết ra theo cái cách để người đọc ngầm hiểu dường như luôn có người thứ ba, như là một nhân chứng.
          Trần Đĩnh có lẽ là người đầu tiên mô tả Bác Hồ với những tình tiết kiểu mất dạy đến đáng tởm: “Một dạo Phan Kế An ngày ngày đến vẽ Cụ Hồ. Một chiều về sớm hơn, An nói: À, cái Z. tự nhiên mang ba lô, chăn chiếu đến chỗ ông cụ, tớ được xua về sớm. Vài tháng sau, An lại về muộn. Hỏi vì sao thì An nói không thấy Z. đến nữa. Chắc máy cụ yếu, giải đáp thuần túy sinh học. Không tính đến sở thích, gu của cụ”
          Đây là một đoạn mà các tín đồ chống cộng cuồng tín hâm mộ đến phát cuồng, cho rằng “như một quả bom sự thật",  có tính “giải thiêng”. Nhưng thực ra chúng đã vô tình ăn phải “bả” của tác giả. Họa sĩ Phan Kế An được Trường Chinh phân công vẽ Bác Hồ ở ATK vào cuối tháng 10 hoặc đầu tháng 11 năm 1948, các bức vẽ được họa sĩ ghi rõ thời điểm hoàn thành là tháng 11/1948. Khi đó, Trần Đĩnh còn chưa  đặt chân vào ATK. Vậy làm sao để Trần Đĩnh thấy họa sĩ An “ngày ngày đến vẽ Cụ Hồ”, rồi bỗng một buổi chiều gặp An “bị xua về sớm”, rồi lại có cả đến “vài tháng sau, An lại về muộn”?. Trong khi chính họa sĩ Phan Kế An thuật lại thời gian làm việc (ký họa) bên Bác Hồ lúc ấy là liên tục trong hơn hai tuần hoặc ba tuần là chấm dứt, thì làm gi cái gọi là “vài tháng sau, An lại (đi vẽ Cụ Hồ và) về muộn”?.
          Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, Trần Đĩnh thừa biết, ở miền Bắc hoàn toàn không có phong trào cũng như không có cá nhân “phản chiến” - như ở Mỹ. Nhưng tác giả của “Đèn cù” vẫn “khoe” cho bằng được ở chương 48: “Chắc thấy chúng tôi phản chiến là xót cho cả máu Mỹ - chứ không nghĩ chúng tôi là tay sai của Liên Xô, kẻ thù số một của Mỹ, một buổi sáng tháng chín gì đó năm 1998, một tham tán văn hoá đại sứ quán Mỹ - tức chính quyền Mỹ - đã lần đầu tiên thanh thiên bạch nhật tại trung tâm Hà Nội bất ngờ đến bắt tay một chàng xét lại Việt Nam - chàng ấy là tôi: “Chúng tôi biết ông là thế nào nhưng không tiện gặp, chắc ông hiểu…”. Sau đó giới thiệu nhà báo Mỹ gặp phỏng vấn”. Trần Đĩnh đã tự tát vào mặt mình khi ở chương 25: “Viết Bất Khuất tôi đã được hưởng không khí ca ngợi đặc biệt. Tôi đi đường vẫn thấy người ở trên hè thân thiện chỉ vào tôi cười nói gì với nhau. Kiểu như phụ nữ chân dài, vòng một khủng bây giờ”. “Bất Khuất” theo lời Trần Đĩnh được “in rất nhiều và bắt thanh niên cùng quân đội cả nước học tập rộng rãi nữa... mua cho quân đội 160.000 quyển trong tổng số phát hành 210.000”. Đến đây liệu có ai tin Trần Đĩnh “phản chiến”?.
          Và còn nhiều, rất nhiều các điểm không thể tin, thậm chí không thể ngửi được trong “Đèn cù”- cái mà được bọn dở hơi tung hô là “trái bom vào sự thật che đậy”.  Ngay cả khi BBC mớm hỏi về tính chân thực và căn cứ của các “thâm cung bí sử” kiểu này, Trần Đĩnh buộc phải trả lời ú ớ: “Tôi sống lúc ấy thì tôi biết chứ, ví dụ như chuyện Cụ có những cái này, cái nọ thì bạn bè tôi nói, thì biết thôi. Chứ còn bây giờ nói lại thì thực là khó”.
          Một nhà “dân chủ” khác đóng góp ý kiến: “Bỏ ra $25 USD để mua Đèn Cù Trần Đĩnh thà mua thức ăn nuôi chó mèo, nuôi thú cưng tốt hơn, hay tỉ như quyên góp từ thiện cho học khu cộng đồng còn được mang tiếng tốt, đem bố thí cho ăn xin hay người ốm đau còn được tiếng cám ơn. Có tay bác sĩ hải ngoại nọ chụp hình khoe trong nhà có 3 cuốn Đèn Cù, hóa ra ngu hơn người gấp ba lần”.
          Còn nhớ, khi “Bên thắng cuộc” ra đời, Huy Đức đã bị “ném đá” cho te tua như thế nào. Trần Đĩnh không lấy việc này làm bài học lại còn cho ra một “Đèn cù” không có giá trị nghệ thuật hay khảo cứu lịch sử. Công chúng đã thấy rõ mục đích đánh bóng tên tuổi, kiếm chút tiền của quan thầy sống qua ngày của Trần Đĩnh và những người “đồng chí hướng”. Hiện tượng “Đèn cù” đã chìm xuống trong đời sống cộng đồng mạng. Còn Trần Đĩnh, tuổi đã cao rồi, ông còn hằn học bịa chuyện đến bao giờ?

                                                                                      M.H
Chủ nghĩa khủng bố đã thực sự trở thành vấn đề mang tính toàn cầu, đe dọa nghiêm trọng nền hòa bình và an ninh quốc tế. Các vụ đánh bom khủng bố gieo rắc nỗi khiếp đảm trong cộng đồng, làm mất lòng tin của người dân vào chính quyền. Vụ tấn công tòa soạn báo châm biếm Charlie Hebdo ngày 7/1//2015 vừa qua là một minh chứng cho sự thảm khốc mà chủ nghĩa hồi giáo cực đoan gây ra cho nhân loại.

Hiện trường tòa soạn báo châm biếm Charlie Hebdo sau vụ thảm sát
Hình thức mới của chủ nghĩa cực đoan là sử dụng ngày càng nhiều các phương tiện truyền thông trên internet, thông qua mạng xã hội để truyền bá tư tưởng thánh chiến, chiêu mộ các tân binh. Sự phát triển mạnh mẽ của mạng xã hội đã giúp việc xây dựng mạng lưới và tiến hành khủng bố đã trở nên dễ dàng hơn. Không nhất thiết phải xây dựng mạng lưới tại một quốc gia như trước đây, mà chỉ cần thông qua không gian mạng để tuyển mộ thành viên, huy động tài trợ, lên kế hoạch và chỉ đạo tiến hành các hoạt động khủng bố. Internet đã giúp chủ nghĩa cực đoan vươn vòi bạch tuộc của mình ra khắp thế giới, biến cuộc chiến chống khủng bố thành cuộc chiến không có chiến tuyến rõ ràng.  
                Một loạt vụ tấn công do các phần tử cực đoan gây ra gần đây ở Autralia và Pháp cho thấy một sự thật: chủ nghĩa hồi giáo cực đoan không bị đẩy lùi. Cả nhân loại phải suy ngẫm về nguyên nhân vì sao chủ nghĩa cực đoan vẫn còn hiện hữu, vẫn được một bộ phận không nhỏ các quốc gia và cộng đồng dân chúng ủng hộ. Đó là do sự khác biệt giữa các nền văn hóa, tôn giáo, dân tộc? Là hậu quả của trật tự thế giới mà rất nhiều người công nhận là còn nhiều khiếm khuyết? Hay đó là kết quả của những chính sách sai lầm của các nước lớn trong bàn cờ địa chính trị hiện nay?

          Chưa ai có thể trả lời chính xác câu hỏi này, và thế giới vẫn tiếp tục chìm trong tang tóc của những vụ tấn công khủng bố đẫm máu. Đâu là lối thoát cho cả nhân loại, để hướng đến một mong ước thật giản dị: không còn tiếng bom, khói súng, không còn những gia đình phải chia lìa vì những tang thương do chủ nghĩa cực đoan đem lại?
Huỳnh Gia Huy
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"