Sân bay quốc tế Long Thành - dự án trên giấy đã được bàn thảo ra vào trên nghị trường cũng như tốn không ít giấy mực của báo giới và nay sức nóng của sự tranh cãi vẫn chưa chấm dứt trong các kỳ họp Quốc hội vừa qua. Đây là một dự án trọng điểm, có ý nghĩa to lớn đối với sự phát triển của khu vực Đông Nam Bộ nói riêng và đối với cả nước nói chung, vì thế những vấn đề xung quanh nó vẫn luôn được thu hút sự quan tâm của đông đảo giới học thuật, chính trị gia cho đến người dân. Tiện đây, tác giả xin có đôi lời xung quanh dự án đang được thảo luận này.
          Về lộ trình phát triển kinh tế khu vực Đông Nam Bộ thì sân bay Long Thành nằm trong một tổng thể dự án lớn của khu vực Đông Nam Bộ. Như vậy, sân bay Long Thành là một dự án thành phần trong tổng thể dự án đã thiết kế, nếu bỏ đi sẽ gây ra một sự thiếu sót, một điểm hẫng cho dự án tổng thể, không thể bù đắp, cân đối và coi như hỏng luôn cả dự án tổng thể. Như vậy, về mặt lộ trình, sự cần thiết phải có sân bay Long Thành.
          Về lợi ích kinh tế và tầm nhìn chiến lược thì một sân bay lớn nhất nhì khu vực, một cảng hàng không sầm uất là cần phải có, không thể chối cãi. Con người không thể lớn nếu cứ uống sữa mẹ mãi, đất nước đang phát triển không ngừng, mục tiêu là đưa đất nước thành một nước công nghiệp hóa theo hướng hiện đại mà cơ sở vật chất hạ tầng vẫn lìu tìu, nhà cửa công xưởng vẫn lụp xụp, cảng biển neo đậu tàu bè vẫn chỉ là bãi đáp bé tẹo xập xệ công suất thấp thì sao có thể đi lên được. Đất nước không thể phát triển nếu luôn có những tư duy ngắn hạn, cục bộ và chụp giật kiểu ăn xổi ở thì. Phải nhìn nhận thẳng trong những thập niên gần đây về công suất và lưu lượng vận chuyển hàng không Việt Nam đang giảm hẳn trong khi các nước trong khu vực đang tăng. Cụ thể như sân bay  Suvarnabhumi  của Thái Lan đã vượt mặt Tân Sơn Nhất và các sân  bay khác trong khu vực để trở thành điểm trung chuyển hàng  không lớn nhất Đông Nam Á.
Bản phối cảnh sân bay quốc tế Long Thành
          Sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất đã từng một thời vàng son vì nó đứng đầu khu vực, nhưng theo thời gian và tốc độ phát triển thì tất nhiên nó phải lép vế và làm đàn em của các sân bay ra đời sau của các nước khác trong khu vực. Lý do đơn giản là tốc độ phát triển và lưu lượng quá cảnh tăng đột ngột thẳng đứng trong khi đó quy mô nâng cấp sẽ không còn, vì quỹ đất đã hết, nó ở luôn trong nội thành và thậm chí trong tương lai còn phải đóng cửa theo xu thế tất yếu. Vì vậy, sự ra đời một sân bay được thiết kế khổng lồ, hoành tráng và hiện đại sẽ là nhu cầu cấp thiết. Việt Nam muốn giàu mạnh thì cần phải có những suy nghĩ và hành động có tầm lớn lao, táo bạo chứ không phải manh mún, nhỏ lẻ. Đã gần đến lúc cho những sân bay bé nhỏ kiểu Tân Sơn Nhất vào quên lãng, cùng lắm chỉ dịch vụ khách khứa còn vận tải hàng hóa thì đó là quá khứ, nếu sân bay Long Thành được xây dựng.
          Vấn đề quỹ đất mà Quốc hội vừa qua đang nghiên cứu và thảo luận đó là nên thu hổi quỹ đất theo từng giai đoạn hay từng phần và thu hồi bao nhiêu. Theo bản thân tác giả, quỹ đất đối với sân bay là cực kỳ quan trọng. Sân bay, một hệ thống hoàn chỉnh và chỉ có mở rộng liên tục, nâng cấp hàng năm, tuyệt đối không thể di dời ra vùng khác, hay mở cơ sở 2, 3… Sân bay luôn xây ở ngoại thành là vì lý do cần quỹ đất lớn để nâng cấp liên tục, tuyệt nhiên không phải vì tiếng ồn hay tai nạn…Vì vậy nên thu hồi càng nhiều càng tốt, càng sớm càng tốt. Chờ thu hồi từng giai đoạn sẽ càng khó, khi mà sân bay đã đi vào hoạt động một phần và người dân sẽ lấn chiếm, xây dựng thêm nhà cửa thì lúc đó giải phóng quỹ đất lại là một bài toán nan giải. Mặt khác, đã xây dựng công trình thì cần xây to, hoành tráng có tầm với thời gian chứ không nên xây đi đập lại, tốn kém sẽ cộng thêm tốn kém. Sẽ có vị be be lên rằng xây gì cho to lắm, xây cho lắm rồi nợ công tăng vùn vụt. Cái đấy có lý, nhưng chỉ chút lý hão. Vì không nợ thì lấy gì ra vốn mà làm ăn, nợ rồi sẽ trả, cứ phải mạnh dạn mới làm được việc lớn.
          Đất nước Việt Nam có phát triển hay không, lớn mạnh hay không thì cần hơn nữa những dự án lớn đúng trọng tâm trọng điểm, kéo cả kinh tế khu vực cũng như kinh tế cả nước lên. Cảng hàng không quốc tế Long Thành sẽ là những dự án nằm tốp xứng đáng nêu tên. Vì vậy, mong Quốc Hội, các vị lãnh đạo có quyền hạn và trách nhiệm nghiên cứu kỹ càng, thúc đẩy để xây dựng cảng hàng không quốc tế Long Thành xứng đáng là cảng hàng không lớn nhất khu vực nhằm thúc đẩy kinh tế đất nước ngày càng phát triển hơn nữa.
          Quốc Thái



Một năm trước, xảy ra hàng loạt các vụ tập trung đông người, các nhóm quần chúng nhân dân tập trung thể hiện quan điểm, tinh thần yêu nước trong việc phản đối Trung Quốc có những hành vi ngang ngược xâm phạm chủ quyền lãnh hải Việt Nam. Đây là một hình thức thể hiện lòng yêu nước của quần chúng nhân dân, bên cạnh những sự đấu tranh tích cực trong bảo vệ chủ quyền lãnh thổ biển đảo. Ấy thế mà mấy thằng phản động, mấy kẻ cơ hội chính trị lại cho rằng xảy ra sự việc trên là thể hiện sự đấu tranh của chúng, là công lao mà bọn chúng tạo lập, gây dựng lên. Xin lỗi chứ, chúng suốt ngày ngồi ôm máy tính, đọc mấy bài báo, gom mấy sự kiện rồi tuyên truyền, xuyên tạc lung tung, ăn nói hàm hồ thì chúng có thể làm gì được cho đời, chỉ làm tay sai cho bọn phản động mà thôi?
Chúng ta biết rằng, việc thể hiện lòng yêu nước của quần chúng nhân dân được diễn ra ở nhiều tỉnh thành và địa phương khác nhau và chả hiểu vin vào cái cớ nào mấy kẻ phản động lại quy chụp thành phong trào đấu tranh bảo vệ quyền con người và đòi dân chủ hóa đất nước. Chúng nghĩ rằng không ai biết gì hay sao mà chúng dám ngang nhiên đưa ra những quan điểm xuyên tạc như vậy? Thật lố bịch!
Không những thế, chúng còn cho rằng đó là nguyên nhân chính để mở ra các tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam. Càng nói càng thể hiện sự ngu dốt của chúng. Ai chẳng biết mấy cái tổ chức xã hội dân sự của chúng thực chất là những trang mạng ảo, các tổ chức ảo do các tay blogger phản động tự lập ra, chính chúng là thành viên thành lập các tổ chức xã hội này rồi lại chính chúng tung hô, tuyên truyền cho cái mớ luận điệu luyên thuyên của chúng chứ không phải là  “Phong trào ấy đã mở ra hàng chục tổ chức xã hội dân sự, nối kết hàng trăm người - những người khác nhau về tuổi tác, thành phần xã hội, nghề nghiệp, tôn giáo... nhưng đều có điểm chung là tình yêu nước, ý thức trách nhiệm với cộng đồng”. Kiểu như mèo khen mèo lắm lông, nhưng chúng không phải là bản chất có vậy, mà chúng đi nhận vơ các sự kiện khác để minh họa cho cái lố lăng của mình. Thật nực cười!

Nực cười hơn khi mà những kẻ đó lại tung hô tới mức quá đáng cho rằng những tuyên bố của các tổ chức ảo này trở thành một bản Hiến chương 2015 bao gồm là “tuyên bố đoàn kết của những người yêu nước, những người đấu tranh vì dân chủ-nhân quyền ở Việt Nam. Hiến chương cũng là lời thách thức và tuyên bố không cúi đầu” . Nghe sặc mùi kích động và thách thức. Đây chỉ là những lời vô nghĩa của một số kẻ quản lý trang mạng, trang blog cá nhân phản động rồi vơ đũa cả nắm để tuyên truyền. Hãy xem những nội dung mà bọn này nghĩ ra ra sao?
1. Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi bị câu lưu, tạm giữ, tạm giam, thì tất cả những người còn lại, nếu ở cùng địa phương đó tại thời điểm xảy ra hành động bắt giữ, phải hợp lực đấu tranh, đòi trả tự do ngay lập tức cho người đó; không ai được thoái thác. (Đòi người tại đồn công an nơi người đó bị giữ; trong trường hợp không biết người đó bị giữ ở đâu thì có thể tổ chức biểu tình tại Bộ Công an).
-> Nghe như kiểu chống người thi hành công vụ, vi phạm pháp luật ấy
2. Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi bị hành hung, bị khủng bố tinh thần hoặc thể chất, thì những người còn lại phải chăm sóc, hỗ trợ về tài chính và pháp lý cho người đó.
-> Cái này thì đích thị là tài trợ của các tổ chức phản động nước ngoài
3. Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi bị gây sức ép về kinh tế, chỗ ở, học tập, ảnh hưởng tới cuộc sống, thì những người còn lại, trong điều kiện của mình, phải trợ giúp khôi phục khả năng ổn định cuộc sống, đòi lại quyền lợi chính đáng cho người đó.
-> Cái này thì cũng như dùng tiền để mua chuộc, lôi kéo
4. Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi bị gây khó khăn về thủ tục hành chính liên quan đến chính quyền, thì những người còn lại phải hỗ trợ về truyền thông và pháp lý cho người đó, buộc chính quyền phải thực hiện đúng trách nhiệm của họ.
-> Cái này như là bất mãn, ai có quyền buộc chính quyền
5. Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi bị kết án tù hoặc cải tạo giam giữ, thì những người còn lại phải thăm nuôi người đó và chu cấp, bảo vệ, chăm sóc thân nhân (bố mẹ, vợ/chồng, con cái) của người đó.
-> Nghe hơi gương ép, bắt buộc
 Bản Hiến chương nghe có vẻ oai, nhưng đọc ra chỉ thấy toàn những lời lẽ mang tính ép buộc, những lời dụ dỗ và thể hiện lợi ích nhóm của một số kẻ phản động. Lẽ ra gọi là những cam kết phản động thì đúng hơn, dùng từ Hiến chương nghe to tát quá, mà nội dung thì quá như trò hề mà trẻ con cam kết với nhau.
Đúng là chỉ mấy thằng hết việc để làm mới đi xuyên tạc, thêu dệt, móc nối những chuyện chả đâu vào đâu để làm ra cái căn cứ cho chúng đi buôn gió, đưa ra cái Hiến chương lố bịch như vậy. Vòng vèo một hồi thì chung quy lại vẫn là tuyên truyền cho cái âm mưu phản động, chống đối chính quyền của mấy kẻ tay sai cho tổ chức phản động!!
                                                                                     Nguyễn Huy


          Chẳng mấy chốc đã 25 ngày tuyệt thực tính từ thời điểm Tạ Phong Tần tuyên bố với các nhà “dân chủ” trong nước. Điều đó đã khiến cho tiếng tăm của chị ngày một nổi hơn với biệt danh “anh hùng tuyệt thực”. Người bình thường vài ngày tuyệt thực đã về với Chúa, còn chị Tần nhà ta lại tuyệt thực được đến vài chục ngày vẫn chưa xong. Chẳng lẽ chị Tần có sức mạnh đến thế?
Ảnh: Tạ Phong Tần
          Được biết chị Tần là một thành viên trong cái gọi là “Câu lạc bộ nhà báo tự do”, do hăng say nhiệt tình hoạt động với các bài viết xuyên tạc, bịa đặt tình hình chính trị, xã hội trong nước nên chị “vinh dự” được 10 năm đi bóc lịch trong tù. Và thế là kể từ ngày đó chị sống một cuộc sống ẩn dật, với cơm canh đạm bạc trong nhà đá. Nhưng bỗng một ngày cảm thấy cô đơn, lẽ loi, lâu rồi chưa được ngửi mùi đôla thơm phức nên chị bỗng hứng lên chơi trò tuyệt thực.
          Học hỏi kinh nghiệm của các đàn anh đi trước như  Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày thấy trò này vừa kiếm được đô la vừa được các “quan thầy” bên ngoài chú ý đến, thế nên chị đã hét, đã rống hết cỡ. Và kết quả ngay lập tức các trang mạng như danlambao, quanlambao… lại được dịp giật tích, câu view, cảm ơn chị Tần hết lời đã tạo công ăn việc làm cho họ tha hồ chém gió về thành tích đáng nể đến hoang đường của chị. Không những thế, đây cũng là dịp để các nhà “dân chủ” trong nước bàn tán xôn xao về vấn đề này. Có anh “dân chủ cuội” bảo: “chị Tần nhà ta là số 1, trong tù mà cũng gây sự được, tuy bài này đã cũ nhưng phát huy tác dụng phết”. Có thằng “dân chủ nát” lại thưa: “Không biết sau 25 ngày tuyệt thực chị Tần đã hóa xương chưa, chỉ mong chị cố thoi thóp để anh em ta còn có cái mà chém”. Đúng là thế sự ở đời, chẳng biết vấn đề thế nào nhưng người ta vẫn phán, kẻ thì ca tụng hết lời, kẻ thì a dua theo.
          Vậy bản chất vấn đề này ra sao?
          Xin thưa, trên đời này làm gì có chuyện hoang đường tuyệt thực đến 25 ngày mà vẫn chưa lìa đời? Có ai dám cả gan ra đây tuyên bố làm được điều đó em bái làm thánh. Bình thường tuyệt thực chắc được vài ngày đã toi rồi còn đâu. Thế nhưng chị Tần lại dám mạnh mồm thông báo chị đã tuyệt thực được những mấy chục ngày? Đây là cuộc sống đời thực chứ không phải là trong phim đâu chị Tần ạ. Chị lừa được ai chứ sao lừa được bàn dân thiên hạ? Chỉ có những kẻ ngu si đần đồn mới tin và a dua theo cái trò tuyệt thực đó. Chúng nó chỉ lợi dụng chị để viết vài bài kiếm chút đôla sống qua ngày thôi. Chứ tôi cam đoan chính những kẻ lợi dụng viết bài cũng hoang mang, dao động với thông tin sốc này?
          Nguyên nhân tuyệt thực mà ả ta tuyên bố là do bị “cán bộ trại giam áp bức”. Xin hỏi “áp bức” ở đây là gì? Tạ Phong Tần là một kẻ vi phạm pháp luật đã bị tòa án xử 10 năm tù. Vậy việc ả ta phải chịu hình phạt đó là chuyện đương nhiên, là cái giá mà một kẻ như Tạ Phong Tần phải gánh chịu. Thế nhưng với bản chất chống đối sâu sắc ả vẫn luôn tìm cách gây rối ngay cả trong tù bằng chiêu trò tuyệt thực. Còn nhớ hình ảnh “đàn anh” Cù Huy Hà Vũ thông báo tuyệt thực khắp đó đây nhưng cuối cùng qua tìm hiểu người ta lại thấy một anh Vũ gần 100 cân, béo như lợn với đầy đủ thức ăn dinh dưỡng trong phòng. Và có lẽ, đây dường như là chiêu bài quen thuộc mà các nhà “dân chủ” tự xưng đều tiến hành khi vào tù.
          Thực sự mà nói đây là chiêu trò đã quá lỗi thời, chẳng mấy ai thèm quan tâm vì mọi người đều hiểu đó chỉ là những hành động thoi thóp nhằm cứu vãn tình thế của đám ăn hại trong nước. Thiết nghĩ đám “dân chủ” như Tạ Phong Tần nên thôi ngay cái trò phản khoa học này đi. Nó hoàn toàn vô dụng và chỉ bộc lộ thêm bản chất xuyên tạc, xấu xa của chúng mà thôi
Quang Phúc



          Trước hết, cần biết rằng RSF là tổ chức mang danh “Phóng viên không biên giới” với các hoạt động lợi dụng quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí để xuyên tạc về vấn đề dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam. Mới đây cái tổ chức này đã gây sốc cho cộng đồng mạng khi “vinh danh” tên Trương Duy Nhất là một trong 100 “Anh hùng thông tin thế giới”.
          Cứ ngỡ đùa hóa ra lại thật
          Trương Duy Nhất là một trong những kẻ có hoạt động gây rối chống đối chính quyền hết sức quyết liệt ở nước ta, cách đây 2 năm hắn bị Tòa tuyên án 2 năm tù vì vi phạm quy định tại Điều 258 Bộ luật hình sự với các bài viết xuyên tạc, chống phá chế độ. Vừa mới ra tù được mấy hôm, hắn đã tỏ thái độ hống hách, coi thường luật pháp khi cho mình không hề có tội, đồng thời còn xuyên tạc bị cán bộ trại giam đối xử không tốt, liên tục trả lời phỏng vấn các đài báo phản động trong và ngoài nước. Mục đích của Nhất nhằm khiến cho các “quan thầy” bên ngoài chú ý đến. Và rồi hắn sung sướng khi nhận được tin cái tổ chức Phóng viên không biên giới đã “vinh danh” hắn là một trong 100 “Anh hùng bàn phím chém gió thế giới”. Chính hắn cũng bất ngờ với giải thưởng đầy tính toán này.

Ảnh: Thái độ chống đối của Trương Duy Nhất (Nguồn: Internet)
          Cứ ngỡ phải có công lao gì cho xã hội thì mới được vinh danh, có người đóng góp trong vấn đề từ thiện, có người lại có đóng góp trong việc bảo vệ đất nước. Vậy đối với Trương Duy Nhất thì hắn đã làm được gì? Đâu là tiêu chí để RFS trao giải cho Trương Duy Nhất?
          Theo tôi, tiêu chí đầu tiên mà RSF đặt ra phải là người có lịch sử vào tù ra tội nhiều lần, không chịu cải tạo trong tù. Được liệt vào danh sách bất trị. Liên hệ với Trương Duy Nhất chúng ta biết tuy vào tù 2 năm nhưng hắn ta vẫn “ngựa quen đường cũ” tiếp tục bị các thế lực bên ngoài lôi kéo, lợi dụng, vừa ra tù hắn đã có các buổi tiếp xúc, trao đổi với các đối tượng phản động.
          Tiêu chí thứ hai, phải có thái độ chống đối quyết liệt trong mọi hoàn cảnh. Dù ở trong tù hay ra ngoài xã hội vẫn phải thể hiện được bản chất gây rối, vì đôla quyết tâm chống đối đến cùng. Và điều đó đã được thể hiện rõ nét ở tên Trương Duy Nhất, trong tù hắn ta liên tục vi phạm các quy định của trại giam, vừa ra tù hắn đã chửi cán bộ, chửi cả chế độ.
          Tiêu chí thứ ba là phải có các bài viết thể hiện sự tráo trở, đậm chất bịa đặt về các vấn đề trong nước nhằm chống phá cách mạng. Được biết trước khi vào tù tên Trương Duy Nhất đã có 11 bài viết được đăng tải trên blog của hắn với nội dung bôi xấu các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước ta. Đồng thời có các bài viết xuyên tạc vấn đề dân chủ, nhân quyền nhằm làm cho cộng đồng quốc tế hiểu sai, lệch lạc về tình hình dân chủ, nhân quyền ở Việt Nam.
          Với những tiêu chí cù lần như trên thì bây giờ ta có thể hiểu rõ về bản chất của cái tổ chức này. Thực chất RSF là một tổ chức phi chính phủ được các thế lực thù địch, đứng đầu là đế quốc Mỹ lập ra nhằm phá hoại Việt Nam. Với tiềm lực đô la khổng lồ chúng liên tục kích động số đối tượng chống đối trong nước phá hoại và thường xuyên trao các giải thưởng cho số đối tượng gây rối trên.
          Âm mưu của RFS không ngoài mục đích nào khác chính là cỗ vũ tinh thần chống đối cho Trương Duy Nhất nói riêng và cho các đối tượng phản động trong nước nói chung. Tạo nên một chỗ dựa “ảo” cho giới rận chủ về một tổ chức có bề thế đứng đằng sau yểm trợ với lời nhắn nhủ “cứ yên tâm chống phá còn việc khác anh sẽ lo”. Nhưng thực tế thì sao những kẻ như Trương Duy Nhất hay Tạ Phong Tần đều phải ngồi tù vì các hoạt động chống đối của mình, chẳng ai có thể bảo kê cho chúng? Bởi lẽ pháp luật luôn nghiêm minh sẽ xử đúng người đúng tội.
          Nhưng RSF nên nhớ mọi hoạt động như thế không thể nào đánh lừa được người dân, giải thưởng ấy có thể khiến cho Trương Duy Nhất bị hoa mắt nhưng không thể che giấu được âm mưu phá hoại đằng sau đó. Mọi người sẽ luôn đặt câu hỏi tại sao một kẻ phá hoại như Nhất lại được vinh danh giải thưởng này?

Quang Phúc
          Trên các diễn đàn, các trang mạng lề trái của giới dân chủ, đám kền kền rỉa xác thối…đang tung hô cái gọi là cuộc vận động trả tự do cho các tù nhân lương tâm. Mà theo như chúng, đám theo voi hít bã mía đã nói rằng đó là cuộc vận động để mang lại lợi ích cho những tù nhân lương tâm đang bị chế độ Cộng sản giam cầm trong lao tù. Vẫn những lời lẽ của đám tiểu nhân hèn hạ, đê tiện há ra những câu nặc mùi cống rãnh.
          Đã là một cuộc vận động, nó phải mang nội dung, mục đích rõ ràng, tốt đẹp vì sự tiến bộ của con người và đem lại ý nghĩa thiết thực cho xã hội, nhất quyết không phải chỉ vì lợi ích của một nhóm người, vài người nhỏ trong xã hội. Ngay cả cái tên của cuộc vận động trên cũng đã quá mập mờ, không rõ ràng. Đó là cuộc vận động cho các tù nhân lương tâm. Xét dưới khía cạnh tội phạm học hay nhân chủng học thì cũng không tồn tại khái niệm “tù nhân lương tâm”. Ở Việt Nam đã vào tù, ắt hẳn người đó đã phải qua quá trình tố tụng, tức là đã có quá trình điều tra, tuy tố, xét xử và đã có bản án của tòa. Như vậy, theo hiến pháp và pháp luật thì đó là một quá trình hợp hiến và hợp pháp. Vậy, “tù nhân lương tâm” đó là khái niệm lập lờ đánh lận con đen mà giới dân chủ đã nghĩ ra để lừa mị người khác. Cái khôi hài là họ lý giải rằng tù nhân lương tâm là những người bị chế độ này giam giữ vì họ dám nói lên tiếng nói thật của mình, dám đứng lên chống Tàu…lắm thứ lý giải khác mà họ có thể nghĩ ra và gán vào đó.
Những kẻ “cõng rắn cắn gà nhà”
          Mà cái cuộc vận động kia, nó không là phi pháp thì cũng không được coi là đúng chuẩn mực xã hội, không là công chính, lương thiện. Một nhóm người, xin tiện nêu đó là vị mục sư không mấy khả kính Nguyễn Mạnh Hùng và một cựu tù nhân Trương Minh Tam đã tự gặp gỡ những tổ chức và cá nhân nước ngoài tố cáo, vu khống Nhà nước Việt Nam giam cầm một số tù nhân. Cụ thể họ đã đến Canada để thực hiện cuộc vận động thông qua một số hoạt động như gặp gỡ, điều trần trước các cá nhân, tổ chức không mấy thiện cảm với Việt Nam. Cho thấy rằng những kẻ đứng ra tổ chức cuộc vận động để trả tự do các tù nhân lương tâm là những kẻ mang bản chất “cõng rắn cắn gà nhà”. Nguyễn Mạnh Hùng, Trương Minh Tâm và một số kẻ khác đang lợi dụng các cá nhân, tổ chức quốc tế để thông qua đó vu cáo Nhà nước Việt Nam vi phạm dân chủ, nhân quyền, hạ bệ uy tín đất nước trên trường quốc tế. Chúng muốn thông qua đây để gây sức ép với Việt Nam, buộc Nhà nước phải phóng thích những kẻ vi phạm pháp luật. Chúng ta đều hiểu rằng những “tù nhân lương tâm” là đối tượng mà chúng vận động hiện nay là những kẻ luôn có dã tâm chống phá đất nước, gây mất ổn định xã hội. Mặt khác, nếu họ muốn vận động thả những tù nhân đang bị giam giữ họ phải thông qua các cơ quan có thẩm quyền của Nhà nước Việt Nam chứ không phải là thông qua các cá nhân và tổ chức quốc tế để gây sức ép. Như vậy, chính những kẻ tạo ra cuộc vận động này đang coi thường chính đất nước, coi thường pháp luật hiện hành của Việt Nam, không hơn không kém là những kẻ vong bản. Vì sao họ lại chọn Canada, chắc chắn bởi đây là một chủ ý của đám vong bản kia. Bởi trong bộ máy chính quyền Canada đã và đang có một số kẻ không mấy thiện cảm với chế độ chính trị Việt Nam hiện tại, chính những kẻ này đã vận động cho dự luật “Ngày tháng 4 đen” cách đây chưa lâu.
          Chắc chắn những cuộc gặp của hai kẻ trên đây Nguyễn Mạnh Hùng và Trương Minh Tam với những cá nhân, tổ chức quốc tế đã diễn ra. Có thể các cá nhân, tổ chức quốc tế sẽ có những hiểu lầm về tình trạng dân chủ, nhân quyền Việt Nam  hiện nay. Sau đó có thể có những sức ép nhất định đối với Việt Nam hoặc gây bất lợi cho Việt Nam trong quan hệ hợp tác quốc tế. Nhưng “cái kim lâu ngày trong bọc cũng sẽ lòi ra” và những kẻ chuyên đi nịnh bợ ngoại bang, vu khống đất nước sẽ bị khinh rẻ, bị người đời phỉ báng vì hành động hèn mạt, dối trá. Số phận của chúng chắc chắn sẽ không tươi sáng khi mà hành động luôn nhơ nhớp, điếm nhục và bẩn tưởi như vậy.

Quốc Thái
Việt nam là một quốc gia có nhiều tôn giáo và hiện đang chung sống hòa thuận với nhau. Có được những thành công đó là một quá trình nhận thức của chúng ta về tôn giáo đúng đắn, hơn hết chính là sự thống nhất quản lí dưới sự lãnh đạo của Đảng cộng sản Việt Nam.
Chúng ta có quyền so sánh với một số nước tuy có ít tôn giáo, nhưng những vụ khủng bố do những kẻ cực đoan trong các tôn giáo thực hiện, điển hiện như trong thời gian qua là khủng bố IS  do dòng hồi giáo Sunny mâu thuẩn với dòng hồi giáo Shia tiến hành.  Hậu quả của những vụ việc như thế này thì quá là rõ ràng rồi, nó có thể xâm phạm tính mạng và sức khỏe công dân các nước đó.
Vậy, để có thể quản lý, đảm bảo cho các tôn giáo phát triển, chúng ta cần phải làm gì… Xin khẳng định, để làm được điều đó thì trên hết là sự đoàn kết trong các tôn giáo,  trong đồng bào giáo dân. Và các văn bản pháp lí là một trong những công cụ có thể điều chỉnh cho mối quan hệ này đi vào khuôn khổ. Pháp lệnh tín ngưỡng tôn giáo năm 2004 đã hoàn thành rất tốt những sứ mệnh của mình. Vậy nhưng, có những người lại đi hỏi một câu ngu ngốc: Pháp lệnh mới về tín ngưỡng – tôn giáo, cho mục đích gì? Đặc biệt là sự xuất hiện của mục sư Nguyễn Mạnh Hùng. Ông này đã lên tiếng tố cáo chính quyền Việt Nam. Chúng ta có thể khẳng định những con người này xưa nay không thay đổi, vẫn là nhân quyền, vẫn là dân chủ, nguồn của họ cũng chỉ là mấy con rối dân chủ trong nước. Và mục đích cuối cùng được ông Mục sư Hùng nói trên radiochantroimoi là kêu gọi sự ủng hộ kinh phí cho chính ông và những nhà “dân chủ” trong nước. Một mũi tên bắn được rất nhiều đích, có lợi cho mình, có lợi cho người khác, đồng thời thể hiện được mình là người có tiếng nói,…Thật là bỉ ổi. Nhưng, với câu hỏi ngớ ngẩn như trên thì cũng nên uốn nắn, không thể im lặng được.
Mục đích của pháp lệnh tín ngưỡng tôn giáo chính là xây dựng một đất nước Việt Nam thống nhất. Việt Nam là một nước pháp quyền, làm điều gì thì cũng phải tôn trọng pháp luật. Tại sao bao nhiêu người ở Việt Nam vẫn theo đạo, vẫn sinh sống bình thường, họ sống tốt đời đẹp đạo,  mà ông lại không làm được. Rõ ràng, có một mục đích riêng ở đây cần phải được minh bạch.
Ảnh: Radio chantroimoi – Thật không thể tin nổi
Trong thời gian tới, việc Việt Nam xây dựng luật về tín ngưỡng tôn giáo là một trong những bước đi rất phù hợp với tiến trình phát triển của xã hội. Đó là cái chúng ta nên tự hào, đặc biệt là những người theo giáo thì lại càng hiểu điều đó hơn nữa. Mặt khác,  việc chúng ta cụ thể luật đã thể hiện Việt Nam là một trong những quốc gia tôn trọng dân chủ nhân quyền, nó cũng là một trong những thước đo để người dân có thể nhìn vào, “soi” và lên án những sai phạm trong việc quản lí của nhà nước. Nên nhớ, việc xây dựng một đạo luật không phải là một hai con người, không phải  thích là làm được, nó là kết quả của quá trình biến đổi của xã hội, là kết quả của quá trình nghiên cứu, để đi vào lòng dân thì cũng cần được sự đòng góp ý kiến, chấp thuận. Còn trường hợp bộ luật đó sai thì ắt sẽ có những phản hồi của những người dân, của xã hội chứ không phải ý kiến theo kiểu một chiều như ông mục sư Hùng nói trên đài chantroimoi. Ông nghĩ Việt Nam chỉ có một tôn giáo ư, Việt Nam có tới 12 tôn giáo được công nhân đấy, đừng có ích kỉ chỉ nghĩ cho lợi ích của mình như thế được.
Một câu hỏi không chỉ cho thấy sự nhận thức còn yếu kém mà còn là sự ích kỉ cá nhân, sự thiếu quan tâm cũng như không vì một mục đích chung xây dựng đất nước Việt Nam dân chủ, công bằng, văn minh.  Có chăng, các bạn nên nghĩ lại,  nên hiểu lợi ích quốc gia nó quan trọng thế nào chứ còn suốt ngày đi kêu ca với mấy ông dân biểu nước ngoài đó cũng không thể nào thay đổi được gì đâu… Đừng như những đứa con nít, bấu víu bố mẹ thế.
Niềm Tin





| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"