Lễ Phật Đản là một lễ quan trọng của Phật giáo, diễn ra vào rằm tháng 4 hằng năm, là thời điểm các tăng ni phật tử tưởng nhớ đến người khai sáng của đạo Phật là Đức Thế Tôn. Đến tham dự buổi lễ của Giáo hội Phật giáo Việt Nam có sự góp mặt của các vị lãnh đạo cấp cao Đảng, nhà nước cùng toàn thể nhân dân dân gần xa quan tâm, ủng hộ. Trước sự quan tâm đó, Giáo hội đã không khỏi vui mừng, xúc động, thể hiện quyết tâm cùng với chính quyền góp sức trong công cuộc xây dựng, bảo vệ Tổ Quốc.
          Tuy nhiên với bản chất lươn lẹo, xuyên tạc các nhà “dân chủ” trong nước lại thấy “ngứa mắt, chướng tai” trước sự đoàn kết, đồng lòng của Giáo hội với chính quyền. Ngay lập tức trên các trang mạng như danlambao, quanlambao…  xuất hiện các bài viết châm biếm, bôi xấu mối quan hệ này. Với luận điệu nực cười “tình trạng tha hóa trầm trọng của hàng ngũ lãnh đạo Giáo hội Phật giáo Việt Nam”!

(Giáo hội Phật giáo Việt Nam luôn đồng hành cùng Đảng, Nhà nước trong công cuộc xây dựng và bảo vệ Tổ Quốc)
          Vậy thực hư vấn đề này như thế nào?
          Như đã biết, Giáo hội Phật giáo Việt Nam là giáo hội Phật giáo duy nhất được nhà nước công nhận là thành viên của Mặt trận Tổ Quốc Việt Nam. Đây là vinh dự nhưng đồng thời cũng là trách nhiệm đối với giáo hội. Lãnh đạo của giáo hội ngoài việc chăm lo cho vấn đề đức tin thì luôn sát cánh cùng Đảng, Nhà nước trong quá trình xây dựng và bảo vệ đất nước. Chính vì thiện chí đó, nên chính quyền luôn quan tâm đến sự phát triển của giáo hội, tạo nên mối quan hệ mất thiết giữa hai bên từ đó thắt chặt khối đại đoàn kết dân tộc.
          Tuy nhiên dưới góc độ của những kẻ thiển cận, đám rận chủ lại cho rằng việc lãnh đạo Giáo hội quan hệ mật thiết với chính quyền là sự “tha hóa” về phẩm chất đạo đức. Tha hóa có thể được hiểu là biểu hiện của sự lệch lạc về tư tưởng, nhận thức, từ đó dẫn đến những sai lầm trong hành động. Đây là biểu hiện để ám chỉ sự tiêu cực của một bộ phận người, đi ngược lại lợi ích chung của số đông trong xã hội. Tuy nhiên đó chỉ là luận điệu ngụy biện của các nhà “dân chủ”. Thực chất chúng đã cố tính sử dụng lươn lẹo cụm từ này, mục đích là đánh lừa nhận thức của người đọc, hướng sự việc theo cách nhìn tiêu cực. Cụ thể việc ban lãnh đạo Giáo hội thắt chặt quan hệ với chính quyền đó là điều đương nhiên. Bởi lẽ họ cũng là người Việt Nam, luôn mong muốn đóng góp công sức của bản thân vào công cuộc xây dựng đất nước ngày một tốt đẹp hơn. Họ biết ơn Đảng nhà nước đã tạo điều kiện cho Giáo hội phát triển cũng như tôn trọng các nghi lễ, sinh hoạt tôn giáo của họ. Thế nên trong buổi lễ Phật Đản thì hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh được đặt chính giữa chánh điện, thể hiện sự kính trọng của các phật tử trong giáo hội đối với Người. Nhưng ngạc nhiên thay, các nhà “dân chủ” cho đây là một sự “hổ thẹn” đối với người Phật tử, chính điều đó đã thể hiện sự ngu dốt của chúng. Bọn chúng đã quên mất một điều quan trọng, họ không chỉ là người đi theo đạo mà trước hết họ là công dân Việt Nam. Mà đã là người Việt Nam thì ai ai cũng tưởng nhớ, biết ơn những gì mà Bác đã cống hiến cho đất nước, cho nhân dân, nhờ đó mà các tăng ni phật tử hôm nay của Giáo hội mới được an tâm tu hành. Hơn nữa, Giáo hội Phật giáo Việt Nam là một chủ thể trong xã hội thì đòi hỏi phải có sự quản lý, mọi hoạt động của giáo hội phải phù hợp với đường lối, chủ trương chính sách của Đảng, pháp luật của Nhà nước. Chỉ cần có lý do chính đáng thì mọi hoạt động của giáo hội đều được Nhà nước ủng hộ và bảo vệ, quán triệt chính sách tôn trọng quyền tự do, tín ngưỡng của công của mà Đảng ta đề ra. Làm sao để Phật giáo nói riêng và tôn giáo Việt Nam nói chung cùng đồng hành với Đảng, Nhà nước trên con đường tiến lên chủ nghĩa xã hội.
          Như vậy đoàn kết, đại đoàn kết dân tộc luôn là một tư tưởng đúng đắn của Đảng, Nhà nước. Để làm được điều đó đòi hỏi mọi tổ chức, cá nhân trong xã hội cần xóa bỏ mọi mặc cảm, khác biệt để cùng nhau xây dựng quê hương ngày một tốt đẹp hơn. Dù là người theo Đạo hay không theo Đạo thì họ đều là con rồng cháu tiên trên mảnh đất này. Phải biết đoàn kết đùm bọc lấy nhau, có thế dân mới giàu, nước mới mạnh được.
          Đối với những kẻ tiểu nhân, đê tiện chỉ vì mấy đồng đôla rách mà chia rẻ, gây mất đoàn kết dân tộc thì chúng không xứng là người Việt Nam, xã hội ắt đào thải những kẻ như vậy!
Quang Phúc


Đại đoàn kết dân tộc là một trong những chính sách, mục tiêu cần đạt được trong việc xây dựng nhà nước cộng hòa xã hội chủ nghĩa. Tuy nhiên, phải khẳng định mục tiêu đó không dễ gì mà đạt được. “đường đến vinh quang đi qua ngàn sóng gió”, con đường xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc cũng như thế, nhưng lòng tin của những khao khát tăng cường vị thế đất nước Việt Nam sẽ bùng cháy và đi đến thành công trong tương lai không xa.
Tuy nhiên, đang có một xu hướng của những phần tử cực đoan trong dân tộc Champa đòi công nhận dân tộc này là dân tộc bản địa tại Việt Nam. Đây rõ ràng là một việc làm trái với quy định của pháp luật. Nhà nước Việt Nam không hề có một khái niệm về dân tộc bản địa. Khái niệm bản địa chỉ xuất hiện khi người Pháp đô hộ đất nước Việt Nam mà thôi, còn sau khi giải phóng, hòa bình lập lại thì khái niệm đó là không còn. Hiện nay, các dân tộc Việt Nam chỉ được công nhận là dân tộc tại chỗ. Do đó, không hề có căn cứ sắc đáng cho việc yêu cầu đòi công nhân dân tộc bản địa của một bộ phận người dân tộc Champa.
Ảnh: Lễ hội của người Champa
Ở đây, chúng ta chỉ bàn luận dưới góc độ đại đoàn kết dân tộc Việt Nam để phát huy sức mạnh dân tộc trong quá trình xây dựng và bảo vệ tổ quốc Việt Nam. Nếu công nhận một dân tộc trong đại gia đình 54 dân tộc Việt Nam là dân tộc bản địa khi những căn cứ đưa ra là không sắc đáng thì sẽ gây ra hiệu ứng như thế nào đối với những dân tộc còn lại. Liệu những cố gắng của chính quyền trong việc xây dựng một đất nước hòa hợp, độc lập và một môi trường hòa bình như hiện nay sẽ trở nên vô nghĩa không???
Ngoài ra, việc đòi công nhận lịch sử một dân tộc đi cùng với lịch sử đất nước theo quan điểm của những “chuyên gia” trong việc nghiên cứu dân tộc Champa được đăng trên RFA cũng là sự coi thường lịch sử các dân tộc khác ở Việt Nam. Nên nhớ, Việt Nam có 54 dân tộc, và 54 dân tộc đó đều có nền văn hóa riêng. Việc phát triển hài hòa nền văn hóa các dân tộc đã được Đảng và Nhà nước Việt Nam coi trọng, chúng ta luôn xây dựng một nền văn hóa đậm đà bản sắc dân tộc. Mỗi nền văn hóa của một bộ phận dân tộc của gia đình Việt Nam luôn được tôn trọng, giữ vững và phát huy.
Do đó, là một công dân Việt Nam, cho dù bạn là một người dân tộc nào đi chăng nữa, cũng hãy bỏ qua đi những rào cản về nhận thức, bỏ đi tư duy dân tộc hẹp hòi hay dân tộc cực đoan,  không ai ngăn cản bạn phát triển. Xây dựng khối đại đoàn kết dân tộc sẽ là điều kiện giúp cho những dân tộc còn có khó khăn có cơ hội phát triển mình, có cơ hội thay đổi mình. Thay vì có những suy nghĩ tiêu cực hãy học tập và rèn luyện để đưa dân tộc minh phát triển hơn. Việc nghe theo những luận điệu của những kẻ “lợi ích” sẽ không thể giúp cho các bạn phát triển chính mình được đâu./

Niềm Tin
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"