Không đâu như ở xứ sở An Nam này, mục sư cũng đi làm chính trị, nhà văn cũng đòi làm con buôn dân chủ, rồi đủ loại dị hợm khác người khác vẫn ngày đêm kêu gọi dân chủ, nhân quyền, tự do…Sự kiện mục sư Nguyễn Mạnh Hùng, người đang ngày đêm chém gió phần phật ở trời Tây về tự do tôn giáo, lộng ngôn về những kìm kẹp mà chế độ Cộng sản Việt Nam đang thực hiện đối với Hội thánh Mennonite của ông là một minh chứng rõ ràng cho nhận định trên đây của tác giả.
          Trong xã hội phân công lao động, mỗi người một việc một chức năng nhiệm vụ và gắn liền với đó họ sẽ được hưởng những quyền lợi nhất định để sống trong xã hội. Người thầy thì daỵ người, dạy kiến thức, bác sỹ thì cứu người, vậy mục sư chắc chắn chỉ để truyền đức tin của Chúa, chăm sóc phần hồn cho các tín đồ. Ấy nhưng ông Nguyễn Mạnh Hùng lại thích chơi trội, ai đời là một mục sư nhưng luôn thích làm mình làm mẩy, thích thể hiện nói nghiêm chỉnh là một mục sư nhưng ông Nguyễn Mạnh Hùng đang có những ham muốn chính trị và đã trở thành con buôn dân chủ tay chuyên lúc nào không hay. Cụ thể ông Nguyễn Mạnh Hùng đã có một bài phát biểu dối trá, tráo trở hơn bao giờ hết trước Quốc hội Hoa Kỳ vào ngày 11/6 vừa qua.
Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng (nguồn: Internet)
          Ông Nguyễn Mạnh Hùng đã vô cùng gian manh khi nói rằng “Tôi là một mục sư của Hội Thánh Mennonite, thành viên Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam. Tôi đến đây vì những người bạn, đồng đạo, và tín đồ của tôi bị đàn áp chỉ vì bày tỏ đức tin.”. Ở Việt Nam đó là chuyện hoang đường và chứng tỏ kẻ phát ngôn ra những nội dung này cũng chỉ là chuyên xỏ lá ba que, ăn không nói có. Ở Việt Nam chưa ai bị bắt bớ hay ngăn cản khi bày tỏ đức tin với Chúa mà những kẻ bị bắt chỉ là những kẻ hoạt động mê tín dị đoan, những kẻ bị ngăn cản chỉ là những kẻ lợi dụng tôn giáo để mưu cơ chính trị hay trục lợi cá nhân, phá hoại trật tự xã hội đã được thiết lập. Tuyệt nhiên, tự do tín ngưỡng của người dân luôn được đảm bảo theo quan điểm “Tôn giáo là nhu cầu tinh thần tất yếu của một bộ phận đông đảo nhân dân và sẽ đồng hành cùng dân tộc trong quá trình xây dựng và bảo vệ đất nước”  như trong pháp lệnh tự do tín ngưỡng tôn giáo hay quan điểm của Đảng về tôn giáo đã đề cập.
          Cần phân biệt rõ ràng giữa tự do tín ngưỡng tôn giáo và lợi dụng tự do tín ngưỡng tôn giáo, tránh kiểu lập lờ đánh lận con đen theo kiểu ông Nguyễn Mạnh Hùng nói. Tự do tín ngưỡng của người dân là thứ Nhà nước luôn phải đảm bảo nhưng tự do tôn giáo tuyệt nhiên không bao giờ có tự do tuyệt đối và tôn giáo không bao giờ tự do ở bất kỳ một quốc gia nào trên trái đất. Bởi tôn giáo là một hình thái ý thức xã hội, kết cấu bởi các yếu tố như hệ thống thờ tự lớn, đông đảo tín đồ có đức tin, có giáo lý giáo luật. Dưới góc nhìn xã hội thì đây là một lực lượng đông đảo được tập hợp dưới một đức tin vào đấng sáng thế của họ. Vì vậy, tôn giáo luôn phải được quản lý, hoạt động theo hiến pháp và pháp luật. Bởi một khi tôn giáo bị lợi dụng thì nó sẽ là một hiểm họa lớn cho một đất nước, một dân tộc và cả nhân loại. Tôn giáo bản chất hướng con người đến cái đẹp đẽ như học thuyết nó rao giảng nhưng điều hành phát triển tôn giáo thì lại do chính con người thế tục thực hiện. Đã là con người thì khó tránh khỏi tham, sân, si. Nhất là khi một kẻ xấu nắm quyền lực trong tôn giáo lại càng gây nên hiểm họa. Nếu phương Tây, Mỹ nói rằng họ có tự do tôn giáo tuyệt đối thì đó chỉ là dối trá và xảo ngôn. Vậy tại sao họ không để Hồi giáo tự do phát triển ở phương Tây, tại sao họ lại chiến đấu để tiêu diệt IS? Suy cho cùng, tôn giáo cần được quản lý, nếu không quản lý sẽ có nhiều hơn một nhà nước Hồi giáo tự xưng IS, gây thảm họa cho hòa bình thế giới.
          Đạo tin lành luôn là một tôn giáo tốt khi họ “Kính Chúa yêu đồng bào” nhưng xảo ngôn như ông Nguyễn Mạnh Hùng thì đó là điều cấm kỵ, đi ngược lại lời răng của Chúa. Không một chế độ nào lại cấm các tổ chức, cá nhân làm từ thiện khi nó mang lại sự tốt đẹp và thịnh vượng cho xã hội. Xứ sở chúng ta cũng vậy. Vậy mà từ miệng của một mục sư lại thốt nên những lời nói trơ trẽn khi vu vạ rằng chính quyền Việt Nam “không muốn họ làm từ thiện”. Đấy là sự dối trá mà một quỷ dữ cũng phải ngán ngẩm trước ông mục sư không mấy khả kính này.
          Nên cách ông Nguyễn Mạnh Hùng nói rằng Việt Nam không có tự do tôn giáo hay bị cấm đoán thì ông ta không nói lên những bằng chứng cụ thể như thế nào liên quan đến mặt pháp lý cho đến tình trạng hoạt động hiện tại của Hội Thánh Mennonite. Nếu có sự ngăn cản của chính quyền thì ông ta phải đem ra dẫn chứng rõ ràng và những lập luận cả về mặt pháp lý cũng như đạo đức. Đằng này ông Nguyễn Mạnh Hùng đã có những lời lẽ thóa mạ chính quyền, vu khống Nhà nước không khác gì đám trẻ trâu vô học vẫn chuyên đi nói xấu chính người nhà mình. Nếu có chăng sự ngăn cấm của chính quyền thì cách tốt nhất để giải quyết những khúc mắc và đưa Hội Thánh Mennonite phát triển cũng không phải là cách mà Mục sư Nguyễn Mạnh Hùng đang làm mà là phải tìm cách đối thoại với chính quyền để tìm ra giải pháp.
          Nhưng trong trường hợp này ông Nguyễn Mạnh Hùng đang cố tình đánh bóng bản thân, lợi dụng Hội Thánh Mennonite như là đòn bẩy để ông được tiếp xúc với chính giới Mỹ và một số nước khác để tăng “vốn chính trị” cho chính ông. Việc làm của vị mục sư này đang bộc lộ tham vọng của ông về danh vọng cũng như sự vô trách nhiệm của ông đối với chính Hội Thánh Mennonite. Vì vậy, theo tác giả ông Nguyễn Mạnh Hùng không đơn giản là một vị mục sư thông thường mà ông đang biến chất, đang mang trong mình những tham vọng lớn hơn đức tin vào Chúa và những khát khao lớn hơn là “kính chúa thương người”.

Quốc Thái
Nói về Lê Thăng Long thì chúng ta có thể thấy rằng đây là con người quá ư là tự cao, tự đại, nói rõ hơn thì là một kẻ ảo tưởng viển vông và hão huyền. Con người này được gắn với cái tên Con đường Việt Nam, với âm mưu phản động, chống đối lại nhà nước, và cũng chính Lê Thăng Long cùng đồng bọn đã phải chịu trách nhiệm về hành vi vi phạm pháp luật của mình, bị kết án 5 năm tù giam về tội hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân. Ấy thế nhưng, ngựa quen đường cũ, với bản tính hung hăng, ảo tưởng, Lê Thăng Long tiếp tục thể hiện sự nguy hiểm nhạt nhẽo của mình sau khi ra tù.
Con đường Việt Nam được Lê Thăng Long cùng đồng bọn chắc khởi xướng cho sướng cái mồm của chúng, vì thực chất, sau khi được bọn chúng hô hào rầm rộ, cùng với sự a dua, tát nước theo mưa của một vài kẻ blogger phản động những tưởng đây là ngọn cờ của những anh hùng bàn phím. Nhưng không ngờ, điều đó hoàn toàn vô nghĩa, vì phong trào này hoàn toàn không có bất cứ ý nghĩa hay hoạt động gì ra hồn. Nó chỉ là sản phẩm của một phút bốc đồng của những kẻ vô công dồi nghề nghĩa ra nó, tung hô cho nó và nó cũng chết yểu trong sự mục rỗng của phong trào này.
Không nói thì thôi, chứ càng nói ra Lê Thăng Long càng làm cho con người ta coi khinh con người này. Dường như hắn chỉ biết nói khoác, nói cho sướng mồm mà không biết ngượng. Sau khi ra tù, chính hắn, chính một trong những người cha đẻ của phong trào Con đường Việt Nam tuyên bố xin rút khỏi phong trào này để nộp đơn xin gia nhập Đảng Cộng sản, để giúp đảng trưởng thành. Nghe thật nực cười.
Về nhân cách và đạo đức của Lê Thăng Long hắn không xứng đáng được đứng trong hàng ngũ của Đảng chứ nói gì đến chuyện lãnh đạo đảng.Hắn đưa ra tuyên bố hàm hồ rằng : “Nếu tôi được làm tổng bí thư thì chỉ trong vòng 11 tháng tình trạng tham nhũng tại Việt Nam sẽ giảm ít nhất là 90%.” Nghe như lời sáo rỗng, ngu muội và thể hiện tư tưởng phản động của Lê Thăng Long. Một kẻ phản động, tư tưởng bất mãn, trình độ hạn chế, không ngày nào cống hiến cho đất nước, suốt ngày chỉ làm chân sai vặt của bọn phản động nước ngoài, sống bằng tiền tài trợ, trợ cấp của các tổ chức phản động, chống đối lại chính quyền, chống đối lại lợi ích của quần chúng nhân dân mà hắn dám nghĩ đến việc mình làm tổng bí thư, hay tổng bí thư của Việt Tân??? Nghe như kiểu Lê Thăng Long được sinh ra chỉ để làm cái loa cho bọn phản động, nó bảo gì thì nói thế, cứ có tiền là nói hết, tuyên bố hết, như thùng rỗng kêu to.
                                                                              Nguyễn Huy



          Dự án đường sắt cao tốc Cát Linh - Hà Đông, một dự án nhiều lời ong tiếng ve, dừng lên dừng xuống nhiều lần với những vụ việc như đội giá đầu tư, gây tai nạn khi đang thi công…trầy trật mãi cuối cùng cũng xong. Tưởng chừng thế đã ổn, nhưng nay lại còn thêm một việc gây tranh cãi nữa, đó là mua tàu của ai? Khi mà nhiều người phản đối mua tàu Trung Quốc. Vẫn tranh cãi nảy lửa và vụ việc vẫn tiếp diễn chưa có hồi kết.
          Nói ngay và luôn rằng hàng Mỹ, Nhật, Anh… thì tốt nhất, đó là khẳng định chắc chắn từ trăm năm nay. Chỉ thấy hàng xách tay Nhật, Mỹ, Anh… chứ chưa thấy ai xách tay hàng Tàu khựa bao giờ, vì bọn Tàu khựa chỉ bán tràn lan hàng hóa của chúng từ thượng vàng hạ cám đủ cả. Vậy nên phản đối hàng Tàu, cho là hàng đó kém chất lượng hơn của những đại gia tư bản là quá chuẩn. Nhưng khổ nỗi không phải cứ muốn là được, cứ tốt là mình đi mua về dùng. Mua một đoàn tàu của các nước phương Tây là không hề đơn giản. Cái lý thứ nhất mà ai cũng thấy đó là giá thành, vấn đề giá thành là vấn đề hốc búa nhất đối với ngân khố nước ta. Giá cả cùng chủng loại so với hàng Tàu thì hàng các nước Mỹ, Nhật, Anh…đắt hơn nhiều. Tất nhiên, tiền nào thịt nấy. Nhưng trước mắt Việt Nam đang là nước nghèo, lấy đâu ra lắm tiền để có thể dùng hàng xịn. Thế nên, hàng Tàu sẽ là một chọn lựa hàng đầu.
Mô hình tàu điện Cát Linh - Hà Đông (Ảnh Internet)
          Xin thưa với nhiều anh chị dân chủ vẫn đang phản đối be be cái mồm rằng mua tàu Trung Quốc sẽ chịu nhiều rủi ro như tai nạn…Đúng, đó là cái giá phải trả nếu bạn nghèo. Bạn dùng hàng chất lượng thấp sẽ khó lòng tránh khỏi những rủi ro. Có chăng Việt Nam cần thiết phải thẩm định chất lượng, chạy thử và kiểm tra độ an toàn một cách nghiêm ngặt trước và trong quá trình nghiệm thu để hạn chế độ rủi ro xuống thấp nhất. Còn về tai nạn thì tàu nào mà chẳng có, ít hay nhiều mà thôi. Chẳng hạn như tai nạn tàu cao tốc cũng xảy ra ở Tây Ban Nha vào năm 2013. Vì vậy, các anh chị dân chủ hãy hiến kế để làm sao đưa về Việt Nam được những đoàn tàu chất lượng an toàn tốt nhất chứ không phải phản đối mua đồ Tàu, vì biết đâu từ đầu đến chân các anh các chị vẫn đang dùng hàng “made in China”.
          Nhưng các bạn phải nghĩ lại rằng một lý do rất quan trọng mà Việt Nam phải mua các sản phẩm của Trung Quốc đó là trong hợp đồng tín dụng ưu đãi và hợp đồng EPC để xây dựng tuyến đường sắt Cát Linh – Hà Đông đã có điều khoản bắt buộc Việt Nam phải mua tàu của Trung Quốc. Cái này đã nằm trong văn bản pháp lý rồi, nên Việt Nam phải thi hành. Các anh chị dân chủ vẫn quen lật lọng, tráo trở hai mặt nhưng trong quan hệ kinh tế quốc tế thì khác hẳn các anh chị ạ, phải tuân thủ rất nghiêm ngặt nếu không muốn bị phạt cho sạt nghiệp quốc gia. Việt Nam không thể chơi trò bất tín đối với nước khác vì đó không chỉ là vấn đề kinh tế mà còn là vấn đề uy tín của Việt Nam trên trường quốc tế các anh các chị ạ. Không chỉ đối với Trung Quốc mà các dự án ODA của Nhật Bản cũng vậy các quý anh chị dân chủ mồm rộng ạ. Nhà thầu thi công và công ty lắp đặt cung cấp thiết bị đều đến từ nước cung cấp ODA. Trên thế gian này nước giàu là nước có vị thế và có quyền, cũng như người giàu luôn có tiếng nói trọng lượng lớn. Cũng tương tự như khi chúng ta vay tiền của người khác để làm ăn kinh tế với những lời hứa sẽ nhập hàng hóa của họ, thì tất nhiên vì chữ tín chúng ta phải thực hiện lời hứa đó.
          Dẫu biết, đây là lần đầu tiên Việt Nam đưa vào sử dụng và vận hành một tuyến đường sắt cao tốc với 13 đoàn tàu. Tất thảy mọi thứ đều mới toanh từ kỹ thuật, vận hành và xử lý sự cố…nhưng có khởi đầu thì mới có sự phát triển trong tương lai dẫu đấy là một thách thức. Tàu của Trung Quốc tuy không chất lượng như những tàu của các nước có công nghệ hiện đại khác. Nhưng với kinh nghiệm từ các nước khác đã và đang vận hành tàu cao tốc thì Việt Nam sẽ tiếp nhận và đưa vào vận hành tốt những đoàn tàu này, đảm bảo an toàn nhất và tiết kiệm nhất.
Quốc Thái


          Những ngày vừa qua toàn Đảng, toàn dân ta đang hướng về Quốc hội nơi sẽ quyết định những vấn đề trọng đại của đất nước. Ở nơi đó tập trung những con người ưu tú nhất trong xã hội, được nhân dân tin tưởng và bầu ra tiến hành nhiệm vụ xây dựng và phát triển đất nước hôm nay. Với trọng trách như vậy, trong thời gian vừa qua Đảng, Nhà nước cùng các đại biểu khắp nơi đã làm việc rất tích cực, trong không khí dân chủ được coi trọng. Đặc biệt điều này đã được thể hiện rõ nét khi các Bộ trưởng đứng lên đăng đàn trả lời chất vấn câu hỏi của các đại biểu khắp nơi.
Ảnh: Các đại biểu tích cực chất vấn Bộ trưởng
          Những câu hỏi đó là bức xúc, tâm tư của các đại biểu trước các vấn đề bất cập xảy ra trong xã hội đòi hỏi cần tìm cách giải quyết. Đây là dịp để Bộ trưởng cùng với các đại biểu chỉ ra những sai sót, đồng thời cùng nhau tìm ra hướng đi phù hợp cho mỗi vấn đề. Đó là ý nghĩa hết sức to lớn trong các buổi chất vấn này. Có một thực tế mà chúng ta đều phải thừa nhận, có những lúc, có những câu trả lời từ Bộ trưởng khiến các đại biểu chưa thật sự hài lòng. Đại biểu Nguyễn Thị Khá ở Trà Vinh cho “chuyện hứa suông của các Bộ trưởng chắc chắn là có”, còn đại biểu Nguyễn Ngọc Phương ở Quảng Bình thì cho “có những phần trả lời chưa thỏa mãn”. Dưới góc độ nhất định, điều này đã thể hiện sự quan tâm sát sao của các đại biểu khắp nơi về tình hình trong nước. Họ đòi hỏi các ở các Bộ trưởng nhiều hơn, cần làm, hành động tích cực hơn để giải quyết những vấn đề bất cập, tồn đọng. Và đấy cũng chính là mong muốn của toàn thể nhân dân Việt Nam!
          Tuy nhiên, chúng ta cũng cần hiểu thực tế có biết bao nhiêu vấn đề phức tạp, muốn khắc phục nhưng đâu có dễ. Các Bộ trưởng những người được nhân dân bầu lên họ cũng rất trăn trở với những điều này. Có những tồn tại thực sự là rất bí cách giải quyết! Ví như các vấn đề tiêu cực trong thi cử, vấn đề tiêu thụ hàng hóa, hàng kém chất lượng… ai cũng hiểu, ai cũng biết về các vấn đề đó, nhưng để giải quyết thì thật sự rất khó. Và chính đại biểu Nguyễn Ngọc Phương cũng đã phải thừa nhận với phóng viên “nói một cách khách quan thì nhiều đại biểu cái gì cũng dồn lên Bộ trưởng với trách nhiệm và sai sót của Bộ trưởng”. Các đại biểu có khi nào đã đòi hỏi quá khắt khe đối với người đứng đầu? Họ đâu có thể toàn diện, đủ sức có thể giải quyết tốt hết những vấn đề bất cập ấy. Thiết nghĩ một phần nào đó các đại biểu cũng nên thông cảm cho những người đứng đầu!
          Đương nhiên có bức xúc trước những bất cập trong xã hội, có quan tâm đến cuộc sống của người dân và sự đi lên phát triển của đất nước thì các đại biểu khắp nơi mới lo lắng đến như vậy. Họ chất vấn Bộ trưởng để thỏa mãn những khúc mắc của chính họ và của nhân dân. Làm sao để xứng đáng với sự mong mỏi của nhân dân mà họ được vinh dự đại diện. Cho nên càng có nhiều câu hỏi được đưa ra thì quần chúng nhân dân lại càng mừng, thấy được trách nhiệm của đại biểu và đồng thời khi đó đã góp phần củng cố lòng tin của nhân dân với Đảng, Nhà nước.
          Tôi hi vọng trong những ngày sắp tới, Nghị trường vẫn tiếp tục được hâm nóng bởi các cuộc chất vấn trực tiếp như thế. Các đại biểu hãy làm hết trách nhiệm và khả năng của bản thân, để làm sao cùng với Bộ trưởng và Đảng, Nhà nước tìm ra hướng đi đúng đắn, phù hợp cho mỗi vấn đề!

Quang Phúc
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"