Trước hết, cần biết rằng RSF là tổ chức mang danh “Phóng viên không biên giới” với các hoạt động lợi dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí để xuyên tạc về vấn đề dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam. Mới đây cái tổ chức này đã gây sốc cho cộng đồng mạng khi “vinh danh” tên Trương Duy Nhất là một trong 100 “Anh hùng thông tin thế giới”.
          Cứ ngỡ đùa hóa ra lại thật
          Trương Duy Nhất là một trong những kẻ có hoạt động gây rối chống đối chính quyền hết sức quyết liệt ở nước ta, cách đây 2 năm hắn bị Tòa tuyên án 2 năm tù vì vi phạm quy định tại Điều 258 Bộ luật hình sự với các bài viết xuyên tạc, chống phá chế độ. Vừa mới ra tù được mấy hôm, hắn đã tỏ thái độ hống hách, coi thường luật pháp khi cho mình không hề có tội, đồng thời còn xuyên tạc bị cán bộ trại giam đối xử không tốt, liên tục trả lời phỏng vấn các đài báo phản động trong và ngoài nước. Mục đích của Nhất nhằm khiến cho các “quan thầy” bên ngoài chú ý đến. Và rồi hắn sung sướng khi nhận được tin cái tổ chức Phóng viên không biên giới đã “vinh danh” hắn là một trong 100 “Anh hùng bàn phím chém gió thế giới”. Chính hắn cũng bất ngờ với giải thưởng đầy tính toán này.

Ảnh: Thái độ chống đối của Trương Duy Nhất (Nguồn: Internet)
          Cứ ngỡ phải có công lao gì cho xã hội thì mới được vinh danh, có người đóng góp trong vấn đề từ thiện, có người lại có đóng góp trong việc bảo vệ đất nước. Vậy đối với Trương Duy Nhất thì hắn đã làm được gì? Đâu là tiêu chí để RFS trao giải cho Trương Duy Nhất?
          Theo tôi, tiêu chí đầu tiên mà RSF đặt ra phải là người có lịch sử vào tù ra tội nhiều lần, không chịu cải tạo trong tù. Được liệt vào danh sách bất trị. Liên hệ với Trương Duy Nhất chúng ta biết tuy vào tù 2 năm nhưng hắn ta vẫn “ngựa quen đường cũ” tiếp tục bị các thế lực bên ngoài lôi kéo, lợi dụng, vừa ra tù hắn đã có các buổi tiếp xúc, trao đổi với các đối tượng phản động.
          Tiêu chí thứ hai, phải có thái độ chống đối quyết liệt trong mọi hoàn cảnh. Dù ở trong tù hay ra ngoài xã hội vẫn phải thể hiện được bản chất gây rối, vì đôla quyết tâm chống đối đến cùng. Và điều đó đã được thể hiện rõ nét ở tên Trương Duy Nhất, trong tù hắn ta liên tục vi phạm các quy định của trại giam, vừa ra tù hắn đã chửi cán bộ, chửi cả chế độ.
          Tiêu chí thứ ba là phải có các bài viết thể hiện sự tráo trở, đậm chất bịa đặt về các vấn đề trong nước nhằm chống phá cách mạng. Được biết trước khi vào tù tên Trương Duy Nhất đã có 11 bài viết được đăng tải trên blog của hắn với nội dung bôi xấu các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước ta. Đồng thời có các bài viết xuyên tạc vấn đề dân chủ, nhân quyền nhằm làm cho cộng đồng quốc tế hiểu sai, lệch lạc về tình hình dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam.
          Với những tiêu chí cù lần như trên thì bây giờ ta có thể hiểu rõ về bản chất của cái tổ chức này. Thực chất RSF là một tổ chức phi chính phủ được các thế lực thù địch, đứng đầu là đế quốc Mỹ lập ra nhằm phá hoại Việt Nam. Với tiềm lực đô la khổng lồ chúng liên tục kích động số đối tượng chống đối trong nước phá hoại và thường xuyên trao các giải thưởng cho số đối tượng gây rối trên.
          Âm mưu của RFS không ngoài mục đích nào khác chính là cỗ vũ tinh thần chống đối cho Trương Duy Nhất nói riêng và cho các đối tượng phản động trong nước nói chung. Tạo nên một chỗ dựa “ảo” cho giới rận chủ về một tổ chức có bề thế đứng đằng sau yểm trợ với lời nhắn nhủ “cứ yên tâm chống phá còn việc khác anh sẽ lo”. Nhưng thực tế thì sao những kẻ như Trương Duy Nhất hay Tạ Phong Tần đều phải ngồi tù vì các hoạt động chống đối của mình, chẳng ai có thể bảo kê cho chúng? Bởi lẽ pháp luật luôn nghiêm minh sẽ xử đúng người đúng tội.
          Nhưng RSF nên nhớ mọi hoạt động như thế không thể nào đánh lừa được người dân, giải thưởng ấy có thể khiến cho Trương Duy Nhất bị hoa mắt nhưng không thể che giấu được âm mưu phá hoại đằng sau đó. Mọi người sẽ luôn đặt câu hỏi tại sao một kẻ phá hoại như Nhất lại được vinh danh giải thưởng này?

Quang Phúc
          Trên các diễn đàn, các trang mạng lề trái của giới dân chủ, đám kền kền rỉa xác thối…đang tung hô cái gọi là cuộc vận động trả tự do cho các tù nhân lương tâm. Mà theo như chúng, đám theo voi hít bã mía đã nói rằng đó là cuộc vận động để mang lại lợi ích cho những tù nhân lương tâm đang bị chế độ Cộng sản giam cầm trong lao tù. Vẫn những lời lẽ của đám tiểu nhân hèn hạ, đê tiện há ra những câu nặc mùi cống rãnh.
          Đã là một cuộc vận động, nó phải mang nội dung, mục đích rõ ràng, tốt đẹp vì sự tiến bộ của con người và đem lại ý nghĩa thiết thực cho xã hội, nhất quyết không phải chỉ vì lợi ích của một nhóm người, vài người nhỏ trong xã hội. Ngay cả cái tên của cuộc vận động trên cũng đã quá mập mờ, không rõ ràng. Đó là cuộc vận động cho các tù nhân lương tâm. Xét dưới khía cạnh tội phạm học hay nhân chủng học thì cũng không tồn tại khái niệm “tù nhân lương tâm”. Ở Việt Nam đã vào tù, ắt hẳn người đó đã phải qua quá trình tố tụng, tức là đã có quá trình điều tra, tuy tố, xét xử và đã có bản án của tòa. Như vậy, theo hiến pháp và pháp luật thì đó là một quá trình hợp hiến và hợp pháp. Vậy, “tù nhân lương tâm” đó là khái niệm lập lờ đánh lận con đen mà giới dân chủ đã nghĩ ra để lừa mị người khác. Cái khôi hài là họ lý giải rằng tù nhân lương tâm là những người bị chế độ này giam giữ vì họ dám nói lên tiếng nói thật của mình, dám đứng lên chống Tàu…lắm thứ lý giải khác mà họ có thể nghĩ ra và gán vào đó.
Những kẻ “cõng rắn cắn gà nhà”
          Mà cái cuộc vận động kia, nó không là phi pháp thì cũng không được coi là đúng chuẩn mực xã hội, không là công chính, lương thiện. Một nhóm người, xin tiện nêu đó là vị mục sư không mấy khả kính Nguyễn Mạnh Hùng và một cựu tù nhân Trương Minh Tam đã tự gặp gỡ những tổ chức và cá nhân nước ngoài tố cáo, vu khống Nhà nước Việt Nam giam cầm một số tù nhân. Cụ thể họ đã đến Canada để thực hiện cuộc vận động thông qua một số hoạt động như gặp gỡ, điều trần trước các cá nhân, tổ chức không mấy thiện cảm với Việt Nam. Cho thấy rằng những kẻ đứng ra tổ chức cuộc vận động để trả tự do các tù nhân lương tâm là những kẻ mang bản chất “cõng rắn cắn gà nhà”. Nguyễn Mạnh Hùng, Trương Minh Tâm và một số kẻ khác đang lợi dụng các cá nhân, tổ chức quốc tế để thông qua đó vu cáo Nhà nước Việt Nam vi phạm dân chủ, nhân quyền, hạ bệ uy tín đất nước trên trường quốc tế. Chúng muốn thông qua đây để gây sức ép với Việt Nam, buộc Nhà nước phải phóng thích những kẻ vi phạm pháp luật. Chúng ta đều hiểu rằng những “tù nhân lương tâm” là đối tượng mà chúng vận động hiện nay là những kẻ luôn có dã tâm chống phá đất nước, gây mất ổn định xã hội. Mặt khác, nếu họ muốn vận động thả những tù nhân đang bị giam giữ họ phải thông qua các cơ quan có thẩm quyền của Nhà nước Việt Nam chứ không phải là thông qua các cá nhân và tổ chức quốc tế để gây sức ép. Như vậy, chính những kẻ tạo ra cuộc vận động này đang coi thường chính đất nước, coi thường pháp luật hiện hành của Việt Nam, không hơn không kém là những kẻ vong bản. Vì sao họ lại chọn Canada, chắc chắn bởi đây là một chủ ý của đám vong bản kia. Bởi trong bộ máy chính quyền Canada đã và đang có một số kẻ không mấy thiện cảm với chế độ chính trị Việt Nam hiện tại, chính những kẻ này đã vận động cho dự luật “Ngày tháng 4 đen” cách đây chưa lâu.
          Chắc chắn những cuộc gặp của hai kẻ trên đây Nguyễn Mạnh Hùng và Trương Minh Tam với những cá nhân, tổ chức quốc tế đã diễn ra. Có thể các cá nhân, tổ chức quốc tế sẽ có những hiểu lầm về tình trạng dân chủ, nhân quyền Việt Nam  hiện nay. Sau đó có thể có những sức ép nhất định đối với Việt Nam hoặc gây bất lợi cho Việt Nam trong quan hệ hợp tác quốc tế. Nhưng “cái kim lâu ngày trong bọc cũng sẽ lòi ra” và những kẻ chuyên đi nịnh bợ ngoại bang, vu khống đất nước sẽ bị khinh rẻ, bị người đời phỉ báng vì hành động hèn mạt, dối trá. Số phận của chúng chắc chắn sẽ không tươi sáng khi mà hành động luôn nhơ nhớp, điếm nhục và bẩn tưởi như vậy.

Quốc Thái
Việt nam là một quốc gia có nhiều tôn giáo và hiện đang chung sống hòa thuận với nhau. Có được những thành công đó là một quá trình nhận thức của chúng ta về tôn giáo đúng đắn, hơn hết chính là sự thống nhất quản lí dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam.
Chúng ta có quyền so sánh với một số nước tuy có ít tôn giáo, nhưng những vụ khủng bố do những kẻ cực đoan trong các tôn giáo thực hiện, điển hiện như trong thời gian qua là khủng bố IS  do dòng hồi giáo Sunny mâu thuẩn với dòng hồi giáo Shia tiến hành.  Hậu quả của những vụ việc như thế này thì quá là rõ ràng rồi, nó có thể xâm phạm tính mạng và sức khỏe công dân các nước đó.
Vậy, để có thể quản lý, đảm bảo cho các tôn giáo phát triển, chúng ta cần phải làm gì… Xin khẳng định, để làm được điều đó thì trên hết là sự đoàn kết trong các tôn giáo,  trong đồng bào giáo dân. Và các văn bản pháp lí là một trong những công cụ có thể điều chỉnh cho mối quan hệ này đi vào khuôn khổ. Pháp lệnh tín ngưỡng tôn giáo năm 2004 đã hoàn thành rất tốt những sứ mệnh của mình. Vậy nhưng, có những người lại đi hỏi một câu ngu ngốc: Pháp lệnh mới về tín ngưỡng – tôn giáo, cho mục đích gì? Đặc biệt là sự xuất hiện của mục sư Nguyễn Mạnh Hùng. Ông này đã lên tiếng tố cáo chính quyền Việt Nam. Chúng ta có thể khẳng định những con người này xưa nay không thay đổi, vẫn là nhân quyền, vẫn là dân chủ, nguồn của họ cũng chỉ là mấy con rối dân chủ trong nước. Và mục đích cuối cùng được ông Mục sư Hùng nói trên radiochantroimoi là kêu gọi sự ủng hộ kinh phí cho chính ông và những nhà “dân chủ” trong nước. Một mũi tên bắn được rất nhiều đích, có lợi cho mình, có lợi cho người khác, đồng thời thể hiện được mình là người có tiếng nói,…Thật là bỉ ổi. Nhưng, với câu hỏi ngớ ngẩn như trên thì cũng nên uốn nắn, không thể im lặng được.
Mục đích của pháp lệnh tín ngưỡng tôn giáo chính là xây dựng một đất nước Việt Nam thống nhất. Việt Nam là một nước pháp quyền, làm điều gì thì cũng phải tôn trọng pháp luật. Tại sao bao nhiêu người ở Việt Nam vẫn theo đạo, vẫn sinh sống bình thường, họ sống tốt đời đẹp đạo,  mà ông lại không làm được. Rõ ràng, có một mục đích riêng ở đây cần phải được minh bạch.
Ảnh: Radio chantroimoi – Thật không thể tin nổi
Trong thời gian tới, việc Việt Nam xây dựng luật về tín ngưỡng tôn giáo là một trong những bước đi rất phù hợp với tiến trình phát triển của xã hội. Đó là cái chúng ta nên tự hào, đặc biệt là những người theo giáo thì lại càng hiểu điều đó hơn nữa. Mặt khác,  việc chúng ta cụ thể luật đã thể hiện Việt Nam là một trong những quốc gia tôn trọng dân chủ nhân quyền, nó cũng là một trong những thước đo để người dân có thể nhìn vào, “soi” và lên án những sai phạm trong việc quản lí của nhà nước. Nên nhớ, việc xây dựng một đạo luật không phải là một hai con người, không phải  thích là làm được, nó là kết quả của quá trình biến đổi của xã hội, là kết quả của quá trình nghiên cứu, để đi vào lòng dân thì cũng cần được sự đòng góp ý kiến, chấp thuận. Còn trường hợp bộ luật đó sai thì ắt sẽ có những phản hồi của những người dân, của xã hội chứ không phải ý kiến theo kiểu một chiều như ông mục sư Hùng nói trên đài chantroimoi. Ông nghĩ Việt Nam chỉ có một tôn giáo ư, Việt Nam có tới 12 tôn giáo được công nhân đấy, đừng có ích kỉ chỉ nghĩ cho lợi ích của mình như thế được.
Một câu hỏi không chỉ cho thấy sự nhận thức còn yếu kém mà còn là sự ích kỉ cá nhân, sự thiếu quan tâm cũng như không vì một mục đích chung xây dựng đất nước Việt Nam dân chủ, công bằng, văn minh.  Có chăng, các bạn nên nghĩ lại,  nên hiểu lợi ích quốc gia nó quan trọng thế nào chứ còn suốt ngày đi kêu ca với mấy ông dân biểu nước ngoài đó cũng không thể nào thay đổi được gì đâu… Đừng như những đứa con nít, bấu víu bố mẹ thế.
Niềm Tin





| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"