Đưa ra những đề xuất là một chuyện rất tốt, đó thể hiện người đó đã có sự nghiên cứu, vận dụng những kiến thức của mình. Nhưng không phải để xuất nào người ta cũng có thể chấp nhận và nghe theo không một phản kháng nào. Do đó để có thể đưa ra được một đề xuất thì người đó cũng  phải nhìn thẳng vấn đề là: “Đề xuất đó xuất phát từ đâu”, “đề xuất đó phù hợp với thực tiễn và tính ứng dụng của nó ra sao?”,...Vì thế, không đơn giản khi đưa ra một đế xuất đúng,  một đề xuất được nhiều người nghe theo và đồng ý.
Ấy vậy mà ông Vĩnh đã đưa ra một đề xuất cho đại hội Đảng XII sắp tới với nội dụng rất là nghịch đời như sau: “Chúng ta nên thôi xây dựng chủ nghĩa xã hội mà nên xây dựng nền kinh tế dân tộc dân chủ nhằm thực hiện "dân giàu nước mạnh, xã hội công bằng dân chủ, văn minh" là tốt đẹp lắm rồi”; “Nước ta còn tiếc nuối gì mà vẫn giữ tên nước và theo đuổi chủ nghĩa xã hội. Chúng ta đương vận động cộng đồng thế giới công nhận kinh tế nước ta là nền kinh tế thị trường còn gặp khó khăn, vậy mà chúng ta vẫn giữ cái đuôi "định hướng xã hội chủ nghĩa" thì khó được chấp nhận” (http://boxitvn.blogspot.com.tr/2015/04/may-y-kien-e-xuat-voi-ai-hoi-xii.html). Những ý kiến này của ông Vĩnh  thể hiện sự “trở cờ” một cách thẳng thừng và suy nghĩ phiến diện. Mặt khác, đã là đóng góp ý kiến cho Đảng thì ông nên đóng góp trong đại hội chi bộ, đóng góp bằng văn bản chứ không phải ông viết ra và tung lên trang Bauxite Việt Nam để tuyên truyền. Ông thừa biết tính chất của trang Bauxite Việt Nam là trang đi tiên phong trong hoạt động tuyên truyền chống Đảng, Nhà nước Việt Nam mà.
Thử đặt một vấn đề,  liệu những tướng tá quân đội có công như ông giỏi khi cầm súng, khi tác chiến,  nhưng liệu có giỏi khi cầm bút không???? Với nhiều vị tướng khác,  họ cống hiến cho  cách mạng với những li tưởng lớn lao là một độc lập cho dân tộc, đẩy đuổi được quân ngoại xâm. Và sau đó thực hiện nghĩa vụ của một công dân khi không còn cầm súng, không còn chỉ huy những chiến dịch. Nhưng với tướng Vĩnh thì khác, ở phần cuối đời mình, ông đã phản bội lại chính mình, phản bội là anh em,  đống đội. Một con người đáng được tôn trọng, được lịch sử nhớ tới,  nay lại trở nên điên dại khi có những lời phát biểu hết sức “một chiều”,  bản thân ông cũng rất ưa được nịnh hót,  khi được các trang mạng không chính thống đăng tin ca ngợi.
Câu chuyện “trở cờ” của tướng Vĩnh đã được người ta nhắc tới nhiều, nhưng ở bài viết này, tôi muốn nhấn mạnh “đế xuất” của ông nó xuất phát từ đâu??? Tại có thể đánh đổi bao nhiêu năm trường kì kháng chiến khó khăn gian khổ chỉ bằng một đề xuất không đâu như thế. Theo bản thân tồi, “đề xuất” của tưỡng Vĩnh có lẽ xuất phát từ những vấn đề sau:
Thứ nhất là sự bất mãn của ông với chế độ do lập trường không vững trước những phong ba của thời đại, trước chiến lược diễn biến hòa bình của các nước đế quốc đối với Việt Nam. Bản thân ông cũng chính là con người thất bại đầu tiên trên chiến trường tư tưởng. Điều này cho thấy, sức chịu đựng của một con người có thế cận kề cái chết nhưng không thể thoát khỏi những chiến thuật đấu tư tưởng của địch.
Thứ hai, bản thân ông cũng đã có tuổi, tuổi già sinh ra khó tính, lẩm  cẩm và trong tình trạng là  không còn gì để mà phấn đấu nữa. Ông quyêt tâm “đạp đổ” những thành quả cách mạng bao lâu do chính mình và các đồng đội đã đổi lấy bằng xương máu. Điều này cho thấy,  ông chính là một con người vong ân bội nghĩa,  phản bội lại chính những người anh em của mình, phản bộ lại hệ tư tưởng dân tộc. Thật đáng buồn.
Còn với việc Việt Nam sắp tổ chức đại hội Đảng khóa XII, đó cũng là một sự kiện thường niên của Đảng khi những nhân tố xuất sắc nhất được chọn lựa, đưa vào hàng ngũ lãnh đạo để có thể đưa đất nước đi lên, thoát khỏi những khó khăn thách thức. Đây cũng là một dịp,  cả nước đồng lòng, thể hiện tinh thần đoàn kết, cũng là lúc những đợt tấn công tư tưởng cũng như tư tưởng được đẩy mạnh nhằm phá hoại đại hội. Nếu như thế,  ông Vĩnh sẽ không hơn, không kém một vũ khí,  và những phát ngôn của ông chính là những viên đạn cho địch có thể tấn công lại Việt Nam.
Vậy, mong ông,  người là bề trên,  là thế hệ cha chú,  là người có công với cách mạng,  hãy nghĩ,  hãy nói để người ta kính trọng, có đề xuất cũng để người ta thấy được sự đúc kết chất xám trong đó chứ không phải là một cỗ máy được lập trình để phá hoại Đảng cộng sản Việt Nam,  phá hoại nhà nước Việt Nam.

Niềm Tin
          Thông tin blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh được tổ chức Civil Rights Defender trao giải Người Bảo vệ Quyền Dân sự năm nay đang lan tỏa tạo thành cơn sốt trong giới rận. Nên không hiếm lời ra tiếng vào xung quanh giải thưởng sặc mùi “dân chủ, nhân quyền” này.
          Với nhân cách tuềnh toàng, tài năng có hạn và một nhan sắc không có gì nổi trội nên Nguyễn Ngọc Như Quỳnh hầu như rất im hơi lặng tiếng trong giới dân chủ. Mặc dù Nguyễn Ngọc Như Quỳnh có cái bút hiệu rất chất là Mẹ Nấm và có khá nhiều hoạt động tham gia chống chính quyền, gây nhũng nhiễu cho xã hội. Nhìn lại thì Blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chỉ là hạng ảo tưởng về dân chủ. Những hoạt động trước đây như theo đám anh chị dân chủ để hô hào biểu tình, chống đối các chính sách Nhà nước, tụ tập gây rối trật tự công cộng luôn được Nguyễn Ngọc Như Quỳnh tham gia một cách nhiệt tình. Gần đây nhất, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã có những bài viết, những lời kêu gọi đăng lên profile cá nhân chỉ trích chính quyền, vu cáo Công an…Với lý lẽ rất cùn, bất chấp luật pháp, coi thường công vụ, đề cao sự tự do thiếu tôn tri trật tự Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã có những status xâm hại nghiêm trọng đến lợi ích Nhà nước, quyền lợi chung của cộng đồng. Vẫn là chiêu bài xưa nay, luận điệu cũ mèm của giới rận Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã lên án chế độ Việt Nam hiện nay không dân chủ, bóp nghẹt các quyền dân sự…Đi liện với đó là các loạt bài tung hô cho Điếu Cày Nguyễn Văn Hải được phóng thích, rồi yêu cầu Bạch hóa hội nghị thành đô. Tóm lại blogger Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh chỉ là hạng theo voi hít bã mía, nghe thiên hạ nói gì thì hót theo y nguyên như vậy.
Blog Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
          Nực cười nhất vẫn là trong Hội nghị cấp cao liên minh nghị viện thế giới IPU 132 vừa qua, Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã có những màn kịch diễn xuất dài hơi và rất gượng. Đó là nhân dịp IPU 132, Nguyễn Ngọc Như Quỳnh đã có dịp chơi trội, đó là liên lạc với một số nghị sỹ diều hâu của các nước phương Tây để hòng ra gặp, quỳ lạy, nịnh bợ và vu khống Việt Nam, vẫn cái thói mách bu xưa nay của giới dân chủ. Việc gặp chắc chắn không thể xảy ra vì IPU 132 toàn là nghị sỹ cấp cao của các nước, thời gian được sắp xếp cặn kẽ, hệ thống an ninh an toàn cho các nghị sỹ được sắp đặt rất cẩn mật và sự tiếp xúc không phải là điều dễ dàng. Tuy nhiên blogger Mẹ Nấm gấu đã cố tình diễn trò hề đó, hòng múa rìu qua mắt thợ. Con mụ cáo già này đã đổ lỗi rằng an ninh ngăn chặn không cho đi gặp, an ninh gây sách nhiễu cho quyền dân sự. Việc ngăn chặn một kẻ thần kinh không ổn định, thường xuyên có hoạt động gây rối cho xã hội, gây mất an ninh trật tự đi gặp các chính khách thế giới là hoạt động nên làm của cơ quan an ninh. Và sự việc vẫn kéo dài cho tới những ngày gần đây khi cơ quan an ninh điều tra công an tỉnh Khánh Hòa có giấy mời Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh lên làm việc nhưng y đã bất tuân, một hành vi của những kẻ có tư duy rừng rú man di mọi rợ hơn là của những người sống trong một thế giới thượng tôn pháp luật.
          Qua tóm tắt trên đây cho thấy Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, một blogger chống đối, một mầm mống phản loạn, một hạt giống gây bất ổn cho xã hội, cho đất nước đã và đang được tung hô bởi một tổ chức có tên Civil Rights Defender. Nó cũng tương tự như Nguyễn Văn Hải đã từng nhận giải thưởng nhân quyền hay giải văn bút gì gì đó về dân chủ và nhân quyền. Vậy cái gọi là giải thưởng Người Bảo vệ Quyền Dân sự thực tế là một trò lố, một món quà động viên, một phần thưởng trả công mà quan thầy nước ngoàig giành cho Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh; đồng thời là một món hời đang sử dụng để mồi chài những nhà dân chủ khác. Tất nhiên, bản mặt của Civil Rights Defender cũng đã lộ rõ và chẳng đẹp đẽ gì, giải thưởng Người Bảo vệ Quyền Dân cũng chẳng danh giá gì khi đang tung hô cho một con mẹ trơ trẽn, bất tài và bất tuân pháp luật như Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Quốc Thái
Những ngày qua, báo Dân Trí đã đưa tin về một chiến dịch không vận đã được chính quyền Mỹ bí mất thực hiện nhằm đưa khoảng hơn 2000 trẻ em miền Nam Việt Nam ra khỏi đất nước. Những bình luận, những đánh giá riêng của tác giả cho rằng đây là hành vi nhân đạo của chính quyền Mỹ đã được đưa ra. Nhưng chính trị luôn là toan tính, chiến tranh luôn là món quà tàn nhẫn mà con người phải gánh chịu. Mỹ, với vai trò là đầu sỏ chiến tranh thì lý do nhân đạo cần phải soi xét và ngờ vực là lẽ dĩ nhiên.
Trẻ em được không vận
Nước Mỹ, Quốc gia hùng cường bậc nhất địa cầu về chính trị, kinh tế, quân sự nhưng lại cúi mình nhục nhã trước một Việt Nam hình chữ S nhỏ bé và có vẻ yếu thế về mọi mặt. Một sự ra đi trong danh dự đã khiến chính thể Mỹ tổn thương nên những vớt vát có thể về vật chất, sinh mạng hay danh dự là việc cần phải làm để an ủi các gia đình cựu binh Mỹ và cũng là cứu vãn cho những sai lầm khi đã sa lầy ở miền Nam Việt Nam qua nhiều đời Tổng thống Mỹ. Sự nhục nhã khi thua trận, niềm tức tưởi khi phải gánh chịu sự lên án của giới yêu chuộng hòa bình thế giới đã khiến Mỹ không cam tâm rời bỏ Việt Nam một cách dễ dàng. Và những thế lực mà Mỹ đang nuôi nấng hôm nay tại Cali hay khắp nơi vẫn la hét, chống cộng là minh chứng cho sự đau đớn, điếm nhục mà người Mỹ đang âm thầm nuốt gượng. Vì thế đừng vội kết luận rằng tính nhân đạo trong các hành động, bước đi của chính thể Mỹ khi chưa đủ điều kiện để kết luận.
Chiến dịch không vận với hơn 2000 trẻ em là nhân đạo, đó là giả thuyết đặt ra. Chúng ta giả sử rằng người Mỹ vẫn luôn sợ “cộng sản sẽ giết hại” như vẫn ra rả tuyên truyền. Vậy phải không vận đến hàng triệu người đã từng phục cho chế độ cũ thì may ra mới thoát được. Đằng này, chỉ thực hiện không vận tròm trèm khoảng 2000 trẻ em, một con số quá nhỏ bé so với số người dân miền Nam Việt Nam thời bấy giờ. Xét cho cùng đến tận bây giờ đã không có sự tàn sát nào cả, mà chỉ có sự cố gắng của chính quyền trong giải quyết vấn đề hòa giải, hòa hợp dân tộc.

Một đứa trẻ năm xưa tìm thấy mẹ mình
Một giả thuyết có thể tính tới đó là sự vận chuyển của người Mỹ thời bấy giờ không thể xuể, bởi Châu Á và Châu Mỹ quá xa nhau. Những người đặc biệt “ăn cơm Quốc gia” mới có suất đi, tính từ trên xuống là quân nhân, cố vấn Mỹ và đồng minh, rồi quan chức Việt Nam cộng hòa và cuối cùng mới là dân binh…thế nên 2000 trẻ em được vận chuyển sang Mỹ rất có thể là một toan tính cho kế hoạch hậu chiến mà người Mỹ đã sắp đặt từ khi nhận thấy sự thất bại, tan rã của chế độ Ngụy quyền ở miền Nam Việt Nam là một tất yếu của thời cuộc. Bởi theo như báo giới vẫn nói rằng chiến dịch không vận này đã vận chuyển khoảng 2000 trẻ em mồ côi tại miền Nam Việt Nam sang các nước khác. Người Mỹ đã không vận chuyển những trẻ em có cội nguồn, bố mẹ rõ ràng bởi sự đơn phương độc mã của một cá nhân nhỏ bé chịu ơn nuôi nấng sẽ dễ dàng cho sự điều khiển của Mỹ về sau.
Người Mỹ đã quay trở lại Việt Nam trên một mặt trận khác. Rõ ràng họ đã và đang làm mọi thứ để biến các nước họ cho là thù địch trở nên yếu đi, đem lại những lợi ích chiến lược cho họ. Việt Nam là một trong số những nước đó. Nhưng sự toan tính năm xưa dường như đã và đang bị đổ vỡ, kế hoạch hậu chiến chắc chắn sẽ phá sản. Những con người được không vận năm xưa đang rơi những giọt nước mắt hôi hổi, trái tim vẫn ngập tràn tình yêu với Tổ Quốc Việt Nam hôm nay, họ đã và đang tìm về cội nguồn, tìm về với đất mẹ sau những năm dài bị lãng quên. Chiến tranh xảy ra đó là tất yếu của lịch sử, máu cha ông phải đổ xuống bởi đó là tất yếu của thời cuộc. Những cuộc chia ly không đáng có và những vết thương rồi sẽ được hàn gắn. Cho dù những toan tính của Mỹ có lớn lao và hoàn hảo đến đâu đi chăng nữa chắc chắn vẫn sẽ không chia lìa được đất nước, không thể khắc sâu thêm vào vết thương đã từng rỉ máu và đang dần lành miệng của dân tộc Việt Nam. Sự trở về với cội nguồn, sự tìm lại với quê hương ngày hôm nay của những “em bé” năm xưa được không vận đang chứng tỏ cho điều đó. “Dân tộc Việt Nam là một, Tổ Quốc Việt Nam là một, chân lý ấy không bao giờ thay đổi”.
Quốc Thái



          Sự kiện cây xanh Hà Nội bị đốn chặt với lý do đó là tu bổ và quy hoạch lại cảnh quan đô thị cũng như thay thế, chặt bỏ những cây không an toàn đã bị lên án kịch liệt và hậu quả như đã biết, dừng, dừng hết mà không có cơ sở. Sự việc công ty Tân Hiệp Phát lấp sông Đồng Nai và Bộ thông tin và truyền thông dự định thực hiện dự án tháp truyền hình cao nhất thế giới cũng đang nằm bên bờ vực phá sản, tất cả chỉ vì những lý lẽ cũ rich của đám lá cải.
          Xin nói ngay và luôn rằng lá cải nước này đang tung hoành quá trớn, thiếu quản lý chặt chẽ và nói nhăng nói cuội một cách vô căn cứ, có thể gây thiệt hại cho bất cứ cá nhân, pháp nhân nào mà khó có thể kiếm chứng, kiểm soát được. Lấp sông Đồng Nai, cái lý lẽ cùn hơn cả chổi mà đám lá cải cũng như một lũ đầu bò a dua theo đó là gì? Lý lẽ bảo vệ môi trường vì sợ Tân Hiệp Phát lấp sông, nắn dòng sẽ gây tắc, ảnh hưởng môi sinh, phá hoại sự cân bằng sinh thái…cả tá lý do từ trên trời rơi xuống. Trong khi các cơ quan chuyên môn về môi trường, các tổ chức bảo vệ sinh thái chưa lên tiếng thì lá cải và một lũ a dua khác đã đưa ra những nhận định mang tính cá nhân, phần nào có sự ghen ghét đố kỵ. Cần phải nhớ một điều rằng trước khi được lâp sông, nắn dòng và xây dựng khu công nghiệp hay bất kỳ dự án nào thì bản dự án đó đã phải trình các cơ quan chức năng thẩm định có liên quan đến An ninh quốc gia không, có ảnh hưởng đến môi trường hay không. Nếu ảnh hưởng tới các yếu tố trên thì cách khắc phục là như thế nào? Suy cho cùng chắc chắn Tân Hiệp Phát bỏ tiền ra đầu tư là hòng sinh lãi, họ không dốt nát khi ném hàng trăm tỷ vào làm những việc không phát sinh lợi nhuận hoặc gây ra ảnh hưởng môi trường nghiêm trọng để bị giải thể.
Dự án lấp sông Đồng Nai
          Tân Hiệp Phát, với vai trò là một thương hiệu Quốc gia, đang góp phần đưa kinh tế Việt Nam hùng cường lên, giải quyết công ăn việc làm và đóng thuế hàng chục tỷ một năm. Là công ty đứng đầu sóng ngọn gió trong cơn bão bùng khủng hoảng kinh tế, nên chắc chắn những bước đi của công ty này sẽ không sai lầm. Và dự án lấp sông Đồng Nai nhìn trên bản đồ sẽ thấy rõ nó không giống hoàn toàn như báo lá cải vẫn tung tin nhảm, đó là một lộ trình theo quy hoạch tổng thể, sẽ cải tạo sông, đưa lại một dòng sông đẹp hơn chảy miên man giữa các thành phố hơn là một dòng sông hoang dại, đẹp miễn phí.
          Còn về tháp truyền hình cao nhất thế giới thì sao? Xin thưa rằng, cái lý lẽ vẫn là xây gì mà to thế? Xây gì mà đắt thế? Rồi vẫn luận điệu cũ là đất nước còn nghèo, trường học, bệnh viện còn thiếu việc gì mà xây tháp cao to, hoành tráng, tốn kém thế? Rõ ràng đây là tư duy lập lờ và lối suy nghĩ đánh đồng tất cả. Chúng ta nghèo hôm nay, không có nghĩa là ngày mai đất nước còn nghèo, kém phát triển. Nếu vẫn tư duy đấy rằng nghèo thì tốt nhất là đừng xây gì, đừng làm gì thì còn nghèo mãi. Ngày trước cha ông ta nghèo đói gấp trăm lần, đói rách triền miên mà vẫn cố công để xây dựng được nhà máy thủy điện Hòa Bình hoành tráng, và giá trị của nó thì các bạn thấy đấy, quạt các bạn đang chạy, bóng đèn đang sáng, máy tính đang bật là điện Hòa Bình đấy. Cái giả dụ nữa là tháp Efel của Paris, nước Pháp ngày trước xây dựng bị phản đối rất nhiều, bị chê ngược, chê xuôi…nhưng chính quyền cứ lờ đi và cho xây dựng, bây giờ các bạn thấy đấy, nó là công trình hùng vĩ, tiêu biểu cho cả nước Pháp và Châu Âu.
Tháp Eifel - dự án đã từng bị phản đối
          Bọn báo lá cải cũng như đám a dua vẫn chuyên đi phá hoại chính sách Nhà nước là vậy. Cái gì cũng ngăn cản, chống phá. Xin nói thêm, Bộ thông tin và truyền thông xây tháp truyền hình cao nhất thế giới không phải xây dựng để rồi ngắm nghía và hít hà tự sướng mà là để kinh doanh truyền hình. Cái đó sẽ là tiền vay đầu tư và họ sẽ thu lãi rồi trả nợ và cái mà nhân dân vẫn được ngắm và tự hào đó là tháp này cao nhất thế giới. Biết đâu, Hà Nội có thêm tháp truyền hình cao nhất hành tinh sẽ thu hút rất nhiều du khách đến thăm quan và kéo theo dịch vụ sẽ ra đời, tạo công ăn việc làm và lắm thứ khác nữa…Trường học và bệnh viện là thứ cần đối với Việt Nam này, nhưng việc nào phải ra việc nấy, không được đánh đồng. Bộ thông tin và truyền thông không có chức năng hay nhiệm vụ lo xây trường học, bệnh viện. Đó là chức trách của Bộ giáo dục và Bộ y tế.
          Vì vậy, khi đọc thông tin trên báo nhất là đám lá cải thì hãy cẩn thận. Những tin tức và sự suy luận chỉ mang tính chủ quan, thiếu tư duy thực tế hay những nhận định khoa học. Liên quan đến hai vấn đề trên, xin Tân Hiệp Phát hãy cứ tìm mọi cách làm và các cơ quan chức năng hãy vào cuộc để bảo vệ thương hiệu Quốc gia đang lên bờ xuống ruộng bợi kiện tụng và vu khống này. Về tháp truyền hình cao nhất thế giới, hãy cứ xây, càng to, càng đẹp càng tốt.

Quốc Thái
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"