Vẫn bài cũ, cứ gần đến dịp kỷ niệm ngày thành lập Đảng là y như rằng lũ kền kền lại hò nhau giở trò chống phá đất nước. Năm nay cũng không ngoại lệ. Đảng Cộng sản Việt Nam được thành lập vào ngày mùng 3 tháng 2 năm 1930, tính đến năm nay là tròn 85 tuổi, dịp kỷ niệm này có ý nghĩa hết sức trọng đại đối với toàn đảng toàn dân. Ấy thế mà đám dân chủ lại coi đó như là dịp để chúng trổ tài, liền đưa ra tuyên bố kêu gọi đòi xóa bỏ điều 4 Hiến pháp.
Đọc qua rõ nghe thấy giọng điệu câu chữ tởm lợm của lũ kền kền. Chúng cho rằng “Sau khi cướp được chính quyền từ tay chính phủ hợp hiến hợp pháp của Việt Nam bấy giờ là chính phủ Trần Trọng Kim vào tháng 8 năm 1945, ĐCSVN đã tìm cách tiêu diệt dần các chính đảng quốc gia để nắm trọn quyền lực. Họ chính thức đặt ách toàn trị độc tài độc đảng lên nửa nước kể từ năm 1954 và trọn nước từ ngày 30/4/1975 đến nay.” Chỉ cần nghe qua đủ thấy chúng là loại ngu dốt về lịch sử lại còn vô ơn, hòng đốt đền để được nổi tiếng. Chỉ có lũ bại não đến giờ này vẫn ngồi coi chính phủ do phát xít dựng nên là hợp hiến. Trần Trọng Kim đơn giản chỉ là một sử gia hơn là một chính khách, bị Nhật lợi dụng làm bù nhìn để phá nước hại dân, điều đó đã bị lịch sử vạch mặt. Ấy thế mà ngày hôm nay lại có đám kền kền nâng bi sau hơn 60 năm trôi qua. Chắc lũ bại não dân chủ Việt Nam hôm nay vẫn đang ảo tưởng rằng ngày xưa phát xít Nhật và thực dân Pháp sang Việt Nam là để khai hóa và làm giàu cho Việt Nam chắc? Mới có hơn 2 triệu đồng bào chết đói vì phát xít Nhật, trong khi đám chính phủ Trần Trọng Kim do Nhật dựng nên thì làm được gì chứ? Nếu đám Trần Trọng Kim còn tồn tại chắc không biết mấy triệu đồng bào nữa sẽ chết đói.
Còn đám dân chủ kia phịa ra rằng Đảng Cộng sản cướp chính quyền. Ừ thì đó là điều chuẩn xác, cướp chính quyền từ tay phát xít Nhật, điều đó đâu có sai. Chắc chúng đang nghĩ làm chính trị là dễ lắm, “ảo tưởng sức mạnh” đến nỗi đòi ra mấy bản tuyên ngôn rác rưởi hòng tước quyền lãnh đạo đất nước của một chính đảng đã phải đổ máu vì độc lập dân tộc. Xin nói thêm là ngày trước có nhiều xu hướng chính trị, có nhiều đảng phái chính trị, nhưng có xu hướng và đảng phái nào khác đủ mạnh và đủ uy tín để lãnh đạo nhân dân chống Pháp, chống Nhật để giải phóng dân tộc đâu. Vì thế ngoài Đảng Cộng sản Việt Nam thì các đảng phái khác không làm tay sai cho giặc thì cũng bị giặc đập tan, không thì cuối cùng cùng xin đi theo đường lối của Đảng Cộng sản. Thế nên Việt Nam hôm nay một Đảng duy nhất lãnh đạo là do lịch sử quyết định. Có phải tự nhiên mà Đảng Cộng sản giành được quyền lãnh đạo. Đảng Cộng sản đã phải sống lên chết xuống qua các cuộc trấn áp của giặc, lãnh đạo nhân dân giành độc lập xong lại phải lãnh đạo nhân dân đánh thắng Pháp, xong rồi lại đuổi Mỹ thống nhất non sông về một mối. Hàng vạn Đảng viên cùng nhân dân đã ngã xuống, dùng máu mình để tô thắm lá cờ vinh quang Tổ Quốc chứ đâu phải dễ dàng gì. Chứ cứ như đám kền kền hôm nay, nhận được chút tiền của đám hải ngoại là vỗ tay hò hét đòi chia sẻ quyền lãnh đạo, đòi đa nguyên đa đảng. Chỉ với mấy cái khẩu hiệu mà đòi đi làm chính trị, nhát như cáy, tham tiền sợ chết mà cũng đòi làm chính trị. Làm chính trị đâu dễ thế, thấy lúc đất nước bình yên, phát triển thì đòi nhảy vào đòi tranh công để ngồi mát ăn bát vàng, việc làm đấy chỉ có loài dòi bọ chứ không giành cho người.

Cái việc tuyên bố này nọ từ trước tới nay không phải là ít, cũng chỉ là việc gãi ngứa mà thôi, chắc chắn sẽ không gây nguy hại với chế độ đang nắm quyền, vì còn vượng lắm. Dân tộc này đã đổ máu để được hòa bình thì người dân cũng sẽ không mơ tưởng về dân chủ để được hỗn loạn bầy đàn như Ukraine, Thái Lan, I-Rắc…Hòa bình hôm nay được xây dựng bằng núi xương sông máu của bao thế hệ cha anh nên chắc chắn rằng sẽ không dễ gì mà người dân nghe theo lời kêu gọi của đám văn nô bồi bút, bọn lưu manh giả danh dân chủ. Vì vậy, đối với lời kêu gọi xóa bỏ điều 4 Hiến Pháp của đám kền kền hãy cứ mặc kệ chúng. Qua đây xin nói thêm một câu châm ngôn rằng “Chúng ta không thể đi tới đích của mình nếu cứ mải nhặt đá ném vào đám chó đang sủa”.
 Quốc Thái
            Sự kiện tòa soạn tạp chí Charli Hebdo nổi tiếng bị nã đạn bởi nhóm khủng bố bịt mặt xưng danh hồi giáo đang gây rung động thế giới với 12 người chết gồm 4 họa sỹ biếm họa, 2 cảnh sát và một số nhân viên khác. Sự kiện gây hãi hùng này là tâm điểm chú ý của thế giới, những biểu ngữ tôi là Cherli Hebdo đang được giương lên khắp nơi, một cuộc tuần hành lớn với sự tham gia của lãnh đạo nhiều nước trên thế giới đã diễn ra, cho thấy sự đồng lòng của các nước Châu Âu với nước Pháp. Nhưng câu hỏi đặt ra là tự do tôn giáo hay tự do báo chí cái nào cần phải tôn trọng hơn, hay tự do báo chí bị bắn hay tự do tôn giáo bị phỉ báng trong vụ Charli Hebdo.
          Chúng ta đặt ra giả thuyết thứ nhất đó là một tạp chí abc nào đó của Hồi giáo hay một nước nào đó đăng ảnh biếm họa Chúa Jesu lên tờ báo của họ. Hậu họa lúc đó sẽ thế nào? Chắc chắn là khó ai có thể tưởng tượng được. Tất nhiên tín đồ Thiên Chúa không có kiểu thánh chiến, giết chóc giống thời trung cổ như các tín đồ Hồi Giáo, nhưng cơn thịnh nộ của họ sẽ không kém phần kinh hoàng. Chẳng tín đồ nào ngồi yên hay kiềm chế nổi cơn tức giận khi mà đức tối cao họ tôn thờ bị báng bổ, chế giễu, đem ra làm trò cười cho thiên hạ. Nhất là trong khi cái gì đó con người luôn có niềm tin và “đặt nó trên đầu” thì ắt hẳn họ hy sinh vì thứ đó lại càng dễ dàng. Huống hồ Hồi giáo luôn tuyên truyền cho thánh chiến, sự ra đời và truyền bá Hồi giáo đã gắn liền giữa “thanh gươm, võ ngựa và kinh Koran” từ hàng trăm năm nay. Sự việc trụ sở tạp chí biếm họa Charli Hebdo bị thảm sát ngày hôm nay không phải là không được báo trước, đã từng có sự đánh tiếng trước đó của các nhóm quá khích hồi giáo khi trụ sở của họ ở nước ngoài đã từng bị đánh bom và tình báo Pháp cũng đã từng có những khuyến cáo đối với cơ quan đại diện Ngoại giao của Pháp ở một số nước Hồi giáo. Sự việc hôm nay có chăng chỉ là “giọt nước tràn ly” cho sự tức tối bao lâu nay bị dồn nén trong những tín đồ tử vì đạo của đạo Hồi mà thôi. Sự sai lầm của những họa sỹ, nhân viên tờ báo biếm họa Charli Hebdo không phải là họ cổ vũ cho tự do báo chí, càng không phải họ sai vì dám đương đầu với những phần tử cực đoan của đạo Hồi. Cái sai nằm ở chỗ họ đã quan niệm thế gian này tự do tuyệt đối. Họ sai khi họ sử dụng ngòi bút của họ cho sự tự do tuyệt đối đó. Ngay cả giáo Hoàng Francis vừa qua cũng đã phát biểu rằng
"Nếu bằng hữu của tôi, ngài Gasparri đây nói lời nguyền rủa mẹ tôi, tôi sẽ đấm ông ta một cú", giáo hoàng nửa đùa nửa thật nói, làm một cú đấm giả. "Có rất nhiều người nói xấu tôn giáo nói chung, hoặc nói xấu tôn giáo khác. Ta không được khiêu khích. Ta không được xúc phạm đức tin của người khác. Ta không thể lấy đức tin của người khác ra làm trò đùa. Điều gì cũng có giới hạn của nó".


Việc một hay vài người tự do nói xấu vu vơ về một tôn giáo thì đó là chuyện khác, xảy ra giữa các cá nhân. Nhưng biếm họa đức tối cao của một tôn giáo lên trang bìa một tạp chí nổi tiếng thì đó lại là chuyện khác. Thế giới phương Tây vốn độc đoán do Mỹ cầm đầu và phần lớn là người Thiên Chúa giáo, đưa hình ảnh nhà tiên tri Mohamet của đạo Hồi đi biếm họa cũng đồng nghĩa với khai hỏa cho cuộc chiến giữa hai tôn giáo, giữa hai thế giới. Sự tự do tuyệt là không có và càng sai lầm, phản tác dụng trong việc phỉ báng tôn giáo, nói toạc ra đó là sự ngu ngốc.
Chúng ta đặt ra giả thuyết thứ hai, nếu hình ảnh biếm họa trên tờ bìa của tạp chí Charli Hebdo kia không phải là nhà tiên tri Mohamet của đạo Hồi mà là hình ảnh Chúa Giesu hay Đức Phật Thích-Ca-Mâu-Ni. Lúc đó sự phản ứng và cách hành xử của tín đồ các tôn giáo trên có tàn nhẫn và nguy hiểm như tín đồ đạo Hồi đã làm hay không? Chắc chắn là không. Thiên Chúa giáo trước đây đã từng có thời kỳ cực đoan và bảo thủ khi phản bác và giết hại các nhà khoa học để bảo vệ giáo thuyết của họ. Nhưng hiện nay đã có sự cải tổ và cổ vũ cho hòa bình. Còn Phật giáo thì nội tại của nó vẫn là vô vi vô ngã, lấy làm điều thiện, an nhiên tự tại nên ắt hẳn sẽ không có đánh bom liều chết. Vì thế sự hành xử của các tín đồ đạo Hồi cực đoan là một sai lầm mù quáng. Giống như giáo Hoàng Francis đã nói rằng “thực hiện hành vi bạo lực khủng khiếp như vậy nhân danh chúa trời là "lầm lạc". Không thể bắn bỏ người khác chỉ vì họ nói xấu về mình, không thể bịt miệng người khác bằng nòng súng và thuốc nổ, như thế là quá man rợ và phản tiến bộ. Vì suy cho cùng Chúa Je-su hay thánh Ala, Đức Phật Thích-Ca-Mâu-Ni cũng chỉ mong muốn thế giới yên bình, hướng con người đến chân thiện mỹ.
Nói gì thì nói, Charli Hebdo vẫn chưa rút kinh nghiệm, vẫn tiếp tục xuất bản ấn phẩm có biếm họa nhà tiên tri Mohamet rơi lệ, người phương Tây đang hả hê vì sự đoàn kết, chính phủ của ông Hollande đang được sự ủng hộ hơn bao giờ hết. Nhưng thiết nghĩ phương Tây nói chung và nước Pháp nói riêng nên nghiên cứu và rút kinh nghiệm. Tự do cần thiết phải cổ vũ, nhưng tự do tuyệt đối thì lại khác. Không thể dùng tự do báo chí để làm tổn thương tinh thần của hàng triệu con người khác đang theo tôn giáo, suy cho cùng tôn giáo hay tự do báo chí cũng phải đưa con người đến một cái đích đó là hạnh phúc, an vui và công bằng.

Quốc Thái
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"