Ngày 19 tháng 6 được chọn là ngày quân lực Việt Nam cộng hòa, và có lẽ, cái ngày này đã trở thành quá  khứ, trở thành dĩ vãng với những người dân Việt Nam. Ngày quân lực Việt Nam cộng hòa, một bộ phận còn sót lại của cờ vàng tung hô, tưởng nhớ,  nhưng rõ ràng những việc làm đó là không cần thiết, không đâu vào đâu…
Vậy ngày quân lực Việt Nam cộng hòa là cái gì???
Đúng ra, câu hỏi này phải là ngày quân lực Việt Nam cộng hòa là ngày nào, nhưng tôi muốn nhấn mạnh, đây là cái gì, cái gì mà bộ phận “cờ vàng” cho tới nay vẫn tưởng niệm. Vì rằng, ở Việt Nam hiện không có cái ngày như thế. Mặt khác, trong không khi hòa hợp dân tộc, Đảng và Nhà nước Việt Nam đang muốn những người ở hải ngoại, những người lầm đường lạc lối có thể quay về nước và thực hiện nghĩa vụ của một công dân. Đoàn kêt dân tộc là một mục tiêu cao cả, và chỉ có hòa hợp dân tộc thì mới đoàn kết người Việt Nam ở trong và ngoài nước.  Vậy, việc tưởng niệm một ngày như thế này có mang lại một ý nghĩa gì quan trọng không khi xã hội đang hướng tới một tương lai tốt đẹp.
Ảnh: Quân lực VNCH đã là dĩ vãng (nguồn Internet)
Giờ, khi nói tới ngày này, chỉ là một cái cớ cho những người của chế độ Mỹ Ngụy ngồi lại với nhau,  nói chuyện với nhau, có chăng, đó là sự tách biệt xã hội, tự thu hẹp mình. Ngoài ra, việc làm này của một bộ phận người Việt Nam cũng sẽ tạo điều kiện cho những người xấu có dịp để tuyên truyền những quan điểm, nhưng thứ không có trong sự thật. Chẳng hạn như Sài Gòn khi đó là hòn ngọc viễn đông,  rằng người Mỹ chỉ muốn xây dựng một Newyork ở Đông Nam Á mà thôi,… Nhưng thứ hoàn toàn không có căn cứ, vì không một nước nào trên thế giới có thể cho nước khác mà không có một mục đích, đặc biệt khi Mĩ lại là một nước tư bản,  họ là những người kinh doanh rất giỏi.
Tưởng niệm về ngày quân lực Việt Nam cộng hòa cũng cho thấy  những người đã từng là lính Việt Nam cộng hòa vẫn chưa quên được những thời kì huy hoàng của mình, vẫn không quên được những mốc song chói lọi của mình, và đương nhiên,  hành động đó cũng không còn phù hợp với xu thế của thời đại. Theo bản thân tôi thì những người này nên quên đi những quá khứ đau thương đó, quên đi một thời đất nước chia đôi, an hem một nhà trở thành kẻ thù đi.
Nếu nói khó quên thì tôi nghĩ không hẳn thế,  vì mục đích của một quân đội, là đảm bảo cho quốc gia được hòa bình, nay quốc gia Việt Nam độc lập, được hòa bình, vậy, nghĩa vụ của những người lính năm xưa cũng đã trọn vẹn. Có lẽ, việc hoài niệm về quá khứ như thế sẽ ảnh  hưởng tới thế hệ sau của họ mà thôi. Liệu có gây ra thù hằn chế độ cho những người con,  người cháu của họ, liệu có những nhận thức sai về đất nước Việt Nam hiện nay. Đặc biệt khi họ đang cư trú ở nước ngoài chứ.
Tôi cũng không muốn kể về những gì là quá khứ lầm lỗi của những người lính Việt Nam cộng hòa. Tuy nhiên, cũng phải khẳng định, đội quân này có chí khí, có sự mạnh bạo, chỉ tiếc, niềm tin của họ đặt nhầm chỗ, chế độ Ngụy đã không cho họ được thể hiện những khát khao cống hiến cho tổ quốc thì bây giờ, chế độ nhà nước Việt Nam hiện nay sẽ cho các bạn cơ hội để thực hiện điều đó.
Theo tôi hãy trân trọng, chuyện  đội quân này gây ra cho đồng bào miền Nam và các chiến sĩ cách mạng, chúng ta hãy gác đi, chỉ mong,  người dân Việt Nam quên thì những người lính này cũng nên quên đi,  quên đi vì một Việt Nam đoàn kết. Đừng chỉ rẻ khối đại đoàn kết dân tộc chỉ vì hậu quả của lịch sử.

Niềm Tin
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"