Đây là bài viết tôi muốn nói về việc 20 nhà văn đã xin ra khỏi hội nhà văn Việt Nam. Một câu chuyện tưởng chừng như công việc hành chính, tổ chức. Nhưng lại được suy diễn thành như câu chuyện chính trị, thể  hiện sự phản đối của những con người lão làng trong nghề văn với cách quản lí của nhà nước.
Trong số 20 nhà văn xin từ bỏ thì có tới 9 người đã tham gia Văn đoàn độc lập bao gồm: Ngô Thị Kim Cúc, Nguyễn Duy, Nguyễn Quang Lập, Dạ Ngân, Ý Nhi, Hiền Phương, Đỗ Trung Quân, Nguyễn Quang Thân, và Phạm Đình Trọng. Rõ ràng, trong thành phần những người này thì tồn tại những con người không đủ phẩm chất chính trị,  họ sớm đã có sự tách biệt với hội nhà văn Việt Nam. 20 con người đó, có già, có trẻ nhưng họ có chung một sai lầm là coi trọng cái tôi cá nhân quá, điều đó khiến cho họ có tư tưởng  tách biệt và rút khỏi vị trí thành viên hội nhà văn Việt Nam. Vậy 20 con người đó có lấn áp được phần còn lại của hội nhà văn Việt Nam ?
Ảnh: Một số nhà văn tách ra khỏi Hội nhà văn Việt Nam
Xin được khẳng định luôn là những nhà văn này không thể trấn áp được phẩn còn lại. 20 con người đó khi ở trong tổ chức cũng chưa làm được điều gì lớn lao, cho nên họ ra khỏi tổ chức cũng không có gì ảnh hưởng quá lớn. Phải công nhận những con người này có năng lực, đã từng có cống hiến cho nền văn học Việt Nam, nhưng ngược lại, họ từ bỏ “tổ chức”. Đó là những cảm xúc nhất thời nhưng đồng thời cũng là bản lĩnh yếu kém của những nhà văn già cội này. Chỉ với những khó khăn như thế thôi đã khuất phục được họ đã minh chứng cho ý chí, lý tưởng hơn nữa là trách nhiệm của họ cao tới đâu.
Họ ra khỏi tổ chức theo một cách “vô tổ chức” và sau đó là những lời nói với dạng coi khinh, xem thường “Hội nhà văn Việt Nam”,  nơi từng là nôi cho họ bay cao. Điều đó nói lên nhân cách của họ khi tồn tại và xử lí các mối quan hệ trong xã hội.Một nhà văn ra khỏi hội nhà văn phát biểu nói “Thật ra từ lâu tôi đã không sinh hoạt trong Hội Nhà văn Việt Nam rồi, nhiều khi tôi đã muốn xin ra khỏi hội nhà văn nhưng cũng ngại vì không muốn ồn ào. Thế nhưng vừa rồi là giọt nước làm tràn cốc nước, tôi thấy mình không thể nào ở lại cái hội này nữa và tôi từ bỏ, từ bỏ Hội Nhà văn Việt Nam”. Nhà thơ Nguyễn Duy chia sẻ suy nghĩ của ông: “Họ làm việc đó thì cái dở thuộc về họ thôi, nó thiếu sự tôn trọng nghề nghiệp, làm cái kiểu chính trị hóa văn chương như vậy chả ra làm sao cả, rất là tầm thường”,….Nhìn nhận những việc làm của những  nhà văn này, họ đã mắc những sai lầm lớn. Trong đó, lớn nhất phải nói tới việc mất uy tín của những nhà văn này trong lòng quần chúng nhân dân.
Có thể nói, 20 con người đó chưa là tất cả trong làng văn học Việt Nam,  sự từ bỏ tổ chức của họ cũng chính là sớm hay muộn mà thôi vì bản thân họ đã không có lí tưởng với cách mạng. Hai từ “trách nhiệm” trong họ đã bị phai nhạt, họ không hoàn thành được nhiệm vụ khi đương chức, và bây giờ họ chống lại lại nó một cách vô thức. Đây là một trong những điều hết sức thất vọng đối với những cây bút từng là cây cổ thụ lớn trong làng văn học Việt Nam. Tuy nhiên, họ từ bỏ, không có nghĩa là tổ chức tan rã,  họ đi, sẽ có những con người có đủ phẩm chất thay thế. Câu chuyện đặt cái tôi cá nhân lên đầu không bao giờ là thực tế khách quan  cho một vấn đề trong xã hội.
Niềm Tin



| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"