Sự kiện tòa soạn tạp chí Charli Hebdo nổi tiếng bị nã đạn bởi nhóm khủng bố bịt mặt xưng danh hồi giáo đang gây rung động thế giới với 12 người chết gồm 4 họa sỹ biếm họa, 2 cảnh sát và một số nhân viên khác. Sự kiện gây hãi hùng này là tâm điểm chú ý của thế giới, những biểu ngữ tôi là Cherli Hebdo đang được giương lên khắp nơi, một cuộc tuần hành lớn với sự tham gia của lãnh đạo nhiều nước trên thế giới đã diễn ra, cho thấy sự đồng lòng của các nước Châu Âu với nước Pháp. Nhưng câu hỏi đặt ra là tự do tôn giáo hay tự do báo chí cái nào cần phải tôn trọng hơn, hay tự do báo chí bị bắn hay tự do tôn giáo bị phỉ báng trong vụ Charli Hebdo.
          Chúng ta đặt ra giả thuyết thứ nhất đó là một tạp chí abc nào đó của Hồi giáo hay một nước nào đó đăng ảnh biếm họa Chúa Jesu lên tờ báo của họ. Hậu họa lúc đó sẽ thế nào? Chắc chắn là khó ai có thể tưởng tượng được. Tất nhiên tín đồ Thiên Chúa không có kiểu thánh chiến, giết chóc giống thời trung cổ như các tín đồ Hồi Giáo, nhưng cơn thịnh nộ của họ sẽ không kém phần kinh hoàng. Chẳng tín đồ nào ngồi yên hay kiềm chế nổi cơn tức giận khi mà đức tối cao họ tôn thờ bị báng bổ, chế giễu, đem ra làm trò cười cho thiên hạ. Nhất là trong khi cái gì đó con người luôn có niềm tin và “đặt nó trên đầu” thì ắt hẳn họ hy sinh vì thứ đó lại càng dễ dàng. Huống hồ Hồi giáo luôn tuyên truyền cho thánh chiến, sự ra đời và truyền bá Hồi giáo đã gắn liền giữa “thanh gươm, võ ngựa và kinh Koran” từ hàng trăm năm nay. Sự việc trụ sở tạp chí biếm họa Charli Hebdo bị thảm sát ngày hôm nay không phải là không được báo trước, đã từng có sự đánh tiếng trước đó của các nhóm quá khích hồi giáo khi trụ sở của họ ở nước ngoài đã từng bị đánh bom và tình báo Pháp cũng đã từng có những khuyến cáo đối với cơ quan đại diện Ngoại giao của Pháp ở một số nước Hồi giáo. Sự việc hôm nay có chăng chỉ là “giọt nước tràn ly” cho sự tức tối bao lâu nay bị dồn nén trong những tín đồ tử vì đạo của đạo Hồi mà thôi. Sự sai lầm của những họa sỹ, nhân viên tờ báo biếm họa Charli Hebdo không phải là họ cổ vũ cho tự do báo chí, càng không phải họ sai vì dám đương đầu với những phần tử cực đoan của đạo Hồi. Cái sai nằm ở chỗ họ đã quan niệm thế gian này tự do tuyệt đối. Họ sai khi họ sử dụng ngòi bút của họ cho sự tự do tuyệt đối đó. Ngay cả giáo Hoàng Francis vừa qua cũng đã phát biểu rằng
"Nếu bằng hữu của tôi, ngài Gasparri đây nói lời nguyền rủa mẹ tôi, tôi sẽ đấm ông ta một cú", giáo hoàng nửa đùa nửa thật nói, làm một cú đấm giả. "Có rất nhiều người nói xấu tôn giáo nói chung, hoặc nói xấu tôn giáo khác. Ta không được khiêu khích. Ta không được xúc phạm đức tin của người khác. Ta không thể lấy đức tin của người khác ra làm trò đùa. Điều gì cũng có giới hạn của nó".


Việc một hay vài người tự do nói xấu vu vơ về một tôn giáo thì đó là chuyện khác, xảy ra giữa các cá nhân. Nhưng biếm họa đức tối cao của một tôn giáo lên trang bìa một tạp chí nổi tiếng thì đó lại là chuyện khác. Thế giới phương Tây vốn độc đoán do Mỹ cầm đầu và phần lớn là người Thiên Chúa giáo, đưa hình ảnh nhà tiên tri Mohamet của đạo Hồi đi biếm họa cũng đồng nghĩa với khai hỏa cho cuộc chiến giữa hai tôn giáo, giữa hai thế giới. Sự tự do tuyệt là không có và càng sai lầm, phản tác dụng trong việc phỉ báng tôn giáo, nói toạc ra đó là sự ngu ngốc.
Chúng ta đặt ra giả thuyết thứ hai, nếu hình ảnh biếm họa trên tờ bìa của tạp chí Charli Hebdo kia không phải là nhà tiên tri Mohamet của đạo Hồi mà là hình ảnh Chúa Giesu hay Đức Phật Thích-Ca-Mâu-Ni. Lúc đó sự phản ứng và cách hành xử của tín đồ các tôn giáo trên có tàn nhẫn và nguy hiểm như tín đồ đạo Hồi đã làm hay không? Chắc chắn là không. Thiên Chúa giáo trước đây đã từng có thời kỳ cực đoan và bảo thủ khi phản bác và giết hại các nhà khoa học để bảo vệ giáo thuyết của họ. Nhưng hiện nay đã có sự cải tổ và cổ vũ cho hòa bình. Còn Phật giáo thì nội tại của nó vẫn là vô vi vô ngã, lấy làm điều thiện, an nhiên tự tại nên ắt hẳn sẽ không có đánh bom liều chết. Vì thế sự hành xử của các tín đồ đạo Hồi cực đoan là một sai lầm mù quáng. Giống như giáo Hoàng Francis đã nói rằng “thực hiện hành vi bạo lực khủng khiếp như vậy nhân danh chúa trời là "lầm lạc". Không thể bắn bỏ người khác chỉ vì họ nói xấu về mình, không thể bịt miệng người khác bằng nòng súng và thuốc nổ, như thế là quá man rợ và phản tiến bộ. Vì suy cho cùng Chúa Je-su hay thánh Ala, Đức Phật Thích-Ca-Mâu-Ni cũng chỉ mong muốn thế giới yên bình, hướng con người đến chân thiện mỹ.
Nói gì thì nói, Charli Hebdo vẫn chưa rút kinh nghiệm, vẫn tiếp tục xuất bản ấn phẩm có biếm họa nhà tiên tri Mohamet rơi lệ, người phương Tây đang hả hê vì sự đoàn kết, chính phủ của ông Hollande đang được sự ủng hộ hơn bao giờ hết. Nhưng thiết nghĩ phương Tây nói chung và nước Pháp nói riêng nên nghiên cứu và rút kinh nghiệm. Tự do cần thiết phải cổ vũ, nhưng tự do tuyệt đối thì lại khác. Không thể dùng tự do báo chí để làm tổn thương tinh thần của hàng triệu con người khác đang theo tôn giáo, suy cho cùng tôn giáo hay tự do báo chí cũng phải đưa con người đến một cái đích đó là hạnh phúc, an vui và công bằng.

Quốc Thái
          Ồn ã ra đi nhưng lặng lẽ trở về, với Đoan Trang chỉ có thế. Ngày 26 tháng 1, blogger Đoan Trang, người đã từng có những hành động rồ dại nhất, cá biệt nhất khác xa với phần lớn thanh niên Việt Nam đã trở về Việt Nam sau những năm tháng được quan thầy Mỹ đưa đi đào tạo đấu tranh dân chủ. Không kèn trống rộn rã, Trang đã quay về Việt Nam mà không ai hay biết, đám dân chủ im hơi lặng tiếng, không một lời chào, càng không có một cái ôm nhiệt thành, chỉ có RFA với tên phóng viên Chân Như cố gắng đánh tiếng, dọn đường cho Đoan Trang bằng một bài phỏng vấn, gọi là “chữa thẹn”.
          Quan thầy Mỹ là hạng lợi dụng, điều đó ai chẳng hiểu vì thế nên vắt chanh bỏ vỏ là chuyện thường thấy ở người Mỹ. Tuy nhiên “đem con bỏ chợ” trong lúc học trò Đoan Trang vừa về lại Việt Nam thì đó là điều không hợp lý, vì vậy hãng tin RFA của Mỹ đã có bài phỏng vấn gọi là nâng bi chút cho cô ả. Nhưng có vẻ bài phỏng vấn đã không được ăn ý giữa hai bên, đã tạo nên một vở kịch nhạt hơn nước ốc xoay quanh vấn đề vì sao blogger này trở về Việt Nam. Rõ thấy tên phóng viên bán nước Chân Như kia đang cố tình khích lệ, bơm đểu để Đoan Trang tuôn ra vài tràng ủng hộ về xã hội dân chủ Mỹ và tố cáo chế độ hiện tại của Việt Nam là độc tài, đàn áp dân chủ nhân quyền…Cố gắng tạo câu hỏi mở rằng “Tuy nhiên khá nhiều người đã ngạc nhiên và đặt câu hỏi là tại sao Đoan Trang lại có quyết định trở về vào thời điểm này?”. Nhưng Đoan Trang đã không hùng hổ như xưa khi mang tuyên bố 258 rong ruổi đi khắp cái Đại Sứ quán rồi sang cả nước ngoài để trình và xin xỏ việc họ chấp nhận phản đối, càng không giống với Đoan Trang những ngày đang ở nước ngoài, gào thét mạnh miệng. Thay vào đó cô ả trả lời gượng gạo và thận trọng. Trang đưa ra lý do em trở về Việt Nam do đã học xong và muốn trở về Mỹ để viết, cho rằng xã hội càng bất ổn thì càng có nhiều tư liệu, nhiều điều để nói.

Blogger Đoan Trang
           Đúng là ngay luận điệu vì sao quay về Việt Nam đã cho thấy Đoan Trang của ngày hôm nay đang thay đổi. Lý do mà ả đưa ra là để phục vụ cho sự nghiệp viết lách thật là hàm hồ. Ả vẫn viết khi ở Mỹ đấy thôi, chẳng phải khi đang du học ở Mỹ ả vẫn viết về mọi vẫn đề ở Việt Nam như thánh đấy thôi. Thế nếu không về Việt Nam thì không viết được tức là trước tới nay ả ở Mỹ và chém gió à? Đã vụng chèo lại còn khéo chống. Nói trắng ra thì Đoan Trang trước đây và ngày hôm nay đã thay đổi. Ngày trước ả ảo tưởng Mỹ là thiên đường, giấc mơ Mỹ đè nát sự đúng đắn trong nhận thức cũng như lòng yêu nước của ả cộng với nhiệt tình tuổi trẻ nên ả đã tham gia vào giới dâm chủ. Tuyên bố 258 cùng nhiều bài viết xuyên tạc, vu khống chính quyền khác đã đưa ả lọt vào mắt quan thầy và khóa đào tạo dân chủ, nhân quyền là phần thưởng cho quá khứ chống chính quyền huy hoàng của ả. Nhưng cũng chính Mỹ đã đạp đổ giấc mơ của ả khi ả có những tháng ngày chiêm nghiệm nơi đất khách quê người. Vậy nên Đoan Trang quyết định trở về Việt Nam không phải là không có cái lẽ của nó. Thứ nhất, Đoan Trang cũng thuộc hàng Thị Nở. Nói không ngoa thì chân ngắn, đùi to, óc hơn quả nho không nhiều. Ước mộng về đại gia nơi đất Mỹ là điều không thể, còn tài năng để làm ra tiền ở Mỹ lại là điều rất khó. Mà ở Mỹ nơi tiêu nhiều làm nhiều, đánh giá tín dụng thường xuyên, bất tài vô dụng không có việc làm thì lấy gì mà bỏ vào mồm. Xã hội Mỹ thực dụng lắm, không làm được thì đồng nghĩa với điểm tín dụng thấp, không có tiền tiêu và không có gì hết. Về Việt Nam tuy chưa phát triển lắm nhưng ai ai cũng có nhà tuy là nhỏ to khác nhau, còn ở Mỹ 80 % mua nhà trả góp và thuê nhà ở, không làm ra tiền thì chỉ có đi ăn mày đường phố. Hơn ai hết Đoan Trang cũng đã thấy rõ Mỹ đã chứa chấp thành phần chống Cộng cực đoan quá nhiều, nuôi báo cô nhiều cũng chán. Cả ở Việt Tân mấy chục năm phình to bộ máy mà có làm rớt cọng lông nào của chế độ Cộng sản đâu. Có chăng người Mỹ chỉ muốn có thêm cánh tay nối dài trong nước mà thôi, nói toạc ra là khi ở trong nước thì đám dân chủ còn có giá trị lợi dụng, còn ra nước ngoài rồi coi như đồ vứt đi. Vì vậy việc Đoan Trang khoác loác với RFA rằng có khả năng xin gia hạn visa hoặc xin định cư tại Mỹ chỉ là lời nói để vớt vát danh dự. Còn nếu Chính phủ Mỹ có cho Ả định cư chắc ả cũng sẽ quay về Việt Nam.
Tóm lại Đoan Trang đã rất tỉnh khi quay về Việt Nam với những lời nói thận trọng mặc dù có phần nào an ủi đám RFA là về nước để viết về những gì trong nước nhưng không che giấu được sự thất vọng của ả đối với đám dân chủ. Đoan Trang còn trẻ để đủ hiểu rằng một tương lai như Trần Khải Thanh Thùy hay Hải Điếu Cày nơi đất khách quê người là quá phiêu lưu và lãng phí cuộc đời. Có lẽ Đoan Trang quay về chỉ vì thấy rằng quê hương là nơi đáng sống và đám dân chủ đã lừa ả bấy lâu nay thì đúng hơn. Và hy vọng rằng Đoan Trang sẽ làm được đúng như đã phát biểu rằng Thực sự ra cũng có một điều mà em nói ra không biết có “nhạy cảm, tế nhị hay động chạm” gì đến ai không. Đó là đã đến lúc nền kinh tế và xã hội Việt Nam cần chúng ta chung sức, chung lòng để xây dựng nó chứ không nên rời bỏ nó đi. Em nghĩ vậy. Ở Việt Nam có những vấn đề nếu có thể trong điều kiện của mình thì cố gắng ở lại để tìm cách giải quyết hơn là bỏ cuộc."

Quốc Thái
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"