Mấy ngày nay, trên khắp các mặt báo trong và ngoài nước, từ thành thị đến nông thôn, từ thành phần này đến thành phần khác đều quan tâm tới vụ án oan gây chấn động dư luận của ông Nguyễn Văn Chấn. Thiết nghĩ, sự oan ức là điều không phải bàn cãi và biết sai đã sửa sai, nhưng dường như với báo chí đây là chủ đề “béo bở” nên cứ lôi ra mà gặm nhấm, các tay bút tài ba cứ đưa ra những bài viết hùng hồn, chi tiết nhưng nội dung cũng chỉ xoay quanh như thế. Là chủ đề để các bọn xấu luôn rắp tâm chống phá Đảng và Nhà nước ta được một phen hả hê để kích động và bêu xấu Đảng, bôi xấu chế độ, bôi nhọ lực lượng chuyên trách bảo vệ an ninh quốc gia và giữ gìn trật tự an toàn xã hội. Một vài áo oan, liệu đã đủ để nói về một chế độ, một lực lượng Nhà nước hiện nay?
Cuộc sống là một chuỗi chu trình vận động luôn thay đổi và biến đổi, trong cái chu trình vận động ấy thì không có bất cứ cái gì, điều gì là hoàn mỹ. Cuộc đời của mỗi con người bao giờ cũng có sai lầm thiếu sót, nếu không có sai lầm thì cuộc sống vô cùng tẻ nhạt và đâu còn cái gì để bàn luận. Và theo tôi nghĩ, vụ án oan của Ông Nguyễn Thanh Chấn cũng vậy. Ở đây tôi không hề phủ nhận sự oan ức của ông, những tổn thất về mặt tinh thần và vật chất mà ông phải chịu trong mười năm qua, tôi không bênh vực sự sai lầm tắc trách của lực lượng chuyên trách, lực lượng ổn định trật tự xã hội của nước mình. Cái tôi muốn nói với các bạn là đó chỉ là những cái nhỏ xấu xa nổi lên trên những cái tốt đẹp đang bị vùi lấp, những “con sâu làm rầu nồi canh”, là những cái không đủ để chúng ta quên đi công lao của lực lượng công an đối với dân với nước.
Những vụ giết người chấn động, những vụ buôn lậu gieo nên cái chết trắng hàng loạt, những vụ án mà thủ phạm gây ra tổn thất không những đối với một người mà gây ra với quá nhiều người...tất cả cũng đều nhờ lực lượng công an, đều nhờ công sức của họ mà đưa sự sai trái ra công lí, những ai đáng phải đền tội phải chịu tội và xa hơn nữa là những vụ án mà họ-lực lượng công an đã làm cho những người đã khuất nhắm mắt an bình khi tìm ra thủ phạm sát hại họ, buộc kẻ tội phạm phải chịu vòng lao lí như vụ án chấn động mang tên Lê Văn Luyện. Mọi vấn đề trong cuộc sống đều có mặt đúng và mặt sai của nó đừng vì những sai lầm nhỏ nhặt mà gây nên áp lực hoặc có cái nhìn kì thị đối với một lực lượng, đối với một chế độ mà ngày đêm ra sức bảo vệ cuộc sống yên bình cho bạn. Có thể bạn ghét lực lượng cảnh sát giao thông, nhưng bạn thử hỏi nếu không có họ liệu tai nạn giao thông có chịu dừng lại, liệu bạn có bị thổi phạt khi bạn chấp hành tốt. Bạn thực hiện văn hóa giao thông chuẩn mực xem cái nhìn của bạn về họ sẽ như thế nào, lúc bạn ngủ ai tuần tra canh gác, ai trấn áp tội phạm, lúc bạn mất của ai là người thực hiện tìm ra tài sản cho các bạn, lúc bạn chán đời tìm đến cái chết ai là người cứu sống và thức tỉnh cuộc đời của bạn...
Ảnh: Hình ảnh đẹp của những chiến sĩ CAND Việt Nam (nguồn internet)
Với xã hội phức tạp như hiện nay bạn phải nhìn thật kĩ, phải lắng nge và não bạn không ngừng vận động để phân tích và phán đoán, nhận định mọi vấn đề quanh bạn. Đừng vì cái trước mắt, cái nhất thời mà đánh giá sai bản chất sự vật , hiện tượng trước mắt bạn. Để rồi bạn bị xỏ mũi bởi những điều sai trái hơn nữa mà bạn không hề nhận ra là mình đang bị xỏ mũi và dắt đi mà không cần tốn một hơi sức nào tác động. Lực lượng công an là lực lượng thi hành pháp luật, họ là công cụ chuyên chính nhất của chế độ ta phát hiện và ngăn chặn các hoạt động phạm tội gây tổn hại đến lãnh thổ, nhà nước, chế độ và lợi ích của quần chúng nhân dân. Họ là lực lượng tiên phong trong phòng chống và trấn áp tội phạm, phát hiện tội phạm, là lực lượng mà bất kì một quốc gia, dân tộc nào cũng phải cần đến nếu quốc gia, dân tộc đó muốn ổn định, độc lập và phát triển.
Nói như thế để các bạn thấy rằng, đừng vì cái sai của họ mà đánh giá sai về bản chất và chức năng của họ, sự sai lầm ấy đã được phát hiện và sửa sai thì chúng ta nên hoan nghênh và tiếp nhận, là bài học để họ sửa đổi và làm tốt công tác của mình hơn nữa để phục vụ đất nước, phục vụ nhân dân. Đừng vì sai lầm nhỏ trong những thành quả to lớn mà họ làm được mà ghét họ, đi nói họ vì cuộc đời ai cũng có sai lầm, ai cũng có thiếu sót và quan trọng hơn cả là bạn có chịu đứng ra nhận sai lầm và thiếu sót để rồi sửa đổi cái sai lầm thiếu sót đó hay không mà thôi.
Thời đại công nghệ thông tin bùng nổ, đứng trước bạn là cả một kho tri thức sống  hàng ngày tiếp cận mà bạn cần học hỏi và tiếp thu, tuy nhiên bạn cần phải tỉnh táo, nhận biết và phân tích được tình hình, đừng vì bề nổi của một hiện tượng mà đi đến có cái nhìn và nhận định sai lầm về nó. Bạn phải nhìn nó từ chiều sâu của lịch sử, từ một quá trình vận động lâu dài của lịch sử mà rút ra nhận định chứ đừng có bộp chột, phiến diện. Và cái nhìn về lực lượng công an trong đất nước bạn hiện nay cũng vậy, hãy nhìn vào họ cả quá trình,tất cả thời kì và kể cả những chiến công của họ. Ở đó bạn sẽ thấy, những sai lầm mà họ mắc phải sẽ chẳng là gì đối với những gì họ mang lại, những gì họ phải hi sinh, những gì họ phải cống hiến. Hiện nay, với thời kì công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước, nền kinh tế ngày càng phát trển, hội nhập quốc tế tạo cho chúng ta muôn vàn thuận lợi nhưng cũng tiềm ẩn không ít khó khăn, đặc biệt là tính phức tạp của tội phạm trong nước và quốc tế ngày càng tăng cao đột biến thì đất nước chúng ta cần tới lực lượng công an hơn bao giờ hết để ổn định tình hình và để khẳng định với bạn bè quốc tế chúng ta là một trong những quốc gia có nền chính trị và hòa bình ổn định vào bậc nhất thế giới hiện nay.
Hiểu Minh
Ngày 19 tháng 6 được chọn là ngày quân lực Việt Nam cộng hòa, và có lẽ, cái ngày này đã trở thành quá  khứ, trở thành dĩ vãng với những người dân Việt Nam. Ngày quân lực Việt Nam cộng hòa, một bộ phận còn sót lại của cờ vàng tung hô, tưởng nhớ,  nhưng rõ ràng những việc làm đó là không cần thiết, không đâu vào đâu…
Vậy ngày quân lực Việt Nam cộng hòa là cái gì???
Đúng ra, câu hỏi này phải là ngày quân lực Việt Nam cộng hòa là ngày nào, nhưng tôi muốn nhấn mạnh, đây là cái gì, cái gì mà bộ phận “cờ vàng” cho tới nay vẫn tưởng niệm. Vì rằng, ở Việt Nam hiện không có cái ngày như thế. Mặt khác, trong không khi hòa hợp dân tộc, Đảng và Nhà nước Việt Nam đang muốn những người ở hải ngoại, những người lầm đường lạc lối có thể quay về nước và thực hiện nghĩa vụ của một công dân. Đoàn kêt dân tộc là một mục tiêu cao cả, và chỉ có hòa hợp dân tộc thì mới đoàn kết người Việt Nam ở trong và ngoài nước.  Vậy, việc tưởng niệm một ngày như thế này có mang lại một ý nghĩa gì quan trọng không khi xã hội đang hướng tới một tương lai tốt đẹp.
Ảnh: Quân lực VNCH đã là dĩ vãng (nguồn Internet)
Giờ, khi nói tới ngày này, chỉ là một cái cớ cho những người của chế độ Mỹ Ngụy ngồi lại với nhau,  nói chuyện với nhau, có chăng, đó là sự tách biệt xã hội, tự thu hẹp mình. Ngoài ra, việc làm này của một bộ phận người Việt Nam cũng sẽ tạo điều kiện cho những người xấu có dịp để tuyên truyền những quan điểm, nhưng thứ không có trong sự thật. Chẳng hạn như Sài Gòn khi đó là hòn ngọc viễn đông,  rằng người Mỹ chỉ muốn xây dựng một Newyork ở Đông Nam Á mà thôi,… Nhưng thứ hoàn toàn không có căn cứ, vì không một nước nào trên thế giới có thể cho nước khác mà không có một mục đích, đặc biệt khi Mĩ lại là một nước tư bản,  họ là những người kinh doanh rất giỏi.
Tưởng niệm về ngày quân lực Việt Nam cộng hòa cũng cho thấy  những người đã từng là lính Việt Nam cộng hòa vẫn chưa quên được những thời kì huy hoàng của mình, vẫn không quên được những mốc song chói lọi của mình, và đương nhiên,  hành động đó cũng không còn phù hợp với xu thế của thời đại. Theo bản thân tôi thì những người này nên quên đi những quá khứ đau thương đó, quên đi một thời đất nước chia đôi, an hem một nhà trở thành kẻ thù đi.
Nếu nói khó quên thì tôi nghĩ không hẳn thế,  vì mục đích của một quân đội, là đảm bảo cho quốc gia được hòa bình, nay quốc gia Việt Nam độc lập, được hòa bình, vậy, nghĩa vụ của những người lính năm xưa cũng đã trọn vẹn. Có lẽ, việc hoài niệm về quá khứ như thế sẽ ảnh  hưởng tới thế hệ sau của họ mà thôi. Liệu có gây ra thù hằn chế độ cho những người con,  người cháu của họ, liệu có những nhận thức sai về đất nước Việt Nam hiện nay. Đặc biệt khi họ đang cư trú ở nước ngoài chứ.
Tôi cũng không muốn kể về những gì là quá khứ lầm lỗi của những người lính Việt Nam cộng hòa. Tuy nhiên, cũng phải khẳng định, đội quân này có chí khí, có sự mạnh bạo, chỉ tiếc, niềm tin của họ đặt nhầm chỗ, chế độ Ngụy đã không cho họ được thể hiện những khát khao cống hiến cho tổ quốc thì bây giờ, chế độ nhà nước Việt Nam hiện nay sẽ cho các bạn cơ hội để thực hiện điều đó.
Theo tôi hãy trân trọng, chuyện  đội quân này gây ra cho đồng bào miền Nam và các chiến sĩ cách mạng, chúng ta hãy gác đi, chỉ mong,  người dân Việt Nam quên thì những người lính này cũng nên quên đi,  quên đi vì một Việt Nam đoàn kết. Đừng chỉ rẻ khối đại đoàn kết dân tộc chỉ vì hậu quả của lịch sử.

Niềm Tin
| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"