Trong buổi gặp mặt thanh thiếu niên những em lang thang, cơ nhỡ đang được viện 'Tulay ng Kabataan' nuôi dưỡng được tổ chức tại Học Viện Santo Tomas, Philipines, bé gái Glyzelle Iris Palomar đã xúc động trong nước mắt và nghẹn ngào nói  “Tại sao Chuá lại để xảy ra như vậy?". Thật là một câu hỏi quá khó cho Đức thánh cha?!

  

 Câu hỏi như cứa vào tâm can người nghe, vị Đức thánh cha đã lại gần bên, động viên em.




Có những câu hỏi đặt  ra cho xã hội loài người mà không ai có thể trả lời được. Tại sao chuyện đó lại xảy ra? Tại sao có người sống tốt lại gặp phải nhiều bất hạnh trong cuộc sống. Và rồi trong mỗi chúng ta sẽ tự tìm cho mình một chỗ dựa tinh thần.

Trong bài giảng sau đó Đức thánh cha đã nói: "Em ấy là người duy nhất đã hỏi một câu hỏi mà không ai có thể trả lời được. Và em ấy cũng đã không diễn tả hết được bằng lời lẽ nhưng đã bằng những giọt nước mắt."…"Chỉ khi nào mà một con tim không thể tìm được câu trả lời và bắt đầu khóc, lúc đó chúng ta mới có thể hiểu được".

Nếu nước mắt là kết quả của sự khổ đau cùng cực, thì nước mắt cũng đem lại trong mỗi chúng ta niềm hạnh phúc. Hạnh phúc được yêu thương và hạnh phúc để yêu thương. Chỉ có tình yêu thương của con người với con người mới có thể xoa dịu mọi nỗi đau.

Đức Giáo Hoàng:  "Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu đã khóc. Ngài đã khóc cho một người bạn vừa mới chết, Ngài đã khóc trong lòng cho một gia đình vừa mới mất đứa con, Ngài đã khóc khi nhìn thấy một bà goá nghèo đem chôn đứa con trai, Ngài đã rơi nước mắt, động lòng trắc ẩn, khi nhìn thấy đám đông không có ai chăn sóc. "

Nỗi đau trong mỗi người, trong mỗi gia đình và rộng hơn là xã hội có thể được xoa dịu bởi tình yêu và sự cảm thương. Nhưng tuyệt nhiên nó không thể làm mất đi những nguyên nhân dẫn đến nỗi đau. Nguồn gốc, căn nguyên nằm ở đâu? Nằm ở chính nhận thức của con người đối với thế giới và con người trong thế giới ấy. Nếu chúng ta tin tưởng vào thiên đường, vào Chúa chúng ta sẽ tìm thấy niềm tin, niềm hạnh húc ở đó. Nhưng thiên đường là gì nếu không phải là cuộc sống của chính con người.

Vậy tại sao thiên tai, dịch, họa lại thường xuyên đe dọa cuộc sống của con người? Tại sao Chúa với quyền năng của mình lại để xảy ra như vậy? Động đất, sóng thần, lũ lụt đã cướp đi sinh mạng của hàng nghìn người dân, họ có tội, có tội với ai? Những câu hỏi đó cứ được lặp đi lặp lại.

Thế giới này là thế giới chung, con người cũng chỉ là một phần của thế giới, nếu con người vì lợi ích trước mắt của mình mà xâm phạm tới trật tự của thế giới thì sẽ bị chính thế giới với quy luật tự nhiên, quy luật của sức mạnh nghiền nát. Lịch sử thế giới đã nhiều lần chứng minh điều đó. Lỗi tại con người.


Con người với sự tiến bộ tuyệt vời về nhận thức đã biết “cải tạo thế giới để phục vụ con người”. Nhưng cũng chính con người lại không biết hòa hợp với nhau, phân chia, đố kị, tranh giành quyền lợi của nhau… Chúng ta cần một đức tin, nhưng đức tin đó là niềm tin vào sự hòa hợp, hòa giải giữa các dân tộc trên thế giới. Cộng sản thì sao, chủ nghĩa đế quốc thì sao, tranh giành, đối kháng nhau mà làm gì. Chửi bới, phê phán nhau mà làm gì. Đừng hỏi Chúa tại sao lại để xảy ra như vậy, Chúa cũng chỉ thương xót cho loài người mà thôi! Chúa muốn nói, loài người cần phải tự cứu lấy mình, hãy đi đến một xã hội không còn người bóc lột người, đó là thiên đường!
Kenhvietnam
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"