Việt Nam là một quốc gia độc lập, tự chủ. Có được những điều đó, thế hệ cha ông ta đã đổ nhiều xương máu và công sức xây dựng lên. Vũ khí chiến đấu mang lại thằng lợi đó không chỉ là những khẩu súng,  quả bom hay những xe tăng, máy bay,  mà còn là những nhà báo,  những nhà văn. Họ đã dùng cây bút của mình như một vũ khí sắc bén chống lại những sự dối trá, sự gian ác của kẻ thù xâm lăng.
Ảnh: Chúc mững ngày báo chí cách mạng Việt Nam 21.06 (nguồn Internet)
Ngày 21 tháng 6 như một ngày để  chúng ta có thể tôn vinh những chiến công thầm lặng đó, đặc biệt là trong giai đoạn hiện nay, vai trò của báo chí ngày càng quan trọng hơn. Báo chí sẽ là một kênh thông tin cực kì gần gũi với người dân cả nước. Báo chí cũng là nơi gửi gắm những sự thật của những nhà báo với độc giả. Đó còn là một niềm đam mê, là nghề nghiệp của họ. Tôn vinh ngành báo chí, chính là mãi dũa cho “vũ khí” chống lại cái ác, cái giả dối thêm sắc bén.
Bên cạnh những mặt đã đạt được trong thời gian qua,  chúng ta  cũng thấy có khá nhiều nhà báo “trở cờ”, quay lại với lí tưởng, với những hoài bảo của người làm báo. Biến cây bút của mình thành cái để tìm kiếm lợi nhuận,  mưu cầu tư lợi. Đặc biệt là sự xuất hiện của một số nhà báo có tư tưởng thoái trào,  quay lưng lại với cách mạng như Phạm Chí Dũng, Nguyễn Hữu Vinh,... một số tờ báo cũng xa rời tôn chỉ như báo người cao tuổi,...
Chào mừng ngày nhà báo Việt Nam,  tôi cũng lên án những con người đang dùng cây bút của mình chống lại sự bình yên của xã hội. Dùng cây bút cho ra những bài viết sai sự thật như trên các trang báo của một số kẻ cơ hội, của những tổ chức chống đối nhà nước đang trú ngụ ở bên ngoài. Cũng thật đáng thương cho những con người này. Cây bút đã bị họ bẻ cong để nuôi cái thân của họ. Vẫn biết trong cái thời kì kinh tế thì trường, cái gì cũng khó khăn,  nhưng không vì thể nhân cách con người có thể trở nên rẻ mạt như thế. Thâm chí, đáng buồn hơn là việc bôi nhọ hình ảnh Việt Nam trên trường quốc tế trên các mặt dân chủ, nhân quyền.
Sự phát triển của báo chí trong nước đã khiến cho một số kẻ ghen tị. Chẳng hạn như JP Nguyễn Hữu Vinh (anhbasam) đã phải thốt lên rằng: ““Làng báo “cách mạng VN” không có chỗ cho phóng viên điều tra độc lập và báo chí “cách mạng VN” không có chỗ cho làm báo độc lập”. Nhưng xin khẳng định là, những con người đã không sống được trong một tập thể thì không thể tồn tại khi sống độc lập được, và ông Nguyễn Hữu Vinh cũng không hơn không kém, ở tập thể, ông không làm được gì, và thoát khỏi tập thể, ông cũng chỉ có những bài báo mang tính chửi chế độ,  mang tính ghen ghét những thành quả của các mạng. Và người đời có câu “chó cứ sủa và dòng người vẫn đi”, quả đúng như thế, những con người này đang tự biến mình thành một người dưng trên đường đời. Họ đang tự ra rìa của xã hội. Điều đó thực là đáng thương, đáng nhục nhã.
Vây nên, một người làm báo, không chỉ có tài, có khả năng, mà ở họ còn có đức độ, còn có sự nhiệt huyết để toát lên lòng yêu nghề. Điều đó nói nghe rất dễ nhưng không phải nhà báo nào cũng có thể làm được. Nhân dịp kỷ niệm 90 năm Ngày Báo chí cách mạng Việt Nam (21/6/1925 - 21/6/2015), tôi hi vọng,  vũ khí chiến đấu cho cách mạng xã hội này sẽ càng trở nên sắc bén để phục vụ cho lợi ích quốc gia Việt Nam và đảm bảo sự cân bằng trong xã hội.
Chúc mừng ngành báo chí đã bước sang tuổi 90...
Niềm Tin


| Copyright © 2013 Non sông Việt Nam
Mọi trích dẫn từ blog xin vui lòng ghi rõ nguồn " Blog Kênh Việt Nam"