Mới đây Quốc hội đã đi đến thống nhất việc lùi lại 2 kỳ họp nhường quyền bấm nút Luật Biểu tình cho Quốc hội khóa sau vào năm 2016. Đứng trước thông tin này các trang mạng phản động trong nước liên tục công kích, xuyên tạc. Cho đây là cách làm chậm trễ và cố ý của chính quyền Việt Nam, ngăn cản công dân thực hiện các quyền đúng đắn của mình. Vậy bản chất vấn đề ra sao?

Ảnh: Dự thảo luật Biểu tình được Quốc hội đồng ý lùi lại 2 kỳ họp
          Điều 25 Hiến pháp năm 2013 đã khẳng định: “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp , lập hội, biểu tình”. Việc bấm nút thông qua Luật Biểu tình là điều nhất định phải làm nhằm thể hiện sự tôn trọng quyền cơ bản công dân. Đáp ứng tâm tư nguyện vọng của quần chúng nhân dân trong nước. Đến nay việc thông qua dự án Luật Biểu tình vẫn bị gián đoạn. Vậy nguyên nhân là do đâu? Có đúng như những gì các nhà “dâm chủ” tự xưng trong nước vẫn rêu rao?
          Theo tôi có thể kể đến một số nguyên nhân sau:
          Thứ nhất, xuất phát từ tầm quan trọng đặc biệt của dự án luật Biểu tình, có tác động rất lớn đến tình hình an ninh trật tự  trong nước. Nếu sai sót thì sẽ gây ra hậu quả khôn lường. Đúng là việc ban hành Luật Biểu tình sẽ tạo ra hành lang pháp lý cho Nhà nước quản lý, tuy nhiên nếu luật không phù hợp thì rất dễ bị các đối tượng xấu lợi dụng gây nguy hại cho xã hội.
          Thứ hai, xuất phát từ bản chất phức tạp của vấn đề biểu tình. Như đã biết trên thế giới có rất nhiều cuộc biểu tình nổ ra, ở mức độ nhẹ nó khiến cho xã hội mất ổn định, hoang mang dư luận. Ở mức độ nghiêm trọng nó có thể gây rối loạn xã hội, thậm chí làm cho một chế độ phải ra đi. Mà điển hình đó là các cuộc “cách mạng màu” ở Trung Đông, Bắc Phi. Là một âm mưu mà các nước thù địch tiến hành nhằm xóa bỏ một chế độ không thân với chúng. Điều đó là hết sức nguy hiểm đòi hỏi Luật Biểu tình phải có khả năng kiểm soát đám đông, làm chủ tình hình khi vụ biểu tình xảy ra. Để làm được điều này đương nhiên đòi hỏi Luật phải hết sức chặt chẽ.
          Thứ ba, xuất phát từ thực tế, Việt Nam tiếp cận với Luật biểu tình chưa lâu, mới nghiên cứu, quá trình chuẩn bị có nhiều ý kiến khác nhau, chưa tạo được sự thống nhất. Chính vì vậy nếu lúc này đưa ra Luật sẽ khó có thể được đa số Đại biểu chấp thuận, tạo nên những bức xúc không nên có. Cho nên việc dừng lại để xem xét, nghiên cứu thêm là điều cần thiết.
          Thứ tư, xuất phát từ âm mưu của lũ hại nước hại dân, chúng luôn tìm mọi cách để có thể lợi dụng, bới móc Luật Biểu tình nhằm gây nguy hại cho an ninh trật tự nước nhà. Một khi luật biểu tình được bấm nút thông qua thì sẽ là cơ hội để chúng tìm kiếm những bất cập, sơ hở trong đó. Nhằm kích động mọi người biểu tình gây rối tạo điểm nóng. Khi ấy vì đã thành luật nên chúng ta buộc phải cho tiến hành biểu tình, điểm yếu của Luật sẽ là cơ sở cho các thế lực thù địch dựa vào chống đối. Trong khi việc điều chỉnh, sửa đổi luật tốn không ít thời gian. Vậy cớ sao ta không chuẩn bị cho thật kỹ để có thể hạn chế đến mức thấp nhất những sai sót có thể mắc phải?
          Vì tất cả các lý do trên cho nên việc Luật Biểu tình bị lùi lại từ chương trình cho ý kiến tại kỳ họp thứ 9 sang chương trình cho ý kiến tại kỳ họp thứ 11và thông qua tại kỳ họp thứ 2 của Quốc hội khóa 14 là điều hoàn toàn hợp lý. Có thế thì mới có thể đảm bảo Luật ban hành ra vừa đảm bảo quyền công dân vừa đảm bảo an ninh xã hội nước nhà. Đó là điều mà Đảng, Nhà nước ta luôn hướng tới, phải cân bằng hài hòa các lợi ích. Không thể chỉ vì sốt sắn đảm bảo cho quyền công dân mà gây ảnh hưởng đến an ninh đất nước. Hiến pháp đã quy định thì nhất định phải làm nhưng làm như thế nào cho hơp lý là điều cần tính toán kỹ.
          Thế nên ông cha ta có câu: “Dục tốc bất đạt”, tức có nghĩa cần tiến chậm mà chắc mới đảm bảo cho một xã hội ổn định và phát triển bền vững!
Quang Phúc


          Trong kỳ họp Quốc hội vừa qua các đại biểu đã bàn luận sôi nổi về vấn đề trưng cầu dân ý. Đó là quyền của công dân đã được khẳng định trong Hiến pháp 2013, tuy nhiên xung quanh điều này còn có nhiều ý kiến khác nhau. Đáng chú ý là ý kiến của đại biểu Hà Minh Huệ Dân chủ của ta có hạn, dân trí còn rất thấp, số người dân trí cao là thiểu số, trưng cầu có khi gây hại, không thể tùy tiện”. Lợi dụng phát biểu trên thì các nhà “dâm chủ” có lịch sử ăn hại trên danlambao, quanlambao…  lại được dịp lên đồng chém gió, kịch liệt lên án, ngỗ ngáo cho đây là “sự trì hoãn, chần chừ có chủ đích nhằm mục đích ngu dân để dễ cai trị của đảng CSVN”. Đó thực chất chỉ là cách nhìn thiển cận của những “con đĩa đói” thèm khát đô la!
Ảnh: Đại biểu Hà Minh Huệ phát biểu ý kiến trước Quốc hội
          Chúng ta đều biết từ sau khi đất nước được thống nhất, hòa bình được lập lại thì nhân dân ta đã có cuộc sống ngày một cải thiện, trình độ dân trí được nâng lên rõ rệt. Đó là thành quả hết sức to lớn mà toàn Đảng, toàn quân và toàn dân ta đã gặt hái được. Tuy nhiên có một thực tế không thể phủ nhận là trình độ mặt bằng chung của nước ta so với các nước trong khu vực vẫn còn yếu kém. Đặc biệt là đội ngũ lao động có trình độ chuyên môn cao còn hạn chế. Đó là thực tế đáng buồn nhưng chúng ta buộc phải chấp nhận!
          Cần hiểu khi trình độ dân trí cao, người dân hiểu biết nhiều hơn về các vấn đề kinh tế, chính trị, xã hội thì khi đó việc trưng cầu dân ý mới đạt được hiệu quả, từ đó mới đưa ra các quyết sách đúng đắn cho sự phát triển của đất nước. Nhưng ngược lại nếu trình độ người dân còn hạn chế thì việc trưng cầu ắt gặp khó khăn bởi các ý kiến sẽ khác nhau do nhận thức lệch lạc. Mà thực tế đối với một đất nước sống chủ yếu bằng nông nghiệp thì sự chênh lệch giữa những người có trình độ cao so với người dân chân lấm tay bùn còn rất lớn. Như vậy liệu có nên trưng cầu dân ý?
          Đồng thời có một điểm cần lưu ý, đó chính là âm mưu của các thế lực thù địch đối với nước ta. Một khi Luật trưng cầu dân ý được thông qua, trong khi trình độ dân trí chưa đáp ứng sẽ tiềm ẩn vô số vấn đề phức tạp. Giả sử khi có một vấn đề trọng đại của đất nước cần được giải quyết, nếu như các thế lực phá hoại dùng tiền để mua chuộc, lôi kéo người dân, tung tin giả hướng giải quyết vấn đề làm theo ý đồ của chúng. Khi đó sẽ thực sự nguy hiểm.
          Cho nên, theo tôi ý kiến phát biểu của đại biểu Hà Minh Huệ là đúng, thể hiện cách nhìn khách quan, đúng đắn của một con người đại diện cho nhân dân, gắn bó với nhân dân. Trưng cầu dân ý là quyền con người nhất định chúng ta phải tiến hành, đặc biệt khi điều đó đã được ghi nhận trong Hiến pháp. Nhưng chúng ta cần phải “biết mình, biết người”, dân trí của ta có hạn chưa thể đảm bảo việc trưng cầu đạt thành công. Vậy tại sao chúng ta không bình tĩnh, nghiên cứu kỹ khi có điều kiện thuận lợi thì hãy tiến hành.
          Ở nước ta các đại biểu Quốc hội là những người con ưu tú, được nhân dân địa phương yếu quý, tin tưởng bởi học vấn uyên thâm, đạo đức hơn người. Vậy cần gì phải vội vàng trưng cầu toàn xã hội mà thay vào đó chỉ cần trưng cầu những đại biểu được nhân dân bầu lên? Vừa đảm bảo được chất lượng giải quyết vấn đề, vừa đỡ tốn công sức thời gian, bởi muốn trưng cầu dân ý toàn xã hội đâu có dễ.
          Thế nên, tôi đồng ý với quan điểm của đại biểu Hà Minh Huệ, Luật trưng cầu dân ý là cần thiết nhưng nó chưa phù hợp với một Việt Nam hiện tại. Chúng ta cần thêm thời gian để phát triển, để nghiên cứu làm sao Luật có ích cho nhân dân, cho đất nước!

Quang Phúc
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"