Thời gian qua, dư luận xôn xao trước thông tin đăng tải trên các trang mạng xã hội về các bệnh nhân trong tình trạng nguy kịch tại bệnh viện nhiệt đới Trung Ương sau khi ăn tiết canh lợn. Là món ăn khoái khẩu của người dân lao động nông thôn, song nó tiềm tàng sự nguy hiểm chết người khi rất dễ lây lan liên cầu khuẩn lợn. Và mặc dù đã nhiều lần cảnh báo nhưng thói quen ăn tiết canh lợn của người dân vẫn không hề thay đổi. Câu hỏi đặt ra rằng, “Tiết canh có phải là thần rược ? Rằng chúng ta có thể thay đổi thói quen này hay không ?”
          Tại sao tôi lại nói về điều này? Quay trở lại với một vấn đề nổi cộm hiện nay, đó là trên nhiều trang mạng xã hội của những người tự xưng trí thức yêu nước như Lã Việt Dũng, Bạch Hồng Quyền, Anthony Lê, và Thúy Nga... đăng tải rất nhiều thông tin bịp bợm về thực trạng dân quyền, nhân quyền ở Việt Nam. Đơn cử Lã Việt Dũng, một tay chơi, admin No-U, đệ tử ruột của Nguyễn Quang A, thành viên mạng lưới blogger Việt Nam. Tên admin họ Lã vốn dĩ là cái tên với cái thói trăng hoa của mình đã đưa bồ nhí Nguyễn Thu Trang vào nhà nghỉ Vân Long 646 Quang Trung thì bị bố em phát hiện, kéo theo đám thanh niên trai tráng nện cho hắn ta trận nhừ tử, mặt mũi bê bết máu. Cả đám đệ tử, anh em chí cốt No-U, Hoàng Sa kéo đến giải cứu vị anh hùng này, chứng kiến cơn điên của bố cô bố nhí, vợ gã họ Lã đều làm lơ như mù điếc lâm thời. Và hơn thế nữa con dê già họ Lã xài hầu hết các em gái xinh xắn, trẻ trung khiến đám No-U, từ các con dê già đến thanh niên suy thoái ở đó ấm ức từ lâu, nhưng phải nín nhịn trong lòng.
Ảnh: Tên bựa nhân với trò bịp bợm.
          Dân ta ăn bát tiết canh theo thói dân gian. Còn giờ đây, chúng tự tạo ra bát tiết canh của riêng mình để lừa người dân khen “ngon”. Thứ làm hại các bệnh nhân ngoài kia là liên cầu khuẩn, là ở sự chủ quan thì trong hang rận kia, nhân thịt, tiết lợn thay bằng tiền đô la, luồng tư tưởng đa nguyên. Nếu như bát tiết canh lợn gây hại chỉ sau 12 tiếng đồng hồ thì bát canh rận kia làm người ta mất ngay nhân tính, lương tâm cũng như khả năng nhận thức. Chúng, tiếp tay cho các bài đăng xuyên tạc của trang “lều vịt”  RFA, BBC,… lợi dụng cái gọi là quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí để ngày đêm rêu rao chống phá nước ta…Rõ ràng, những hành động này chẳng khác gì những Ngô Đình Diệm, Ngô Đình Nhu, Ngô Đình Thục…trước đây rước Mỹ về xâm lược nước ta, để dân tộc ta một thời lầm than, đói khổ. Điều đáng buồn hơn chính là “con viên cầu rận” này phá hoại chẳng kém gì viêm cầu lợn không chỉ với một người, mà chúng đang âm ỉ hủy hoại một bộ phận thế hệ trẻ đang còn bồng bột ở tuổi thanh xuân, thiếu hiểu biết và nguy hiểm hơn là tác động lớp người đi trước, cán bộ lão thành để rồi kiếm củi bao năm đốt than một khắc. Đáng buồn thay!
          Suy cho cùng, các hoạt động chống đối của các phần tử chống đối trên cũng là vì lợi ích của riêng mình, vì cái tôi quá lớn lấn áp đi lý trí, sự thật để rồi bản thân phải uốn mình đi theo cái xấu mà miệng vẫn phải tung hô như thánh. Bát tiết canh kia người dân có thể thôi ăn, thói quen xấu có thể thay đổi, thế nên, mong lắm sự hoàn lương từ những con người tù tội!
Hương Giang     

         

          
Sân bay quốc tế Long Thành - dự án trên giấy đã được bàn thảo ra vào trên nghị trường cũng như tốn không ít giấy mực của báo giới và nay sức nóng của sự tranh cãi vẫn chưa chấm dứt trong các kỳ họp Quốc hội vừa qua. Đây là một dự án trọng điểm, có ý nghĩa to lớn đối với sự phát triển của khu vực Đông Nam Bộ nói riêng và đối với cả nước nói chung, vì thế những vấn đề xung quanh nó vẫn luôn được thu hút sự quan tâm của đông đảo giới học thuật, chính trị gia cho đến người dân. Tiện đây, tác giả xin có đôi lời xung quanh dự án đang được thảo luận này.
          Về lộ trình phát triển kinh tế khu vực Đông Nam Bộ thì sân bay Long Thành nằm trong một tổng thể dự án lớn của khu vực Đông Nam Bộ. Như vậy, sân bay Long Thành là một dự án thành phần trong tổng thể dự án đã thiết kế, nếu bỏ đi sẽ gây ra một sự thiếu sót, một điểm hẫng cho dự án tổng thể, không thể bù đắp, cân đối và coi như hỏng luôn cả dự án tổng thể. Như vậy, về mặt lộ trình, sự cần thiết phải có sân bay Long Thành.
          Về lợi ích kinh tế và tầm nhìn chiến lược thì một sân bay lớn nhất nhì khu vực, một cảng hàng không sầm uất là cần phải có, không thể chối cãi. Con người không thể lớn nếu cứ uống sữa mẹ mãi, đất nước đang phát triển không ngừng, mục tiêu là đưa đất nước thành một nước công nghiệp hóa theo hướng hiện đại mà cơ sở vật chất hạ tầng vẫn lìu tìu, nhà cửa công xưởng vẫn lụp xụp, cảng biển neo đậu tàu bè vẫn chỉ là bãi đáp bé tẹo xập xệ công suất thấp thì sao có thể đi lên được. Đất nước không thể phát triển nếu luôn có những tư duy ngắn hạn, cục bộ và chụp giật kiểu ăn xổi ở thì. Phải nhìn nhận thẳng trong những thập niên gần đây về công suất và lưu lượng vận chuyển hàng không Việt Nam đang giảm hẳn trong khi các nước trong khu vực đang tăng. Cụ thể như sân bay  Suvarnabhumi  của Thái Lan đã vượt mặt Tân Sơn Nhất và các sân  bay khác trong khu vực để trở thành điểm trung chuyển hàng  không lớn nhất Đông Nam Á.
Bản phối cảnh sân bay quốc tế Long Thành
          Sân bay quốc tế Tân Sơn Nhất đã từng một thời vàng son vì nó đứng đầu khu vực, nhưng theo thời gian và tốc độ phát triển thì tất nhiên nó phải lép vế và làm đàn em của các sân bay ra đời sau của các nước khác trong khu vực. Lý do đơn giản là tốc độ phát triển và lưu lượng quá cảnh tăng đột ngột thẳng đứng trong khi đó quy mô nâng cấp sẽ không còn, vì quỹ đất đã hết, nó ở luôn trong nội thành và thậm chí trong tương lai còn phải đóng cửa theo xu thế tất yếu. Vì vậy, sự ra đời một sân bay được thiết kế khổng lồ, hoành tráng và hiện đại sẽ là nhu cầu cấp thiết. Việt Nam muốn giàu mạnh thì cần phải có những suy nghĩ và hành động có tầm lớn lao, táo bạo chứ không phải manh mún, nhỏ lẻ. Đã gần đến lúc cho những sân bay bé nhỏ kiểu Tân Sơn Nhất vào quên lãng, cùng lắm chỉ dịch vụ khách khứa còn vận tải hàng hóa thì đó là quá khứ, nếu sân bay Long Thành được xây dựng.
          Vấn đề quỹ đất mà Quốc hội vừa qua đang nghiên cứu và thảo luận đó là nên thu hổi quỹ đất theo từng giai đoạn hay từng phần và thu hồi bao nhiêu. Theo bản thân tác giả, quỹ đất đối với sân bay là cực kỳ quan trọng. Sân bay, một hệ thống hoàn chỉnh và chỉ có mở rộng liên tục, nâng cấp hàng năm, tuyệt đối không thể di dời ra vùng khác, hay mở cơ sở 2, 3… Sân bay luôn xây ở ngoại thành là vì lý do cần quỹ đất lớn để nâng cấp liên tục, tuyệt nhiên không phải vì tiếng ồn hay tai nạn…Vì vậy nên thu hồi càng nhiều càng tốt, càng sớm càng tốt. Chờ thu hồi từng giai đoạn sẽ càng khó, khi mà sân bay đã đi vào hoạt động một phần và người dân sẽ lấn chiếm, xây dựng thêm nhà cửa thì lúc đó giải phóng quỹ đất lại là một bài toán nan giải. Mặt khác, đã xây dựng công trình thì cần xây to, hoành tráng có tầm với thời gian chứ không nên xây đi đập lại, tốn kém sẽ cộng thêm tốn kém. Sẽ có vị be be lên rằng xây gì cho to lắm, xây cho lắm rồi nợ công tăng vùn vụt. Cái đấy có lý, nhưng chỉ chút lý hão. Vì không nợ thì lấy gì ra vốn mà làm ăn, nợ rồi sẽ trả, cứ phải mạnh dạn mới làm được việc lớn.
          Đất nước Việt Nam có phát triển hay không, lớn mạnh hay không thì cần hơn nữa những dự án lớn đúng trọng tâm trọng điểm, kéo cả kinh tế khu vực cũng như kinh tế cả nước lên. Cảng hàng không quốc tế Long Thành sẽ là những dự án nằm tốp xứng đáng nêu tên. Vì vậy, mong Quốc Hội, các vị lãnh đạo có quyền hạn và trách nhiệm nghiên cứu kỹ càng, thúc đẩy để xây dựng cảng hàng không quốc tế Long Thành xứng đáng là cảng hàng không lớn nhất khu vực nhằm thúc đẩy kinh tế đất nước ngày càng phát triển hơn nữa.
          Quốc Thái



Một năm trước, xảy ra hàng loạt các vụ tập trung đông người, các nhóm quần chúng nhân dân tập trung thể hiện quan điểm, tinh thần yêu nước trong việc phản đối Trung Quốc có những hành vi ngang ngược xâm phạm chủ quyền lãnh hải Việt Nam. Đây là một hình thức thể hiện lòng yêu nước của quần chúng nhân dân, bên cạnh những sự đấu tranh tích cực trong bảo vệ chủ quyền lãnh thổ biển đảo. Ấy thế mà mấy thằng phản động, mấy kẻ cơ hội chính trị lại cho rằng xảy ra sự việc trên là thể hiện sự đấu tranh của chúng, là công lao mà bọn chúng tạo lập, gây dựng lên. Xin lỗi chứ, chúng suốt ngày ngồi ôm máy tính, đọc mấy bài báo, gom mấy sự kiện rồi tuyên truyền, xuyên tạc lung tung, ăn nói hàm hồ thì chúng có thể làm gì được cho đời, chỉ làm tay sai cho bọn phản động mà thôi?
Chúng ta biết rằng, việc thể hiện lòng yêu nước của quần chúng nhân dân được diễn ra ở nhiều tỉnh thành và địa phương khác nhau và chả hiểu vin vào cái cớ nào mấy kẻ phản động lại quy chụp thành phong trào đấu tranh bảo vệ quyền con người và đòi dân chủ hóa đất nước. Chúng nghĩ rằng không ai biết gì hay sao mà chúng dám ngang nhiên đưa ra những quan điểm xuyên tạc như vậy? Thật lố bịch!
Không những thế, chúng còn cho rằng đó là nguyên nhân chính để mở ra các tổ chức xã hội dân sự ở Việt Nam. Càng nói càng thể hiện sự ngu dốt của chúng. Ai chẳng biết mấy cái tổ chức xã hội dân sự của chúng thực chất là những trang mạng ảo, các tổ chức ảo do các tay blogger phản động tự lập ra, chính chúng là thành viên thành lập các tổ chức xã hội này rồi lại chính chúng tung hô, tuyên truyền cho cái mớ luận điệu luyên thuyên của chúng chứ không phải là  “Phong trào ấy đã mở ra hàng chục tổ chức xã hội dân sự, nối kết hàng trăm người - những người khác nhau về tuổi tác, thành phần xã hội, nghề nghiệp, tôn giáo... nhưng đều có điểm chung là tình yêu nước, ý thức trách nhiệm với cộng đồng”. Kiểu như mèo khen mèo lắm lông, nhưng chúng không phải là bản chất có vậy, mà chúng đi nhận vơ các sự kiện khác để minh họa cho cái lố lăng của mình. Thật nực cười!

Nực cười hơn khi mà những kẻ đó lại tung hô tới mức quá đáng cho rằng những tuyên bố của các tổ chức ảo này trở thành một bản Hiến chương 2015 bao gồm là “tuyên bố đoàn kết của những người yêu nước, những người đấu tranh vì dân chủ-nhân quyền ở Việt Nam. Hiến chương cũng là lời thách thức và tuyên bố không cúi đầu” . Nghe sặc mùi kích động và thách thức. Đây chỉ là những lời vô nghĩa của một số kẻ quản lý trang mạng, trang blog cá nhân phản động rồi vơ đũa cả nắm để tuyên truyền. Hãy xem những nội dung mà bọn này nghĩ ra ra sao?
1. Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi bị câu lưu, tạm giữ, tạm giam, thì tất cả những người còn lại, nếu ở cùng địa phương đó tại thời điểm xảy ra hành động bắt giữ, phải hợp lực đấu tranh, đòi trả tự do ngay lập tức cho người đó; không ai được thoái thác. (Đòi người tại đồn công an nơi người đó bị giữ; trong trường hợp không biết người đó bị giữ ở đâu thì có thể tổ chức biểu tình tại Bộ Công an).
-> Nghe như kiểu chống người thi hành công vụ, vi phạm pháp luật ấy
2. Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi bị hành hung, bị khủng bố tinh thần hoặc thể chất, thì những người còn lại phải chăm sóc, hỗ trợ về tài chính và pháp lý cho người đó.
-> Cái này thì đích thị là tài trợ của các tổ chức phản động nước ngoài
3. Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi bị gây sức ép về kinh tế, chỗ ở, học tập, ảnh hưởng tới cuộc sống, thì những người còn lại, trong điều kiện của mình, phải trợ giúp khôi phục khả năng ổn định cuộc sống, đòi lại quyền lợi chính đáng cho người đó.
-> Cái này thì cũng như dùng tiền để mua chuộc, lôi kéo
4. Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi bị gây khó khăn về thủ tục hành chính liên quan đến chính quyền, thì những người còn lại phải hỗ trợ về truyền thông và pháp lý cho người đó, buộc chính quyền phải thực hiện đúng trách nhiệm của họ.
-> Cái này như là bất mãn, ai có quyền buộc chính quyền
5. Nếu bất kỳ ai trong chúng tôi bị kết án tù hoặc cải tạo giam giữ, thì những người còn lại phải thăm nuôi người đó và chu cấp, bảo vệ, chăm sóc thân nhân (bố mẹ, vợ/chồng, con cái) của người đó.
-> Nghe hơi gương ép, bắt buộc
 Bản Hiến chương nghe có vẻ oai, nhưng đọc ra chỉ thấy toàn những lời lẽ mang tính ép buộc, những lời dụ dỗ và thể hiện lợi ích nhóm của một số kẻ phản động. Lẽ ra gọi là những cam kết phản động thì đúng hơn, dùng từ Hiến chương nghe to tát quá, mà nội dung thì quá như trò hề mà trẻ con cam kết với nhau.
Đúng là chỉ mấy thằng hết việc để làm mới đi xuyên tạc, thêu dệt, móc nối những chuyện chả đâu vào đâu để làm ra cái căn cứ cho chúng đi buôn gió, đưa ra cái Hiến chương lố bịch như vậy. Vòng vèo một hồi thì chung quy lại vẫn là tuyên truyền cho cái âm mưu phản động, chống đối chính quyền của mấy kẻ tay sai cho tổ chức phản động!!
                                                                                     Nguyễn Huy


          Chẳng mấy chốc đã 25 ngày tuyệt thực tính từ thời điểm Tạ Phong Tần tuyên bố với các nhà “dân chủ” trong nước. Điều đó đã khiến cho tiếng tăm của chị ngày một nổi hơn với biệt danh “anh hùng tuyệt thực”. Người bình thường vài ngày tuyệt thực đã về với Chúa, còn chị Tần nhà ta lại tuyệt thực được đến vài chục ngày vẫn chưa xong. Chẳng lẽ chị Tần có sức mạnh đến thế?
Ảnh: Tạ Phong Tần
          Được biết chị Tần là một thành viên trong cái gọi là “Câu lạc bộ nhà báo tự do”, do hăng say nhiệt tình hoạt động với các bài viết xuyên tạc, bịa đặt tình hình chính trị, xã hội trong nước nên chị “vinh dự” được 10 năm đi bóc lịch trong tù. Và thế là kể từ ngày đó chị sống một cuộc sống ẩn dật, với cơm canh đạm bạc trong nhà đá. Nhưng bỗng một ngày cảm thấy cô đơn, lẽ loi, lâu rồi chưa được ngửi mùi đôla thơm phức nên chị bỗng hứng lên chơi trò tuyệt thực.
          Học hỏi kinh nghiệm của các đàn anh đi trước như  Cù Huy Hà Vũ, Điếu Cày thấy trò này vừa kiếm được đô la vừa được các “quan thầy” bên ngoài chú ý đến, thế nên chị đã hét, đã rống hết cỡ. Và kết quả ngay lập tức các trang mạng như danlambao, quanlambao… lại được dịp giật tích, câu view, cảm ơn chị Tần hết lời đã tạo công ăn việc làm cho họ tha hồ chém gió về thành tích đáng nể đến hoang đường của chị. Không những thế, đây cũng là dịp để các nhà “dân chủ” trong nước bàn tán xôn xao về vấn đề này. Có anh “dân chủ cuội” bảo: “chị Tần nhà ta là số 1, trong tù mà cũng gây sự được, tuy bài này đã cũ nhưng phát huy tác dụng phết”. Có thằng “dân chủ nát” lại thưa: “Không biết sau 25 ngày tuyệt thực chị Tần đã hóa xương chưa, chỉ mong chị cố thoi thóp để anh em ta còn có cái mà chém”. Đúng là thế sự ở đời, chẳng biết vấn đề thế nào nhưng người ta vẫn phán, kẻ thì ca tụng hết lời, kẻ thì a dua theo.
          Vậy bản chất vấn đề này ra sao?
          Xin thưa, trên đời này làm gì có chuyện hoang đường tuyệt thực đến 25 ngày mà vẫn chưa lìa đời? Có ai dám cả gan ra đây tuyên bố làm được điều đó em bái làm thánh. Bình thường tuyệt thực chắc được vài ngày đã toi rồi còn đâu. Thế nhưng chị Tần lại dám mạnh mồm thông báo chị đã tuyệt thực được những mấy chục ngày? Đây là cuộc sống đời thực chứ không phải là trong phim đâu chị Tần ạ. Chị lừa được ai chứ sao lừa được bàn dân thiên hạ? Chỉ có những kẻ ngu si đần đồn mới tin và a dua theo cái trò tuyệt thực đó. Chúng nó chỉ lợi dụng chị để viết vài bài kiếm chút đôla sống qua ngày thôi. Chứ tôi cam đoan chính những kẻ lợi dụng viết bài cũng hoang mang, dao động với thông tin sốc này?
          Nguyên nhân tuyệt thực mà ả ta tuyên bố là do bị “cán bộ trại giam áp bức”. Xin hỏi “áp bức” ở đây là gì? Tạ Phong Tần là một kẻ vi phạm pháp luật đã bị tòa án xử 10 năm tù. Vậy việc ả ta phải chịu hình phạt đó là chuyện đương nhiên, là cái giá mà một kẻ như Tạ Phong Tần phải gánh chịu. Thế nhưng với bản chất chống đối sâu sắc ả vẫn luôn tìm cách gây rối ngay cả trong tù bằng chiêu trò tuyệt thực. Còn nhớ hình ảnh “đàn anh” Cù Huy Hà Vũ thông báo tuyệt thực khắp đó đây nhưng cuối cùng qua tìm hiểu người ta lại thấy một anh Vũ gần 100 cân, béo như lợn với đầy đủ thức ăn dinh dưỡng trong phòng. Và có lẽ, đây dường như là chiêu bài quen thuộc mà các nhà “dân chủ” tự xưng đều tiến hành khi vào tù.
          Thực sự mà nói đây là chiêu trò đã quá lỗi thời, chẳng mấy ai thèm quan tâm vì mọi người đều hiểu đó chỉ là những hành động thoi thóp nhằm cứu vãn tình thế của đám ăn hại trong nước. Thiết nghĩ đám “dân chủ” như Tạ Phong Tần nên thôi ngay cái trò phản khoa học này đi. Nó hoàn toàn vô dụng và chỉ bộc lộ thêm bản chất xuyên tạc, xấu xa của chúng mà thôi
Quang Phúc



| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"