Phần 2: Phán xét chính là đang đi ngược lời Chúa dạy
Trong những năm gần đây, một câu nói mà giới linh mục, tu sỹ của Thiên chúa giáo vẫn thở ra đó là “tốt đời đẹp đạo”. Nhưng cái tốt đời đẹp đạo đó sẽ thành công khi mà thần quyền sẽ không gắn liền với quyền lực thế tục, tức là tôn giáo không sánh đôi với chính trị. Đó là điều chắc chắn phải khẳng định. Một khi thần quyền giáo lý gắn liền với quyền lực thế tục thì chắc chắn một điều rằng những kẻ đứng đầu tôn giáo đó sẽ là một kẻ cai thầu long tin, sử dụng nó như một công cụ sai khiến tín đồ nhằm mặc cả với chính quyền và tạo quyền lực cho bản thân.  Bởi trong lịch sử đã từng là bài học đau đớn khi Ki-tô giáo gắn liền với chính trị và đã gây nên những đau thương, ấm ức cho con người. Nhà thờ và các chế độ phong kiến phương Tây đã từng đày đọa con người cho đến khi phong trào phục hung làm nên sự thay đổi. Đã từng có thời kỳ tôn giáo đặt lên trên pháp luật, Vua Chúa các nước Châu Âu muốn làm gì cũng phải hỏi Giáo hoàng. Ki-tô giáo đã từng thẳng tay tàn sát những nhà bác học dám trái lời Chúa, đơn cử như nhà Thiên Văn Học Galile cũng đã từng bị cho lên giàn hỏa thiêu, suýt chết vì dám nói rằng trái đất quay, đi ngược lại với những gì Chúa nói. Thiên Chúa Giáo ngày nay tuy đã rất phát triển, Giáo hoàng tuy đã phát đi những sứ điệp hòa bình nhưng gắn liền với đó vẫn luôn có những âm mưu mở mang nước Chúa, thôn tính tinh thần tín đồ, phục vụ cho những mục đích chính trị mà Vatincan mong muốn. Dù muốn thế nào thì vẫn không thể bác bỏ một sự thật, Vatincan luôn là một Nhà nước diện tích nhỏ,  được bảo trợ bởi các nước lớn hùng mạnh phương Tây mà sự nghiệp chính là rao giảng lý thuyết Chúa trời để tồn tại.
Vatincan đang cố công cho việc đặt cơ quan đại diện ngoại giao ở Việt Nam, cũng như có những thay đổi mang tính thiện chí và hòa bình. Nhưng DCCT với tư cách một dòng độc lập và mang tính cực đoan, phản động nhất đã và đang phá hoại những nỗ lực đó. Lợi dụng thần quyền giáo lý để mê hoặc, kích động con chiên thù nghịch với chính quyền, tồn tại những linh mục quá khích, có thái độ chống đối, bao nhiêu năm qua những tên phản quốc hại dân nổi tiếng như Lê Quốc Quân, Bùi Hằng…đều được sự bảo trợ ít nhiều của DCCT, những sự vụ như đòi đất, vu khống chính quyền đều từ đây mà ra. Điều đó cho thấy DCCT đang nuôi dưỡng những linh mục bất tuân, mong muốn ngồi xổm lên pháp luật, lừa phỉnh con chiên, lợi dụng sức mạnh của giáo dân để thương lượng với chính quyền.
Linh mục Đa Minh Nguyễn Minh Phương và Linh mục Ju-se Nguyễn Văn Toản đã và đang nhân danh chăm sóc phần hồn của các côn chiên rao giảng tin mừng của Chúa trời mà hành nghiệp cá nhân để hưởng vinh hoa phú quý. Những linh mục của DCCT đang tự phong cho mình quyền phán xét cả một xã hội, phán xét một dân tộc mà đó chính là dân tộc mình. Linh mục Ju-se Nguyễn Văn Toản đã cho rằng “chế độ này dối trá, kéo cả dân tộc thụt lùi...” nhưng quên đi lời dạy của Chúa rằng “Anh em đừng xét đoán, để khỏi bị Thiên Chúa xét đoán, vì anh em xét đoán thế nào, thì anh em cũng sẽ bị Thiên Chúa xét đoán như vậy; và anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong đấu ấy cho anh em. Sao anh thấy cái rác trong con mắt của người anh em, mà cái xà trong con mắt mình thì lại không để ý tới ? Sao anh lại nói với ngưới anh em : “Hãy để tôi lấy cái rác ra khỏi mắt bạn, trong khi có cả một cái xà trong con mắt anh” ? Hỡi kẻ đạo đức giả ! Lấy cái xà ra khỏi mắt anh trước đã, rồi sẽ thấy rõ, để lấy cái rác ra khỏi mắt người anh em” (Mt 7,1-5
Như vậy dã tâm chính trị đã ăn sâu vào máu của những linh mục DCCT và mong ước gắn thần quyền giáo lý với quyền lực chính trị để giành đoạt lợi ích đã làm mờ mắt họ, hỡi những người tuyên xưng là con chiên của Chúa. Nhưng hãy nhớ một điều rằng ông Diệm và em trai là Nhu đã từng là những con chiên của Chúa, những người đã công thành danh toại khi đem Thiên Chúa giáo thành Quốc giáo của miền Nam, đã sử dụng một cách nhuần nhuyễn sự kết hợp giữa quyền lực Tổng thống và giáo lý Thiên Chúa nhưng cuối cùng cũng đã lãnh hai viên đạn vào đầu trong xe bọc thép, đó là một kết cục có tính nhân quả. Cũng như ông Ngô Quang Kiệt, một chính trị gia amateur đã phát ngôn rằng “Tôi thấy nhục nhã khi cầm hộ chiếu Việt Nam” và đã nhận được đủ gạch đá và im thin thít thì các linh mục DCCT hãy biết nhìn lại mình và tu hành đúng nghĩa. Đừng vì ham muốn chính trị mà làm trái lời Chúa vì Chúa sẽ phán xét tất cả.
Trước khi kết thúc, chỉ muốn nói rằng chính trị không phải là thứ gì mang tính cá nhân, hướng đến đúng sai tuyệt đối như những mệnh đề toán học mà đó là một giải pháp hướng đến số đông. Những linh mục DCCT đang cố công để chứng minh cho một số ít tín đồ thấy được những cái sai nhỏ nằm trong vài câu nói trong cả một chặng được lịch sử dài của đất nước và đảm bảo được sự độc lập của một dân tộc với sinh mạng của hàng chục triệu con người đó là sự sai lầm nghiêm trọng. Đó là những sai lầm nghiêm trọng. Các linh mục DCCT hãy nhớ rằng trước khi Ki –tô giáo đến Việt Nam thì ông bà tổ tiên của các vị chưa là con của Chúa, và ngày hôm nay gốc gác của các vị vẫn là dân “An – Nam”, cái khác của các vị bây giờ đó là các vị khoác trên mình chiếc áo mà Vatican ban cho với trọng trách vâng lời giáo triều để chăm sóc phần hồn của các con chiên, nên đừng phán xét và đừng phỉ nhổ vào chính gốc gác của mình.

Quốc Thái
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"